2020
Lạc Quan
Thứ Sáu Tuần XVI Mùa Thường Niên
Mt 13, 18-23
Lạc Quan
Lẽ thường, không ai muốn mình là mảnh đất xấu, ai cũng muốn mình được nhìn nhận là người đạo hạnh hay ít ra là chấp nhận được. Nhưng thực tế đời sống nhiều khi lại cho thấy sự trái ngược đến khó hiểu: ta vẫn đọc kinh, vẫn đi lễ, vẫn cố gắng sửa mình nhưng dường như đời ta vẫn cằn cỗi, thui chột.
Ta thấy hình ảnh gieo trồng mà Chúa Giêsu dùng trong Tin Mừng hôm nay không giống với kỹ thuật canh tác hiện nay. Thật thế, vào thời Chúa Giêsu, đất Palestin vốn khô cằn, người nông dân thời Chúa Giêsu không cày bừa dọn đất trước khi gieo trồng, nhưng gieo vãi trước, rồi sau đó mới cày đất xới bón. Thành ra, có hạt rơi xuống đất tốt, có hạt rơi trên vệ đường, có hạt rơi vào bụi gai.
Dù kỹ thuật có khác, dù tiến trình canh tác có khác, người nông dân ở bất cứ thời đại nào cũng giống nhau ở chỗ họ có tinh thần lạc quan. Ðất đai có tươi tốt hay khô cằn, thiên nhiên có ngược đãi hay thuận lợi, mùa gặt tươi tốt vẫn luôn là niềm hy vọng của kẻ gieo trồng.
Chúa Giêsu dường như muốn gieo chính niềm lạc quan ấy vào tâm hồn các môn đệ khi đưa ra dụ ngôn người gieo giống: có hạt rơi bên vệ đường, có hạt rơi trên đá sỏi, có hạt rơi vào bụi gai, nhưng kết quả của mùa gặt vẫn gấp trăm, gấp ngàn. Qua muôn thế hệ, hạt giống Nước Trời vẫn được gieo vãi: có hạt rơi vào vệ đường, sỏi đá, bụi gai của những chống đối và bách hại, hạt giống ấy vẫn nẩy mầm tươi tốt sinh nhiều bông hạt. Người môn đệ Chúa Giêsu luôn tiếp tục gieo vãi hạt giống Lời Chúa, họ luôn được mời gọi đặt trọn niềm tin vào Thiên Chúa và kiên trì, dù thành công hay thất bại. Trong thư 1Cr. thánh Phaolô đã diễn tả đúng tinh thần lạc quan và kiên trì của người gieo giống: “Tôi trồng, Apollô tưới, nhưng Thiên Chúa cho mọc lên”.
Vệ đường, sỏi đá, bụi gai vẫn tiếp tục cản trở công việc gieo trồng, nhưng người nông dân của Nước Trời không vì thế mà bỏ cuộc. Có những gieo vãi qui mô ồ ạt, nhưng cũng có những gieo vãi âm thầm: âm thầm trong thinh lặng hằng ngày, âm thầm trong những khước từ, âm thầm trong những bách hại dưới mọi hình thức, nhưng đó vẫn là sự âm thầm cơ bản nhất trong bất cứ sự gieo vãi nào, hay nói theo Ðức Phaolô VI trong Tông huấn Loan Báo Tin Mừng: đó là một sự công bố thinh lặng Tin Mừng, nhưng rất hiệu nghiệm.
Tuy không phải là đất tốt, nhưng vườn hồn ta cũng có những góc đã là đất tốt cùng với những góc cần được cải tạo hoặc lâu nay bị bỏ quên và Lời Chúa chưa đến được. Tuy phận người vốn mỏng dòn yếu đuối, gai góc đá sỏi cũng gắn liền với phận người và không dễ để dọn dẹp, nhưng không phải là đời đời không có thay đổi.
Ngẫm lại mà xem, nhiều lúc ta giống cái vệ đường chai lì đầy đá sỏi vì đã chẳng hiểu hoặc không muốn hiểu sứ điệp Lời Chúa dành cho ta. Một lời mời tha thứ, một tiếng gọi quảng đại với tha nhân không khó để ta hiểu, vậy mà rất có thể nhiều lần ta đã giả điếc làm ngơ hoặc giải nai chẳng hiểu chăng?
Nhiều lúc ta cũng không khác gì đám đất mệt chứa đầy những gai góc. Ta mỏi kiệt quệ vì đã dành quá nhiều thì giờ, công sức và tiền của cho công việc, nghề nghiệp, thú vui và địa vị hơn là đến với các lớp giáo lý, hơn là cầu nguyện và suy ngẫm Lời Chúa.
Suy niệm đến đây, hẳn ta đã hiểu vì sao ta có cảm giác buồn vì đời mình chẳng được là mảnh đất tốt; và hẳn ta cũng cảm thấy khao khát hơn lúc nào hết muốn cho đất hồn mình hóa tốt.
Mảnh đất tâm hồn sẽ được biến đổi nếu bản thân ta thực sự khao khát và tích cực cộng tác với ơn Chúa. Niềm khao khát của ta phải kèm theo sự kiên nhẫn, phải đi cùng thời gian và phải biết chờ đợi. Thái độ cộng tác của ta phải tỏ lộ qua việc làm. Việc làm cần thiết nhất và trước nhất phải là cầu nguyện. Vì qua cầu nguyện, ta được Chúa ban ơn để biết kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn trả giá và đánh đổi, nhất là để có cơ hội hiểu được Lời Chúa, nếm được sự ngọn ngào của Lời Chúa và cảm nhận sức mạnh tái sinh của Lời Chúa.
Với và nhờ ơn Chúa Thánh Thần, hẳn ta đã được soi sáng để nhận ra rằng giữa mảnh đất tâm hồn (nghĩa bóng) và mảnh đất thiên nhiên (nghĩa đen) vừa có một sự khác biệt rất lớn lại vừa có một sự tương đồng đến bất ngờ. Khác biệt ấy là mảnh đất vật chất không muốn và cũng không biết muốn cho mình tốt hơn; đang khi đó, con người có thể khao khát, nỗ lực và đón nhận sự trợ giúp để đổi đời, để trở thành mảnh đất tốt hơn và tốt nhất. Đất tâm hồn và đất thiên nhiên giống nhau ở chỗ: tùy vào ông chủ mà chất đất có thể thay đổi chứ không phải mãi mãi là tốt hoặc mãi mãi là xấu.
2020
Thứ Sáu Tuần XVI – Mùa Thường Niên
Thứ Sáu Tuần XVI – Mùa Thường Niên
Ca nhập lễ
Tv 53,6.8
Này con được Thiên Chúa phù trì,
thân con đây, Chúa hằng nâng đỡ.
Con tự nguyện dâng Ngài lễ tế,
lạy Chúa, con xưng tụng danh Ngài,
vì danh Ngài thiện hảo.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa xin tỏ lòng nhân hậu với các tín hữu Chúa và rộng tay ban phát mọi ơn lành để chúng con thêm lòng tin cậy mến và chuyên cần tuân giữ những điều Chúa truyền dạy. Chúng con cầu xin …
Bài đọc I Jr 3, 14-17
Ta sẽ ban cho các ngươi những mục tử theo lòng Ta mong muốn
và mọi dân tộc sẽ quy tụ về Giêrusalem.
Bài trích sách tiên tri Jêrêmia
14 Chúa phán: “Hỡi con cái phản nghịch Ta, hãy hối cải,
vì chính Ta là Chúa các ngươi. Ta sẽ chọn các ngươi,
mỗi thành một người, mỗi chi tộc hai người đưa về Sion.
15 Ta sẽ ban cho các ngươi những mục tử theo lòng Ta mong muốn,
để chăn dắt các ngươi bằng hiểu biết và khôn ngoan.
16 “Khi các ngươi sinh sôi nảy nở trong xứ,
Chúa phán, trong những ngày đó,
người ta sẽ không còn nói đến “Hòm Bia giao ước của Chúa”,
chẳng ai nghĩ tới, chẳng ai nhớ lại,
chẳng ai bận tâm đến, chẳng ai bỏ công làm ra cái khác.
17 Lúc ấy, người ta sẽ gọi Giêrusalem là Ngai của Chúa,
và mọi dân tộc sẽ quy tụ về Giêrusalem, vì danh Chúa ở tại Giêrusalem.
Họ sẽ không còn đi theo lòng gian ác xấu xa của mình nữa”.
Đó là Lời Chúa.
Thánh vịnh đáp ca Jr 31, 10. 11-12ab. 13 (Đ. x. 10d)
Đ. Chúa canh giữ chúng ta
như mục tử canh giữ đoàn chiên mình.
10 Hỡi chư dân, hãy nghe lời Chúa,
hãy loan báo lời Ngài tới các đảo xa.
Hãy nói rằng: Đấng phân tán Israel, sẽ quy tụ họ
và Ngài sẽ canh giữ họ
như mục tử canh giữ đoàn chiên mình. Đ.
11 Vì Chúa đã chuộc lại nhà Giacob
và giải thoát họ khỏi tay kẻ mạnh thế hơn.
12ab Họ sẽ đến reo mừng trên núi Sion
và tuốn về hưởng ân lộc của Chúa. Đ.
13 Bấy giờ, trinh nữ sẽ nhảy mừng,
thanh niên, bô lão cùng ca múa.
“Ta sẽ biến tang tóc thành hoan hỉ,
Ta sẽ ủi an để họ vui mừng, hết khổ đau”. Đ.
Alleluia x. Lc 8, 15
Alleluia, alleluia. Phúc thay người nắm giữ lời Thiên Chúa với tấm lòng tốt lành và tuyệt hảo, và kiên trì sinh hoa kết quả. Alleluia.
Tin Mừng Mt 13, 18-23
Kẻ nghe Lời và hiểu, nên sinh hoa kết quả.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với các môn đệ:
18 Vậy các con hãy nghe dụ ngôn về người gieo giống.
19 Kẻ nghe lời giảng về Nước Trời mà không hiểu,
Quỷ Dữ đến cướp lấy điều đã gieo trong lòng người ấy;
đó là kẻ được ví như hạt gieo bên vệ đường.
20 Kẻ được ví như hạt gieo trên đá sỏi
là kẻ khi nghe Lời thì lập tức vui mừng đón nhận,
21 nhưng không đâm rễ sâu trong mình, đó là kẻ nông nổi nhất thời;
nên khi gian nan hay bách hại xảy đến vì Lời, thì lập tức vấp ngã.
22 Kẻ thuộc hạng gieo vào bụi gai, là kẻ nghe Lời,
nhưng nỗi lo lắng việc đời, lòng ham mê giầu sang,
bóp nghẹt Lời khiến không sinh hoa kết quả được.
23 Còn kẻ được ví như hạt gieo trên đất tốt,
là kẻ nghe Lời và hiểu, nên sinh hoa kết quả,
kẻ được một trăm, kẻ được sáu mươi, kẻ được ba mươi.
Đó là Lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa là Cha nhân từ, Chúa đã dùng hiến tế duy nhất của Ðức Kitô trên thập giá làm cho các hy lễ theo luật Môsê được đầy đủ ý nghĩa. Xin thánh hoá lễ vật chúng con dâng với cả tấm lòng thành, cũng như xưa Chúa đã vui lòng thánh hoá lễ vật của Aben. Nhờ đó, hiến lễ mỗi người chúng con dâng lên để tôn vinh Danh Thánh sẽ giúp mọi người đạt tới ơn cứu độ. Chúng con cầu xin …
Lời Tiền Tụng Chúa Nhật Thường Niên
Lạy Chúa là Cha chí thánh, là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Chúa mọi nơi mọi lúc, nhờ Ðức Ki-tô, Chúa chúng con, thật là chính đáng, phải đạo và đem lại ơn cứu độ cho chúng con.
Vì chính Người, khi sinh ra đã đổi mới con người cũ, khi chịu khổ hình, đã tẩy xoá tội lỗi chúng con, khi từ cõi chết sống lại, đã khai lối vào chốn trường sinh, và khi lên cùng Chúa là Cha, Người đã mở cửa Nước Trời.
Vì thế, cùng với toàn thể Thiên thần và các thánh, chúng con hát bài ca chúc tụng Chúa và không ngừng tung hô rằng:
Thánh! Thánh! Thánh! …
Ca hiệp lễ
Tv 110,4-5
Chúa đã truyền tưởng niệm
những kỳ công của Người.
Chúa là Đấng từ bi nhân hậu.
Ai kính sợ Người, Người ban phát của ăn.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, xin phù trợ chúng con là đoàn dân Chúa. Chúa đã lấy bánh bởi trời và nuôi dưỡng chúng con, xin cũng giúp chúng con từ bỏ nếp sống cũ và hân hoan bước vào đời sống mới. Chúng con cầu xin …
2020
Ngày hẹn gặp Đức Mẹ
Lễ La Mã 13.7.2020
Ngày hẹn gặp Đức Mẹ
Ngày 13 mỗi tháng, giáo phận Vĩnh Long đều có cuộc hành hương song song tại Trung Tâm Hành Hương Fatima Vĩnh Long, và tại Trung Tâm Hành Hương Đức Mẹ La Mã Bến Tre. Cũng giờ này tại Trung Tâm Hành Hương Fatima Vĩnh Long, Đức Giám Mục cử hành thánh lễ trọng thể. Chúng ta hiệp thông với ngài và anh chị em tại đó để thờ lạy, chúc tụng Chúa, và xin Đức Mẹ chuyển cầu tâm tình yêu mến cảm tạ và mọi ước nguyện của chúng ta lên Thiên Chúa.
Giáo phận Vĩnh Long chọn ngày 13 mỗi tháng để nhớ lời dạy của Đức Mẹ khi hiện ra năm 1917 tại Fatima bên Bồ Đào Nha, cho ba trẻ Lucia, Francisco và Giacinta. Đức Mẹ xin 3 em ngày 13 mỗi tháng đến gặp Đức Mẹ, từ tháng 5 đến tháng 10. Vì thế ngày 13 mỗi tháng trở thành là ngày thánh thiêng, này vui, ngày con cái trong và ngoài giáo phận vâng lời Đức Mẹ, hẹn nhau phấn khởi vui mừng đến gặp Đức Mẹ, để Đức Mẹ chúc lành và ban ơn.
Hôm nay ngày 13 tháng 7, chúng ta nhớ đến ngày Đức Mẹ hiện ra lần thứ ba cho ba trẻ tại Fatima. Lần này Đức mẹ cho ba em thấy hỏa ngục. Thật là kinh khiếp! Các em thấy một biển lửa. Nhào lộn trong biển lửa ấy là ma quỷ và các linh hồn tội lỗi trông giống các cục than hồng, đen đủi hay xám xịt, những thân hình bị treo lơ lửng đang bị lửa thiêu đốt kêu la trong đau đớn tuyệt vọng. Cảnh tượng này đã làm các em kinh hoàng run rẩy khiếp sợ.
Đức mẹ bảo các em: “Các con đã nhìn thấy hỏa ngục nơi linh hồn các kẻ có tội bị giam cầm. Ðể cứu các linh hồn khỏi sa hỏa ngục, Thiên Chúa muốn phát động lòng tôn sùng Trái Tim Vẹn Sạch Ðức Mẹ trên hoàn cầu. Nếu các con thi hành các điều Ta phán dạy thì rất nhiều linh hồn sẽ được cứu rỗi”.
Lần hiện ra lần thứ 6 và cũng là lần cuối, ngày 13 tháng 10 năm 1917. Đức Mẹ cho ba em biết mình là “Đức Mẹ Mân Côi” và xin các em hãy tiếp tục lần hạt hằng ngày. Đức Mẹ nói: “Ta muốn một nhà nguyện được xây ở đây để tôn kính Ta”.
Ở Lộ Đức, Đức Mẹ cũng xin xây nhà một nguyện để tôn kính Đức Mẹ. Thực ra, có trăm ngàn nhà nguyện nhà thờ để tôn kính Đức Mẹ, cũng không thêm gì cho vinh quang Đức Mẹ, bởi lẽ Đức Mẹ đang hưởng hạnh phúc tuyệt vời trên thiên đàng rồi. Đức Mẹ muốn xây nhà nguyện cho Đức Mẹ là Đức Mẹ muốn hiện diện giữa con cái, để gần gũi, để yêu thương, để con cái dễ dàng đến với Người, để Người ban ơn Cứu Giúp như tước hiệu “Hằng Cứu Giúp” của Người, và để dẫn đưa chúng ta đến cùng Chúa Giêsu Con của Mẹ là nguồn hạnh phúc tuyệt đối và đời đời.
Ở La mã Bến Tre này, Đức Mẹ không bảo phải xây nhà nguyện tôn kính Đức Mẹ. Người muốn lôi kéo chúng ta đến với Người bằng cách Người cho tìm gặp lại Ảnh Đức Mẹ sau thời gian bị lạc mất và bị chìm sâu trong lòng nước, dưới bùn đất, và bằng sự kiện Đức Mẹ đã lộ hình đẹp đẻ như chúng ta thấy ngày nay.
Hôm nay chúng ta tựu về đây để gặp Đức Mẹ, để nhìn ngắm Mẹ, để yêu mến Mẹ và để nghe Lời Chúa dạy. Hôm nay Chúa dạy chúng ta điều gì?
Trong bài đọc 1, qua miệng ngôn sứ Isaia, Chúa dạy: “Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết và dứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta. Đừng làm điều ác nữa. Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bằng, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ” (Is,1,16-17). Chúng ta đi hành hương, đọc kinh, làm việc bố thí, làm việc từ thiện bác ái, là việc rất tốt, đáng khen và đáng khích lệ. Nhưng Chúa muốn chúng ta trước hết phải sám hối, từ bỏ tội lỗi, các tính hư nết xấu; đừng làm điều ác, đừng lỗi đức bác ái, đừng lỗi đức công bằng. Xa lánh những điều tiêu cực và tội lỗi, chưa đủ. Chúa còn muốn chúng ta phải tích cực làm điều thiện: Ai đón rước anh em là đón rước Thầy; ai cho một trẻ nhỏ này một ly nước, kẻ ấy sẽ không mất phần thưởng Chúa dành cho.
Chúa muốn chúng ta tìm kiếm lẽ công bằng giữa cá nhân với nhau, giữa nhóm này với nhóm kia, giữa đoàn thể này với đoàn thể khác, cộng tác bao nhiêu có thể với những người hữu trách và các cơ quan chức năng, để loại trừ sửa phạt những kẻ áp bức đối với những người bé nhỏ yếu thế, thấp cổ bé miệng.
Chúa muốn chúng ta phải là muối là men là ánh sáng cho đời. Tóm một lời là Chúa muốn chúng ta: Thánh hóa bản thân, và góp phần xây dựng cho xã hội này được tốt đẹp hơn, công bình hơn, tình người hơn.
Trong bài Phúc âm, Chúa Giêsu dạy:”Ai yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”. Giới răn thứ bốn dạy phải yêu mến thảo kính cha mẹ, và Chúa đã đặt vào con người một luật tự nhiên là tình mẫu tử, cha mẹ yêu thương con cái mình, loài vật cũng vậy. Nhưng khi có sự xung đột giữa tình yêu Thiên Chúa và tình yêu con người, thì tình yêu Thiên Chúa phải vượt thắng. Trong bậc thang giá trị của tình yêu, tình yêu Thiên Chúa phải đứng trên hết. Người ta không thể yêu mến cha mẹ hơn yêu mến Chúa; người ta không thể yêu con cái mình hơn yêu mến Thiên Chúa; người ta không thể bỏ Chúa để bảo vệ cha mẹ hay con cái mình; người ta không thể trách móc Thiên Chúa khi cha mẹ, con cái bị tai nạn, bệnh hoạn tật nguyền.
“Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy” (Mt 10,38). Nơi khác Chúa nói: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24). Con đường thập giá là con đường Chúa chọn, con đường duy nhất Chúa đi cứu chuộc nhân loại. Con đường đó, dù có chông gai sỏi đá, dù phải vấp ngã té xuống nhiều lần, Chúa vẫn gượng đứng lên, cố gắng tiếp tục đi cho tới cùng.
Là môn đệ của Chúa, chúng ta không thể không theo con đường thập giá của Thầy mình, dù nó đầy chông gai và đầy nước mắt. Thập giá hằng ngày là những đau khổ, bệnh hoạn, thất nghiệp, khủng hoảng gia đình, khó khăn vật chất, đau khổ tinh thần, chồng con bê tha, say sưa rượu chè… Bằng lòng chấp nhận và vác nó trong tình yêu mến Chúa, dù nó có nặng nề, nhưng nếu biết hiệp thông với cuộc khổ nạn của Chúa, nó sẽ là phương thế cứu rỗi chúng ta.
Từ bỏ chính mình là từ bỏ cái tôi ích kỷ, lúc nào cũng nghĩ đến mình, lo cho mình, thu góp cho mình mà không biết chia sẻ cho người khác.
Tóm lại và để kết thúc, xin anh chị em nhớ 4 điều sau đây thôi và cố gắng thực hành:
- Ngày 13 mỗi tháng là ngày hẹn gặp Đức Mẹ tại đây. Nếu không hành hương được thì hành hương trong tâm hồn, và đọc một kinh Kính mừng.
- Lần hạt hằng ngày để tôn kính Đức Mẹ và cầu nguyện cho nhiều linh hồn khỏi sa hỏa ngục.
- Sám hối, dứt bỏ, tẩy sạch mọi tội lỗi khỏi mắt Chúa, đồng thời cố gắng làm điều thiện.
- “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”.
Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin giúp chúng con ghi nhớ bốn điều trên và xin Mẹ giúp chúng con đem ra thực hành. Amen
Đức Ông Barnabê Nguyễn Văn Phương
2020
Tại Sao Dùng Dụ Ngôn
23/07/2020
Thứ Năm Tuần XVI Mùa Thường Niên
Mt 13, 10-17
Tại Sao Dùng Dụ Ngôn
Nếu không phải là người hiểu biết nghệ thuật tranh vẽ, chúng ta sẽ thấy vô vị khi chiêm ngắm những bức tranh nổi tiếng của hoa sĩ tài ba Picasso. Chúng ta sẽ không hiểu hết ý nghĩa thâm thuý mà người nghệ sỹ diễn tả qua nét cọ của mình.
Điều này cũng giúp chúng ta hiểu được phần nào sứ điệp Tin Mừng mà Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay: “Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì”. Khi nhắc lại những lời trên đây của tiên tri Isaia, Chúa Giêsu không có ý che dấu mọi sứ điệp yêu thương mà Thiên Chúa muốn tỏ lộ cho chúng ta, nhưng vì chúng ta là những người thiếu lòng tin tưởng vào Chúa. Chúng ta không thể lãnh hội được những tư tưởng của Chúa, vì lòng dạ chúng ta chai đá.
Thiên Chúa chỉ mặc khải những bí mật về Nước Thiên Chúa cho ai có lòng khiêm tốn và tin tưởng cũng như những người có lòng ước ao muốn biết về chân lý của Chúa. Các dụ ngôn của Chúa Giêsu sẽ soi sáng cho chúng ta nếu chúng ta đón nhận với một tâm trí và con tim cởi mở. Nếu chúng ta tiếp cận Lời Chúa với sự thờ ơ, hoài nghi thì chúng ta cũng sẽ “nghe mà không hiểu”, “nhìn mà không thấy.”
Lời Chúa chỉ có thể cắm rễ trong tâm hồn những ai sẵng lòng đón nhận và hết lòng tin tưởng. Nếu chúng ta muốn nghe và hiểu Lời Chúa, chúng ta phải có thái độ tôn kính và lòng tin.
Và rồi trong lời rao giảng của Chúa Giêsu, ta thấy Chúa Giêsu thường dùng dụ ngôn để nói về Nước Trời, một thực tại không thể diễn tả được bằng ngôn ngữ loài người, và nếu có diễn tả được, thì con người cũng không thể hiểu nổi vì nó vượt khỏi thế giới khả giác này, hay nói như thánh Phaolô, đó là thực tại mà mắt con người chưa từng thấy, tai chưa từng nghe, lòng người chưa từng cảm nghiệm được. Thực tại ấy không thể thu hẹp trong một vài câu định nghĩa, mà phải diễn tả bằng dụ ngôn, vì cách diễn tả này không giới hạn, nhưng tạo thuận lợi cho việc tìm hiểu sâu xa hơn.
Dụ ngôn là một thứ ngôn ngữ nói với những người trong cuộc, những người sống trong tình thân với nhau. Ðể hiểu được dụ ngôn, cần phải có hai đức tính quan trọng, đó là tâm hồn rộng mở và ước muốn tìm hiểu. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ: “Về phần các con đã được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không”.
Nói khác đi, các môn đệ đã được chấp nhận vào cộng đoàn của những kẻ tin vào Chúa Giêsu, vì thế, các ông có thể hiểu rõ những mầu nhiệm. Còn những kẻ ở bên ngoài, nhất là những kẻ ở bên ngoài vì kiêu hãnh, vì khép kín, vì định kiến, như các Luật sĩ và Biệt phái, thì khi nhìn vào các mầu nhiệm họ chỉ thấy bí ẩn và khó hiểu. Chính cách trả lời của Chúa là tiêu chuẩn để biết được ai là người thuộc về Chúa và ai là người ngoài cuộc: “Nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe. Còn các con, mắt các con thật có phúc vì được thấy, tai các con có phúc vì được nghe”.
Tin Mừng hôm nay phần nào giải đáp thắc mắc cho chúng ta khi ghi lại lời Chúa Giêsu: “Phần các con, mắt các con thật có phúc vì được thấy, tai các con thật có phúc vì được nghe”. Mối phúc ấy, Chúa dành cho những người đơn sơ, bé mọn như có lần Ngài đã thưa cùng Chúa Cha: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha đã mạc khải mầu nhiệm nước trời cho những kẻ bé mọn”.
Kẻ bé mọn ở đây không phải là người nhỏ bé về thể lý hay nhỏ tuổi mà là người đơn sơ, chân thành, khiêm hạ. Thật vậy, khi Chúa Giêsu dùng dụ ngôn mà nói về nước trời thì những người khôn ngoan, thông thái như các luật sĩ và biệt phái không những không hiểu mà còn tìm cách bắt lỗi Chúa; trong khi những người nghèo khó, đơn sơ, chất phác lại đón nhận và tin theo Ngài. Chính Chúa Giêsu đã khẳng định điều đó khi nói với các tông đồ: “Nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe. Còn các con, mắt các con thật có phúc vì được thấy, tai các con thật có phúc vì được nghe”.
Thực vậy, qua kinh nghiệm cuộc sống, nhất là khi chúng ta có dịp đến phục vụ những người tàn tật, những người mù, những người câm điếc, chúng ta mới nhận ra rằng sự kiện chúng ta thấy được và nghe được, là một ơn huệ; và khi nhận ra đôi mắt và đôi tai của chúng ta là một ơn huệ, chúng ta được mời gọi nhận ra Đấng ban ơn để tạ ơn và ca tụng, và chia sẻ ơn huệ mà chúng ta có cho người khác, nhất là cho những người tàn tật, không có cùng một ơn huệ như chúng ta.
Thật thế, nếu chúng ta nghe ra sứ điệp được truyền đạt “ngày này cho ngày kia” và “đêm này cho đêm kia” kể từ khởi nguyên của thế giới sáng tạo, chúng ta sẽ nghe được sứ điệp Tin Mừng của Đức Giê-su Ki-tô. Và ngược lại, nếu chúng ta đón nhận sứ điệp Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, chúng ta sẽ nghe được sứ điệp của ngày và đêm. Bởi lẽ, cả hai, công trình sáng tạo và Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, có cùng một nội dung, đó là Ngôi Lời Thiên Chúa; và Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành,và không có Người,thì chẳng có gì được tạo thành.(Ga 1, 3)
