2022
Chúa Nhật II mùa Chay – Năm C
Chúa Nhật II mùa Chay – Năm C
Ca nhập lễ
Tâm hồn tôi thưa cùng Chúa, mắt tôi tìm kiếm Chúa. Lạy Chúa, tôi tìm kiếm dung nhan Chúa. Xin đừng ẩn mặt xa tôi.
Dẫn vào Thánh Lễ
Anh chị em thân mến! Trong Chúa Nhật thứ II mùa chay Hội Thánh mời gọi chúng ta xét lại xem đã sống đức tin như thế nào trong cuộc sống hằng ngày. Đức tin đã thực sự làm chúng ta nên công chính như tổ phụ Abraham chưa? Ngài đã hoàn toàn đặt tin tưởng vào Chúa, ngay chính lúc tuyệt vọng, không còn lý do để tin tưởng. Chính do lòng tin tưởng thuần phục đó, tổ phụ Abraham đã được toại nguyện, đúng như lời Chúa hứa.
Qua bài Tin Mừng các Tông Đồ biết Đức Giêsu có thần tính và là Đấng mà Môsê và các tiên tri loan báo mấy trăm năm về trước. Chính Ngài là Lời của Thiên Chúa và cũng là Thiên Chúa. Do đó, cùng với việc tuyên xưng niềm tin của mình vào Thiên Chúa duy nhất, phụng vụ mời gọi chúng ta cũng đặt trọn niềm tin của mình vào Đức Kitô qua việc lắng nghe lời Người.
Đức Kitô chính là Đấng đến thực hiện trọn vẹn những gì Cựu Ước đã chuẩn bị và loan báo. Và như thế, Ngài trở nên Đấng Cứu Độ duy nhất mà muôn dân hằng mong đợi. Trong tâm tình đó giờ đây chúng ta cùng thành tâm thống hối
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa, Chúa đã dạy chúng con phải vâng nghe Con yêu dấu của Chúa; xin lấy lời hằng sống nuôi dưỡng đức tin của chúng con, nhờ vậy, cặp mắt tâm hồn chúng con sẽ trong sáng để nhìn thấy vinh quang Chúa tỏ hiện trong cuộc đời chúng con. Chúng con cầu xin…
Bài Ðọc I: St 15, 5-12. 17-18
“Thiên Chúa đã thiết lập giao ước với Abraham”.
Trích sách Sáng Thế.
Trong những ngày ấy, Thiên Chúa dẫn Abram ra ngoài và nói với ông: “Ngươi hãy ngước mắt lên trời, và nếu có thể được, hãy đếm các ngôi sao”. Rồi Chúa nói tiếp: “Miêu duệ của ngươi sẽ đông đảo như thế”. Abram tin vào Thiên Chúa, và vì đó ông được công chính.
Và Chúa lại nói: “Ta là Chúa, Ðấng dẫn dắt ngươi ra khỏi thành Ur của dân Calđê, để ban cho ngươi xứ này làm gia nghiệp”. Abram thưa rằng: “Lạy Chúa là Thiên Chúa, làm sao con có thể biết con sẽ được xứ đó làm gia nghiệp?” Chúa đáp: “Ngươi hãy bắt một con bò cái ba tuổi, một con dê cái ba tuổi, một con cừu đực ba tuổi, một con chim gáy mái và một con bồ câu non”. Abram bắt tất cả những con vật ấy, chặt ra làm đôi, đặt phân nửa này đối diện với phân nửa kia; nhưng ông không chặt đôi các con chim. Các mãnh cầm lao xuống trên những con vật vừa bị giết, song ông Abram đuổi chúng đi. Lúc mặt trời lặn, Abram ngủ mê; một cơn sợ hãi khủng khiếp và u tối bao trùm lấy ông.
Khi mặt trời đã lặn rồi, bóng tối mịt mù phủ xuống, có một chiếc lò bốc khói và một khối lửa băng qua giữa những phần con vật bị chia đôi. Trong ngày đó, Chúa đã thiết lập giao ước với Abram mà nói rằng: “Ta ban xứ này cho miêu duệ ngươi, từ sông Ai-cập cho đến sông Eu-phrát”.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 26, 1. 7-8a. 8b-9abc. 13-14
Ðáp: Chúa là sự sáng và là Ðấng Cứu Ðộ tôi. (c. 1a)
Xướng: Chúa là sự sáng, là Ðấng Cứu Ðộ, tôi sợ chi ai? Chúa là Ðấng phù trợ đời tôi, tôi sợ gì ai?
Xướng: Lạy Chúa, xin nghe tiếng con kêu cầu, xin thương xót và nhậm lời con. Về Chúa, lòng con tự nhắc lời: “Hãy tìm ra mắt Ta”.
Xướng: Và lạy Chúa, con tìm ra mắt Chúa, xin Chúa đừng ẩn mặt xa con, xin đừng xua đuổi tôi tớ Ngài trong cơn thịnh nộ. Chúa là Ðấng phù trợ, xin đừng hất hủi con.
Xướng: Con tin rằng con sẽ được nhìn xem những ơn lành của Chúa trong cõi nhân sinh. Hãy chờ đợi Chúa, hãy sống can trường, hãy phấn khởi tâm hồn và chờ đợi Chúa!
Bài Ðọc II: Pl 3, 17 – 4, 1
“Chúa Kitô sẽ biến đổi thân xác chúng ta nên giống thân xác hiển vinh của Người”.
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philípphê.
Anh em thân mến, anh em hãy bắt chước tôi, và hãy để mắt nhìn coi những người ăn ở theo như mẫu mực anh em thấy nơi chúng tôi. Bởi chưng như tôi đã thường nói với anh em, và giờ đây tôi đau lòng ứa lệ mà nói lại, có nhiều người sống thù nghịch với thập giá Ðức Kitô. Chung cuộc đời họ là hư vong, chúa tể của họ là cái bụng, và họ đặt vinh danh của họ trong những điều ô nhục; họ chỉ ưa chuộng những cái trên cõi đời này.
Phần chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, nơi đó chúng ta mong đợi Ðấng Cứu Chuộc là Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Người sẽ biến đổi thân xác hèn hạ của chúng ta nên giống như thân xác hiển vinh của Người, nhờ quyền lực mà Người vẫn có, để bắt muôn vật suy phục Người.
Bởi thế, anh em thân mến và yêu quý, anh em là niềm hoan lạc và triều thiên của tôi; anh em thân mến, hãy vững vàng trong Chúa.
Ðó là lời Chúa.
Hoặc đọc bài vắn sau đây: Pl 3, 20 – 4, 1
Anh em thân mến, quê hương chúng ta ở trên trời nơi đó chúng ta mong đợi Ðấng Cứu Chuộc là Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Người sẽ biến đổi thân xác hèn hạ của chúng ta nên giống như thân xác hiển vinh của Người, nhờ quyền lực mà Người vẫn có, để bắt muôn vật suy phục Người. Bởi thế, anh em thân mến và yêu quý, anh em là niềm hoan lạc và triều thiên của tôi; anh em thân mến, hãy vững vàng trong Chúa.
Ðó là lời Chúa.
Câu Xướng Trước Phúc Âm: Mt 17, 5
Từ trong đám mây sáng chói có tiếng Chúa Cha phán rằng: “Ðây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người”.
Phúc Âm: Lc 9, 28b-36
“Ðang khi cầu nguyện, diện mạo Người biến đổi khác thường”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi cầu nguyện. Và đang khi cầu nguyện, diện mạo Người biến đổi khác thường và áo Người trở nên trắng tinh sáng láng. Bỗng có hai vị đàm đạo với Người, đó là Môsê và Êlia, hiện đến uy nghi, và nói về sự chết của Người sẽ thực hiện tại Giêrusalem. Phêrô và hai bạn ông đang ngủ mê, chợt tỉnh dậy, thấy vinh quang của Chúa và hai vị đang đứng với Người. Lúc hai vị từ biệt Chúa, Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm; chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một cho Êlia”. Khi nói thế, Phêrô không rõ mình nói gì. Lúc ông còn đang nói, thì một đám mây bao phủ các Ngài và thấy các ngài biến vào trong đám mây, các môn đệ đều kinh hoàng. Bấy giờ từ đám mây có tiếng phán rằng: “Ðây là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người”. Và khi tiếng đang phán ra, thì chỉ thấy còn mình Chúa Giêsu. Suốt thời gian đó, các môn đệ giữ kín không nói với ai những điều mình đã chứng kiến.
Ðó là lời Chúa.
Lời nguyện tín hữu
Anh chị em thân mến! Để cùng được biến đổi với Đức Kitô, chúng ta hãy luôn giữ vững niềm tin trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời. Muốn được thế chúng ta cùng tin tưởng cầu xin :
- 1. “Đang khi cầu nguyện diện mạo Người biến đổi khác thường”.- Xin cho các vị lãnh đạo dân Chúa trong Hội Thánh có đời sống thấm đượm tinh thần cầu nguyện, để sức sống Chúa Kitô biến đổi các ngài nên ánh sáng chiếu soi trần gian.
- “Abraham tin vào Thiên Chúa và vì đó ông được công chính”.- Xin cho các tín hữu sau khi đã tuyên xưng đức tin qua Bí tích Thánh Tẩy, luôn giữ được đức tin vững vàng để Chúa Giêsu biến đổi, họ dần dần đạt tới sự hoàn thiện trong vinh quang của Người.
- “Người sẽ biến đổi thân xác hèn hạ của chúng ta nên giống như thân xác vinh hiển Người”.– Xin cho các tu sĩ ý thức hồng ân được tuyển chọn lên núi thánh, mà biết sống mọi biến cố dưới ánh sáng đức tin và sự hướng dẫn của Lời Chúa.
- “Các ngươi hãy nghe Lời Người”.- Xin cho các tội nhân trong giáo xứ chúng ta, được ơn Chúa thức tỉnh, cảm nhận được vinh quang Chúa mà sống gắn bó với Người.
Chủ tế: Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một đức tin vững mạnh, giúp chúng con biết tích cực thực hiện cuộc biến đổi mỗi ngày bằng loại trừ mọi dam mê dục vọng, phát huy đời sống bác ái yêu thương, để sau này chúng con đáng được phúc chiêm ngưỡng vinh quang Chúa muôn đời. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, chớ gì của lễ này đem lại cho chúng con nguồn ơn tha tội và thánh hoá, hầu chuẩn bị hồn xác chúng con và toàn thể tín hữu được xứng đáng mừng lễ Vượt Qua. Chúng con cầu xin…
Lời tiền tụng
Lạy Chúa là Cha chí thánh là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Chúa mọi nơi mọi lúc, thật là chính đáng, phải đạo và sinh ơn cứu độ cho chúng con, nhờ Ðức Ki-tô, Chúa chúng con. Sau khi cho các môn đệ biết Người sẽ chịu chết, thì trên núi thánh Người đã tỏ bày vinh quang của Người cho các ông. Nhờ lề luật và các ngôn sứ làm chứng, Người đã cho các môn đệ hiểu rằng; phải trải qua đau khổ mới có thể đạt tới vinh quang phục sinh. Vì thế, cùng với triều thần thiên quốc, chúng con ở dưới trần gian luôn ca tụng Chúa uy linh cao cả, và không ngừng tung hô rằng:
Thánh! Thánh! Thánh…
Ca hiệp lễ
Này là con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng, các ngươi hãy nghe lời Người.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, Chúa đã cho chúng con được vinh dự rước Mình và Máu Thánh Ðức Ki-tô là bí tích nhiệm mầu cao cả. Chúng con xin chân thành cảm tạ vì Chúa đã cho chúng con được nếm thử phúc lộc trên trời ngay khi còn ở dưới thế. Chúng con cầu xin…
2022
Cầu nguyện để duy trì tinh thần im lặng trong mùa Chay
Cầu nguyện để duy trì tinh thần im lặng trong mùa Chay
Mùa chay là thời điểm lý tưởng để thực hành sự im lặng, đặc biệt là hạn chế các cuộc trò chuyện hàng ngày của chúng ta trên mạng xã hội.
Trong Mùa Chay, chúng ta nhìn vào cuộc Khổ Nạn và Cái Chết của Chúa Giêsu để có được cảm nhận về cung cách sống cuộc đời của chính chúng ta.
Một điều mà chúng ta có thể không phải lúc nào cũng nhớ là cách Chúa Giêsu im lặng khi đối mặt với sự bách hại.
Mặc dù chắc chắn là chính đáng khi cố gắng tranh luận với mọi người về nhiều thứ khác nhau, nhưng đôi khi im lặng sẽ có kết quả hơn. Điều này đặc biệt có thể xảy ra trên phương tiện truyền thông xã hội, nơi chúng ta bị cám dỗ trả lời nhiều người bằng những bình luận khó nghe hoặc những lời quở trách gay gắt.
Hãy xem xét, trong cầu nguyện, cách bạn tiếp nhận Mùa Chay, và tìm cách tự ý im lặng, suy nghĩ trước khi nói.
Đây là một suy tư và là một lời cầu nguyện có thể giúp ích cho bạn, được Thánh Claude de la Colombiere soạn ra.
Một ngàn nhân chứng xuất hiện và kêu la chống lại Chúa Giêsu; họ buộc tội Ngài mà không có bằng chứng, không có lý do, thậm chí không có chút gì đáng gọi là lý do; trong lời khai của họ, họ mâu thuẫn với nhau. Nhưng Chúa Giêsu vẫn im lặng… “Ta không trả lời.” Hỡi sự im lặng đáng yêu, bạn là người hùng biện biết bao và bạn cho tôi những bài học đáng thán phục dường nào! Lạy Chúa, Chúa đã im lặng, giữa những hiểm nguy to lớn như vậy, với một cơ hội quá tuyệt vời để lên tiếng trong một dịp quá quan trọng. Lý do nào khiến con vẫn còn lẩm bẩm và phàn nàn? Con sẽ đến với Chúa để tìm kiếm sức mạnh và sự khích lệ giúp con giữ im lặng, và gánh chịu như Chúa đã gánh chịu. [1]
Vẻ đẹp và lợi ích của việc tìm kiếm sự tĩnh lặng trong mùa chay
Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta có thể nghe những âm thanh xung quanh mình theo một cách mới mẻ.
Cách đây không lâu, tôi đã xem một video do The New York Times sản xuất.
Đoạn phim ngắn nói về một người đi tìm trong nơi rừng thẳm chỗ nào không có tiếng ồn ào của con người. Hempton không tìm kiếm sự im lặng như một phương tiện trốn thoát. Đúng hơn, ông ấy đang cố gắng tạo ra sự kết nối. Ông nói: “Im lặng không phải là sự vắng mặt của một thứ gì đó mà là sự hiện diện của mọi thứ”.
Nếu chúng ta im lặng và lắng nghe, nếu chúng ta thực sự lắng nghe, một cách đích thực, những âm thanh tinh tế của thế giới tự nhiên hoặc lời nói của một người khác, chúng ta sẽ bị thu hút vào một cảm nghiệm tròn đầy hơn về thực tại, mà nếu làm khác đi, thì có lẽ chúng ta đã để chúng trôi qua mất. Đó là cơ hội để thoát ra khỏi cái đầu của chính chúng ta, thoát khỏi những suy nghĩ quẩn quanh trong cuộc độc thoại nội tâm không ngừng mà chúng ta thực hiện hàng ngày. Đó cũng là cơ hội để loại bỏ bản thân khỏi những tiếng động gây mất tập trung xung quanh chúng ta hàng ngày. Chúng ta đang chìm trong tiếng ồn và vì điều này, chúng ta mất khả năng lắng nghe.
Khi nói đến việc lắng nghe, chúng ta khó có thể thoát ra khỏi con đường của riêng mình. Hempton, ở cuối phim, nói, “Điều tôi thích thú nhất là khi tôi lắng nghe, tôi biến mất. Tôi biến mất.” Để lắng nghe, cái tôi phải được gạt sang một bên. Hãy nghĩ về điều đó, có biết bao nhiêu người trong chúng ta không thực sự lắng nghe nhau? Có biết bao nhiêu người trong chúng ta chỉ chờ người kia ngừng nói để đến lượt mình? Chúng ta rất háo hức muốn nghe chính mình nói mà chúng ta không còn lắng nghe nữa; đơn giản là chúng ta chỉ đợi đến lượt mình để được nói.
Hãy nghĩ về việc chúng ta đang mất đi bao nhiêu – cơ hội để tĩnh lặng và tìm lại sự tĩnh lặng nội tâm, cơ hội để học hỏi điều gì đó mới, cơ hội tạo ra một kết nối thực sự giữa con người với nhau. Điều này là quan trọng. Trên hết, dường như đối với tôi, chúng ta nên dành thời gian để lắng nghe vì yêu thương. Tôi lắng nghe vợ tôi kể về một ngày của cô ấy vì tôi muốn chia sẻ cuộc sống của cô ấy. Tôi lắng nghe một người bạn khi cùng nhau uống cà phê vì đó là món quà của tôi dành cho người ấy. Tôi dừng lại và lắng nghe đôi cánh của bầy ngỗng thiên di trên trời cao bởi vì tôi yêu từng ngày sống mà tôi được đặc quyền cảm nghiệm trên trái đất xinh đẹp này.
Một trong những món quà thực sự của Mùa Chay là nó buộc chúng ta phải lắng nghe. Đó là một mùa của sự chiêm niệm yên tĩnh, được đánh dấu bằng sự cầu nguyện nhiều hơn và những hy sinh giúp đưa chúng ta ra khỏi thói quen bình thường. Mỗi Mùa Chay, khi tôi nghĩ về cung cách tôi muốn tiến thêm một bước trong kỷ cương thiêng liêng của mình, tôi thấy rằng điều sống còn là dành thời gian sống trong im lặng để tôi có thể lắng nghe thực sự.
Tôi làm mục vụ cho một giáo xứ và thường, khi khóa cửa nhà thờ vào buổi tối, tôi tắt đèn cho đến khi tất cả những gì có thể nhìn thấy trong bóng tối là ánh sáng đỏ của ngọn nến nhà tạm. Sau đó tôi ngồi xuống. Tôi im lặng. Tôi lắng nghe chất thơ của không gian. Mỗi nơi đều có âm thanh của riêng mình. Âm thanh của một nhà thờ vào ban đêm là gì? Đó là âm thanh của cánh tay của một người mẹ đang ôm lấy một đứa trẻ.
Một âm thanh có thể biến đổi một cuộc sống. Khi tôi ngồi trong nhà thờ của mình và lắng nghe, tôi cảm thấy một cảm giác bình an mà tôi hiếm khi cảm thấy ở bất kỳ nơi nào khác. Nhưng thực ra nó có thể là bất kỳ âm thanh nào. Đó có thể là tiếng sấm sét dội xuống đồi, những giọt mưa đập vào mái nhà, tiếng cành cây kẽo kẹt khi chúng vươn lên bầu trời. Đó cũng có thể là hơi thở của trẻ sơ sinh khi đang ngủ trưa, hoặc tiếng chân bước đi trên tuyết, hoặc tiếng trẻ em cười khúc khích ngoài sân. Bởi vì nó giống như đọc một bài thơ, có một nghệ thuật thực sự để lắng nghe.
Nhà triết học Erich Fromm tin vào điều này, và trong cuốn sách Nghệ thuật lắng nghe của mình, ông nói về cách mọi nghệ thuật đều có những nguyên tắc và kỹ thuật hợp lý. Dưới đây là các quy tắc của ông ấy để trở thành một người lắng nghe tốt hơn:
– Hoàn toàn tập trung.
– Không nghĩ gì khác ngoài việc lắng nghe.
– Tập trung trí tưởng tượng của bạn vào những gì bạn đang nghe.
– Hòa mình vào những gì bạn đang nghe.
– Khám phá ra một số biểu hiện tình yêu đối với người hoặc vật mà bạn đang lắng nghe.
Thực hiện theo những hướng dẫn này, mỗi chúng ta có thể thực hành nghệ thuật lắng nghe tinh tế này, Đó là một thói quen, nó sẽ tưởng thưởng cho bất kỳ ai thực hành việc lắng nghe. Đây không chỉ là một hành động yêu thương mà những người khác sẽ nhận thấy và đánh giá cao, không chỉ cải thiện mối tương quan của chúng ta, mà còn giúp đỡ chúng ta có được những cuộc nói chuyện tốt lành hơn, sinh được nhiều hoa trái hơn, nhưng bất cứ khi nào chúng ta lắng nghe kỹ càng, chúng ta sẽ nghe thấy sự hiện diện của một mầu nhiệm lớn lao, một sự hiện diện lâu đời dưỡng nuôi muôn loài, được ghi dấu trong mọi thụ tạo. Đó là giọng nói nhỏ nhẹ yên tĩnh của Thiên Chúa đang thì thầm. Mùa Chay này là lúc chúng ta bắt đầu lắng nghe. [2]
Phêrô Phạm Văn Trung
Chú thích:
[1] Philip Kosloski, aleteia.org.
[2] Cha Michael Rennier .
2022
5 lời khuyên giúp chuẩn bị Mùa Chay một cách tốt nhất
5 lời khuyên giúp chuẩn bị Mùa Chay một cách tốt nhất
Mùa chay là mùa ân sủng. Niềm hân hoan mừng Chúa Sống Lại trong ngày Lễ Phục Sinh sẽ phụ thuộc vào việc chúng ta sống Mùa Chay thánh này như thế nào. Lòng quảng đại của Thiên Chúa là vô bờ bến, nhưng chúng ta lại thường xuyên thiếu sót trong việc dành trọn con tim của mình cho Chúa, để Ngài có thể lấp đầy trái tim ấy bằng tình yêu của Ngài.
Dưới đây là năm gợi ý ngắn gọn về cách thức mà chúng ta có thể sống Mùa Chay một cách quyết liệt, hầu năm nay chúng ta có thể vui mừng trong Đức Giê-su Phục Sinh. Tại sao bạn không nỗ lực để sống mùa Chay này như thể đây là Mùa Chay Cuối Cùng trong cuộc đời của bạn.
Cầu nguyện
Mùa Chay này, bạn hãy chìm đắm trong đời sống cầu nguyện. Hãy dành nhiều thời gian hơn nữa để cầu nguyện; tìm kiếm một nơi yên tĩnh và chuẩn bị một trái tim được sắp đặt ngăn nắp để gặp gỡ Thiên Chúa, Đức Chúa và cũng là Đấng Cứu Độ của bạn.
Liên quan tới việc cầu nguyện, một gợi ý mà Giáo Hội không ngừng khích lệ chúng ta thực hiện: đó là suy gẫm Lời Chúa. Hãy lấy các bài đọc trong Thánh Lễ hàng ngày và đào sâu Lời Chúa. Hãy cầu khẩn Đức Mẹ, Đấng đã suy gẫm Lời Chúa trong lòng, để Mẹ giúp bạn theo đuổi mục đích cao quý này. Đồng thời, bạn cũng xin Lời Chúa biến đổi trái tim và chính cuộc sống của bạn.
Vào Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay, ma quỷ cám dỗ Chúa Giêsu biến đá thành bánh, nhưng Đức Giêsu đáp lại: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.” (Mt 4,4) Ở đây, Đức Giê-su đã diễn tả một sự ưu tiên: trước nhất phải là Lời Chúa, sau đó mới là lương thực dành cho thể xác!
Xưng tội
Mùa chay là thời gian để hoán cải. Trong tiếng Hy Lạp, hoán cải là metanoia – có nghĩa là một sự thay đổi của con tim. Là người tín hữu Công Giáo, phương thế hiệu nghiệm nhất để giúp con tim đạt được sự hoán cải thực sự chính là nhờ cuộc gặp gỡ trực tiếp với Chúa Giêsu, Đấng Chữa Lành. Bằng một cách thế đặc biệt, Đức Giêsu đụng chạm và chữa lành chúng ta qua các Bí tích, nhất là Bí tích Hòa Giải. Trước khi đi xưng tội, tại sao chúng ta không đọc những dụ ngôn về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa trong chương 15 của Tin Mừng theo thánh Lu-ca. Đã có người gọi chương 15 là: “chương thất lạc và tìm thấy”.
Trong chương 15 này, chúng ta bắt gặp dụ ngôn con chiên lạc và được tìm thấy, dụ ngôn đồng xu bị đánh mất và được tìm thấy; cuối cùng là dụ ngôn đứa con bị mất và được tìm thấy, hay thường gọi là dụ ngôn người con hoang đàng. Dụ ngôn ấy cũng có thể được đặt tên là dụ ngôn người Cha giàu lòng thương xót. Hãy xưng tội trong Mùa Chay, và nài xin Đức Giê-su ban cho bạn một quả tim mới đầy sạch trong!
Tham dự Thánh lễ hàng ngày
Một trong những ý nguyện của kinh Lạy Cha là: “xin cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày.” Lời này có thể mang ba ý nghĩa:
Thứ nhất: Cơm bánh thể lý và sự đầy đủ về vật chất.
Thứ hai: Tấm Bánh Lời Chúa
Thứ ba: Bánh Sự Sống, tức là Bí tích Thánh Thể.
Trong Mùa Chay Thánh này, tại sao chúng ta không chuẩn bị ý nguyện để tham dự Thánh Lễ vào tất cả những ngày có thể, và đón rước Đức Giê-su là Bánh Sự Sống. Tốt hơn nữa, bạn hãy đưa gia đình của mình, thậm chí là một số bạn bè của mình tới Bàn Tiệc của Chúa để nuôi dưỡng linh hồn bất tử của họ. Cử chỉ lớn lao nhất mà chúng ta có thể thực hiện trên trái đất này chính là việc đón rước Đức Giê-su vào trong tâm hồn của mình. “Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong, hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa” (Tv 42,2) Ước mong sao, chúng ta cũng mong mỏi và đói khát Đức Giê-su, Đấng là Bánh Sự Sống!
Bác ái: Hành động của yêu thương và phục vụ
Mùa Chay phải được thể hiện bằng một thái độ vốn có thể trở thành hành động thông qua những cử chỉ phục vụ cụ thể dành cho tha nhân. Thật vậy, nếu tôi đón rước Đức Giêsu vào trong lòng của mình, thì tôi cần có một khát khao mãnh liệt mang Chúa Giêsu đến với người khác, đặc biệt là những người đau khổ nhất – người cô đơn, người nghèo đói, người già, người bị bỏ rơi, bị tuyệt vọng, bị áp bức, và bị loại trừ. Hãy nhớ rằng họ là những người mà Chúa Giê-su yêu mến!
Chắc không cần phải nói tới điều này, đó là tình yêu của chúng ta trong việc phục vụ nên khởi sự trong chính ngôi nhà của mình, giữa các thành viên trong gia đình. Chúng ta không muốn rơi vào sự phức tạp của nhân vật Rip Van Winkle, nơi đó chúng ta là những người tốt bụng và giàu tình yêu thương với những người bên ngoài, nhưng lại ác độc với chính những người sống cùng với ta. Hãy nhớ câu thành ngữ này: “Trước khi thương người, hãy thương lấy người nhà mình.”
Đức Mẹ và Mùa Chay
Trong Mùa Chay, mùa mà chúng ta chuẩn bị cõi lòng, chuẩn bị tâm trí để suy gẫm và đón nhận Đức Giêsu, Đấng chịu đau khổ, chịu chết và sống lại, hầu mang lại ơn cứu độ cho chúng ta, chúng ta nên xin Đức Mẹ giữ vai trò thực sự trong việc chuẩn bị này. Mẹ được Thiên Chúa chọn để giữ một vai trò quan trọng trong công trình cứu chuộc. Đức Mẹ có nhiều danh hiệu cao quý: Mẹ của Lòng Xót Thương và Mẹ Sầu Bi. Xin Mẹ đồng hành với chúng ta trong toàn bộ Mùa Chay này, đồng hành với chúng ta trong việc cử hành Tuần Thánh, cao điểm là sự Phục Sinh vinh hiển của Chúa chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô.
Tóm lại, chúng ta hãy vui mừng trong mùa Chay này, vì đó là một quà tặng và ơn phúc dành cho chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta hãy thực sự bước vào mùa Chay với một trái tim quảng đại. Hãy chết đi cho tội lỗi và sống lại với sự sống mới.
Quang Khanh, S.J.
Lược dịch từ: catholicexchange.com
2022
Buộc xưng tội trong mùa Chay không?
Buộc xưng tội trong mùa Chay không?
Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô (LC), Khoa trưởng Thần học và giáo sư phụng vụ của Đại học Regina Apostolorum (Nữ Vương các Thánh Tông Đồ), Rôma.
Hỏi: Chúng ta đang sống mùa Chay thánh, mới đây con nghe nói rằng ai không xưng tội trong mùa Chay thì mắc tội trọng. Thưa cha, điều này có đúng không? – J. B., Ocala, Florida, Mỹ.
Đáp: Câu trả lời nhanh cho câu hỏi này là không. Tuy nhiên, câu trả lời nhanh là không hề đơn giản, vì có một số điểm cần lưu ý.
Theo Giáo luật:
“Điều 987
Để hưởng nhờ phương dược cứu độ của bí tích Sám Hối, người Kitô hữu phải được chuẩn bị thế nào để trở về với Thiên Chúa bằng cách từ bỏ các tội đã phạm và quyết tâm sửa mình.
“Điều 988
- 1. Sau khi đã xét mình kỹ lưỡng và ý thức được tội của mình, người Kitô hữu buộc phải xưng các loại tội trọng và số tội trọng đã phạm sau khi lãnh nhận bí tích Rửa Tội, mà chưa được quyền tháo gỡ của Giáo Hội tha trực tiếp và họ chưa xưng trong lần xưng tội riêng.
- 2. Khuyên các Kitô hữu cũng xưng cả những tội nhẹ nữa (CIS 901-902).
“Điều 989
Mọi tín hữu, sau khi đến tuổi khôn, buộc phải xưng các tội trọng của mình một cách trung thực, một năm ít là một lần (CIS 906 ; CIO 719) (Bản dịch Việt ngữ của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam).
Tuy nhiên, Giáo Luật cũng nói như sau về việc Rước lễ:
“Điều 920
- l. Sau khi đã rước lễ lần đầu, tất cả mọi tín hữu buộc phải rước lễ mỗi năm ít là một lần.
- 2. Phải chu toàn mệnh lệnh này trong mùa Phục Sinh, trừ khi phải chu toàn vào một thời gian khác trong năm vì một lý do chính đáng (CIS 859 ; CIS 860 ; CIO 708)” (Bản dịch, như trên).
Các luật này bắt nguồn từ Hiến chế 21 của Công đồng Latêranô thứ IV năm 1215. Xin đọc:
“Tất cả các tín hữu, sau khi đến tuổi khôn, phải xưng tất cả tội lỗi của mình một cách chân thành với linh mục của mình ít nhất một năm một lần, và chăm chỉ làm việc đền tội do linh mục đưa ra cho mình. Họ hãy cung kính Rước Thánh Thể ít nhất vào lễ Phục sinh, trừ khi họ nghĩ rằng, vì một lý do chính đáng và theo lời khuyên của vị linh mục, họ nên tránh rước lễ trong một thời gian. Nếu không, họ sẽ bị cấm không được bước vào một nhà thờ trong suốt cuộc đời của họ, và họ sẽ bị từ chối chôn cất theo nghi thức Công Giáo sau khi qua đời. Xin công bố thường xuyên sắc lệnh cứu độ này trong các nhà thờ, để không ai có thể tìm ra cái cớ cho việc không hiểu biết của mình. Nếu bất kỳ người nào muốn, vì các lý do tốt, xưng tội với một linh mục khác, người ấy phải hỏi ý kiến của linh mục của mình và xin phép ngài; nếu không, linh mục ấy sẽ không có quyền tha hoặc ràng buộc họ. Linh mục cần phải sáng suốt và thận trọng, để cho giống như một bác sĩ lành nghề, ngài có thể đổ rượu và dầu trên các vết thương của người bị thương. Linh mục cần cẩn thận hỏi về hoàn cảnh của hối nhân và tội, để ngài thận trọng phân định lời khuyên cần thiết và nên áp dụng sự chữa trị nào, sử dụng các phương thế khác nhau để chữa lành người bệnh. Tuy nhiên, linh mục cần chăm sóc tối đa, không phản bội tội nhân bằng lời nói, cử chỉ, hoặc bất kỳ cách nào khác. Nếu linh mục cần lời khuyên khôn ngoan, ngài cứ thận trọng tìm kiếm, nhưng không đề cập đến người có liên quan. Vì nếu ai giả định tiết lộ một tội lỗi mà mình đã biết khi ngồi tòa giải tội, chúng tôi tuyên sắc rằng ngài không chỉ bị đình chỉ tác vụ linh mục của mình, mà còn phải ở trong một tu viện kín để làm việc đền tội vĩnh viễn nữa”.
Các nguyên tắc này cũng được nêu ra trong sách Giáo lý Giáo Hội Công Giáo:
“1389. Giáo Hội buộc các tín hữu phải tham dự thánh lễ vào các ngày Chúa Nhật và lễ trọng (x. OE 15) rước lễ mỗi năm ít là một lần vào mùa Phục Sinh, trừ khi có lý do chính đáng, có thể chu toàn vào mùa khác trong năm (x. CIC, khoản 920), trước đó phải chuẩn bị tâm hồn bằng bí tích Giao Hòa. Giáo Hội hết sức khuyến khích các tín hữu rước lễ vào các ngày Chúa Nhật và Lễ Trọng, hay thường xuyên hơn nữa, rước lễ hằng ngày” (Bản dịch Việt ngữ của Ban giáo lý, Tổng Giáo phận Sài Gòn).
Và sau đó:
“Các điều răn của Giáo Hội
“2041. Các điều răn Giáo Hội nhằm nâng đỡ một đời sống luân lý gắn liền với đời sống phụng vụ và được đời sống này nuôi dưỡng. Tính cách bó buộc của các luật thiết định do các mục tử ban hành này có mục đích bảo đảm cho các tín hữu mức cần thiết phải có trong tinh thần cầu nguyện, trong cố gắng sống hợp với luân lý, trong sự gia tăng lòng mến Chúa yêu người.
“2042. Ðiều răn thứ nhất (vào các Chúa Nhật và các ngày lễ buộc, các tin hữu buộc phải tham dự thánh lễ và không làm những công việc nô dịch) đòi các tín hữu thánh hóa ngày mừng Chúa Phục Sinh, cũng như những lễ phụng vụ chính để tôn kính các mầu nhiệm của Chúa, của Ðức Trinh Nữ Maria Diễm Phúc, của các thánh, trước hết bằng việc tham dự cử hành Bí Tích Thánh Thể, là bí tích qui tụ cộng đoàn, và tránh tất cả những công việc tự bản chất ngăn trở việc thánh hóa những ngày ấy (x. CIC, 1246-1248; CCEO 880, 3; 881).
“Ðiều răn thứ hai: (mọi tín hữu buộc phải xưng tội trong một năm ít là một lần) bảo đảm việc chuẩn bị rước Thánh Thể bằng việc chuẩn bị lãnh nhận bí tích Hòa Giải, nối tiếp công việc hoán cải và tha thứ của bí tích Thánh Tẩy (x. CIC, 989, CCEO, 719)
“Ðiều răn thứ ba: (mọi tín hữu buộc phải rước Mình Thánh Chúa ít là một lần trong mùa Phục Sinh) bảo đảm mức tối thiểu trong việc rước Mình Máu Chúa Giêsu. Ðiều răn này phải được chu toàn vào mùa Phục Sinh, vì lễ Phục Sinh là nguồn gốc và là trung tâm của phụng vụ Ki-tô giáo (x. CIC, 920, CCEO, 708-881).
“2043. Ðiều răn thứ tư: (vào những ngày sám hối do Hội Thánh ấn định, các tín hữu buộc phải kiêng thịt và giữ chay) bảo đảm thời gian tu luyện và sám hối để chuẩn bị tâm hồn mừng các ngày lễ phụng vụ. Chay tịnh và hãm mình góp phần giúp chúng ta làm chủ được các bản năng và đạt tới tự do nội tâm (x. CIC, 1246, CCEO, 881,1,4; 880,3)).
“Ðiều răn thứ năm (các tín hữu buộc phải đóng góp cho các nhu cầu của Giáo Hội) dạy các tín hữu có bổn phận chu cấp cho những nhu cầu vật chất của Giáo Hội, tùy theo khả năng mỗi người (x. CIC, 222; CCEO 25)” (Bản dịch, như trên).
Từ các tài liệu này, chúng ta có thể suy luận rằng nghĩa vụ trước tiên là Rước lễ ít nhất một năm một lần, đặc biệt là trong mùa Phục Sinh. Nghĩa vụ phải đi xưng tội trước khi Rước lễ là liên quan đến nghĩa vụ Rước lễ vào mùa Phục Sinh, để chắc chắn rằng người ấy ở trong tình trạng ân sủng. Mặc dù đây là một suy luận theo luận lý học từ quan điểm thiêng liêng, nhưng phải nhận xét rằng Giáo luật điều 920 §2 qui định xưng tội mỗi năm một lần và không nói về mùa nào cả.
Bộ Giáo luật hiện tại tạo điều kiện dễ dàng cho việc xưng tội, so với Bộ Giáo luật cũ, chẳng hạn loại bỏ yêu cầu phải xưng tội với chính cha xứ của mình để chu toàn nghĩa vụ.
Thời gian để hoàn thành nghĩa vụ mùa Phục Sinh, như đôi khi nó được gọi, có thể khác nhau giữa các nước. Tại Mỹ, thời gian này là từ Chúa Nhật thứ I Mùa Chay đến hết ngày Lễ Chúa Ba Ngôi; ở các nước khác, mùa có thể bắt đầu từ ngày thứ Tư Lễ Tro và kết thúc vào ngày Chúa Nhật Chúa Thăng Thiên.
Tất nhiên, nghĩa vụ mùa Phục Sinh là một yêu cầu tối thiểu để động viên mọi người nhận lãnh các bí tích. Lý tưởng nhất, một người Công Giáo Rước lễ mỗi lần tham dự Thánh Lễ. Một người Công Giáo cũng nên đi xưng tội bất cứ khi nào mình nhận thức đã phạm tội trọng, và việc xưng tội thường xuyên là rất được khuyến khích, thậm chí nếu chỉ có tội nhẹ. Như Sách Giáo lý Giáo Hội Công Giáo nhắc nhở chúng ta, điều răn này nói: “bảo đảm việc chuẩn bị rước Thánh Thể bằng việc chuẩn bị lãnh nhận bí tích Hòa Giải, nối tiếp công việc hoán cải và tha thứ của bí tích Thánh Tẩy”.
Nếu các đề nghị này được tuân theo, mặc dù nghĩa vụ rước lễ trong mùa Phục Sinh vẫn còn, việc một người ta cần đi xưng tội trong Mùa Chay, hoặc ít nhất vào thời điểm nào đó trước khi Rước lễ vào mùa Phục sinh, sẽ không còn tồn tại, trừ khi người ấy có tội trọng.
(Nguyễn Trọng Đa/ Zenit.org 23-2-2016)
