2026
CHÚNG TA ĐANG SỐNG, HAY CHỈ ĐANG TỒN TẠI?
CHÚNG TA ĐANG SỐNG, HAY CHỈ ĐANG TỒN TẠI?
Có những buổi chiều rất lạ. Mọi thứ bên ngoài dường như vẫn diễn ra bình thường như bao ngày: dòng xe vẫn chảy trên đường, bầu trời vẫn chậm rãi nghiêng từ nắng sang tối, tiếng người vẫn nói cười đâu đó, những mái nhà vẫn nằm im trong nhịp sống quen thuộc. Thế nhưng ở một khoảnh khắc nào đó, khi lòng người bỗng chùng xuống, khi tiếng ồn bên ngoài không còn đủ sức lấp kín khoảng trống bên trong, ta chợt nghe một câu hỏi hiện ra rất nhẹ mà cũng rất sâu: chúng ta đang sống, hay chỉ đang tồn tại?
Câu hỏi ấy không đến như một tiếng sét. Nó không làm ai giật mình theo kiểu dữ dội. Nó đến chậm thôi, như một làn gió lùa qua khe cửa của tâm hồn, như một ánh nhìn lặng lẽ soi vào những ngăn sâu mà lâu nay ta bận rộn đến mức không còn ghé xuống nữa. Nhưng càng để nó ở lại, người ta càng thấy day dứt. Bởi có thể, xét về bề ngoài, ta vẫn đang sống rất đầy đủ. Ta thức dậy mỗi sáng. Ta đi làm. Ta lo lắng. Ta hoàn thành trách nhiệm. Ta kiếm tiền. Ta chăm sóc gia đình. Ta ứng xử với mọi người. Ta cố gắng không để mọi thứ đổ vỡ. Ta vẫn đang hiện diện trên cuộc đời này bằng một dáng vẻ có vẻ rất ổn. Nhưng ở một tầng sâu hơn, có thể chính ta biết: mình đang có mặt mà chưa chắc đang sống. Mình đang đi qua ngày tháng mà chưa chắc đã chạm vào chúng. Mình đang tồn tại một cách rất chăm chỉ, rất ngay ngắn, rất có trách nhiệm, nhưng sự sống bên trong thì mỏi, thì khô, thì thiếu ánh sáng.
Có một sự khác biệt rất lớn giữa sống và chỉ tồn tại. Tồn tại là khi ta vẫn tiếp tục, vì không còn cách nào khác. Là khi ta hoàn thành những điều phải làm. Là khi ngày này nối sang ngày kia trong một guồng quay quen đến mức tê dại. Là khi ta sống theo quán tính, theo lịch trình, theo bổn phận, theo áp lực, theo kỳ vọng, theo những điều “nên” làm, “cần” làm, “phải” làm. Còn sống thật sự là khi bên trong ta còn có sự tham dự. Là khi ta còn cảm được buổi sáng trong lành, còn biết lòng mình lặng đi trước một bản nhạc đẹp, còn thấy biết ơn vì một bữa cơm quây quần, còn xúc động trước một cái nắm tay, một lời hỏi han, một ánh nhìn thương mến. Sống là khi con người không chỉ làm cho hết ngày, mà thật sự ở trong ngày ấy, nhận ra nó, nếm lấy nó, cảm được nó. Sống là khi tâm hồn còn có mặt bên trong đời mình.
Nhưng điều buồn nhất là rất nhiều người trong chúng ta, sau một quãng dài của những cố gắng, lại đánh mất chính khả năng ấy. Không phải vì họ lười. Không phải vì họ vô tâm. Cũng không phải vì họ không biết quý cuộc đời. Trái lại, phần lớn là những người sống rất trách nhiệm. Họ là những người lo cho gia đình, hết lòng vì người thân, không buông bỏ bổn phận, không dám sống hời hợt. Họ gánh trên vai biết bao điều phải nghĩ, phải lo, phải liệu tính. Họ quen với việc thức dậy và ngay lập tức bước vào trận chiến của một ngày mới. Họ quen với cảm giác phải hoàn thành, phải chu toàn, phải vững vàng. Họ quen với việc đặt mình sau cùng. Họ quen đến mức không còn nhớ lần cuối cùng mình ngồi yên mà không thấy áy náy là khi nào. Họ quen đến mức mỗi phút nghỉ ngơi đều bị phủ bóng bởi cảm giác tội lỗi, như thể nếu mình ngừng lại một chút thì đó là ích kỷ, là chểnh mảng, là thiếu nỗ lực. Và cứ thế, những con người tử tế, biết điều, chăm chỉ ấy âm thầm đánh đổi đời sống nội tâm của mình để giữ cho guồng quay bên ngoài không đổ sập.
Chúng ta đang sống trong một thời đại rất giỏi khiến con người bận rộn. Bận không chỉ bằng việc, mà còn bận bằng tâm trí. Bận bằng những con số phải tính. Bận bằng những mục tiêu phải đạt. Bận bằng những trách nhiệm không cho phép mình lơi lỏng. Bận bằng cảm giác phải tiến lên. Bận bằng nỗi sợ bị chậm lại, bị bỏ lại, bị thua sút. Bận bằng vô số so sánh vô hình mà thời đại này gieo vào lòng người mỗi ngày. Người ta nhìn nhau, đo nhau, tự đặt mình lên một cái thước nào đó của thành công, của thành tựu, của chuẩn mực, của ổn định. Từ đó, cuộc đời dần bị bọc trong những chiếc khung. Khung của vai trò. Khung của nghĩa vụ. Khung của danh dự. Khung của bổn phận làm con, làm cha, làm mẹ, làm vợ, làm chồng. Khung của việc phải là một người có ích. Khung của việc phải lo được cho tất cả. Khung của việc phải gồng lên để không ai thấy mình đuối. Và trong những chiếc khung ấy, ta co mình lại vừa đủ để hoàn thành chức năng, nhưng lại quên mất phải sống bằng cả con người mình.
Nhiều người bắt đầu đời sống trưởng thành với những ước mơ rất đẹp. Họ muốn làm việc chăm chỉ, muốn xây dựng tương lai, muốn cho gia đình một cuộc sống tử tế, muốn không phụ lòng những người đã hy sinh cho mình. Những điều ấy đẹp lắm. Không có gì sai trong những ước mơ ấy. Vấn đề không nằm ở chỗ ta sống có trách nhiệm. Vấn đề là ở chỗ, trên đường thực hiện trách nhiệm đó, ta âm thầm biến hạnh phúc của mình thành điều có thể hoãn vô thời hạn. Ta nói với lòng mình rằng: đợi thêm chút nữa. Đợi khi nào bớt việc. Đợi khi nào thu nhập ổn hơn. Đợi khi nào xong giai đoạn này. Đợi khi nào con lớn thêm. Đợi khi nào trả hết nợ. Đợi khi nào được thăng chức. Đợi khi nào mình đứng vững hơn. Đợi khi nào mọi thứ “đủ đầy”. Ta cứ thế gửi hạnh phúc sang tương lai như gửi một món đồ vào kho, tin rằng sẽ có ngày quay lại lấy. Nhưng cuộc đời không phải là một nhà ga nơi mọi chuyến tàu đều đợi ta sẵn. Thời gian không giữ giùm ai những điều bị trì hoãn quá lâu. Cái “khi nào rảnh” nhiều khi chẳng bao giờ đến. Cái “khi nào đủ” nhiều khi chỉ là một ảo ảnh lấp lánh mãi ở phía trước. Mỗi khi chạm đến một cột mốc, người ta lại đặt ra cột mốc khác. Mỗi khi chạm đến một mức an toàn, người ta lại thấy cần thêm một mức an toàn nữa. Và cứ thế, trong khi ta đang mải mê đuổi theo sự đủ đầy, hiện tại lặng lẽ trôi qua, không quay lại, không báo trước, không xin phép.
Có một bi kịch rất âm thầm: con người có thể sở hữu ngày càng nhiều thứ, nhưng lại đánh mất dần khả năng cảm thấy vui. Có thể hoàn thành rất nhiều việc, nhưng lại không còn thấy mình có đang sống không. Có thể đi rất xa trên con đường thành công, nhưng lại rời rất xa khỏi chính mình. Nhìn từ bên ngoài, một người có thể đang “ổn”: công việc ổn, thu nhập ổn, gia đình ổn, vị trí ổn. Nhưng bên trong, có thể đó là một vùng mệt mỏi rất rộng mà không ai thấy được. Họ ít cười hơn. Hoặc có cười, nhưng nụ cười chỉ làm nhiệm vụ xã giao. Họ ít ngồi yên hơn. Hoặc có ngồi yên, thì đầu óc vẫn quay cuồng như một bánh xe không phanh. Họ ít xúc động hơn. Không phải vì cuộc đời không còn điều gì đẹp, mà vì tâm hồn đã quá mỏi để đón nhận cái đẹp. Họ mất dần cảm giác háo hức. Không còn mong một buổi sáng thức dậy với niềm vui tự nhiên. Không còn thấy lòng nhẹ đi vì một bài hát quen. Không còn nhớ nổi mình thật sự thích điều gì. Họ không hẳn đau khổ, nhưng cũng không còn sinh động. Họ sống đúng, sống đàng hoàng, sống có trách nhiệm, nhưng thiếu một điều rất căn bản: sự sống bên trong.
Và có lẽ đây là điều đáng sợ: con người không gục ngã vì một biến cố lớn, mà vì bị bào mòn từng chút bởi một kiểu sống quá lâu không có khoảng thở cho tâm hồn. Một chiếc cây không nhất thiết phải bị bão quật mới ngã. Nó có thể chết dần vì thiếu nước. Tâm hồn con người cũng vậy. Không phải ai cũng đổ vỡ vì một cú sốc lớn. Nhiều người chỉ âm thầm khô đi. Một ngày ít hơn một nụ cười thật. Một tuần ít hơn một phút bình an thật. Một tháng ít hơn một lần ngồi lại với chính mình. Một năm ít hơn rất nhiều điều từng làm mình sống động. Và rồi đến một lúc, người ta nhận ra mình vẫn đang tồn tại, nhưng trong lòng chỉ còn một vùng đất cằn.
Bởi vậy, có một chân lý giản dị nhưng vô cùng quan trọng: sống trách nhiệm là đúng, nhưng sống tận hưởng những điều xứng đáng cũng là một loại trách nhiệm. Không phải là hưởng thụ vô độ. Không phải là buông lỏng bổn phận. Không phải là lấy niềm vui cá nhân làm trung tâm của mọi sự. Nhưng là trách nhiệm với chính hạnh phúc của mình, với sức khỏe tinh thần của mình, với sự quân bình nội tâm của mình. Một người không chăm chút cho đời sống bên trong sẽ sớm hay muộn trở thành một người mệt mỏi trong yêu thương. Một người liên tục bỏ đói tâm hồn mình sẽ rất khó giữ được sự dịu dàng lâu dài. Một người chỉ biết gồng và gánh sẽ đến lúc mang cả sự nặng nề ấy trút vào những người thân yêu nhất mà chính mình không nhận ra.
Vì thế, chăm sóc hạnh phúc bản thân không phải là một điều phụ. Nó không phải thứ làm khi “rảnh”. Nó không phải phần thưởng xa xỉ chỉ dành cho những ai đã xong hết trách nhiệm. Nó là một việc nghiêm túc. Một việc cần thiết. Một việc đạo đức theo nghĩa rất sâu. Bởi một người cha vui vẻ là món quà cho con cái. Một người mẹ bình an là hơi ấm cho cả gia đình. Một người con biết nuôi dưỡng đời sống tinh thần của mình sẽ ít mang sự cáu gắt về nhà hơn. Một người chồng, một người vợ biết giữ cho mình một khoảng sống riêng lành mạnh sẽ làm cho hôn nhân bớt khô cứng. Ta không thể lo cho hạnh phúc của người khác nếu chính mình từ lâu chỉ đang sống trong kiệt quệ. Ta không thể trở thành chỗ dựa bền vững nếu bên trong mình đã rạn nứt quá lâu. Ta không thể trao bình an nếu chính mình chưa từng được ở trong bình an.
Thế nhưng, nhiều người vẫn ngại dành cho mình niềm vui, vì sợ bị xem là ích kỷ. Họ thấy áy náy khi mua một món đồ phục vụ sở thích tinh thần. Họ chần chừ khi muốn học một nhạc cụ, khi muốn đi một chuyến ngắn để đổi gió, khi muốn ngồi yên đọc một cuốn sách, khi muốn dành vài giờ cho việc viết lách, vẽ vời, làm vườn, đi bộ, nghe nhạc. Họ nghĩ những điều ấy là không cần thiết. Họ nghĩ còn bao việc phải lo, bao thứ phải trả, bao trách nhiệm phải gánh, thì mình lấy đâu quyền để nghĩ đến những niềm vui nhỏ ấy. Nhưng chính ở đó, ta cần học lại một điều: những gì nuôi dưỡng tâm hồn không phải là thứ phù phiếm. Có thể nó không làm tăng thu nhập. Có thể nó không hiện ra trên bảng thành tích. Có thể nó không tạo ra một kết quả đo lường được ngay. Nhưng nó giữ cho ta còn là một con người sống động. Nó cứu ta khỏi bị khô. Nó giúp ta nhớ mình là ai ngoài những vai trò xã hội. Nó làm cho ta trở về với những người thân bằng một trái tim ít cằn hơn, ít mỏi hơn, ít dữ dằn hơn.
Tiếng piano trong một căn nhà không chỉ là âm thanh. Nó có thể là một dòng nước mát chảy qua một ngày căng thẳng. Một bản nhạc cất lên không chỉ để nghe cho vui. Nó có thể là cách tâm hồn được tháo nút. Một bài hát không chỉ là vài phút giải trí. Nó có thể là chiếc cầu nối những người trong gia đình xích lại gần nhau. Có những buổi tối, người ta không cần gì lớn lao. Chỉ cần một bản nhạc êm. Một tiếng đàn nhẹ. Một chén trà ấm. Một cuộc trò chuyện không vội. Một nụ cười không gượng. Một vài phút không phải gồng. Vậy thôi, mà sự sống trở lại. Tâm hồn được lau đi lớp bụi. Căn nhà bỗng có hồn hơn. Người với người gần nhau hơn. Chúng ta thường đánh giá quá cao những gì lớn lao và đánh giá quá thấp sức cứu rỗi của những điều nhỏ bé. Trong khi thật ra, nhiều khi chính những điều nhỏ bé ấy là thứ cứu một con người khỏi rơi vào khô cằn.
Một cuốn sách đọc trong yên tĩnh có thể không giải quyết được gánh nặng đời sống, nhưng nó cho tâm trí một khoảng thở. Một buổi đi bộ chậm có thể không làm mọi vấn đề biến mất, nhưng nó giúp ta đi lại với chính mình. Một giờ ngồi trước phím đàn có thể không tạo ra thành tựu gì cho ai nhìn thấy, nhưng nó chữa lành một điều gì đó rất thật bên trong. Một chuyến đi ngắn có thể không làm đời đổi khác, nhưng đủ để con người nhớ rằng bầu trời vẫn rộng, đời vẫn còn đẹp, mình không chỉ là một chiếc bánh răng bị mắc kẹt trong guồng quay. Những niềm vui nhỏ lành mạnh ấy không phải sự trốn chạy. Đó là cách con người tái tạo năng lượng. Đó là cách tâm hồn được nghỉ. Đó là cách trái tim được nuôi lại. Đó là cách ta nhắc chính mình rằng mình không chỉ sinh ra để làm việc, để trả hóa đơn, để gánh trách nhiệm, để chạy mãi trong một cuộc đua không vạch đích.
Sống có trách nhiệm với hạnh phúc bản thân cũng có nghĩa là biết giới hạn. Biết nói không với một số điều dù chúng có thể mang lại thêm lợi ích, nếu cái giá phải trả là đánh mất sự quân bình nội tâm. Biết chấp nhận rằng mình không thể ôm hết mọi thứ. Biết rằng luôn có những việc không bao giờ xong hoàn toàn, nên không thể đợi xong hết rồi mới sống. Biết rằng cuộc đời luôn thiếu một chút gì đó, nên đừng vì cái thiếu ấy mà từ chối mọi niềm vui chính đáng. Biết rằng không phải lúc nào mình cũng phải hiệu quả. Biết rằng con người không phải cái máy. Biết rằng nghỉ ngơi không làm mình kém giá trị. Biết rằng chậm lại đôi khi là cách để đi xa hơn. Biết rằng khoảng lặng không phải là lãng phí. Biết rằng hạnh phúc không nằm ở chỗ ta sở hữu thêm bao nhiêu, mà ở chỗ ta có còn khả năng cảm thấy ấm áp với những gì mình đang có hay không.
Thời gian là một nhà giáo rất nghiêm. Nó không nói nhiều, nhưng nó lấy đi rất dứt khoát. Nó lấy đi tuổi trẻ. Lấy đi sức khỏe. Lấy đi cơ hội của nhiều điều nếu ta cứ trì hoãn mãi. Lấy đi những bữa cơm quây quần mà một ngày nào đó không còn đủ người. Lấy đi ánh mắt trẻ thơ của con cái khi chúng chưa lớn. Lấy đi giọng nói khỏe khoắn của cha mẹ trước khi tuổi già lặng lẽ kéo đến. Lấy đi sức rung động của tâm hồn nếu ta bỏ mặc nó quá lâu. Người ta thường tưởng mình còn nhiều thời gian. Tưởng rằng năm nay chưa sống thì năm sau sẽ sống. Tưởng rằng hôm nay chưa kịp vui thì mai mốt sẽ bù. Tưởng rằng rồi sẽ có lúc mọi thứ đủ ổn để mình cho phép bản thân hạnh phúc. Nhưng thời gian không hứa với ai điều đó. Nó chỉ lặng lẽ đi. Và rồi một ngày, ta ngoảnh lại, thấy đã quá nhiều mùa đi qua mà mình chỉ toàn cố gắng, thấy đã quá nhiều chiều xuống mà mình chưa từng thật sự ngồi lại với đời.
Có những người dành cả thanh xuân để tích lũy cho tương lai, đến lúc tương lai đến rồi, họ không còn tâm hồn của người biết tận hưởng nữa. Họ quen lo đến mức không biết nghỉ. Quen kiểm soát đến mức không biết thả lỏng. Quen hy sinh đến mức không biết nhận về. Quen sống vì người khác đến mức thấy xa lạ khi sống một chút cho mình. Đó là điều rất đáng thương. Bởi có những đánh đổi, lúc đầu tưởng là cao đẹp, nhưng nếu đi quá xa, nó sẽ trở thành một sự bỏ quên bản thân. Mà bỏ quên bản thân quá lâu thì không ai có thể giữ được niềm vui trong trẻo lâu dài. Bề ngoài có thể vẫn tốt, vẫn đúng, vẫn đàng hoàng. Nhưng bên trong đã cạn. Và khi bên trong cạn, mọi điều tốt đẹp khác rồi cũng bị ảnh hưởng.
Cuộc sống cần cân bằng. Không phải thứ cân bằng cứng nhắc, chia đều mọi thứ như một công thức. Nhưng là một sự quân bình đủ để ta không đánh mất linh hồn trong lúc giữ lấy cuộc đời. Làm việc chăm chỉ là tốt. Phấn đấu là tốt. Lo cho người thân là tốt. Hy sinh là tốt. Nhưng tất cả những điều tốt ấy sẽ đẹp hơn, bền hơn, dịu hơn, nếu chúng được thực hiện bởi một con người còn có niềm vui, còn có bình an, còn có khoảng sống bên trong. Một người kiệt sức triền miên có thể vẫn lo được cho gia đình, nhưng sẽ khó tránh khỏi những lúc gắt gỏng. Một người luôn phải gồng có thể vẫn hoàn thành trách nhiệm, nhưng khó trao được sự ấm áp. Một người không bao giờ cho phép mình nghỉ sẽ dần đánh mất khả năng hiện diện trọn vẹn. Họ ở đó, nhưng tâm hồn như ở rất xa. Họ ngồi cùng gia đình, nhưng đầu óc ở trong những phép tính. Họ trò chuyện, nhưng không còn lắng. Họ cười, nhưng không còn sáng. Họ yêu, nhưng yêu trong mỏi mệt.
Điều con người cần không chỉ là sống có ích, mà còn là sống có hồn. Một đời người đẹp không phải chỉ vì đã làm được bao nhiêu thứ, mà còn vì trong quá trình ấy, người đó có còn giữ được sự rung động, sự dịu dàng, sự tươi mát, sự sống động trong tâm hồn hay không. Có những người thành công thật, nhưng nhìn họ buồn quá. Có những người đủ đầy thật, nhưng nụ cười họ mỏi quá. Có những người được nể trọng thật, nhưng sâu trong lòng họ chỉ toàn áp lực. Nếu phải đánh đổi hầu hết sự bình an nội tâm để lấy những điều ấy, thì có lẽ cái giá cũng quá đắt. Bởi rốt cuộc, khi chuyến đi dài khép lại, điều còn ở lại không phải chỉ là những gì ta đã đạt được, mà là những gì ta đã cảm nhận. Ta đã sống ra sao. Ta đã thương thế nào. Ta đã từng thấy đời đẹp vào những lúc nào. Ta đã từng thật sự an vui chưa. Ta đã từng ngồi cạnh người thân với một trái tim nguyên vẹn chưa. Ta đã từng nghe một bản nhạc mà thấy mình được hồi sinh chưa. Ta đã từng bước đi dưới một bầu trời và nhận ra mình còn sống sâu sắc biết bao chưa.
Hạnh phúc không nhất thiết phải là điều gì thật lớn. Nhiều khi, nó là một niềm vui rất nhỏ nhưng thật. Là được ngồi bên cửa sổ lúc chiều xuống mà không bị tiếng chuông điện thoại kéo đi. Là được đàn một bài mình thích. Là được hát một khúc ca cũ với người thân. Là được lái xe đi đâu đó chỉ để ngắm đường. Là được pha một ấm trà, mở một cuốn sách, để mặc cho giờ phút trôi chậm lại. Là được ra ngoài hít thở sớm mai, nhìn ánh nắng nghiêng qua tán lá. Là được ngồi bên cha mẹ lâu thêm một chút. Là được nghe con cười mà không vừa nghe vừa xem điện thoại. Là được ngủ một giấc không mang theo nỗi lo đè ngực. Là được cầu nguyện trong yên tĩnh. Là được thấy mình không phải lúc nào cũng chạy. Những điều ấy không tốn nhiều, nhưng lại quý vô cùng. Bởi đó là nơi sự sống trở về.
Có người sẽ hỏi: nhưng đời sống đâu có dễ để mà sống như thế? Đúng, đời không dễ. Áp lực là thật. Trách nhiệm là thật. Cơm áo là thật. Những gánh nặng mưu sinh, công việc, bổn phận gia đình, những lo toan tài chính, những bất an của tương lai, tất cả đều rất thật. Không ai phủ nhận điều đó. Không ai đang sống giữa đời mà có thể thơ ngây nói rằng chỉ cần nghĩ tích cực là đủ. Nhưng chính vì đời sống đã khó như thế, ta lại càng cần giữ lại cho mình những khoảng sáng nhỏ. Không phải vì yếu đuối, mà vì nếu không có những khoảng sáng ấy, ta rất dễ bị nhấn chìm bởi chính những điều rất thật kia. Một người biết nuôi dưỡng tâm hồn sẽ bền bỉ hơn trong gian nan. Một người còn giữ được niềm vui nhỏ sẽ có sức chịu đựng lớn hơn trước áp lực. Một người còn biết dừng lại để thở sẽ ít gãy hơn giữa đường. Hạnh phúc đúng nghĩa không làm ta yếu đi. Nó làm ta khỏe hơn để sống trách nhiệm.
Đừng coi những gì dành cho tinh thần như một khoản chi xa xỉ. Hãy coi đó là một loại bảo hiểm cho tâm hồn. Ta mua bảo hiểm vì biết đời có rủi ro. Vậy tại sao ta không đầu tư cho những điều giữ cho mình vững vàng từ bên trong? Một khóa học nhạc, một bộ loa tốt để nghe nhạc, một vài cuốn sách tử tế, một chuyến đi, một khoảng thời gian nghỉ, một góc nhỏ để sống với đam mê, tất cả những điều ấy, nếu lành mạnh và đúng mức, không phải là hoang phí. Chúng là cách ta gìn giữ phần người trong mình. Chúng là những mạch nước âm thầm giúp cây đời bên trong không chết khô. Ta vẫn rất tỉnh táo với tiền bạc, vẫn biết giới hạn, vẫn có trách nhiệm với gia đình, nhưng xin đừng keo kiệt với tâm hồn mình quá mức. Một tâm hồn bị bỏ đói quá lâu sẽ đòi lại bằng cách khác: bằng mệt mỏi, bằng chán nản, bằng gắt gỏng, bằng sự lạnh dần trong yêu thương.
Nhiều khi ta chỉ nghĩ trách nhiệm là lo cho người khác. Nhưng có một thứ trách nhiệm khác ít được nhắc tới: trách nhiệm không để mình trở thành một người quá khô héo trong căn nhà của mình. Trách nhiệm không để người thân chỉ nhận nơi ta sự căng thẳng. Trách nhiệm không để con cái lớn lên chỉ thấy cha mẹ vất vả mà không thấy cha mẹ biết sống. Trách nhiệm không để hôn nhân biến thành nơi chỉ toàn những việc phải làm. Trách nhiệm không để nhà mình thành một trạm dừng mệt mỏi chứ không còn là tổ ấm. Muốn làm được điều đó, mỗi người phải có đời sống nội tâm riêng được chăm sóc. Phải có một nơi để trở về. Phải có một niềm vui sạch. Phải có một vùng đất mà ở đó mình không chỉ là người gánh vác, mà còn là người được hồi phục.
Có lẽ nhiều người trong chúng ta chưa từng học cách sống cho cân bằng, bởi từ nhỏ đã quen nghe rằng phải cố gắng, phải hy sinh, phải chịu khó. Tất cả những điều đó đều rất đáng quý. Nhưng nếu chỉ dừng ở đó, con người sẽ dễ hiểu lầm rằng càng bỏ quên bản thân thì càng đáng khen. Không hẳn như vậy. Hy sinh là đẹp, nhưng hy sinh không đồng nghĩa với việc làm cho linh hồn mình cạn trơ. Cố gắng là tốt, nhưng cố gắng không đồng nghĩa với việc không bao giờ được phép vui. Chịu khó là cần, nhưng chịu khó không có nghĩa là phải cắt bỏ hết những điều làm mình sống động. Một đời sống trưởng thành không phải là đời sống biết đè nén mọi nhu cầu tinh thần, mà là đời sống biết đặt chúng vào đúng chỗ, nuôi dưỡng chúng cách lành mạnh, để từ đó yêu thương người khác bền hơn và đẹp hơn.
Con người cần những khoảng “trốn đời” lành mạnh. Không phải để bỏ chạy. Mà để trở về. Trở về với nhịp thở. Trở về với cảm xúc. Trở về với phần sâu nhất của mình. Có người trở về bằng tiếng đàn. Có người bằng cầu nguyện. Có người bằng vườn cây. Có người bằng thơ, bằng sách, bằng những chuyến đi xa một chút, bằng những chiều đi bộ không mục đích. Có người chỉ cần được ngồi im nghe mưa rơi. Những khoảng ấy rất quý. Bởi giữa một thế giới luôn bắt ta phản ứng, quyết định, đáp ứng, chạy theo, những phút không phải làm gì ngoài việc hiện diện là một ân huệ. Ở đó, ta nhớ rằng mình còn một tâm hồn. Ở đó, ta không còn là chức danh, là vai trò, là mục tiêu, là áp lực. Ở đó, ta chỉ là một con người. Và đôi khi, chỉ cần được là một con người như thế thôi, lòng đã dịu đi rất nhiều.
Ta thường sợ dừng lại vì nghĩ dừng là tụt lại. Nhưng không phải mọi sự dừng đều là lùi. Có những lần dừng là để khỏi lạc. Có những lần chậm là để khỏi vỡ. Có những lần ngồi xuống là để mình không ngã gục. Có những lần sống ít đi một chút ở bên ngoài là để sự sống bên trong được thêm lại. Thế giới ngày nay có quá nhiều lời thúc giục: phải hơn nữa, nhanh nữa, nhiều nữa, giỏi nữa. Nhưng rất ít ai nhắc ta rằng cũng có những lúc cần ít lại, chậm lại, nhẹ lại, thở lại. Không phải vì thiếu chí tiến thủ, mà vì muốn đi đường dài. Người không biết nghỉ sẽ không bền. Người không biết vui lành mạnh sẽ khó giữ lòng mình mềm lâu dài. Người không biết sống cho ra sống rồi sẽ có lúc hỏi chính mình: mình đã đi suốt quãng đường này để làm gì?
Và đến đây, có lẽ câu hỏi ban đầu lại hiện ra rõ hơn: chúng ta đang sống, hay chỉ đang tồn tại? Nếu mỗi ngày của ta chỉ còn là hoàn thành, chịu đựng, tiếp tục, lặp lại, có lẽ ta đang tồn tại nhiều hơn là sống. Nếu niềm vui luôn bị hoãn. Nếu hạnh phúc luôn phải đợi. Nếu tâm hồn luôn xếp sau cùng. Nếu mọi sở thích, mọi rung động, mọi khoảng thở đều bị xem là không cần thiết, có lẽ ta đang để cuộc đời biến mình thành một cỗ máy vận hành rất tốt nhưng thiếu linh hồn. Điều đó không có nghĩa là ta phải bỏ hết để đi tìm cảm giác sống. Không. Mà là trong chính cuộc sống này, với những trách nhiệm thật, những giới hạn thật, những gánh nặng thật, ta cần can đảm tạo ra những khoảng sáng thật. Cần can đảm cho mình quyền được sống. Cần can đảm bảo vệ phần hạnh phúc chính đáng của mình. Cần can đảm giữ lại cho tâm hồn một góc không bị xâm chiếm hoàn toàn bởi những tiếng ồn của bổn phận.
Bởi cuối cùng, một đời người không được đo chỉ bằng năng suất. Không được đo chỉ bằng số tiền kiếm được. Không được đo chỉ bằng bao nhiêu việc đã hoàn thành. Một đời người đáng quý còn nằm ở chỗ con người ấy đã cảm được bao nhiêu vẻ đẹp, đã giữ được bao nhiêu bình an, đã sống với bao nhiêu chân thành, đã yêu với bao nhiêu hiện diện, đã không bỏ lỡ bao nhiêu điều nhỏ mà sâu. Người ta có thể quên những thành tựu cụ thể của ta. Nhưng những người sống gần ta sẽ nhớ ta đã hiện diện thế nào: căng thẳng hay bình an, dịu dàng hay nóng nảy, sống động hay cạn khô. Và chính ta, ở cuối hành trình, cũng sẽ không hỏi mình đã có bao nhiêu bảng thành tích, mà sẽ hỏi: ta đã sống chưa? Ta đã thật sự vui chưa? Ta đã cho trái tim mình cơ hội nở hoa chưa? Ta đã để cuộc đời chạm vào mình chưa, hay chỉ vội vã đi ngang qua nó?
Mong cho mỗi chúng ta, giữa những bộn bề rất thật của kiếp người, không quên nuôi dưỡng sự sống bên trong. Mong cho ta vẫn sống trách nhiệm, nhưng không đánh mất hạnh phúc chính đáng. Mong cho ta vẫn biết phấn đấu, nhưng không quên mỉm cười. Mong cho ta vẫn lo cho tương lai, nhưng không đánh rơi hiện tại. Mong cho ta vẫn yêu thương người khác, nhưng cũng biết thương lấy tâm hồn mình. Mong cho ta không đợi đến khi “đủ đầy” mới bắt đầu tận hưởng những điều xứng đáng, vì đôi khi chính những điều xứng đáng ấy làm cho những ngày chưa đủ đầy trở nên đáng sống hơn.
Và khi một ngày nào đó chuyến đi dài dần khép lại, mong rằng điều còn đọng trong lòng ta không chỉ là cảm giác đã cố gắng rất nhiều, mà còn là sự ấm áp vì biết rằng mình đã không bỏ quên đời mình. Mình đã sống trách nhiệm, nhưng cũng sống có hồn. Mình đã lo cho người khác, nhưng cũng không bỏ đói hạnh phúc của chính mình. Mình đã đi qua năm tháng không chỉ như một kẻ tồn tại kiên cường, mà như một con người thật sự đã sống, đã cảm, đã yêu, đã vui, đã gìn giữ trong lòng một bản tình ca riêng.
Mong cho tôi, và cũng mong cho người, giữa bao bận rộn và những ngày tháng dễ làm tâm hồn cằn đi, sẽ vẫn tìm được cho mình một nơi để thở, một điều để yêu, một niềm vui để giữ, một nhịp sống có quân bình, một bầu khí có bình an, một bản tình ca hạnh phúc cho riêng mình. Để rồi giữa cuộc đời này, ta không chỉ hiện diện. Ta sống. Thật sự sống.
Lm. Anmai, CSsR
2026
BỘ LOAN BÁO TIN MỪNG CHO CÁC DÂN TỘC GỬI THƯ PHÂN ƯU VỀ SỰ QUA ĐỜI CỦA ĐỨC HỒNG Y GIOAN BAOTIXITA PHẠM MINH MẪN
BỘ LOAN BÁO TIN MỪNG CHO CÁC DÂN TỘC GỬI THƯ PHÂN ƯU VỀ SỰ QUA ĐỜI CỦA ĐỨC HỒNG Y GIOAN BAOTIXITA PHẠM MINH MẪN
Bộ loan báo Tin Mừng cho các Dân tộc
Rôma ngày 24 tháng 3 năm 2026
Kính gửi:
Đức Tổng Giám mục Giuse NGUYỄN Năng
Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh
VIỆT NAM
Hôm nay, chúng tôi thật đau buồn đón nhận tin Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, nguyên Tổng Giám mục Tổng Giáo phận Thành phố Hồ Chí Minh, đã qua đời. Chúng tôi xin gửi đến Đức Tổng Giám mục và toàn thể cộng đoàn dân Chúa của Tổng Giáo phận lời phân ưu chân thành, cùng với lời cầu nguyện tha thiết của chúng tôi.
Chúng tôi nhớ đến những nỗ lực dấn thân không mệt mỏi của Đức Hồng Y cho công cuộc đối thoại và lòng kiên nhẫn của Ngài trong việc kiến tạo sự hòa giải. Quả thật, đôi tay của Ngài không bao giờ là dấu chỉ của quyền lực, nhưng luôn là khí cụ kiến tạo sự bình an; Ngài đã không ngừng nỗ lực hướng đến những người nghèo khổ và những người bên lề (xã hội).
Trong tâm tình biết ơn sâu sắc đối với lòng nhiệt thành truyền giáo của Ngài, Bộ Loan báo Tin Mừng cho các Dân tộc nguyện xin cho linh hồn Đức Hồng Y Gioan Baotixita được nghỉ an muôn đời trong lòng thương xót của Thiên Chúa Cha chúng ta trên trời.
ĐỨC HỒNG Y LUIS ANTONIO GOKIM TAGLE
Bổ trưởng Phân bộ
ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC FORTUNATUS NWACHUKWU
Thư ký
2026
GIỚI THIỆU VÀI NÉT VỀ LM PHÊRÔ TRẦN MẠNH HÙNG VÀ 11 TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN
GIỚI THIỆU VÀI NÉT VỀ LM PHÊRÔ TRẦN MẠNH HÙNG VÀ 11 TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN
Linh mục Tiến sĩ (Lm. TS) Phêrô Trần Mạnh Hùng là một học giả Công giáo người Úc gốc Việt, nổi tiếng trong lĩnh vực Thần học Luân lý và Đạo đức Sinh học.
Thông tin cá nhân và Sự nghiệp
- Tiểu sử: Lm Trần Mạnh Hùng sinh tại Việt Nam, rời quê hương sau năm 1975 và định cư tại Úc từ năm 1982.
- Địa điểm công tác: Thuộc Tổng giáo phận Perth, Tiểu bang Tây Úc.
- Chức vụ & Giảng dạy:
- Nguyên Giáo sư thỉnh giảng về Thần học Luân lý và Đạo đức Sinh học tại Học Viện Thần Học Chúa Chiên Lành – The Good Shepherd Theological College in Auckland City, New Zealand (2010-2015).
- Từng làm việc tại Trung tâm Đạo đức Sinh học của Tổng giáo phận Perth (2007-2016)
- Cộng tác viên thường xuyên của các trang tin Công giáo như VietCatholic và Xuân Bích Việt Nam.
- Lm. Trần Mạnh Hùng hiện là Tuyên úy Công giáo tại Đại học Tây Úc và Cư xá sinh viên Thánh Thomas More trực thuộc TGP Perth
- Hiện nay, Lm. Trần Mạnh Hùng đang giảng dạy cho bộ môn Thần học luân lý tại Đại học Công giáo – The University of Notre Dame Australia.
Dựa trên các bài viết và suy tư của Linh mục Tiến sĩ Phêrô Trần Mạnh Hùng, trải nghiệm gần hơn 30 năm đời linh mục thường đúc kết về sự phó thác tuyệt đối vào lòng thương xót Chúa, việc sống sâu xa chiều kích thiêng liêng giữa thế gian, và vai trò “Boomerang” — được sai đi nhưng luôn quay về kết hợp với Thiên Chúa. Đó là hành trình hoán cải liên tục, vượt qua chủ nghĩa giáo sĩ trị để phục vụ trong khiêm nhường.
Dưới đây là tổng hợp các khía cạnh chính trong kinh nghiệm sống thiêng liêng của Lm. Trần Mạnh Hùng:
- Sống đời “Boomerang” (Chiếc Boomerang của Thiên Chúa)[1]: Tác giả ví von linh mục giống như chiếc boomerang được Thiên Chúa ném đi để phục vụ, nhưng luôn quay về điểm xuất phát là tâm điểm thiêng liêng trong Chúa. Điều này nhấn mạnh sự kết hợp mật thiết với Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần trong mọi hoạt động tông đồ.
- Chiêm niệm giữa đời: Kinh nghiệm đời thiêng liêng không phải là trốn tránh thế gian, mà là thấm nhập sâu xa đời sống thiêng liêng vào trong các hoạt động trần thế, tiếp tục hoàn tất sứ mạng của Chúa Giêsu ngay tại thế.
- Vượt qua chủ nghĩa Giáo sĩ trị (clericalism): Lm. Trần Mạnh Hùng nhấn mạnh việc linh mục cần thoát khỏi não trạng quyền lực hay chủ nghĩa giáo sĩ trị, thay vào đó là lối sống khiêm nhường, gần gũi và phục vụ theo gương Đức Kitô.
- Hoán cải và phó thác: Nhìn lại hành trình dài, kinh nghiệm cốt lõi là lòng tin vào sự quan phòng của Chúa. Ngài nhấn mạnh rằng Chúa biết điều gì tốt nhất cho chúng ta,[2] thúc đẩy sự hoán cải nội tâm mỗi ngày.
-
- Tác phong mục vụ thời đại: Lm. Trần Mạnh Hùng hiện là Tuyên úy Công giáo tại Đại học Tây Úc và Cư xá sinh viên Thánh Thomas More trực thuộc TGP Perth. Ngài thường đề cập đến việc sống sứ mạng trong bối cảnh xã hội mới, cảnh báo các nguy cơ sống ảo lấn át sứ mạng thật sự.
- Hiện nay, Lm. Trần Mạnh Hùng đang giảng dạy cho bộ môn Thần học luân lý tại Đại học Công giáo – The University of Notre Dame Australia.
Các suy tư của ngài thường mang đậm tính thần học luân lý và đạo đức sinh học, dựa trên nền tảng vững chắc của Giáo lý Giáo hội Công giáo.
Các tác phẩm tiêu biểu
Lm. Trần Mạnh Hùng đã xuất bản nhiều đầu sách chuyên sâu tại Việt Nam nhằm soi sáng các vấn đề đạo đức hiện đại dưới góc nhìn đức tin Công giáo.[3]
VIDEO GIỚI THIỆU NHỮNG TÁC PHẨM CỦA LM PHÊRÔ TRẦN MẠNH HÙNG
VIDEO: https://www.youtube.com/watch?v=Me90BR_6_uI&t=3s (Truy cập ngày 22/03/2026)
- Đạo đức sinh học và những thách đố hiện nay (2016): Bàn về các vấn đề y sinh học hiện đại.
- Lương Tâm – Theo quan điểm của thần học luân lý Công giáo: Phân tích về vai trò của lương tâm trong đời sống Kitô hữu.
- Thần học luân lý, một cái nhìn mới (2012).
- Phát triển nền văn hóa sự chết: An tử và trợ tử (2015).
- Sự sống và quyền bất khả xâm phạm (2020).
- Tính dục, tình yêu và hôn nhân (2020).
Giới thiệu 11 tác phẩm của Linh mục Phêrô Trần Mạnh Hùng
GIỚI THIỆU 11 TÁC PHẨM CỦA LINH MỤC TRẦN MẠNH HÙNG ĐÃ ĐƯỢC XUẤT BẢN.
- Trần Mạnh Hùng, Thần học luân lý: một cái nhìn mới (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, Tái bản lần thứ nhất, 2012).
https://ducbahoabinhbooks-osp.com/luan-ly/than-hoc-luan-ly-mot-cai-nhin-moi/
- Peter Hung Tran, Advancing the Culture of Death: Euthanasia and Physician-Assisted Suicide (Melbourne: Freedom Publishing Company, 2006). Out of print.
Fr. Peter Hung Tran, Advancing the Culture of Death: Euthanasia and Physician-Assisted Suicide (Mumbai, India: Pauline Publications, 2011). Out of print.
- Trần Mạnh Hùng, Phát triển nền văn hóa sự chết: an tử và trợ tử (Sài gòn: Nhà Xuất Bản Phương Đông, 2015).
https://ducbahoabinhbooks-osp.com/luan-ly/phat-trien-nen-van-hoa-su-chet/
- Trần Mạnh Hùng, Đạo đức sinh học và những thách đố hiện nay (Sài gòn: Nhà Xuất Bản Phương Đông, 2016).
https://ducbahoabinhbooks-osp.com/luan-ly/dao-duc-sinh-hoc-va-nhung-thach-do-hien-nay/
Lm. Trần Mạnh Hùng, Đạo đức sinh học và những thách đố hiện nay (Sài gòn: Nhà Xuất Bản Phương Đông, tái bản lần thứ nhất vào tháng 4 năm 2023).
- Trần Mạnh Hùng, Sự sống và quyền bất khả xâm phạm: nền tảng luân lý cho xã hội (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, 2020).
- Trần Mạnh Hùng, Tính dục, tình yêu và hôn nhân: dưới nhãn quan thần học luân lý Công Giáo (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, 2020).
https://ducbahoabinhbooks-osp.com/luan-ly/tinh-duc-tinh-yeu-va-hon-nhan/
- Lm. Trần Mạnh Hùng, Lương tâm: theo quan điểm của thần học luân lý Công giáo (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, 2021).
Lm. Trần Mạnh Hùng, Lương tâm: theo quan điểm của thần học luân lý Công giáo (Hà Nội: Nhà Xuất Bản Tôn Giáo, 2021).
https://www.sachkhaiminh.com/luong-tam-theo-quan-diem-cua-than-hoc-luan-ly-cong-giao
Sách Khai Minh (Tên tiếng Anh: The Khai Minh) được thành lập năm 2017 là đơn vị tư nhân cung cấp sách hàng đầu ở khu vực phía Nam và mở rộng phạm vi vận chuyển trên toàn quốc.
Khai Minh Book store (English name: The Khai Minh) was established in 2017 as a leading private book supplier in the southern region and expands its shipping coverage nationwide.
https://www.sachkhaiminh.com/ve-khai-minh
- Lm. Trần Mạnh Hùng, Chúa Luôn Hiện Diện Bên Con: Tâm Sự Với Các Bạn Trẻ về Những Điều Kỳ Diệu Trong Hành Trình Đức Tin (Tp Hồ Chí Minh: Nhà Xuất Bản Đồng Nai, 2022).
https://ducbahoabinhbooks-osp.com/chua-luon-hien-dien-ben-con/
- Fr. Peter Hung Tran, The Search for Freedom: Memoir of a Vietnamese Refugee in Australia (Independently published 1 June 2023).
Check it out in Amazon.com
The Search for Freedom SEP-OCT ’23 . Published by Shalom Tidings Magazine.
In the aftermath of the Communists’ takeover of Vietnam in the 1970s, Brother Peter was forced out of the seminary and drafted into the Communist army. He managed to escape but had to spend months hiding in the jungles of Vietnam before managing to migrate. Both the fugitive life and the escape were scary and life-threatening. THE SEARCH FOR FREEDOM is an account of his journey from hopelessness through divine grace. He looks back at his periods of darkness and marvels at God’s providence that accompanied and strengthened him. As he writes in this book, “The journey to find God that I have experienced in my life has not been an easy one.” The book also offers glimpses of his life as a priest, sharing his journey to Jesus through the love of Mother Mary.
The Paperback is available in Amazon Bookstore: amzn.asia/d/9LrMLqc and also at
Read more at https://shalomtidings.org/media_scan/sept-oct-23/
“Unyielding Hope: The Remarkable Journey of a Vietnamese Seminarian to Freedom”
Reviewed in Australia on 17 November 2023
5.0 out of 5 stars Verified Purchase
Book review:
The Search for Freedom: Memoir of a Vietnamese Refugee in Australia is a story of a man on the run from the Communist regime in the late 1970s who never gave up on hope. Then a teenager, Peter Hung Tran was persecuted and marked for certain death because he was studying in the seminary to become a Catholic Priest. In the authorities’ quest to prevent him to pursue his vocation, Peter was drafted into their Communist army, destined to fight a war in Cambodia where they knew that the odds of him to make it out alive is unlikely.
This book is an emotionally charged narrative of what it is like to wish death when all hope of finding freedom from the clutches of a brutal authoritarian rule is all but gone. Whether you are a person of faith or not, you will find his eventual escape through the unforgiving jungles of Vietnam and finally by boat in deadly stormy seas is nothing short of a miracle. That Peter believed there was an unseen almighty hand at work guiding him through a treacherous route and to safety is convincing.
His narrative thereafter of finding an adopted home in Australia and eventually getting ordained as priest is a compelling read. Especially unbelievable is how Peter almost gave up, as he could not speak or write a word of English to study in Australia but eventually graduating and earning a doctorate in Moral Theology in Rome.
This book is a story about never giving up and to hold on to hope and, if you believe in the existence of God, to have faith Him in a world that is losing faith in His existence.
Sr. Shirley Chong
- Lm. Trần Mạnh Hùng, KINH NGHIỆM ĐỜI SỐNG THIÊNG LIÊNG SAU 40 NĂM NHÌN LẠI (Tp Hồ Chí Minh: Nhà xuất bản Đồng Nai, 2025) https://ducbahoabinhbooks-osp.com/kinh-nghiem-doi-song-thieng-lieng-sau-40-nam-nhin-lai/
GIỚI THIỆU TÁC PHẨM THỨ 10 CỦA LINH MỤC TRẦN MẠNH HÙNG XUẤT BẢN TẠI VIỆT NAM
Thư viện Học viện Công giáo Việt Nam
Đăng ngày 16 tháng 6 năm 2025
https://www.hvcgthuvien.edu.vn/2025/06/gioi-thieu-tac-pham-moi-cua-linh-muc-tran-manh-hung-vua-xuat-ban-tai-viet-nam.html
- Lm. Trần Mạnh Hùng, Tính Dục, Tình Yêu và Hôn Nhân Dưới Nhãn Quan Thần Học Luân Lý Công Giáo (Tp Hồ Chí Minh: Nhà xuất bản Đồng Nai, 2025).
https://ducbahoabinhbooks-osp.com/tinh-duc-tinh-yeu-va-hon-nhan-2/
Điểm sách do Thầy Phó tế Giacôbê Phạm Ngọc Luận
ĐCV Sao Biển Nha Trang đăng ngày 10/03/2026
[1] . Xem Lm. Phêrô Trần Mạnh Hùng, “Tôi là chiếc Boomerang của Thiên Chúa.” Website TGP Sài Gòn đăng ngày 23/07/20. https://tgpsaigon.net/bai-viet/toi-la-chiec-boomerang-cua-thien-chua-75191 (Truy cập ngày 22/03/2026)
[2] . Xem Lm Trần Mạnh Hùng, “Chúa biết điều gì là tốt nhất cho chúng ta.” Website HĐGMVN đăng thứ Hai, ngày 02/06/2025
https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/chua-biet-dieu-gi-la-tot-nhat-cho-chung-ta
[3] . Ví dụ: Giới thiệu hai cuốn sách quan trọng của cha Phêrô Trần Mạnh Hùng. Trang web Mục vụ giới trẻ trực thuộc HĐGMVN đăng
https://ymagazine.net/vn/bai-viet/gioi%20thieu%20hai%20cuon%20sach%20quan%20trong%20cua%20linh%20muc%20phero%20tran%20manh%20hung (Truy cập, thứ 2, ngày 23-03-2026).
Giới Thiệu Cuốn Sách Đạo Đức Sinh Học & Những Thách Đố Hiện Nay. ỦY BAN GIÁO DỤC HĐGMVN Đăng ngày 22 tháng 3 năm 2026 https://uybangiaoduchdgm.net/bai-giang/gioi-thieu-cuon-sach-dao-duc-sinh-hoc-nhung-thach-do-hien-nay1 (Truy cập ngày 22 tháng 3 năm 2026).
Giới Thiệu Cuốn Sách Đạo Đức Sinh Học & Những Thách Đố Hiện Nay. Thư Viện Học viện Công giáo Việt Nam (HVCGVN)
https://hocvienconggiao.edu.vn/gioi-thieu-sach-dao-duc-sinh-hoc-va-nhung-thach-do-hien-nay/ (Truy cập ngày 23 tháng 3 năm 2026).
Giới Thiệu Tác Phẩm Thứ 10 của Linh Mục Trần Mạnh Hùng xuất bản tại Việt Nam. Thư viện Học viện Công giáo Việt Nam đăng ngày 16 tháng 6 năm 2025
https://www.hvcgthuvien.edu.vn/2025/06/gioi-thieu-tac-pham-moi-cua-linh-muc-tran-manh-hung-vua-xuat-ban-tai-viet-nam.html
Điểm sách tác phẩm thứ 11 Tính Dục, Tình Yêu và Hôn Nhân Dưới Nhãn Quan Thần Học Luân Lí Công Giáo của Linh Mục Trần Mạnh Hùng vừa xuất bản tại Việt Nam (tháng 12 năm 2025). Bài viết do Thầy Phó tế Giacôbê Phạm Ngọc Luận. ĐCV Sao Biển Nha Trang đăng ngày 10/03/2026
2026
Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi
Sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi

Ngày 25/3/2026, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã công bố Sứ điệp của ngài nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63, được cử hành vào Chúa Nhật, 26/4/2026. Ngài nhắc lại rằng mỗi ơn gọi là một món quà vô giá cho Giáo hội và cho những người đón nhận với niềm vui, một hồng ân nhưng không của Thiên Chúa, được gieo vào sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Ngài mời gọi vun trồng mối tương quan cá vị với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện hằng ngày và suy niệm Lời Chúa.
SỨ ĐIỆP CỦA ĐỨC THÁNH CHA LÊÔ XIV
NHÂN NGÀY THẾ GIỚI CẦU NGUYỆN CHO ƠN GỌI
Chúa Nhật IV Phục Sinh – 26 tháng 04 năm 2026
Khám phá nội tâm về món quà của Thiên Chúa
Anh chị em thân mến, các bạn trẻ rất thân mến!
Được Chúa Giêsu Phục Sinh hướng dẫn và gìn giữ, chúng ta cử hành Chúa Nhật IV Phục Sinh, còn gọi là “Chúa Nhật Chúa Chiên Lành”, cũng là Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 63. Đây là một dịp ân sủng để chúng ta cùng chia sẻ một vài suy tư về chiều kích nội tâm của ơn gọi, được hiểu như việc khám phá hồng ân nhưng không của Thiên Chúa nảy nở trong sâu thẳm trái tim mỗi người chúng ta. Vậy chúng ta hãy cùng nhau khám phá con đường cuộc sống thật sự tươi đẹp mà vị Mục Tử hướng dẫn chúng ta bước đi!
Con đường của vẻ đẹp
Trong Tin Mừng theo Thánh Gioan, Chúa Giêsu diễn tả mình là “Mục Tử tốt lành” (ὁ ποιμὴν ὁ καλός) theo nghĩa đen (Ga 10,11). Cách diễn đạt này chỉ một mục tử hoàn hảo, đích thực, gương mẫu, vì sẵn sàng hiến mạng sống cho đoàn chiên của mình, qua đó biểu lộ tình yêu của Thiên Chúa. Đó là vị Mục Tử hấp dẫn: ai nhìn vào Người sẽ khám phá rằng cuộc sống thật sự tươi đẹp nếu bước theo Người. Để nhận ra vẻ đẹp này, không chỉ cần đôi mắt thể lý hay những tiêu chuẩn thẩm mỹ, nhưng cần có sự chiêm niệm và đời sống nội tâm. Chỉ những ai biết dừng lại, lắng nghe, cầu nguyện và đón nhận ánh nhìn của Người thì mới có thể tin tưởng mà nói: “Con tín thác, với Người cuộc sống thật sự có thể tươi đẹp, con muốn bước đi trên con đường của vẻ đẹp này”. Và điều kỳ diệu nhất là, khi trở nên môn đệ của Người, chính chúng ta cũng trở nên “đẹp”: vẻ đẹp của Người biến đổi chúng ta. Như thần học gia Pavel Florenskij viết, khổ hạnh không tạo nên người “tốt”, nhưng tạo nên người “đẹp”.[1] Thật vậy, nét đặc trưng của các thánh, ngoài sự thiện hảo, còn là vẻ đẹp thiêng liêng rạng ngời phát xuất từ những ai sống trong Đức Kitô. Như thế, ơn gọi Kitô hữu được tỏ lộ trong toàn bộ chiều sâu của nó: tham dự vào sự sống của Người, chia sẻ sứ mạng của Người, và chiếu tỏa chính vẻ đẹp của Người.
Kinh nghiệm nội tâm này về sự sống, đức tin và ý nghĩa cũng là kinh nghiệm của Thánh Augustinô. Trong quyển ba của tác phẩm Tự thú, khi thú nhận những tội lỗi và sai lạc thời trẻ, ngài nhận ra Thiên Chúa “ở sâu trong nội tâm hơn cả phần sâu kín nhất của chính tôi”[2]. Vượt lên trên ý thức về bản thân, ngài khám phá vẻ đẹp của ánh sáng Thiên Chúa dẫn dắt mình trong bóng tối. Thánh Augustinô nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn, và điều đó hàm ý việc hiểu và sống tầm quan trọng của việc chăm sóc đời sống nội tâm như không gian gặp gỡ với Chúa Giêsu, như con đường để cảm nghiệm vẻ đẹp và sự thiện hảo của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.
Mối tương quan này được đặt nền tảng trên việc cầu nguyện và thinh lặng, và nếu được nuôi dưỡng, sẽ mở ra cho chúng ta khả năng đón nhận và sống hồng ân ơn gọi – vốn không bao giờ là một sự áp đặt hay một khuôn mẫu có sẵn để chỉ đơn thuần tuân theo, nhưng là một dự án của tình yêu và hạnh phúc. Do đó, chúng ta phải khẩn trương khôi phục lại sứ vụ truyền giáo và canh tân sự dấn thân của mình đối với công cuộc truyền bá Tin Mừng dựa trên cơ sở của việc chăm sóc đời sống nội tâm.
Trong tinh thần ấy, tôi mời gọi tất cả mọi người – các gia đình, giáo xứ, cộng đoàn tu trì, các giám mục, linh mục, phó tế, giáo lý viên, nhà giáo dục và anh chị em giáo dân – ngày càng dấn thân hơn nữa trong việc tạo ra những môi trường thuận lợi để hồng ân này có thể được đón nhận, nuôi dưỡng, gìn giữ và đồng hành nhằm sinh hoa trái dồi dào. Chỉ khi môi trường của chúng ta tỏa sáng bởi đức tin sống động, việc cầu nguyện kiên trì và sự đồng hành huynh đệ, thì tiếng gọi của Thiên Chúa mới có thể nảy nở và trưởng thành, trở thành con đường hạnh phúc và ơn cứu độ cho mỗi người và cho thế giới. Khi bước đi trên con đường mà Chúa Giêsu, vị Mục Tử tốt lành, chỉ dẫn cho chúng ta, chúng ta mới học nhận biết cách rõ ràng hơn về chính mình và Thiên Chúa, Đấng đã kêu gọi chúng ta.
Hiểu biết lẫn nhau
“Chúa của sự sống biết chúng ta và chiếu sáng trái tim chúng ta bằng ánh nhìn yêu thương của Người”.[3] Thật vậy, mỗi ơn gọi chỉ có thể khởi đầu từ ý thức và kinh nghiệm về một Thiên Chúa là Tình Yêu (x. 1 Ga 4,16): Người biết chúng ta cách sâu xa, đã đếm từng sợi tóc trên đầu chúng ta (x. Mt 10,30) và đã nghĩ đến một con đường thánh thiện và phục vụ độc nhất cho mỗi người. Tuy nhiên, sự hiểu biết này phải luôn mang tính hỗ tương: chúng ta được mời gọi nhận biết Thiên Chúa qua cầu nguyện, lắng nghe Lời Chúa, các Bí tích, đời sống của Giáo Hội và sự trao hiến cho anh chị em. Như cậu bé Samuel, trong đêm tối, có lẽ một cách bất ngờ, đã nghe tiếng Chúa và học nhận ra tiếng ấy nhờ sự giúp đỡ của ông Eli (x. 1 Sm 3,1-10), chúng ta cũng phải tạo ra những khoảng lặng nội tâm để cảm nhận điều Chúa ấp ủ cho hạnh phúc của chúng ta. Đây không phải là một tri thức trí tuệ trừu tượng hay một sự hiểu biết học thuật, nhưng là một cuộc gặp gỡ cá vị biến đổi cuộc đời.[4] Thiên Chúa ngự trong tâm hồn chúng ta: ơn gọi là một cuộc đối thoại thân mật với Người, Đấng vẫn gọi – bất chấp những ồn ào đôi khi chói tai của thế giới – và mời gọi chúng ta đáp lại với niềm vui chân thật và lòng quảng đại.
“Noli foras ire, in te ipsum redi, in interiore homine habitat veritas – Đừng đi ra ngoài chính mình, hãy trở về với bản thân, Chân Lý cư ngụ trong con người nội tâm”.[5] Một lần nữa, Thánh Augustinô nhắc chúng ta về tầm quan trọng của việc học biết dừng lại, xây dựng những khoảng lặng nội tâm để có thể lắng nghe tiếng nói của Chúa Giêsu Kitô.
Các bạn trẻ thân mến, hãy lắng nghe tiếng ấy! Hãy lắng nghe tiếng Chúa mời gọi các con sống một cuộc đời viên mãn, trọn vẹn, bằng cách làm sinh hoa kết quả những tài năng của mình (x. Mt 25,14-30) và đóng đinh những giới hạn, yếu đuối của mình vào Thập giá vinh quang của Đức Kitô. Vậy, các con hãy dừng lại trong việc chầu Thánh Thể, chuyên cần suy niệm Lời Chúa để sống mỗi ngày, tham gia cách tích cực và trọn vẹn vào đời sống bí tích và đời sống Giáo Hội. Nhờ đó, các con sẽ nhận biết Chúa và, trong sự thân mật của tình bạn, các con sẽ khám phá cách trao hiến chính mình trong con đường hôn nhân, hoặc linh mục, hoặc phó tế vĩnh viễn, hoặc đời sống thánh hiến, trong cộng đoàn tu trì hay giữa đời: mỗi ơn gọi là một hồng ân lớn lao cho Giáo Hội và cho những ai đón nhận với niềm vui. Nhận biết Chúa trước hết là học biết tín thác nơi Người và nơi sự Quan Phòng của Người, điều vốn tràn đầy trong mọi ơn gọi.
Sự tín thác
Từ sự hiểu biết nảy sinh niềm tín thác, một thái độ phát xuất từ đức tin, thiết yếu cả để đón nhận ơn gọi lẫn để kiên trì trong ơn gọi ấy. Thật vậy, cuộc sống được tỏ lộ như một hành trình liên lỉ tin tưởng và phó thác nơi Chúa, ngay cả khi kế hoạch của Người làm đảo lộn những dự định của chúng ta.
Hãy nghĩ đến Thánh Giuse, Đấng, dù đối diện với mầu nhiệm bất ngờ về việc Đức Trinh Nữ làm mẹ, vẫn tín thác vào giấc mơ đến từ Thiên Chúa và đón nhận Đức Maria cùng Hài Nhi với một trái tim vâng phục (x. Mt 1,18-25; 2,13-15). Thánh Giuse thành Nazareth là biểu tượng của sự tín thác trọn vẹn vào chương trình của Thiên Chúa: ngài vẫn tin tưởng ngay cả khi mọi sự chung quanh dường như chìm trong bóng tối và tiêu cực, khi mọi việc xem ra đi ngược lại với những gì dự tính. Ngài tin tưởng và phó thác, xác tín vào lòng nhân hậu và sự trung tín của Chúa. “Trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời mình, Thánh Giuse đã biết thưa lời ‘xin vâng’, như Đức Maria trong biến cố Truyền Tin và như Chúa Giêsu trong vườn Cây Dầu”.[6]
Như Năm Thánh Hy Vọng đã dạy chúng ta, cần phải nuôi dưỡng một niềm tín thác vững chắc và bền bỉ vào những lời hứa của Thiên Chúa, không bao giờ nhượng bộ trước sự tuyệt vọng, vượt qua sợ hãi và bất an, xác tín rằng Đấng Phục Sinh là Chúa của lịch sử thế giới và của chính mỗi người chúng ta: Người không bỏ rơi chúng ta trong những giờ phút đen tối nhất, nhưng đến để xua tan mọi bóng tối bằng ánh sáng của Người. Và chính nhờ ánh sáng và sức mạnh của Thánh Thần Người, ngay cả qua những thử thách và khủng hoảng, chúng ta có thể thấy ơn gọi của mình trưởng thành, ngày càng phản chiếu vẻ đẹp của chính Đấng đã kêu gọi chúng ta – một vẻ đẹp được dệt nên bởi sự trung tín và niềm tín thác, bất chấp những vết thương và những lần vấp ngã.
Sự trưởng thành
Thật vậy, ơn gọi không phải là một điểm đến tĩnh tại, nhưng là một tiến trình năng động của sự trưởng thành, được nuôi dưỡng nhờ sự gắn kết thân mật với Chúa: ở lại với Chúa Giêsu, để Chúa Thánh Thần hoạt động trong tâm hồn và trong các hoàn cảnh của cuộc sống, và đọc lại mọi sự dưới ánh sáng của hồng ân đã lãnh nhận, chính là lớn lên trong ơn gọi.
Như cây nho và các cành (x. Ga 15,1-8), toàn bộ cuộc sống của chúng ta phải trở thành một mối liên kết mạnh mẽ và thiết yếu với Chúa, để ngày càng trở thành một lời đáp trả trọn vẹn hơn trước tiếng gọi của Người, qua những thử thách và những lần cắt tỉa cần thiết. Những “nơi chốn” mà ý muốn của Thiên Chúa được tỏ lộ rõ nhất và nơi chúng ta cảm nghiệm tình yêu vô hạn của Người thường chính là những mối tương quan chân thành và huynh đệ mà chúng ta có thể xây dựng trong cuộc đời. Thật quý giá biết bao khi có một người hướng dẫn thiêng liêng vững vàng đồng hành trong việc khám phá và phát triển ơn gọi của chúng ta! Thật quan trọng biết bao việc phân định và kiểm chứng dưới ánh sáng của Chúa Thánh Thần, để ơn gọi có thể được thực hiện trọn vẹn trong vẻ đẹp của nó.
Vì thế, ơn gọi không phải là một sở hữu tức thời, một điều “được ban” một lần là xong: nhưng là một hành trình phát triển tương tự như đời sống con người, trong đó hồng ân đã nhận lãnh, ngoài việc được gìn giữ, còn phải được nuôi dưỡng bằng một tương quan hằng ngày với Thiên Chúa để có thể lớn lên và sinh hoa trái. “Điều này có một giá trị lớn lao, bởi vì nó đặt toàn bộ cuộc sống của chúng ta trước Thiên Chúa, Đấng yêu thương chúng ta và giúp chúng ta hiểu rằng không có gì là kết quả của một sự hỗn loạn vô nghĩa, nhưng trái lại, mọi sự đều có thể được đưa vào một hành trình đáp lại tiếng Chúa, Đấng có một kế hoạch tuyệt vời cho chúng ta”.[7]
Anh chị em thân mến, các bạn trẻ rất thân mến, tôi khích lệ anh chị em hãy vun trồng mối tương quan cá vị với Thiên Chúa qua việc cầu nguyện hằng ngày và suy niệm Lời Chúa. Hãy dừng lại, lắng nghe, tín thác: như thế, hồng ân ơn gọi của anh chị em sẽ trưởng thành, mang lại hạnh phúc cho anh chị em và sinh nhiều hoa trái cho Giáo Hội và cho thế giới.
Nguyện xin Đức Trinh Nữ Maria, mẫu gương của việc đón nhận hồng ân Thiên Chúa trong nội tâm và là bậc thầy của việc lắng nghe trong cầu nguyện, luôn đồng hành với anh chị em trên hành trình này!
Vatican, ngày 16 tháng 3 năm 2026
LÊÔ XIV
[1] “Sự khổ hạnh không tạo ra một người ‘tốt’ nhưng tạo ra một người đẹp, và đặc điểm nổi bật của các vị thánh khổ hạnh hoàn toàn không phải là ‘sự tốt lành’ của họ, điều ngay cả những người trần tục và rất tội lỗi có thể có, mà chính là vẻ đẹp tâm linh, vẻ đẹp chói lóa của con người rạng rỡ và đầy ánh sáng, hoàn toàn không thể với tới đối với con người thô tục và trần tục” (P. FLORENSKIJ, Cột trụ và Nền tảng của Chân lý, Roma 1974, 140-141).
[2] Thánh Augustinô, Tự thú, III, 6,11: CSEL 33, 53.
[3] Tông thư Một sự trung thành kiến tạo tương lai (08/12/2025), 5.
[4] X. Biển Đức XVI, Thông điệp Deus caritas est (25/12/2025), 1.
[5] Thánh Augustinô, De vera religione, XXXIX, 72: CCSL 32, 234.
[6] Đức Phanxicô, Tông thư Patris corde (8/12/2020), 3.
[7] Đức Phanxicô, Tông huấn hậu Thượng Hội đồng Christus vivit (25/03/2019), 248.
