2022
Những tâm tình cần có khi bước vào mùa vọng
28.11 Thứ Hai trong tuần thứ Nhất Mùa Vọng
1 Ga 1:52; Tv 124:2-3,4-5,7-8; Mt 2:13-18
Những tâm tình cần có khi bước vào mùa vọng
Mùa vọng là mùa chờ mong, là mùa mời gọi chúng ta sống lại tâm tình của dân Israel xưa, khát mong ơn cứu độ, khát mong Đấng cứu độ sẽ đến cho gian trần. Tuy nhiên, không có cuộc chờ đợi nào mà không khởi đi từ niềm tin, tin rằng người mình chờ đợi sẽ đến, tin rằng điều mình chờ đợi sẽ được thực hiện ; không có hy vọng nào tồn tại cùng thất vọng ; không có khát vọng nào lại loại trừ niềm tin vững chắc.
Chắc hẳn với ý nghĩa này, mà Hội Thánh đã chọn đoạn Lời Chúa nói về việc tuyên xưng đức tin của viên đại đội trưởng cho ngày đầu mùa vọng hôm nay. Cũng với ý nghĩa này, Lời Chúa còn nhắn nhủ về những đòi hỏi cụ thể của niềm tin mà mỗi người Kitô hữu chúng ta phải có trong khi sống tâm tình của mùa vọng.
Trước tiên, Lời Chúa hôm nay muốn nhắc cho chúng ta về niềm tin, tin rằng : “tình yêu thương cứu độ của Thiên Chúa là tình yêu phổ quát”, tình yêu ấy vượt mọi biên cương, vượt mọi giai cấp, vượt mọi chủng tộc, màu da, ngôn ngữ ; tình yêu ấy cúi xuống đến từng thân phận nhỏ bé và hèn mạt nhất. “Thưa Thầy, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm”. Đầy tớ đối với người Do Thái là một tên “nô lệ” không hơn không kém. Mà “nô lệ” thì không được coi là người, chỉ được coi là tài sản thuộc quyền sở hữu của chủ.
Vậy mà, hôm nay viên đại đội trưởng xin Chúa chữa cho nô lệ của mình. Hôm nay nhân loại nhìn đến quyền làm người của nhau, chủ nhìn đến nô lệ. Hôm nay lời Tin Mừng cứu độ của Thiên Chúa đã được “loan báo cho kẻ nghèo hèn…”, kẻ thấp bé và yếu thế nhất trong xã hội (Lc 4,18-19). Như vậy sống tâm tình mùa vọng là sống niềm tin vào Thiên Chúa, Đấng yêu thương tất cả mọi người, không trừ ai, cho dù người đó là người hèn kém nhất trong xã hội.
Lời Chúa còn nhắc nhở chúng ta phải vững tin rằng : “Thiên Chúa cứu độ đã đến”, Ngài xuất hiện rõ ràng cho gian trần, cho con người đang cần tình yêu thương cứu độ của Ngài : “… chính tôi sẽ đến cứu nó…” Chúa Giêsu không nói với viên đại đội tưởng, tôi sẽ đến “chữa” nó, nhưng Ngài nói tôi sẽ đến “cứu” nó, Ngài cho viên đại đội trưởng thấy quyền năng cứu độ của Ngài, thấy bản chất của Ngài, thấy sứ vụ của Ngài và tấm lòng của Ngài. Ngài xác định “chính Ngài sẽ đến cứu”, chính Ngài sẽ ra tay cứu độ chứ không phải ai khác. Sống tâm tình mùa vọng cũng là sống tâm tình tin tưởng, nhìn nhận sự hiện diện của Thiên Chúa, chính Thiên Chúa yêu thương, chính Thiên Chúa cứu độ, chính Thiên Chúa dang rộng vòng tay yêu thương của Ngài cho nhân loại.
Lời Chúa hôm nay cũng nhắc thêm cho chúng ta rằng, “tình yêu cứu độ của Thiên Chúa làm cho con người mở lòng ra với nhau”, viên đại đội trưởng đã mở lòng ra nhìn đến đầy tớ của mình, nhìn đến một đối tượng mà theo văn hóa và luật pháp thì ông ta không phải bận tâm. Chắc chắn đây cũng là tâm tình mà mỗi người Kitô hữu cần phải có trong mùa vọng. Trong khi nhìn nhận tình yêu cứu độ của Thiên Chúa, chúng ta cũng phải nhìn đến nhu cầu của nhau, nhìn đến anh chị em đồng loại với tất cả tình yêu thương, cầu mong cho đồng loại mình được ơn cứu rỗi. Không phải chỉ nhìn đến nhau trên cấp độ bổn phận mà nhìn còn đến nhau bằng tình yêu thương rộng mở, đó chính là lời mời gọi sống mùa vọng.
Cuối cùng điều quan trọng nhất mà Tin Mừng hôn nay nhắn nhủ chúng ta : “Tình yêu cứu độ, là tình yêu phải được tuyên xưng với tất cả niềm xác tín” : “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh”. Lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng, cũng phải là lời tuyên xưng của mỗi người chúng ta, trong thánh lễ mỗi ngày. Tin vào tình yêu cứu độ, tin vào Thiên Chúa Đấng cứu độ, đó không chỉ là điều mà Hội Thánh đòi hỏi con cái mình sống trong mùa vọng mà thôi, nhưng đây còn là điều Hội Thánh muốn con cái mình phải tuyên xưng mọi ngày, phải tuyên xưng cách vững chắc lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng trong mỗi thánh lễ.
Lời Chúa muốn nhắc nhở chúng ta về niềm tin của mình. Nhưng Lời Chúa cũng cho thấy bản chất yêu thương của Thiên Chúa, quyền năng của Thiên Chúa vượt không gian, Ngài không cần chạm đến đầy tớ của viên đại đội trưởng mới có thể chữa lành, Ngài chỉ phán một lời. Sống mùa vọng bằng việc tuyên xưng niềm tin, nhưng sống mùa vọng cũng còn bằng việc củng cố niềm tin, chân nhận quyền năng và bản chất yêu thương của Thiên Chúa.
Hôm nay, bắt đầu mùa vọng, còn một việc nữa cần phân tích, đó là đức tin của chúng ta. Đức Giêsu nói với chúng ta : chính tôi sẽ đến cứu chữa nó”. Vị sĩ quan thưa lại : “Lạy ngài, tôi không đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh…”. Chúng ta có thể tin được như thế không ? Bao giờ chúng ta mới có được đức tin như thế ?
Chúng ta có tin Đức Giê-su có thể đổi mới tâm hồn chúng ta được không Biết bao nhiêu tôi tớ trên trái đất này đang đau khổ cực độ. Chúng ta có tin Ngài đến cứu chữa họ không ?
Bắt đầu mùa vọng, chính là để giúp chúng ta cậy trông và tin tưởng. Và cử hành Thánh lễ chính là để giúp chúng ta tuyên xưng Chúa Giêsu đến thực hiện công trình cứu độ.
2022
Hãy sẵn sàng
27.11 Chúa Nhật thứ Nhất Mùa Vọng
Gr 33:14-16; Tv 25:4-5,8-9,10-1413; Lc 21:25-28,34-36
Hãy sẵn sàng
Hôm nay, toàn thể Giáo hội bước vào Chúa nhật I Mùa Vọng, Năm Mới Phụng Vụ được bắt đầu, đặc biệt chúng ta chuẩn bị mừng Lễ Giáng Sinh của Con Một Chúa và bắt đầu lại cuộc lữ hành thiêng liêng hướng về Ðấng Thiên Sai muôn dân mong đợi.
Ngay từ đầu mùa Vọng, Chúa mời gọi ta hãy tỉnh thức. Hãy bước ra khỏi giấc ngủ miệt mài, lười biếng. Hãy đoạn tuyệt với những giấc mộng phù hoa. Hãy thôi đuổi theo những đam mê dục vọng. Hãy nói không với những đồng tiền bất chính.
Mùa Vọng là mùa trông chờ Chúa đến. Chúng ta trông chờ Chúa đến là bởi vì chúng ta không được thoả mãn với tình trạng hiện tại của chúng ta. Dầu có tận tâm tận lực, chúng ta vẫn gặp phải không biết bao nhiêu điều trái ý, chẳng hạn như bệnh tật, nghèo đói, cô đơn, chia ly và chết chóc. Chúng ta tin rằng Chúa sẽ đến để lấp đầy những khát vọng chính đáng của chúng ta, đồng thời sẽ mang lại một đời sống hạnh phúc:
Sẽ không còn chiến tranh, thù hận và hao tốn tiền của nữa, vì thời đại của Chúa là thời đại hoà bình. Bản thân Chúa chính là sự bình an như lời các thiên thần hát vang trên cánh đồng Bêlem: Bình an dưới thế cho người thiện tâm.
Theo cách viết của thánh Matthêu, những người thời ông Noê chẳng làm gì nên tội. Họ chỉ làm những việc bình thường: “ăn uống, cưới vợ gả chồng”. Họ chết trong cơn nước lụt, không phải là vì họ có tội, mà vì họ không thánh hóa mọi giờ khắc, mọi công việc của mình.
Họ đã không làm mọi việc trong tinh thần cầu nguyện, trong lòng yêu mến Chúa. Đúng hơn, họ làm rất nhiều việc cho cuộc sống thể xác, nhưng không làm việc gì cho cuộc sống linh hồn cả. Họ đã không làm những việc phải làm. Ngược lại, họ chỉ làm những việc không cần thiết.
Chúa Giêsu nhắc nhở ta phải luôn sẵn sàng vì Người sẽ đến bất cứ lúc nào. Sự sẵn sàng của ta không như những người thời Noê, nhưng là theo ý Chúa dạy. Nghĩa là, giữa cuộc sống trần thế còn nhiều bộn bề, nhiều vất vả, lo âu, nhưng ta chỉ tin tưởng phó thác vào Chúa mà thôi. Ta tập cho mình dù làm gì, ở đâu, bất cứ thời gian nào, đều biết thánh hóa giây phút hiện tại, biết hiến dâng chính giờ này, việc này, hoàn cảnh này cho Chúa.
“Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giêsu Kitô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng.”
Và Lời Chúa trong Tin Mừng cũng kêu gọi chúng ta hãy tỉnh thức vì giờ Chúa đến thật bất ngờ; vì như “Thời ông Nô-ê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Vì trong những ngày trước nạn hồng thuỷ, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nô-ê vào tàu. Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thuỷ ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy”.
“Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến”.
Nếu hôm nay, lúc còn an bình khoẻ mạnh, ta không tưởng gì đến Chúa; đợi đến lúc lâm nguy rồi mới chạy đến với Ngài thì chúng ta xem Chúa có khác gì chiếc phao. Bình thường khi trời quang mây tạnh, mọi sự an lành thì không ai thèm ngó lại chiếc phao, xem nó như cái gì thừa thãi vô tích sự, có thấy nó nằm giữa lối đi thì người ta cũng đá nó sang một bên, không ai thèm đoái hoài. Nhưng khi gặp phong ba bão táp, nguy khốn đến nơi thì tranh nhau giành lấy phao cho bằng được!
Sa vào chước cám dỗ vì thiếu tỉnh thức. Cầu nguyện không phải chỉ đơn thuần giúp Kitô hữu liên kết với Chúa và còn là cách diễn tả tình yêu lòng mến dành cho Chúa. Cầu nguyện giúp Kitô hữu tỉnh thức, nhận thêm ơn Chúa để chống trả lại cơn cám dỗ. Chống được cơn cám dỗ giúp Kitô hữu đi đúng đường lối Chúa. Đi đúng đường lối Chúa là tâm hồn biết tôn thờ, kính sợ Chúa. Ai tôn kính Chúa sẽ được hưởng gia nghiệp Chúa hứa ban. Hưởng gia nghiệp Chúa vì người đó thực thi công lí, bác ái và yêu thương. Không tôn thờ Chúa là sống vô ơn vì không biết cảm tạ những ơn lành Người ban cho.
Cầu nguyện không phải chỉ là đọc kinh, mà là tâm trạng luôn hướng về Chúa, sẵn sàng làm bất cứ điều gì Ngài muốn. Cầu nguyện là hợp nhất với Thiên Chúa trong tâm tình yêu thương, nhất là trong ý hướng và hành động. Hãy luôn luôn muốn và thực hiện những điều Chúa muốn.
Ngày hôm nay Tin Mừng kêu gọi Kitô hữu hãy tỉnh thức để bất cứ khi nào chủ về thì đã sẵn sàng vì không biết ngày nào, giờ nào chủ trở lại. Người sống tâm tình tạ ơn là người đã sẵn sàng vì lúc nào trong lòng họ cũng mang lòng biết ơn, cảm mến chân thành.
Xin cho chúng ta biết “tỉnh thức và cầu nguyện, để tâm hồn luôn sẵn sàng và thanh thoát. hầu khi Chúa đến sẽ là giây phút được mong đợi, và là một cuộc hạnh ngộ đầy hoan lạc và yêu thương.
2022
Hãy tỉnh thức
26.11 Thứ Bảy trong tuần thứ Ba Mươi-Tư Mùa Quanh Năm
Kh 22:1-7; Tv 95:1-2,3-5,6-7; Lc 21:34-36
Hãy tỉnh thức
Trong tuần XXXIV này, Hội Thánh chọn những bản văn Tin mừng có liên quan đến ngày cánh chung, một biến cố mà con người không thể tránh né trong cuộc sống dương thế, ngày mà Thiên Chúa đến trong Vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết. Khi nhìn về biến cố cánh chung – phán xét, con người thường hoang mang, sợ hãi… Hoặc họ sẽ lo lắng thái quá và dễ dàng chạy theo những mê hoặc phù phiếm; hoặc họ sẽ thờ ơ bất cần và trượt dài trên những sa đọa của bản thân, của xã hội, của tội lỗi; hoặc là họ sẽ phó thác vào lòng thương xót của Thiên Chúa..v.v… Để đón thời khắc “giao thừa” ấy, Tin mừng hôm nay truyền dạy hai thái độ tích cực:
Sứ điệp Lời Chúa mà chúng ta suy niệm hôm nay. Chúa Giêsu đã dạy chúng ta không ai có thể biết trước được ngày tận cùng của cuộc đời mình. Vì thế người kitô hữu chúng ta phải cần tỉnh thức cầu nguyện, và luôn sẵn sàng đón nhận giây phút quan trọng này. “Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em” (Lc 21, 34).
Qua câu Lời Chúa này, Chúa Giêsu dạy chúng ta sẵn sàng đón nhận ngày cánh chung hay là ngày tận cùng của cuộc đời mỗi người sẽ đến vào lúc chẳng ai ngờ, và để chuẩn bị biến cố bất ngờ này, chúng ta chỉ còn cách duy nhất là luôn sẵn sàng, luôn thức tỉnh và cầu nguyện. Sẵn sàng thức tỉnh như người trinh nữ chuẩn bị dầu đèn đi đón chàng rể là chính Đức Kitô.
Phải đề phòng. “Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời…” Thời khắc “giao thừa” của kiếp lữ hành này không phải là sự cùng tận của con người, càng không phải là dấu chấm hếtt cho những người tin vào Thiên Chúa; nhưng đúng hơn là “thời khắc” của niềm hy vọng, của sự chuyển di từ cái chết thể lý sang sự sống vĩnh cửu toàn vẹn, con người được chuyển từ cái bất toàn, hư nát sang cái toàn hảo, siêu việt.
Do vậy, người tín hữu cần tin tưởng vào sự toàn thắng của Đức Kitô Phục Sinh mà chọn lựa một lối sống lành thánh, không để lòng mình ra nặng nề vì tội lỗi, không để mình chiều theo lối sống buông thả chè chén say sưa, cũng không để tâm trí mình mất niềm hy vọng bởi quá lo lắng sự đời.
Phải tỉnh thức và cầu nguyện, đó là thái độ thứ hai ta cần phải có của người ki-tô hữu. “Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người.” Con người là một thụ tạo yếu hèn, không thể tự sức để chống chọi trước các mưu ma quỷ quyệt của Satan.
Như Phao-lô từng nói, cái tốt tôi muốn làm thì tôi lại không làm, còn cái xấu tôi không muốn làm thì thôi lại làm. Điều đó cho thấy sự bất toàn của con người, cần phải có thái độ khiêm tốn và cậy dựa vào sự nâng đỡ của Thiên Chúa, của ân sủng Ngài qua lời cầu nguyện liên lỉ của mình. Để rồi ta cũng dám nói như Phao-lô, tôi sống nhưng không phải là tôi mà là Đức Kitô sống trong tôi.
Vì quả thực “Không có Thầy thì anh em chẳng làm gì được”, không có Chúa trợ lực chúng ta cũng không thể làm nên trò trống gì. Chỉ còn thái độ tỉnh thức để không rơi vào sự thỏa hiệp hay chọn lựa sự dữ và thái độ tín thác vào ân sủng Chúa qua lời cầu nguyện, chỉ như vậy ta mới can đảm và hãnh diện khi đón mừng thời thắc “giao thừa” của kiếp người trong ngày chung thẩm.
Cuộc sống hôm nay khiến con người chúng ta dễ sa đà mê muội, bởi những tiến bộ khoa học kỹ thuật và những sản phẩm của nó, đã tạo ra lối sống có nhiều cạnh tranh, mải mê chạy theo hưởng thụ đầy tiện nghi. Người ta lo toan sao cho có được những lạc thú, dù có phải trả giá bằng những mệt nhọc vất vả, bằng những bận rộn kéo dài.
Giữa lúc cảnh đời người người đua nhau sắm sửa, làm lụng, mấy ai có đủ tỉnh thức để suy nghĩ đến ngày tận thế, hay nghĩ tới ngày kết thúc cuộc đời của mình với nấm mồ là ba tấc đất mới thật là nhà của mình cách vĩnh viễn, đang khi ta còn cứ mải mê lo cho phần xác này được đầy đủ, được sung sướng, mà không lo nghĩ tới phần riêng là linh hồn của ta, thử hỏi những lúc chúng ta bôn ba như vậy, mấy ai đã lo sắm sửa hành trang cho linh hồn mình. Vâng, những lúc chúng ta mê muội ấy là chính lúc chúng ta thiếu cầu nguyện, ít vào nơi thanh vắng với Chúa ngay trong nội tâm ta. Vì thế chúng ta là những môn đệ của Chúa chúng ta phải có những thái độ sau.
Thái độ thứ nhất: thái độ quan trọng là đón Chúa đến, không nên để mình bị ảnh hưởng bởi những xáo trộn bên ngoài để rồi lo chè chén say sưa hoặc chưa lo chuyện sống chết, chỉ lo chuyện sắm sửa thế gian, và bất cứ lúc nào cũng phải nghĩ đến chuyện Chúa đến, dù cho có thình lình, đột ngột, chúng ta cũng không ngỡ ngàng.
Thái độ thừ hai: Là kiên trì và cầu nguyện liên lỉ. Cầu nguyện để xin Chúa mau đến, cầu nguyện để xin ơn đứng vững trước những xáo trộn bên ngoài.
Cái chết đến với mỗi người chúng ta cách bất ngờ. Trong sứ điệp Lời Chúa hôm nay Chúa Giêsu đã nói rất rõ điều ấy: “Chúng con hãy tỉnh thức vì chúng con không biết ngày nào giờ nào”. Vì thế chúng ta đừng giả điếc làm ngơ trước tình thương của Thiên Chúa ban cho mỗi người, để luôn sẵn sàng và đứng vững trước ngày giờ Chúa đến với mỗi người chúng ta.
2022
Lắng Nghe Lời Chúa
25.11 Thứ Sáu trong tuần thứ Ba Mươi-Tư Mùa Quanh Năm
Kh 20:1-4,11-21; Tv 84:3,4,5-6,8; Lc 21:29-33
Lắng Nghe Lời Chúa
Tiếp theo Tin mừng Luca trong ngày hôm qua, diễn tả ngày kinh hoàng, thành Giêrusalem sụp đổ. Hôm nay Chúa Giêsu lại loan báo tiếp những dấu chỉ thời đại sẽ xẩy ra, và Ngài quả quyết: “Anh em cũng vậy, khi thấy những điều đó xẩy ra, thì hãy biết là Triều Đại Thiên Chúa đã gần”.
Như thế dù muốn dù không, ngày cùng tháng tận rồi cũng đến. Ngày đó sẽ là ngày kinh hoàng, như sách bài đọc một diễn tả. Bốn con thú trong sách Đanien nói đến, đều là những con thú hung dữ. Con thứ nhất giống như sư tử, con thứ hai giống như con gấu, lại được lệnh “Đứng lên, ăn thịt cho nhiều đi”, con thứ ba giống như con beo, con thứ tư không nói đến chủng loại, mà chỉ nói đến đặc tính: “Con thứ tư đáng kinh đáng sợ và mạnh mẽ vô song, răng của nó bằng sắt và rất to, nó ăn, nó nghiền rồi lấy chân chà đạp những gì còn sót lại”.
Quả vậy, văn phong của bài thị kiến mà triên tri Đanien tường thuật, giống như những thước phim mà chúng ta đã xem đâu đó trong thời sự thế giới, những cuộc động đất, bão tố, hay những cuộc thảm sát do nhân loại gây ra, và trong viễn tượng tương lai, các nhà khoa học cũng đưa ra những lời cảnh báo nếu con người tiếp tục quay lưng lại với mẹ Vũ Trụ, thì nhân loại sẽ tiếp tục gánh chịu những hậu quả còn kinh hoàng hơn nữa.
Khi yêu thương một ai đó, chúng ta luôn luôn muốn gặp gỡ và lắng nghe những lời của người đó nói. Đôi lúc những lời nói đó chỉ là những câu nói đùa, câu nói vu vơ trống rỗng không mang một ý nghĩa nào cho cuộc sống của ta. Thế nhưng việc được ở bên cạnh người đó đã là đủ cho ta rồi!!! Còn khi ta thấy trời ùn ùn kéo cơn đen thì ta nói rằng trời sắp mưa. Dân gian ta có câu: “Cơn đang đông vừa trông vừa chạy, cơn đàng nam vừa làm vừa chơi.” Thật vậy, đó là những kinh nghiệm của ông cha ta để lại và nó có hiệu suất chính xác rất cao.
Hôm nay tin mừng của thánh Luca cũng diễn ta cho ta thấy Lời của Chúa Giê-su sẽ còn tồn tại và đúng mãi cho chúng ta. “Trời đất sẽ qua đi nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu” (Lc 21, 33).
Thật thế, những Lời Chúa Giê-su nói cách đây đã hơn 2000 năm nhưng nó vẫn còn và đang tồn tại một cách sống động. Không những thế, những lời đó còn có hiệu quả mạnh mẽ cho đến ngày nay, nhất là thời đại tục hóa của chúng ta hiện nay. Một thời đại mà tiền tài, danh vọng, lạc thú chóng qua đã và đang làm mất dần đi nhân phẩm của con người. Mà nhân phẩm là một quà tặng vô giá của Thiên Chúa đã bạn một cách nhưng không cho từng người chúng ta.
Hơn thế nữa, thế giới ngày nay đang gây tôn thương cho nhau bằng những cuộc chiến tranh phi nghĩa, bằng sự phá hoại tài nguyên môi trường và khoáng sản, nạn kỳ thị chủng tộc và tôn giáo cũng gia tăng. Những điều này cũng đã gây cho nhân loại biết bao đau khổ, những vết thương lòng khó chữa và làm cho bao sinh linh phải lầm than. Đây cũng là những dấu hiệu cho một sự chấm dứt của thế giới này. Như bài tin mừng hôm nay cũng đã nói: “Anh em cũng vậy, khi thấy những điều đó xảy ra, thì biết là Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần” (Lc 21, 31).
Đứng trước cơn thịnh nộ của Mẹ Vũ trụ, số phận nhân loại chỉ còn trông vào lòng thương xót của Thiên Chúa. Sách Đanien kể tiếp. Khi Đấng Lão Thành xuất hiện, quyền lực của Ngài vô song, đánh bại sự hung bạo của các con thú dữ, Ngài dành lại quyền xét xử, trao lại cho Con Người. Quả vậy, những gì sách Đanien tường thuật đã được mạc khải nơi Chúa Giêsu.
Khi đến trần gian, Chúa Giêsu đã công bố bản Hiến Chương Nước Trời, các mối phúc của Ngài bị người đời xem là đi ngược với xu hướng thời đại, thì vào ngày cánh chung, khi sức mạnh của thế gian bị đánh bại, lúc này những giá trị Tin mừng sẽ sáng chói. Những kẻ xưa kia vì Tin mừng, vì các mối phúc, họ phải sống thua thiệt và đau khổ, thì giờ đây sẽ tỏa sáng và vui mừng: “Ngày đó anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được giải thoát”. Chúa Giêsu cho thấy sự trái ngược với hai lối sống. Những kẻ trước kia cậy dựa vào sức mạnh, vào của cải, vào danh vọng, thì giờ phải khiếp sợ. Còn những kẻ trước kia vì Tin mừng, vì các mối phúc phải đau khổ sầu não thì giờ trở nên hân hoan.
Trang Tin Mừng ngày hôm nay như một lời mời gọi chúng ta hãy hoán cải, hãy sám hối tội lỗi của mình mà trở về với Chúa vì Triều Đại Thiên Chúa đã gần đến. Và ngày hôm nay, thánh Luca cũng mời gọi chúng ta hãy năng đọc và suy niệm Lời của Chúa để đón nhận lấy những lời chân lý, những mạc khải cho cuộc sống của mỗi người chúng ta là những người đang lữ hành trên trần gian này. Một thế giới đầy những cậm bẫy của ma quỷ, của tội lỗi. Chỉ có Lời của Chúa mới là ngọn đèn soi cho ta bước.
Bên cạnh đó, chúng ta đang sống trong những ngày cuối cùng của một năm phụng vụ. Đây cũng là lúc chúng ta hồi tâm suy nghĩ lại mà cảm tạ ơn Chúa vì một năm vừa qua Ngài đã ban cho ta biết bao hồng ân và cũng là lúc để ta xin Chúa tha thứ nhựng lỗi lầm trong năm cũ mà dọn mình bước vào năm phụng mới.
Những ngày cuối năm phục vụ, mẹ Giáo Hội mời gọi con cái mình nhìn lại thời gian trôi qua, để thấy rằng, mỗi ngày con người đi gần đến sự chung thẩm, vậy chúng ta phải điều chỉnh cách sống thế nào, để ngày chung thẩm sẽ là ngày hân hoan vui mừng, ngày đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì giờ giải thoát đã đến.
