2022
Bản Tuyên bố kết thúc Đại hội Truyền thông Công giáo Thế giới SIGNIS 2022
Bản Tuyên bố kết thúc Đại hội Truyền thông Công giáo Thế giới SIGNIS 2022
Ngày 18/8/2022, sau ba ngày gặp gỡ, 300 tham dự viên của Đại hội Thế giới SIGNIS năm 2022 về chủ đề “Hoà bình trong Thế giới Kỹ thuật số”, đã đưa ra bản Tuyên bố kết thúc, nhấn mạnh rằng chiến lược cơ sở hạ tầng và truy cập kỹ thuật số công bằng có khả năng phục hồi và hỗ trợ sự phát triển toàn diện con người.
Mở đầu bản Tuyên bố, các tham dự viên viết: “Chúng ta đang sống trong một thế giới nơi ‘sự chia rẽ kỹ thuật số’ làm gia tăng khoảng cách giàu nghèo dẫn đến bất bình đẳng trong việc tiếp cận các thành quả của cuộc cách mạng kỹ thuật số”.
Các tham dự viên cho rằng khi người ta trở nên siêu kết nối, họ cũng phải đối diện với những thách đố về kinh tế xã hội, văn hóa, chính trị, tôn giáo, dẫn đến cô lập, bối rối và vô vọng. Bên cạnh đó là tác động tàn phá của tin giả đối với xã hội đương đại, đặc biệt các nhóm dễ bị tổn thương trong xã hội.
Để khắc phục những điều này, các tham dự viên cho rằng chiến lược cơ sở hạ tầng và truy cập kỹ thuật số công bằng có thể phát triển một “môi trường phục hồi” và hỗ trợ “sự phát triển toàn diện con người”.
Theo các tham dự viên, chúng ta cần chuyển từ dấn thân cá nhân sang xây dựng cộng đồng. Như Đức Thánh Cha đã nói, “Phong cách của Chúa là gần gũi, trắc ẩn và dịu dàng”. Chúng ta cần dệt nên mạng lưới bằng sự thật và vẻ đẹp của đức tin và hy vọng. Công nghệ phải được thấm đẫm đạo đức và sự thận trọng.
Từ điểm này, các tham dự viên kêu gọi các nhà truyền thông và mọi người hành động để bảo vệ nhân quyền của những người đang ở các khu vực chiến tranh và xung đột. Đặc biệt, các chuyên gia truyền thông được yêu cầu không chỉ đưa tin các sự kiện nhưng còn phải tham gia tích cực vào việc hỗ trợ các nạn nhân chiến tranh và làm việc hướng tới việc giải quyết xung đột. Bằng cách này, chúng ta có thể truyền lại cho thế hệ sau di sản của hòa bình.
Về vai trò của người trẻ trong việc xây dựng hoà bình, Tuyên bố khẳng định: “Khi lắng nghe những câu chuyện của người trẻ tham gia vào các hoạt động truyền thông, chúng tôi nhận thấy vai trò quan trọng của họ trong việc xây dựng cộng đồng và thúc đẩy hòa bình thông qua các công nghệ hiện đại, sử dụng phương pháp luận sáng tạo. Chúng tôi gửi lời mời cởi mở đến những người trẻ trên thế giới chung tay với chúng tôi trong các quá trình xây dựng hòa bình”.
Kết thúc bản Tuyên bố, các tham dự viên xác tín “qua quyền năng canh tân của Thánh Thần, chúng ta có thể đạt được hòa bình trong thế giới kỹ thuật số”.
Ngọc Yến
2022
Kết thúc giai đoạn Thượng Hội đồng Giám mục cấp Giáo phận
Kết thúc giai đoạn Thượng Hội đồng Giám mục cấp Giáo phận
Với các bản đúc kết của các Hội đồng Giám mục gửi đến Ban Thư ký Thượng Hội đồng trong những ngày vừa qua, giai đoạn Thượng Hội đồng Giám mục thế giới lần thứ XVI với chủ đề: “Vì một Giáo hội hiệp hành: hiệp thông, tham gia và sứ vụ” đã kết thúc ở cấp giáo phận.
Logo Thượng Hội đồng Giám mục thế giới lần thứ XVI
Dưới đây là một số bản đúc kết của các Hội đồng Giám mục.
Giáo hội Pháp
Tại Pháp, với sự tham gia đóng góp ý kiến của khoảng 150 ngàn tín hữu kể từ khi Thượng Hội đồng bắt đầu từ tháng 10/2021, ngày 15/6/2022, Giáo hội Pháp đã kết thúc giai đoạn quốc gia của Thượng Hội đồng. Kết thúc khoá họp ngoại thường kéo dài hai ngày tại Lyon, trước sự hiện diện của giáo dân và tu sĩ, các Giám mục đã bỏ phiếu thông qua một lá thư đi kèm với bản đúc kết nguyện vọng của nhiều tín hữu.
Thư của các giám mục xác định một số định hướng ưu tiên. Cụ thể nói rõ hơn chiều kích nhân bản của Giáo hội với bản chất bí tích của Giáo hội; chú ý đến những đau khổ và mong đợi của phụ nữ trong Giáo hội; lắng nghe những băn khoăn của các linh mục trong sứ vụ của họ; và cuối cùng xem xét những lý do tại sao vẫn còn tái diễn những căng thẳng trong phụng vụ.
Tài liệu lưu ý rằng tiến trình hiệp hành chưa đến được với mọi thành phần dân Chúa trong sự đa dạng của họ, đặc biệt những người theo chủ nghĩa truyền thống và những người trẻ; đồng thời nhắc lại niềm hy vọng thấy hiệp hành trở thành nếp sống thông thường của Giáo Hội. Tài liệu mời gọi các cộng đoàn gần gũi với những người bé nhỏ và nghèo khổ nhất, tôn trọng sự đa dạng hoặc bổ sung của các sứ vụ, đặc sủng và ân sủng.
Thư của các giám mục ghi nhận việc một số chủ đề thực tế không được đề ra trong tài liệu. Ví dụ việc truyền giáo, chứng tá của các Kitô hữu về các vấn đề xã hội, sinh thái hoặc liên đới quốc tế, cũng như vấn đề gia đình là nơi học hỏi của tình huynh đệ đã không được đề cập đến. Tài liệu lấy làm tiếc vì một số điểm phong phú thiêng liêng của Kitô giáo như các bí tích, đời sống thánh hiến, đời sống độc thân của các linh mục, chức phó tế… thường bị bỏ qua hoặc xem nhẹ.
Bản đúc kết được một uỷ ban toàn quốc soạn thảo dựa trên các bản tổng hợp của các giáo phận, và được công bố trước đó một tuần. Tài liệu mô tả tình hình của Giáo hội ở Pháp và đưa ra những cách thế cụ thể để cải tổ. Đặc biệt nhấn mạnh khát vọng sâu xa về một Giáo hội huynh đệ hơn, và hướng đến những người bị gạt ra bên lề; mong muốn dành nhiều chỗ hơn cho giáo dân trong việc quản trị; mong muốn tăng cường vai trò của phụ nữ; mong muốn tham gia đối thoại với những người không phải là Kitô hữu.
Giáo hội Tây Ban Nha
Theo tài liệu đúc kết được công bố trên trang web của Hội Đồng Giám mục, Tiến trình Thượng Hội đồng của Giáo hội Tây Ban Nha có sự tham gia của 215 ngàn người trong 14 ngàn nhóm tại 70 giáo phận, ngoài ra còn có các dòng tu, 215 đan viện, Caritas và 37 phong trào và hiệp hội giáo dân.
Những người trẻ, các gia đình, những người đã xa Giáo hội và những người không phải là Kitô hữu không hưởng ứng nhiều. Nhưng những người này đã bày tỏ sự ngạc nhiên trước sự quan tâm của Giáo hội đối với các ý kiến của họ.
Tiến trình hiệp hành còn diễn ra trong 19 nhà tù, trong các khu nhà dành cho người già.
Nội dung chính của bản đúc kết nhấn mạnh đến tiến trình hiệp hành có liên quan đến nỗ lực cộng đoàn nhằm củng cố ý thức Giáo hội và phục vụ cả việc soi sáng thực tế với tư cách là các cộng đoàn giáo xứ, các nhóm và phong trào, và thúc đẩy sự mong muốn phát triển tính hiệp hành và sự phân định.
Trong bản đúc kết có đoạn viết :”Đối với một Giáo hội đang trên đường, cần phải bắt đầu từ một sự hoán cải cá nhân, cộng đoàn và mục vụ mạnh mẽ; mặt khác, điều nền tảng là phải mở ra, lắng nghe, đi đến nơi những người cần chúng ta. Với ý thức rằng chúng ta là Giáo hội theo nhiều cách và đôi khi rất khác nhau. Nhưng sự đa dạng đó phải được giả định trong sự bổ sung và chúng ta phải có khả năng đạt được sự hiệp nhất không rơi vào cám dỗ áp đặt sự đồng nhất”.
Tài liệu còn nói về đời sống cầu nguyện, trung tâm của phụng vụ, đời sống của giáo xứ, vai trò của linh mục. Bản văn còn đề cập đến “thái độ giáo sĩ trị hai mặt”, “nắm giữ vai trò chính một cách thái quá của các linh mục và sự khiếm khuyết trong trách nhiệm của giáo dân”.
Một số chủ đề cụ thể đã gây được tiếng vang và vì thế cần phải được phân định hơn nữa. Đầu tiên đó là vai trò của phụ nữ trong Giáo hội: sự hiện diện của phụ nữ trong các cơ quan chịu trách nhiệm và quyết định của Giáo hội là điều cần thiết. Thứ hai đó là sự hiện diện và tham gia ít ỏi của người trẻ vào đời sống và sứ vụ của Giáo hội. Điểm cuối cùng là thể chế hóa và củng cố các thừa tác vụ giáo dân. Có ba nhu cầu cấp bách cần được giải quyết: phát triển sự hiệp hành, thúc đẩy sự tham gia của giáo dân và khắc phục thái độ giáo sĩ trị.
Giáo hội Thuỵ Sĩ
Ngày 15/8/2022, sau những ngày nhóm họp tại Einsiedeln Abbey, Hội đồng Giám mục Thuỵ Sĩ đã công bố một tài liệu đúc kết cho Thượng Hội đồng Giám mục.
Tài liệu xoay quanh ba trục chính: (1) Những kinh nghiệm được thực hiện trong tiến trình hiệp hành ở Thụy Sĩ; (2) Kết quả của các bảng câu hỏi và các cuộc thảo luận; (3) Các quan điểm.
Tại Thụy Sĩ, các cuộc thảo luận và các bảng câu hỏi của Thượng hội đồng đã nâng cao nhận thức về tầm quan trọng của bí tích Rửa tội đối với đời sống của Giáo hội. Các tham dự viên nhấn mạnh rằng một Giáo hội hiệp hành ngày càng công nhận “phẩm giá tư tế, ngôn sứ và vương đế” của tất cả những người đã được rửa tội cũng như ơn gọi của họ.
Hai điểm được nhấn mạnh trong tài liệu, đó là “tìm cách cải thiện kinh nghiệm của nhiều người bị hoàn toàn loại ra, không được tham gia vào đời sống Giáo hội”, và thẩm tra phê bình “thái độ giáo sĩ trị vẫn còn hiện diện ở một số nơi”.
Theo tài liệu, sự hiệp hành sẽ chỉ thành công một khi “thái độ giáo sĩ trị được khắc phục và sự hiểu biết về chức linh mục ngày càng được tiến triển như một yếu tố thúc đẩy đời sống của một Giáo hội theo định hướng ngày càng hiệp hành hơn”.
Trong một phần khác, tài liệu cũng chỉ ra lá phiếu của thành phần thiểu số, mục đích đặt ra câu hỏi và sự cần thiết của một văn hoá hiệp hành cho Giáo hội Công giáo.
Giáo hội Đức
Trong những ngày vừa qua, Hội đồng Giám mục Đức đã gửi đến Roma tài liệu đúc kết như một đóng góp cho Thượng hội đồng Giám mục năm 2023.
Tài liệu được chia thành hai phần: phần đầu phản ánh những kinh nghiệm của Thượng hội đồng ở Đức; phần thứ hai chứa một bản tóm tắt về phản ứng của các giáo phận Đức về mười điểm của “Cẩm nang cho sự Hiệp hành về Thượng hội đồng”.
Với nội dung này, những trang đầu tiên nói đến lịch sử Thượng hội đồng của Công giáo Đức, bắt đầu với các Thượng hội đồng Würzburg (1971-1975) và Dresden (1973-1975) nhằm “thực hiện các quyết định của Công đồng Vatican II”. “Các cơ cấu đồng nghị được tạo ra” sau hai quá trình này “định hình nền văn hóa cộng tác giữa các giám mục, linh mục và giáo dân và cho phép sự tham gia rộng rãi”.
Sau đó là sự sụt giảm về số các tín hữu, linh mục và cộng tác viên mục vụ, nhưng trên hết là vụ bê bối lạm dụng tính dục bùng nổ và nhận thức rõ ràng rằng vấn đề không phải là thất bại cá nhân, nhưng là vì những lý do hệ thống đã ủng hộ lạm dụng tính dục trong Giáo hội và phạm vi che đậy của nó. Từ đó, từ năm 2019 cùng với Ủy ban Trung ương Công giáo, các giám mục quyết định bắt đầu “Con đường Công nghị” để “Tin Mừng vẫn có thể được loan báo một cách đáng tin cậy” và giải quyết các vấn đề đang nổi lên “mà Giáo hội hoàn vũ phải đối diện”. Và chính vì lý do đó mà Người Công giáo ở Đức với hy vọng nhìn vào Con đường Thượng hội đồng của Giáo hội hoàn vũ như một cơ hội để tích hợp các kinh nghiệm hiệp hành và đóng góp của chính Giáo hội Đức.
Giáo hội Ailen
Ngày 16/8/2022, Hội đồng Giám mục Ailen công bố bản tổng hợp toàn quốc về tiến trình hiệp hành. Tiến trình đã được tiến hành trong toàn Giáo hội Ailen từ mùa thu năm 2021. Bản tổng hợp toàn quốc là kết quả của một quá trình lắng nghe và tham vấn sâu rộng dựa trên các bản tóm tắt được thực hiện bởi 26 giáo phận Ailen, cũng như các bản tóm tắt được trình bày bởi các hội dòng và các nhóm quan tâm khác.
Trong một thông cáo, Hội đồng Giám mục nêu rõ: từ tháng 10/2021, hàng chục ngàn người Công giáo trên khắp Ailen đã tham gia lắng nghe và suy tư cầu nguyện về chủ đề mà Đức Thánh Cha đã chọn: “Vì một Giáo hội hiệp hành: hiệp thông, tham gia, sứ vụ”.
Một cuộc họp thượng hội đồng quốc gia được tổ chức tại Athlone vào tháng 6/2022, sau đó là một cử hành tại tu viện cổ của Clonmacnoise. Các Giám mục viết trong thông cáo: “Trong bầu khí cầu nguyện, chúng tôi đã lắng nghe phản hồi từ hàng trăm cuộc trò chuyện đã diễn ra trên khắp Ailen và nhiều yêu cầu đã được thu thập. Mặc dù có những hạn chế do đại dịch, tiến trình mà chúng tôi đã thực hiện trong những tháng gần đây thể hiện một bước đầu khiêm tốn nhưng có ý nghĩa quan trọng trong việc phát triển một phong cách tham vấn hiệp hành về tương lai của Giáo hội ở Ailen và trên thế giới”.
Bản tổng hợp toàn quốc chỉ ra nhiều thách đố đối với việc loan báo Tin Mừng ở đất nước này, bao gồm nhu cầu về sự chữa lành nội tâm và hy vọng, đặc biệt những người đã bị lạm dụng bởi nhân viên và các tổ chức Giáo hội. Tài liệu ghi nhận và phản ánh tác động trong những thập kỷ gần đây về sự suy giảm mạnh thực hành đức tin và ơn gọi linh mục và đời sống dâng hiến. Xuất hiện những yêu cầu về sự minh bạch hơn, tham gia vào quá trình ra quyết định và trách nhiệm giải trình trong các cơ cấu giáo xứ và giáo phận. Tầm quan trọng của những người trẻ được chú ý. Vai trò của phụ nữ trong Giáo hội cũng được nhấn mạnh. Các Giám mục viết: “Tiến trình lắng nghe của chúng tôi đã xác định sự cần thiết phải hòa nhập hơn, tiếp cận những người đã bỏ Giáo hội và trong một số trường hợp cảm thấy bị loại trừ, bị lãng quên hoặc bị phớt lờ”.
Khi công bố tài liệu này, Hội đồng Giám mục Ailen mời gọi “toàn thể dân Chúa nghiên cứu các kết quả với sự quan tâm và cầu nguyện. Điều quan trọng là trong mọi quyết định, chúng ta cùng nhau bước đi trong sự hiệp thông”.
Ngọc Yến
2022
Tạp chí The Atlantic nhạo báng chuỗi Mân Côi, coi đó là biểu tượng của bạo lực và cực đoan cực hữu
Tạp chí The Atlantic nhạo báng chuỗi Mân Côi, coi đó là biểu tượng của bạo lực và cực đoan cực hữu
Về tạp chí “The Atlantic”: Tạp chí “The Atlantic Monthly” là một tờ ‘nguyệt san’ (báo hàng tháng) xuất bản ở Boston từ năm 1857 và được coi là một tờ báo cuả những người trí thức ở Hoa Kỳ. Tờ báo đăng tải ý kiến cuả nhiều nhân vật nổi tiếng về đủ mọi vấn đề thời sự, phân chia theo tiết mục chính trị, ngoại giao, thương mại, kinh tế, văn học, nghệ thuật, kỹ thuật và khoa học.
Sau 144 năm, vì lỗ lã, tờ báo giảm số phát hành xuống còn 11 số mỗi năm (2001) rồi xuống 10 số (2003) và đổi tên là “The Atlantic” (2007, bỏ chữ Monthly). Trong thời gian đó tạp chí cũng đổi chủ nhiều lần. Chủ báo sau cùng (ngày nay) là bả quả phụ cuả ông Steve Jobs, bà Laurene Powell Jobs.
Từ những năm 2013 trở về sau, để kiếm lời, tờ báo bắt đầu đăng tải các tiết mục được bảo trợ (sponsor), thí dụ cuả giáo phái Church of Scientology, trình bày như là những bài bình luận, nhưng chỉ đăng những gì có lợi và cắt bỏ những gì bất lợi cho đương sự. Sự trá hình đó đã bị phản đối và tờ báo sau cùng đã phải xoá những bài như vậy trên website và “xin lỗi”.
Năm 2019, thi hành một cú “đánh lớn”, tờ báo liên tiếp trong 3 số, loan truyền những huyền thoại ghê gớm kiểu “#Me Too” về đạo diễn Bryan Singer làm cho sự nghiệp cuả ông này tiêu tán. Nhưng việc “tập trung đánh phá” ấy đã làm cho nhiều người đặt câu hỏi về sự nghiêm túc cuả nội dung tờ báo, và ngay cả ông chủ bút cuả tờ báo là Jeffrey Goldberg cũng phài thừa nhận rằng: “Họ (ban biên tập) phóng đại một câu chuyện mà đáng lẽ chỉ là một loại tin tức công cộng, vì lý do gì? tôi không rõ.”
Cũng vì tìm kiếm những cái “giật gân” mà tháng 11 2020, tờ The Atlantic một lần nữa phải “cải chính” một bài có tên là (“The Mad, Mad World of Niche Sports Among Ivy League–Obsessed Parents”. Bài viết dựa vào những sai lầm, và bị lật tẩy, cuả một phóng viên cuả tờ Washington Post. Trong mục ‘ý kiến toà soạn’, tờ báo viết “Chúng tôi không thể chứng minh rằng tác giả cuả bản tin là đáng tin cậy, do đó chúng tôi cũng không thể quả quyết tính xác thực cuả bản tin đó”
Nhưng điều làm cho tờ ‘The Atlantic’ mất vẻ nghiêm túc là việc họ trở thành một tờ báo tuyên truyền chính trị.
Năm 2016, ‘toà soạn’ chính thức ủng hộ ứng viên tổng thống cuả đảng Dân Chủ là bà Hillary Clinton chống lại ông Donald Trump. Đây là lần thứ 3 trong lịch sử mà họ ủng hộ một ứng viên tổng thống, nhưng khác với 2 lần trước (Abraham Lincoln, Lyndon B. Johnson), lần này họ thua.
Sau 2016, tờ báo tiếp tục trở thành công cụ tuyên truyền chính trị cho đảng Dân Chủ để chống lại ông Trump, họ kêu gọi cách chức ông (2019), thậm chí đăng tải những nguồn tin vu vơ chống lại ông Trump như viết rằng ‘ông gọi các cựu chiến binh HK là những người thất bại (losers)’. Ông Trump gọi đó là ‘fake story’ (tin phịa) và tiên đoán tờ báo sẽ ‘out of business’ (sạt nghiệp)không sớm thì chày.
A rosary hangs at a makeshift memorial for the shooting victims at Robb Elementary school in Uvalde, Texas, Sunday, July 10, 2022.Eric Gay, Associated Press
Về kinh Mân Côi
Trong bối cảnh đó, tờ The Atlantic vào hôm Chúa Nhật vừa qua, 14/8/2022, đăng một bài ‘nghiên cứu’ cho rằng chuỗi hạt Mân Côi trở thành biểu tượng của chủ nghĩa cực đoan cánh hữu, bạo lực ở Hoa Kỳ.
Theo CNA thì bài báo gây ra một làn sóng phản ứng dữ dội giữa những người theo đạo Công Giáo, một số người kết án đó là những tuyên truyền chống Công Giáo.
Tạp chí The Atlantic, cũng như những lần bị hố trước, vội vàng thay đổi tiêu đề của bài báo từ “Làm thế nào Kinh Mân Côi trở thành một biểu tượng cực đoan” thành “Văn hóa về vũ khí cực đoan đang cố gắng đồng sở hữu Kinh Mân Côi như thế nào.”
Họ cũng sửa đối một số hình ảnh, thí dụ hình ảnh một tràng hại Mân Côi là các lỗ đạn đã được thay thế bằng hình ảnh một chuỗi hạt bình thường.
Tuy nhiên, những thay đổi bề ngoài này vẫn không giấu giếm được luận điểm của bài báo là kinh Mân Côi liên hệ với chủ nghĩa cực đoan.
Daniel Panneton, tác giả bài báo, viết: “Kinh Mân Côi đã mang một ý nghĩa quân phiệt đối với những người Công Giáo truyền thống cực đoan.”
“Văn hóa dân quân, chủ nghĩa cuồng tín của nền văn minh phương Tây và sự lo lắng về nam tính đã trở thành trụ cột của cánh hữu ở Mỹ — và những người Công Giáo (ông gọi là rad-trad) đã cư trú trong nhóm này,” Panneton viết.
Ông liên kết lập luận cuả mình với nhiều kết nối với những hàng hoá cuả một cửa hàng trực tuyến có tên là Roman Catholic Gear, là một cửa hàng Công Giáo bán cho những người lính trong quân đội.
Ông mô tả các chuỗi hạt Mân Côi “được làm bằng vỏ đạn và cây thánh giá sơn màu cuả một khẩu súng”, cùng với những (hình ảnh) meme có chủ đề chiến binh và các hàng hoá phục vụ cho những những đề tài ‘thoát hiểm, sống còn’.
Phản ứng của người Công Giáo
Khi được yêu cầu bình luận về bài báo, Ông Robert P. George, giáo sư lý thuyết chính trị tại Đại học Princeton và cựu chủ tịch Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ (USCIRF), nói với CNA:
“Đối với tôi, có vẻ như gã đang chính trị hóa chuỗi tràng hạt và coi nó như một vũ khí trong cuộc chiến văn hóa… Daniel Panneton là ai? Tôi không biết gì về anh ta ngoài những gì anh ta nói trong bài báo. Tôi chưa nghe nói về anh ta. Mặc dù thật khó để tha thứ những câu ‘nói xéo’ cổ điển chống Công Giáo trong bài viết, nhưng có lẽ anh ta thực sự không phải là một người cố chấp. Có lẽ anh ấy chỉ làm việc quá sức và cần phải uống một hoặc hai viên aspirin và nằm nghỉ một lúc. ”
Ông Chad Pecknold, giáo sư thần học tại Đại học Công Giáo Hoa Kỳ, nói với CNA rằng việc xuất bản bài báo cho thấy có một cuộc xung đột “chính trị” trong văn hóa.
“Tầng lớp chính trị ưu tú cuả cánh tả ghét nền văn minh phương Tây và họ có ý lật đổ mọi dấu hiệu tự nhiên và siêu nhiên của nó. Đó là lý do tại sao họ không chỉ đơn giản là viết một bài chống nền văn hóa về súng cuả cánh hữu, nhưng họ phải tìm cách gắn nó vào một cái gì đó vốn là trung tâm thần học của nền văn minh mà họ cảm thấy đe dọa nhất đến nền văn minh tiến bộ của họ. Đó là dấu hiệu của xung đột chính trị – chính trị hiện đang đeo bám chúng ta; thậm chí, họ còn đánh giá thấp quyền năng của Đức Mẹ trong việc chiến thắng cái ác “, Pecknold nói.
Cha Pious Pietrzyk, OP, một linh mục dòng Đa Minh của Tỉnh Dòng Thánh Giuse, nói với CNA, “Bài báo là một luồng dài hạn về những điều không chính xác, ngụy biện và xuyên tạc.”
Ngài nói, tác giả không hiểu rằng “khái niệm ‘chiến đấu tinh thần’ đã có với Giáo hội từ thời xa xưa. Hãy nhớ rằng quan điểm về Bí tích Thêm sức là nó biến một người trở thành ‘chiến sĩ cuả Chúa Kitô.'”
Cha Pietrzyk nói thêm: “Vấn đề là The Atlantic không hiểu ẩn dụ là gì. Chẳng bao giờ người Công Giáo coi cuộc chiến đấu bằng chuỗi Mân Côi là một hành động bạo lực thể chất.”
Trên Twitter, Cha Aquinas Guilbeau, OP, đã trả lời bài báo bằng một bức ảnh chụp hai tu sĩ mặc áo dòng mầu trắng đeo chuỗi hạt Mân Côi trên thắt lưng với một chú thích châm biếm: “CẢNH BÁO: Hình ảnh bên dưới có chuỗi tràng hạt.”
Tiểu thuyết gia Walter Kirn nhận xét rằng căn bản cuả bài báo trên The Atlantic là một ví dụ về “chủ nghĩa cực đoan”.
Ông Eduard Habsburg, Đại sứ của Hungary tại Tòa thánh, đã trả lời bằng cách thừa nhận rằng chuỗi hạt thực sự là một vũ khí – được sử dụng trong nhiều thế kỷ để chống lại cái ác:
Niềm tin Công Giáo được coi là cực đoan
Panneton nói rõ trong bài báo của mình rằng ông ta không chỉ nói về chuỗi hạt.
Trong quá trình lập luận của mình, ông đề cập đến niềm tin Công Giáo như là bằng chứng của “chủ nghĩa cực đoan”.
Ông thấy có quan điểm cực đoan về nam tính trong đức tin Công Giáo. Ông viết: “Chủ nghĩa quân phiệt tôn vinh tâm lý chiến binh và bản lĩnh đàn ông và sức mạnh nam giới. Sự kết hợp tính nam giới và quân đội bắt nguồn từ những lo lắng về nam giới cuả người Công Giáo. ”
“Nhưng đối với những người đàn ông Công Giáo truyền thống cực đoan, những lo ngại như vậy có xu hướng cực đoan, đó là những tưởng tượng về việc bảo vệ gia đình và nhà thờ của một người đàn ông trước những toán quân cướp thô bạo,” ông tiếp tục.
Theo Panneton, việc Giáo hội bảo vệ quyền sống của trẻ sơ sinh là bằng chứng về mối quan hệ với những kẻ cực đoan cánh hữu.
Ông viết: “Sự hội tụ trong chủ nghĩa dân tộc Cơ đốc được củng cố bởi những nguyên nhân chung chẳng hạn như sự thù địch đối với những người ủng hộ quyền phá thai,”.
Cha Pietrzyk, linh mục dòng Đa Minh được CNA phỏng vấn cho biết, “Tác giả lấy những lập trường cơ bản của Công Giáo về bản chất của Giáo hội, đạo đức Kitô giáo, và những thứ tương tự, và cho rằng bằng cách nào đó họ ‘cực đoan’.” Đây là một hành động sai lạc rất thông thường. ”
Chuỗi Mân Côi, một “vũ khí” được ưa chuộng trong nhiều thế kỷ
Kinh mân côi, lần đầu tiên được Dòng Đa Minh quảng bá vào thế kỷ 16, là một hình thức cầu nguyện dựa trên những suy niệm về cuộc đời của Chúa Kitô. Chuỗi hạt là một công cụ để đếm các lời cầu nguyện.
Kể từ năm 1571, các vị giáo hoàng đã thúc giục người Công Giáo lần hạt Mân Côi. Khi làm như vậy, họ thường sử dụng các thuật ngữ quân sự cho những “vũ khí” cầu nguyện này. Năm 1893, Đức Giáo Hoàng Lêô XIII coi kinh Mân Côi như một liều thuốc giải độc cho tệ nạn bất bình đẳng sinh ra từ Cách mạng Công nghiệp, và trong Thế chiến II, Đức Piô XI đã thúc giục các tín hữu cầu nguyện kinh Mân Côi với hy vọng rằng “kẻ thù của thánh danh (… ) cuối cùng có thể bị bẻ cong và dẫn đến sự đền tội và trở lại con đường ngay thẳng, tin tưởng vào sự chăm sóc và bảo vệ của Mẹ Maria ”.
Gần đây hơn, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, Đức Bênêđíctô XVI và Đức Thánh Cha Phanxicô đã khuyến nghị Kinh Mân Côi như một công cụ tinh thần mạnh mẽ.
Trần Mạnh Trác
2022
Hai loại cây mang tên các nhân vật trong Kinh Thánh
Hai loại cây mang tên các nhân vật trong Kinh Thánh
Cây Joshua và Judas là hai loại cây có nguồn gốc tên gọi từ trong Kinh Thánh.
Cây Joshua
Nhiều người vốn quen thuộc với yucca brevifolia, cây Joshua nổi tiếng, mọc ở vùng tây nam khô cằn của Hoa Kỳ và ở tây bắc Mêxicô. Truyền thuyết kể rằng khi những người nhập cư Mormon băng qua sông Colorado vào giữa thế kỷ XIX, họ đã đặt tên cho cây này theo tên của nhân vật trong Kinh Thánh là Joshua (Giôsuê). Cành cây gợi cho họ nhớ đến cánh tay của Giôsuê đang dang ra trong tư thế khẩn cầu, nhằm xin mặt trời đứng yên để ông có thể hoàn thành nhiệm vụ quân sự của mình:
“Bấy giờ, trong ngày Chúa trao người E-mô-ri cho dân Ít-ra-en, ông Giôsuê thưa chuyện với Chúa; trước mặt Ít-ra-en, ông nói: ‘Này mặt trời, hãy dừng lại trên thành Ghíp-ôn, và mặt trăng, trên thung lũng Ai-gia-lôn!’ Mặt trời liền dừng lại, mặt trăng lập tức đứng lại, cho đến khi dân đã báo thù quân địch.” (Gs 10,12-13)
Những người khác cho rằng các cành cây không giống như những cánh tay đang dang rộngnhư thể đang cầu nguyện. Những chiếc lá sắc nhọn của cây gợi cho những người nhập cư này nhớ đến thanh gươm của Giôsuê:
“Khi ấy, Chúa phán cùng ông Giôsuê rằng: ‘Hãy giơ thanh gươm cầm trong tay ra về phía thành Ai; vì ta sẽ giao nó vào tay ngươi.’ Và Ông Giôsuê giơ thanh gươm lao đang cầm trong tay về phía thành. Ông vừa giơ tay lên thì quân mai phục đã nhanh chóng rời khỏi chỗ của mình và lao về phía trước. Họ chạy vào và chiếm thành rồi vội vàng phóng hoả đốt thành.” (Gs 8, 18-19)
Cây Judas
Cercis siliquastrum, thường được gọi là cây Judas (Giuđa), lại có một câu chuyện khác. Mặc dù được đặt theo tên một nhân vật trong Kinh Thánh là Judas Iscariot (Giuđa Iscariốt), nhưng nguồn gốc tên gọi của cây Judas có phần ít chặt chẽ hơn trong Kinh Thánh – và mang tính chất tưởng tượng nhiều hơn.
Cây Judas khá nhỏ tương đối phổ biến ở Nam Âu, Trung Đông và Tây Á, và loại cây này được chú ý vì có nhiều hoa màu hồng đậm vào mùa xuân. Trên thực tế, đây là loại cây đầu tiên nở hoa sau khi mùa đông kết thúc ở Andalucía, Tây Ban Nha. Bản thân hoa này có thể ăn được, có vị chua ngọt. Chúng thậm chí còn được sử dụng để thêm hương vị và màu sắc cho món salad và nước xốt cay.
Một số truyền thống Kitô giáo cho rằng Giuđa đã treo cổ tự tử từ một trong những cái cây này, khiến những bông hoa (được cho là) màu trắng ban đầu của nó đã chuyển sang màu đỏ. Người ta thường tin rằng bản thân những truyền thống này là sản phẩm của một nguồn gốc có phần sai lạc từ tên gọi tiếng Pháp thông thường được đặt cho cây này là “Arbre de Judée”, dịch theo nghĩa đen là “cây của vùng Judea (Giuđêa)” – chứ không phải “của Judas”.
Cây Judas – Shutterstock
Các truyền thống khác cho rằng vì một số hoa và vỏ hạt của cây treo lủng lẳng trực tiếp trên thân cây, chúng gợi nhớ đến vụ tự tử của Giuđa.
Một lời giải thích khác dựa trên ý tưởng sai lầm rằng cái cây đã giết chết những con ong bị loại cây này thu hút, như thể nó đã “phản bội” chúng. Màu sắc sáng và đậm tư những bông hoa của cây sẽ làm mồi nhử những con ong, để rồi chúng sẽ bị đầu độc – được cho là – bởi một loại thuốc phiện ngay khi chúng cố gắng thu thập phấn hoa. Niềm tin này dường như được sinh ra từ thực tế là hoa và vỏ cây đã được truyền thống của người Palestine sử dụng trong y học để chữa bệnh đau đầu và cảm cúm.
Tác giả Daniel Esparza
Chuyển ngữ: Phil. M. Nguyễn Hoàng Nguyên
