Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Danh mục: Phụng vụ

Home / Phụng vụ
09Tháng Tư
2020

Những Vết Thương Còn Ẩn Khuất

09/04/2020
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Thứ Sáu Tuần Thánh Mùa Conavirus

Những Vết Thương Còn Ẩn Khuất

          Đại dịch Coronavirus còn đang mạnh mẽ phủ sự chết chóc của nó lên mặt địa cầu. Số người chết, bị nhiễm, nghi nhiễm, bị cách ly tăng vùn vụt lên từng ngày, từng vùng và từng quốc gia trên thế giới, và xung quanh đó, là bầu khí hoang mang, lo sợ.

          Những khoảng cách giầu nghèo – sang hèn – no đói – sướng khổ trước đây từng là những hố sâu ngăn cách tưởng không có gì có thể lấp đầy, cũng chẳng thể bắc một nhịp cầu vững chãi đi qua, nay bỗng thu hẹp lại để những bàn tay có thể với tới xoa dịu những nỗi đau. Chưa bao giờ người ta nhận ra cả thế giới xích lại gần nhau và gắn chặt số phận với nhau đến thế.

          Những chân giá trị trở lại với vị trí cũ Thiên Chúa đã thiết lập. Những giá trị từng bị coi thường trong một chặng dài lịch sử, như sự quan tâm và tình liên đới, sự cảm thông và lòng thương xót… Thói ích kỷ, sự hưởng thụ và vô cảm, sùng bái vật chất và sự thịnh vượng đã bị đánh bật bởi sự chia sẻ và trợ giúp.

          Những tác hại nặng nề của trận đại dịch Coronavirus cộng với những hậu quả khác mà con người đang gây ra cho nhau, cho thiên nhiên khiến cho nhân loại sống trên quả địa cầu đầy những vết thương, nay lại thêm vết chí mạng.

          Không ai dám nói trước được ngày mai, chẳng ai dám “tiên tri” về tương lai. Vì một khi tâm trí hoang mang và buồn sầu, người ta quay quắt với câu hỏi muôn thuở: Chúa có hay không? Chúa ở đâu trong đại dịch này? Chúa đã làm gì để ngăn chặn?

          Chắc chắn việc chữa lành những vết tử thương cho nhân loại không thể đến từ nhân loại, mà vẫn chỉ có một Đấng Cứu Thế hùng mạnh còn mang trên Thân thể những vết thương (x.1Pr 2,24), bảo đảm cho sự chiến thắng chung cuộc mà những vết thương trên Thân thể mình là chiến tích.

          Thân thể đầy những vết thương của Đức Giêsu mà người ta thấy được chính là Hội thánh, cũng đang ở trong cơn khổ nạn trường kỳ vì bị loại trừ, khinh khi và bách hại (x. Ga 15,5); những vết thương ghi trên Thân thể khi Người chịu nạn vẫn không ngừng hiện tỏ qua những vết thương của nhân loại bị đày ải dưới sức mạnh của sự dữ và tội lỗi, tối tăm và chết chóc.

          Nếu Đấng Cứu Thế đã chịu chết khổ nhục và đã phục sinh mà trên Thân thể Người vẫn mang những thương tích, thì nhân loại trong những vết thương của mình, có thể nhìn vào đó để khơi dậy niềm hy vọng vào Đấng bảo đảm sự chiến thắng ngay trong thân xác mình, thân xác được dâng làm hy tế cứu chuộc loài người.

          Sẽ không có một Đấng Cứu Thế không đau đớn phần xác và đau khổ phần hồn để gánh tội trần gian và chữa lành những vết thương cho nhân loại (x.Mt 8,16-17); sẽ không có một con đường theo Chúa Kitô rộng rãi, không có gian nan thử thách; sẽ không có thứ “Kitô giáo duy vật” loại trừ thập giá, vì sẽ chẳng có được sự phục sinh vinh hiển; sẽ không có ân huệ nếu không đón nhận những nỗi khổ một cách bất công vì lòng tôn kính Thiên Chúa (1Pr 2,19)

          Đức Giêsu không ban cho người ta thứ bình an giả tạo, đầy ắp sự thoả mãn những ham muốn và không phải nhọc công chiến đấu (x.Lc 12,51-53), mà là thứ bình an xuyên qua cuộc khổ nạn và chết chóc (x.Ga 14,27-28).

          Nên đừng lầm tưởng rằng những vết thương và sự chiến thắng của Đấng Cứu Thế sẽ miễn trừ cho chúng ta khỏi mọi sự dữ do chiến tranh, thiên tai, dịch bịnh, khỏi những đớn đau về thể xác, khủng hoảng tâm lý và khỏi cả cái chết.

          Nhưng những vết thương của Đức Giêsu dạy chúng ta biết chịu đựng những điều tồi tệ một cách bình tĩnh, tin tưởng và phó thác cho Đấng có quyền năng biến điều không thể trở nên có thể (x.Lc 1,37) và nếu Đấng đã cứu thoát linh hồn người ta khỏi tội lỗi, sẽ không để thân xác phải tuyệt vọng (x.Rm 8,35-39)

          Chính những vết thương của Đức Giêsu là bảo chứng cho sự chiến thắng cuối cùng, khi tiếng cười ngạo nghễ của sự gian ác đạt đến chóp đỉnh, tưởng rằng với quyền năng của mình, con người đã giết được Thiên Chúa.

          Đại dịch Coronavirus này như đang phơi bày những vết thương còn ẩn khuất của Hội thánh, lộ ra những nỗi đau của nhân loại y, là tiếng rên rỉ cầu cứu đầy hy vọng trong hoàn cảnh tuyệt vọng (x.Mc 15,34). Và nhất định Chúa sẽ đáp lời, vì đó là Những Vết Thương Còn Ẩn Khuất trên Thân thể Chúa Kitô.

Đại dịch Coronavirus này cũng cho thấy sự bất lực của con người khi quyền lực tưởng như vô địch của nó phải lung lay, rệu rã và vỡ nát trước sức mạnh của con virus corona bé xíu, khiến người ta phải nhìn lại Đấng Cứu Rỗi nào mình tôn thờ; Quyền năng nào mình dựa vào? Con đường nào mình đang đi và sẽ dẫn mình tới đâu?

Thái Hà 10/4/2020

Lm. Giuse Ngô Văn Kha, CSsR

Read More
08Tháng Tư
2020

Sự Khiêm Hạ Của Một Tình Yêu

08/04/2020
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Thứ năm Tuần Thánh Mùa Coronavirus

Sự Khiêm Hạ Của Một Tình Yêu

          Tin mừng Gioan viết: “Trước lễ Vượt Qua, Đức Giêsu biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1)

          Những lời ngắn ngủi này gói gọn cuộc đời Đức Giêsu, và cho đến tận thế, Người vẫn trao cho từng người tất cả tình yêu mà Người diễn tả ở đây, dù chẳng được bảo đảm, tình yêu ấy sẽ được đáp đền.

          Nếu ai đó than rằng đọc Phúc âm chán và khó hiểu, cũng giống như kẻ suốt đời chẳng biết đến tình yêu. Nếu Tin mừng Đức Giêsu Kitô được đọc trong cái nhìn tình yêu, người ta sẽ thấy từng trang sách chứa cả khối tình Đức Giêsu dành cho mình và cho cả nhân loại, bất chấp những lỗi lầm và khiếm khuyết. Như thể nếu không có họ Người không thể sống, và nếu được sống với họ, Người sẵn sàng chết cho họ, chỉ vì yêu.

          Trong bữa Tiệc ly, Đức Giêsu đã làm cho tình yêu, thứ mà không ai có thể định nghĩa, trở nên dễ hiểu và cụ thể; trở thành chân lý và mẫu mực. Đắm mình trong tình yêu Đức Giêsu, người ta sẽ thấu hiểu tình yêu thuộc về Thiên Chúa và tình yêu chỉ tồn tại trong Thiên Chúa. Ai có Thiên Chúa, người ấy có tình yêu trong mọi chiều kích nhiệm mầu: chiều cao đến với Chúa, chiều ngang dàn trải cho tha nhân và chiều sâu là tình yêu Chúa dành riêng cho họ.

          Đức Giêsu thể hiện tình yêu trọn vẹn và lạ lùng cho mọi người, ngay cả đối với Giuđa, con Simon Íchcariốt, kẻ bị ma quỷ gieo vào lòng ý định nộp Đức Giêsu, để ngầm cho thấy tình yêu ấy không loại trừ ai, không bao giờ thất bại, kể cả cuộc khổ nạn sắp đến cũng không phải là thất bại, vì “Đức Giêsu biết rằng Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người. Người từ nơi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa” (Ga 13,2-3)

          Nếu một cuộc sống ngập tràn tình yêu còn có gai góc, thì một cuộc đời không có tình yêu sẽ chẳng có đóa hồng nào. Nếu con người làm tổn thương Đức Giêsu bao nhiêu, Người lại càng thương yêu họ bấy nhiêu, vẫn tin tưởng và hy vọng. Thi sỹ R. Tagore có nói: “Nếu kẻ chết tìm sự bất tử trong danh vọng, thì người sống tìm sự bất tử trong tình yêu”

          Tin mừng Gioan không nói đến hành vi “quỳ xuống rửa chân” của Đức Giêsu, mà chỉ nói Người “cởi áo ngoài” như cởi bỏ đi cương vị, bỏ những giá trị vốn dĩ thuộc về Người trên trời và dưới thế, vinh quang và địa vị, danh dự và uy quyền (Pl 2,6-7)

          Quỳ là thái độ tôn thờ, là hành vi của loài thụ tạo suy phục Đấng Tạo Hoá, là tư thế của kẻ dưới, thấp hèn. Người ta có thể quỳ trước người quyền quý, để van xin ân huệ, không hề quỳ trước những kẻ thấp kém hơn mình. Người Do thái không bao giờ làm việc này, vì đó là một sự sỉ nhục ghê gớm, nhưng Gioan “ngầm” cho thấy Đức Giêsu “lấy khăn thắt lưng, đổ nước vào chậu và rửa chân cho các môn đệ” như người nô lệ quỳ gối rửa chân chủ mình. Còn vị trí nào thấp hơn bàn chân nơi thân thể con người? Thực hiện điều này, Đức Giêsu cho thấy thế nào là sự quý trọng, là sự khiêm hạ của tình yêu.

          Nếu thân xác cần được rửa để sạch, tâm hồn cũng cần được rửa để làm sạch những vết nhơ tội lỗi (x.Dt 10,22). Chỉ tình yêu Đức Giêsu mới hoán cải được lòng người và tình yêu ấy mới là tiếng nói sau cùng và có giá trị tuyệt đối. Nếu Giuđa mà Đức Giêsu còn rửa chân cho, thì tôi là ai mà dám khước từ?

          Vì thế nghi thức rửa chân không phải là diễn lại, nhưng trong tinh thần sự Khiêm Hạ của một Tình yêu, tôi được Chúa mời gọi mở toang cõi lòng để Người rửa sạch mọi tội lỗi. Việc này phải được đóng ấn vào tâm hồn tôi, để mai ngày, dù có lỡ bước vào vũng bùn nhơ, tôi vẫn tin rằng tình yêu cao cả của Đức Giêsu, luôn trong tư thế của người nô lệ sẵn sàng phục vụ, sẽ lại thánh hoá và tẩy rửa tôi thanh sạch.

          Hôm nay Đức Giêsu cúi xuống rửa chân cho tôi, để tôi cũng biết hạ mình rửa chân cho người khác, biết giúp nhau tẩy sạch những lỗi lầm luôn xảy ra trong cuộc sống, nhất là trong tình trạng “cách ly toàn xã hội”, khi các gia đình có cơ hội gần gũi để biết nhau hơn, dành thời giờ để bù đắp những lỗi lầm, băng bó những tổn thương, chữa lành những vết sẹo gây ra trước đây. Tất cả phải thực hiện trong tình yêu Chúa Kitô. Đấy mới là phương thuốc chữa lành hiệu nghiệm nhất.

 

 

Lm. Giuse Ngô Văn Kha, CSsR

Read More
08Tháng Tư
2020

Một chuyến tham quan theo những bước chân của Chúa Giêsu

08/04/2020
Anmai
Phụng vụ, Tài liệu phụng vụ
0

https://lh6.googleusercontent.com/74bdUfZNHW9aV0XhjvWuqigcIaCgrbyMXwRjE_BJscwaHmBB45VWAp0kkrsWUs76I5homxUO3lxmt0C9TgEhuuFT_6ApFBdSttet0F9H8fEbIn_P6OAX0XXl03I560AseGLsUwrb

Từ Bê-lem đến Giêrusalem, sau đây là một số nơi Đức Kitô thường đến.

Nhấp vào đường dẫn này để xem loạt ảnh

Đối với hàng ngàn người hành hương, một chuyến hành hương đến Đất Thánh thường là ước mơ cả đời. Đi theo những bước chân của Đức Kitô, cảm nhận không khí Ngài đã hít thở, chạm đến những nơi Ngài thường đến bằng chính bàn tay của mình … Đến đó giống như là đến gần với con người của Đức Kitô, để nhận biết rằng Thiên Chúa đã trở thành người phàm và sống giữa chúng ta.

Từ khởi đầu kỷ nguyên Kitô giáo, các tín hữu đã tập trung tại những địa điểm đặt biệt mà Đức Kitô đã từng đến thăm. Cho dù vị trí chính xác không phải tất cả đều được chứng minh là đúng, nhưng điều đó không quan trọng, vì truyền thống có sức mạnh lớn hơn. Điều quan trọng là có thể trải nghiệm cụ thể những nơi chính Đức Kitô đã từng bước qua, thực hiện những phép lạ, hoặc thậm chí nằm nghỉ ngơi.

Qua các thế kỷ, các đền thờ mọc lên để đánh dấu những địa điểm thánh thiêng này: từ căn nhà của Mẹ Maria Đồng trinh nơi Sứ thần Gabriel đến loan báo cho Mẹ tin vui và hang Giáng sinh nơi Mẹ sinh Hài nhi Giê-su, đến những địa điểm gần Hồ Ti-bê-ri-a, nơi Đức Kitô thực hiện các phép lạ. Ở Giêrusalem, một địa điểm thánh thiêng được xác định, với lòng nhiệt thành và cảm xúc người ta đến ngôi mộ nơi xác của Đức Kitô được đặt vào. Qua những hành trình của Ngài, Đức Kitô đã biến miền đất đơn sơ này thành một miền Đất Thánh và thường được đến viếng thăm bởi hàng ngàn tín hữu từ khắp nơi trên thế giới.

Để khám phá những gì còn lại của những địa điểm mà Đức Kitô đã từng đi qua và các đền thờ được xây dựng gần đó, xin hãy xem loạt ảnh dưới:

Nhà thờ Mộ Thánh

Không một chuyến hành hương trọn vẹn nào thiếu được cuộc viếng ngôi mộ nơi xác Chúa Giêsu được đặt vào sau khi Ngài bị đóng đinh. Mỗi ngày có hàng ngàn du khách đến viếng, bên trong thánh địa cũng tìm thấy một khu vực tưởng niệm đồi Gôngôtha. Người địa phương nói đến địa điểm cực thánh là Nhà thờ Phục sinh.

Vương cung Thánh đường Truyền tin, Nadarét

Vị trí của Vương cung Thánh đường ở Nadarét là nơi theo truyền thống cho rằng biến cố Truyền tin đã xảy ra. Vào ngày đó, Sứ thần Gabriel đến thăm Trinh nữ Maria và loan báo rằng trinh nữ sẽ cưu mang Con Thiên Chúa. Vương cung Thánh đường này tưởng nhớ chương then chốt của Kinh thánh được xây dựng trong thế kỷ XX. Trong nhà thờ khách hành hương có thể khám phá ra một phần căn nhà của Mẹ Maria được khoét sâu vào trong đá. Có thể tìm thấy một nhà nguyện nhỏ bên trong và khách hành hương có thể tập họp tại đó.

Vương cung Thánh đường Giáng sinh

Được xây dựng vào thế kỷ thứ IV bởi Hoàng đế Constantine của La Mã, Vương cung Thánh đường Giáng sinh là một trong những nhà thờ quan trọng nhất của Đất Thánh. Nó là nơi có Hang Giáng sinh, nơi Đức Maria Trinh nữ hạ sinh Hài nhi. Hàng năm, 2 triệu người hành hương đến viếng hang, nằm trong hầm nhà thờ, được đánh dấu bằng ngôi sao bạc 14 cánh. Một cái lỗ cho phép người hành hương quỳ xuống hôn tảng đá ban đầu. Cạnh đó là máng cỏ nơi Chúa Giê-su được đặt nằm, bây giờ là một bàn thờ.

Vườn Ghếtsimani

Khách hành hương có thể đến thăm vườn trên núi Ô-liu là vị trí được cho là nơi Chúa Giêsu trải qua cơn thống khổ trong vườn, và là nơi Ngài bị bắt trong đêm trước khi bị đóng đinh. Mặc dù địa điểm chính xác không được nói đến trong các Tin mừng, Luca cho biết biến cố xảy ra gần núi này. Những cây ô-liu mọc trong vườn ngày nay là một sự nhắc nhớ về sự thống khổ của Chúa Giêsu trong đêm hôm đó.

Nhà thờ tiệc cưới Cana

Gần Nadarét, theo truyền thống thị trấn Kafr Kanna là nơi tiệc cưới diễn ra khi Chúa Giêsu thực hiện phép lạ hóa nước thành rượu. Địa điểm này có hai nhà thờ, một thuộc Dòng Phanxicô và một thuộc Chính Thống giáo. Nhà thờ Chính Thống giáo rất đẹp có một số bình sành đặt trong hang, chúng là sự nhắc nhớ đến phép lạ. Ngày nay các đôi uyên ương vẫn có thể làm lễ kết hôn tại đây.

Tu viện Cám dỗ

Trên vách đá dốc đứng ở Giêrikhô bạn có thể tìm thấy tu viện Cám dỗ ngoạn mục, được xây dựng vào thế kỷ XIX bởi Chính Thống giáo Hy Lạp. Nó là nơi các nhà tu hành từ những thế kỷ đầu tập trung trong các hang đánh dấu 40 ngày Chúa Giêsu trải qua trong sa mạc, nơi Ngài bị thử thách bởi cơn đói và cám dỗ của quỷ.

Hồ Bếtxaiđa

Ở Giêrusalem, gần Cổng Sư tử, bạn có thể bắt gặp khu phức hợp của các Cha Dòng trắng với hồ Bếtxaiđa ở bên trong, nơi Chúa Giêsu chữa lành một người đàn ông bị bại liệt. Người ta đến đó để được chữa lành, cho phép họ có thể đi vào Đền thờ Giêrusalem là nơi trước đây bị từ chối không được vào. Trong hang đá của nhà thờ hiện nay có nơi sinh của Đức Maria Trinh nữ.

Nhà thờ Quyền tối thượng của Thánh Phêrô

Trên bờ Hồ Tibêria khách hành hương có thể đến địa điểm nơi Chúa Giêsu tuyên bố với Si-mon Phêrô: “Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phê-rô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.” Một nhà thờ được xây dựng năm 1933 để tưởng nhớ biến cố này, kết hợp các yếu tố của một nhà thờ có niên đại thế kỷ thứ IV.

Nhà thờ Bát phúc

Gần Tabgha, trên đỉnh đồi nhìn ra Hồ Tibêria, khách hành hương có thể đến viếng địa điểm rất đẹp nơi được tin là Chúa Giêsu đã công bố Tám Mối Phúc. Một nhà thờ được xây dựng trên vị trí này năm 1937 có một mối phúc trên mỗi vách tường.

Nhà Tiệc ly

Được tường thuật là Phòng lớn Trên lầu trong sách Tông đồ Công vụ, nó là nhà thờ Kitô giáo đầu tiên tọa lạc ở phía nam Giê-ru-sa-lem. Đó là địa điểm của Tiệc Ly, rửa chân cho các Tông đồ, và Lễ Ngũ tuần. Các cha Dòng Phanxicô đã xây dựng nhà thờ hiện tại trong thế kỷ XIV bên trên những di tích của nhà thờ Byzantine cổ.

Nhà thờ Biến hình

Trên Núi Tabo, địa điểm nơi các môn đệ chứng kiến Chúa Giêsu biến hình và đàm đạo với Môisê và Êlia trong toàn bộ vinh quang của Ngài, tọa lạc một nhà thờ được xây dựng hoàn tất năm 1924 bởi các cha Dòng Phanxicô. Khách hành hương có thể tiến đến nhà thờ dọc theo một lối đi uốn lượn dẫn đến tu viện được xây dựng bên trên các phế tích của một nhà thờ Byxantine cổ.

Via Dolorosa

Với những khách hành hương muốn đi theo những bước chân cuối cùng của Đức Kitô, con đường cổ bắt đầu gần Cổng Sư tử dẫn đến đồi Gôngôtha, nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Dọc theo đường đi là các Chặng đàng Thánh giá, với năm chặng cuối ở trong Nhà thờ Mộ Thánh, nơi có mộ của Chúa Giêsu.

[Nguồn: aleteia]

[Chuyển Việt ngữ: TRI KHOAN 6/4/2020]

Read More
08Tháng Tư
2020

Chúc thư tình

08/04/2020
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

Tâm tình Thứ Năm Tuần Thánh

Yêu là gì mà khiến người ta muốn ở bên nhau mãi mãi? Yêu là gì mà khi không thể ở với nhau người ta lại muốn để lại một dấu ấn khiến đối phương nghĩ về nhau luôn mãi? Yêu là gì mà khiến người ta cứ yêu dù biết yêu là đau khổ, là hy sinh là hiến dâng? Yêu là gì mà khiến cho người ta dám sống và chết vì người mình yêu?

Với tôi, tình yêu là tự do. Tự do để cho đi và tự do để nhận lãnh. Tôi cho người khác cái mình có và tôi nhận lại thì không hẳn là nhận được từ sự đáp trả của người khác nhưng là từ chính bản thân tôi. Tôi cho người khác một nụ cười thì chính tôi lại nhận được niềm vui và sự bình an trong tôi. Tôi trao cho người khác một cái nhìn cảm thông thì chính tôi lại nhận được sự cảm thông với chính bản thân mình.

Tình yêu thì không biên giới nên vì yêu các môn đệ mà Thầy Giêsu đã để lại cho các ông một “Chúc thư tình”, để các ông biết vị Thầy yêu dấu của các ông ở cùng các ông luôn mãi.

Trên đường chập chững bước theo Thầy Giêsu, tôi được đọc “Chúc thư tình” của Người. “Chúc thư tình” ấy được Người viết vào chiều thứ Năm trong bữa tiệc ly năm xưa. Trong “Chúc thư tình” ấy, Người cho tôi biết tôi “là người được yêu”, và tôi đã cảm nhận được điều này khi tiếng lòng tôi vang lên: Ta đã yêu con bằng tình yêu muôn thuở; con là con gái yêu quý nhất của Ta. Cảm nếm trong tiếng lòng vang lên ấy, thật sự tôi thấy mình “là người được yêu”. Nếu tôi không phải là người được yêu thì tôi đã chẳng hiện diện trên cõi đời này. Tôi đã chẳng được tạo dựng từ hư vô, để trở thành một bào thai trong dạ mẹ đó sao. Tôi được chăm sóc, được quan tâm, dạy dỗ và nhất là một Đấng đã luôn ở bên tôi. Đấng ấy biết rõ tôi làm gì, nói gì, suy nghĩ gì. Đấng ấy đã cho tôi được hiện diện từ sự hư vô, Người là Cha trên trời. nếu tôi không phải là người được yêu thì tại sao Đấng quyền năng lại trở nên người phàm trong lòng một người nữ để đến bày tỏ tình yêu với tôi. Người đã đến với tôi, chịu đau khổ vì tôi, hy sinh vì tôi, chết cho tôi. Người là Đức Giêsu mà tôi hằng khao khát được thuộc về.

“Là người được yêu”, có lẽ tôi chỉ mới dừng lại ở chiều lãnh nhận. Bạn có nhận thấy mình “là người được yêu” không? Khi bạn được hiện diện và đón nhận tình yêu từ sự quan tâm, dù khác tôi ở hoàn cảnh hay thời điểm. Tôi tin rằng bạn và tôi, chúng ta “là người được yêu”. Nhưng mỗi người chúng ta sẽ cảm nhận mình là người được yêu một cách rất riêng.

“Chúc thư tình” ấy đã khơi dậy và giúp tôi bước thêm một bước trong tình yêu: đó là khi tôi “được yêu người”. Khi tôi được yêu người thì cũng là lúc tôi nhận ra tôi được chọn và tách riêng ra. Điều này không có nghĩa là tôi bị loại trừ. Trong cảm nghiệm của Thánh Linh: “Ta sẽ quyến rũ nàng, đưa nàng vào sa mạc để cùng thổ lộ tâm tình” (Hs 2, 16), sa mạc hay đồi núi là nơi Thiên Chúa thổ lộ tâm tình, vì sự vắng vẻ và tĩnh mịch sẽ giúp tôi nghe rõ được tiếng Người. Ở đây, nơi ngọn đồi của Đam bri, và trong sa mạc của tâm hồn này, tôi lần dở “Chúc thư tình”, chúc thư cũng đã nói với tôi: khi “được yêu Người” tôi trở nên một người luôn biết bước ra, đi tới, bẻ ra và trao ban.

Người được yêu không ở lại trong con người của mình mà bước ra khỏi mình, khỏi cái tôi của riêng mình, bước ra khỏi vị trí của mình. Đức Giêsu đã bước ra khỏi vị trí của Thiên Chúa để đến với con người. Trong bữa tiệc ly, Đức Giêsu rời bàn ăn để đến rửa chân cho các môn đệ trong sự khiêm tốn và phục vụ. Khi ở nơi đồi núi và trong sa mạc tình yêu, khi được yêu người, tôi được sống sự bước ra: bước ra từ một con người kiêu căng, để trở nên một người khiêm tốn và quảng đại dâng hiến; bước ra từ những vết thương để được tình yêu của Đức Giêsu chữa lành và lấp đầy bằng tình yêu của Người; bước ra từ những con sóng ồn ào trong cõi lòng thẳm sâu, để có một sự tĩnh lặng và bình an trong tâm hồn; bước ra từ một sự đổ vỡ trong tương quan của cuộc sống để hàn gắn, làm mới lại bằng một tương quan trong Đức Giêsu; bước ra từ một con người tội lỗi để trở nên con người biết ăn năn sám hối, sống tốt lành, thánh thiện.

Là người được yêu, bạn có muốn khám phá sự tròn đầy trong tình yêu không? Trái tim tôi đang mách bảo rằng: Đức Giêsu đã bước ra và đang chờ bạn, chờ tôi bước ra khỏi tất cả những gì cần bước ra từ chính con người và cuộc sống của mình. Bước ra để đi đến với người khác như Chúa Giêsu. “Chúc thư tình” đã cho tôi nhận thấy Chúa Giêsu đi đến với những người bên cạnh là các môn đệ, với tất cả mọi người, đi đến cùng Chúa Cha. “ Đi đến” không chỉ ở những người xa cách tôi về khoảng cách địa lí, mà có thể một người nào đó ở ngay bên cạnh tôi, trong cùng một mái nhà, người tôi luôn cảm thấy họ “thật xa”, người mà tôi ít nói chuyện với hoặc không nói chuyện bao giờ. Tôi muốn bước tới tương quan với họ.

Khi yêu Người, tôi sẽ chủ động đến với những người sống ngay bên cạnh tôi, đi đến với những người mà tôi không ưa, người làm tôi tổn thương, với những người khó khăn, thử thách, đau khổ. Khi yêu Người, tôi sẵn sàng đi đến tất cả những nơi cần phải đến, theo lời mời gọi của Thầy Giêsu dành cho tôi. Khi yêu Người, tôi được lớn lên trong tình yêu, tôi chấp nhận bẻ ra tấm bánh cuộc đời của mình cho người khác. Ngôn ngữ của từ “bẻ ra” trong tình yêu đó chính là sự hiến mình trong tình yêu. Hiến mình trong tình yêu là khi tôi nhận lấy sự thua thiệt về mình, để người khác được bảo đảm. Khi tôi chấp nhận một sự hiểu lầm, đau khổ do người khác gây ra; khi tôi chấp nhận lùi lại một bước để biển lặng sóng yên, khi tôi chấp nhận tha thứ để người khác có được sự thứ tha mặc dù họ là người có lỗi; tôi chấp nhận vất vả mệt nhọc hy sinh để người khác được an vui. Khi tôi hiến mình thì không có nghĩa là chịu sự mất mát, nhưng chính là lúc tôi cho đi là tôi được nhận lãnh; chính lúc chết đi là khi được sống (trích trong ca khúc Quảng đại Hiến dâng). Đó chính là lễ vật dâng Chúa và là món quà cho người khác.

Đã bước ra, đã đi đến, đã bẻ ra thì sao lại không “ trao ban”. Tôi chẳng tài giỏi, cũng chẳng làm được việc gì lớn lao. Tình yêu trong sự trao ban nhiều khi chẳng đòi hỏi tôi như thế. Trong cuộc sống, tôi trao ban một nụ cười với tình yêu dành cho người khác; một thái độ lắng nghe và sẻ chia với chị em; một sự quan tâm bằng những việc nhỏ bé như lấy một ly nước, quét một cái nhà, lau một cái bàn học giúp người khác. Tất cả được đặt trong tình yêu và trao ban bằng tình yêu. Tôi khám phá ra giá trị của sự trao ban không hệ tại ở những gì làm cho người khác, mà là tôi đã cho đi bao nhiêu ở trong đó.

Bà goá nghèo đã bỏ hai đồng xu vào thùng dâng cúng trong Đền thờ, và còn những người khác thì dâng rất nhiều tiền. Thế nhưng, Thầy Giêsu đã nói: bà goá này đã dâng nhiều hơn tất cả. Những gì bà dâng là cả cuộc sống, sự nghèo túng của bà. Thầy Giêsu cũng muốn cho các môn đệ của mình trở thành những người nghèo của Tin Mừng. Ngài nêu gương cho họ về tình yêu phục vụ. Ngài đã cúi xuống rửa chân cho các môn đệ trong Bữa tiệc ly và tha thứ cho người học trò phản bội. Tình yêu là thế đó. Những gì bạn có, tôi có là do Cha trên trời luôn yêu thương và ban cho chúng ta một cách nhưng không, chẳng đòi hỏi và cũng không mong được đáp đền.

Tự sức ta không thể yêu như Chúa muốn. Hãy ở với Giêsu, hãy học với Giêsu, hãy yêu như Giêsu, bạn sẽ hiểu được yêu là gì.

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 909
  • Page 910
  • Page 911
  • …
  • Page 924
  • Next page
Bài viết mới nhất
ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO VIỆT NAM: BAN GIÁO DỤC MẦM NON TỔ CHỨC HỘI THẢO NGÀY 11/4/2026
18/04/2026
[TÔNG DU CAMERUN] ĐỨC THÁNH CHA THĂM CÔ NHI VIỆN NGUL ZAMBA
16/04/2026
CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH MỤC ĐANG GẶP KHỦNG HOẢNG - SUY NIỆM DỰA THEO Ý CẦU NGUYỆN CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG THÁNG 4/2026 PHẦN II
16/04/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.