2023
Ý Cầu Nguyện của ĐGH Tháng 8 – Cầu cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới
Ý Cầu Nguyện của ĐGH Tháng 8 – Cầu cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới
Ý truyền giáo – Cầu cho Ngày Giới Trẻ Thế Giới
Chúng ta hãy cầu nguyện để Ngày Giới Trẻ Thế Giới ở Lisbon sẽ giúp người trẻ sống và
làm chứng cho Tin Mừng trong cuộc sống của họ.
THE POPE’S INTENTION PRAYER FOR APRIL 2023
Intention for evangelization – For World Youth Day
We pray the World Youth Day in Lisbon will help young people to live and witness the
Gospel in their own lives
2023
Đại hội Giới trẻ Thế giới: Truyền hình trực tiếp
Đại hội Giới trẻ Thế giới: Truyền hình trực tiếp
Vatican News Tiếng Việt sẽ truyền hình trực tiếp với thuyết minh tiếng Việt hai sự kiện cuối của Đại hội Giới trẻ Thế giới:
lúc 20:45 thứ Bảy 5/8 giờ Lisbon (02:45 sáng Chúa Nhật 6/8 giờ Việt Nam hoặc 12:45 chiều thứ Bảy 5/8 giờ California).
lúc 9:00 sáng Chúa Nhật ngày 6/8 giờ Lisbon (3:00 chiều giờ Việt Nam)
2023
Đức Thánh Cha chào đón các bạn trẻ đến với Đại hội GTTG Lisbon
Đức Thánh Cha chào đón các bạn trẻ đến với Đại hội GTTG Lisbon
Chiều thứ Năm 3/8, tại Công viên Eduardo VII, một công viên cây xanh rộng 25 mẫu tây nằm ở trung tâm Lisbon, đã diễn ra nghi thức chào đón Đức Thánh Cha tại Đại hội Giới trẻ Thế giới Lisbon 2023. Đây là khoảnh khắc gặp gỡ đầu tiên giữa những người hành hương của Đại hội Giới trẻ và Đức Thánh Cha Phanxicô.
Chiều nay cũng là lần đầu tiên trong chuyến tông du Bồ Đào Nha Đức Thánh Cha sử dụng chiếc xe papamobile của ngài. Từ Tòa Sứ thần cách công viên 600 m, Đức Thánh Cha đi dọc theo đại lộ Tự do, vòng quanh công viên Gặp gỡ để chào các bạn trẻ giữa những tiếng hát, tiếng reo hò hân hoan của họ.
Nhóm “Ensemble 23”, gồm 50 bạn trẻ thuộc 22 quốc gia trò chuyện với Đức Thánh Cha dựa trên những lá thư được lấy từ hàng ngàn lá thư các bạn trẻ đã gửi Đức Thánh Cha.
Mở đầu bài diễn văn Đức Thánh Cha cho biết ngài hạnh phúc khi gặp gỡ các bạn trẻ, nghe những tiếng reo hò dễ thương của họ, và để cho mình được vui lây với niềm vui của họ. Ngài mời các bạn trẻ cám ơn những người mời gọi họ đến Đại hội Giới trẻ và trên tất cả là tạ ơn Chúa Giêsu bởi vì chính Người đã gọi họ đến đây.
Cuộc gặp gỡ ở Lisbon không phải là tình cờ bởi vì chính Thiên Chúa đã kêu gọi các bạn, gọi các bạn bằng tên riêng, “những chữ ấy được ghi khắc bên trong các bạn, trong chính con tim của mình, như là những chữ làm nên cuộc đời của mình, làm nên ý nghĩa của những gì mà mình là”. Và các bạn được gọi bởi vì các bạn được yêu thương. ” Trong ánh mắt của Thiên Chúa, chúng ta là những đứa con quý giá. Mỗi ngày, Thiên Chúa không ngừng gọi chúng ta để ôm lấy chúng ta và khích lệ chúng ta, để biến chúng ta thành một kiệt tác độc nhất vô nhị.”
Và Đức Thánh Cha muốn rằng trong Đại Hội Giới Trẻ này, mọi người giúp nhau nhận ra điều căn cốt nền tảng này: “Ước gì những ngày này làm vang vọng cách sống động tiếng gọi yêu thương của Thiên Chúa, bởi vì chúng ta đều quý giá trong mắt của Thiên Chúa”. “Ước gì những ngày này ghi khắc trong tim của chúng ta rằng chúng ta là những người được yêu, được yêu như chúng ta là. Đây là điểm khởi hành của Đại Hội Giới Trẻ, và cũng là điểm khởi hành của cuộc đời chúng ta”.
“Được gọi bằng tên riêng”, Đức Thánh Cha giải thích, có nghĩa là “đối với Thiên Chúa bạn không phải chỉ là một con số nhưng là một gương mặt.” Đức Thánh Cha nhận xét rằng ngày nay nhiều người biết bạn nhưng họ không gọi tên riêng của bạn, nhưng liên kết với các thị hiếu và sở thích. Ngài nói: “Tuy nhiên, điều ấy đâu có nói lên được tính độc nhất vô nhị của chính bạn, đúng hơn, chúng chỉ phản ánh tính hữu ích của bạn đối với việc nghiên cứu thị trường mà thôi.” Ngài cảnh giác rằng nhiều người nói rằng họ biết bạn nhưng thực tế họ không yêu thương bạn, họ hứa hẹn rồi sau đó bỏ bạn lại một mình khi bạn chẳng còn giá trị lợi dụng nữa. Đó là những ảo ảnh của thế giới ảo. Nhưng Đức Giêsu thì không. Người tin tưởng nơi bạn. Đối với Người, bạn rất quan trọng.
Trả lời những băn khoăn của các bạn trẻ về việc liệu Giáo hội có chỗ cho những người sai lỗi không, Đức Thánh Cha khẳng định rằng “Chúng ta là Giáo Hội. Chúng ta là cộng đoàn của những người được gọi. Chúng ta không phải là những người tốt nhất… Chúng ta là cộng đồng những anh chị em với Đức Giêsu, là con cái của cùng một Cha.” Ngài khẳng định rằng trong Giáo hội luôn có chỗ cho mọi người, cho những người đã phạm sai lầm, những người đã sa ngã, những người đang vất vả chiến đấu.
Thiên Chúa không phải là người đứng chỉ tay, nhưng là người dang rộng vòng tay. Chính Đức Giêsu trên Thập Giá minh chứng cho điều đó. Người không đóng sập cánh cửa, nhưng luôn mời chúng ta bước vào. Người không đứng xa giữ khoảng cách, nhưng luôn chào đón chúng ta.” “Hãy loan truyền cho nhau sứ điệp yêu thương của Thiên Chúa” là lời Đức Thánh Cha mời gọi các bạn trẻ trong những ngày Đại hội Giới trẻ. “Hãy gọi tên người khác bằng tất cả tình yêu, và đừng sợ nói thêm với họ: “Thiên Chúa yêu bạn. Thiên Chúa gọi bạn. Hãy nhắc nhớ nhau rằng mỗi người chúng ta đều có một giá trị quý giá.”
Đức Thánh Cha nói rằng mỗi người chúng ta đều có những ưu tư riêng trong lòng mình. Chúng ta mang theo những lo lắng này bên mình và chúng ta mang chúng trong cuộc đối thoại của mình, chúng ta mang chúng khi cầu nguyện trước Chúa, những câu hỏi mà với cuộc sống trở thành câu trả lời, mà chúng ta phải chờ đợi. Thiên Chúa yêu thích sự bất ngờ, không được lên chương trình sẵn, và tình yêu của Thiên Chúa thì bất ngờ. Nó là điều ngạc nhiên. Nó luôn làm chúng ta ngạc nhiên, nó luôn làm chúng ta tỉnh thức và làm chúng ta ngạc nhiên.
Đừng sợ! Hãy can đảm tiến bước
Đức Thánh Cha kết thúc bài diễn văn bằng cách mời các bạn trẻ suy nghĩ về điều rất đẹp này: Thiên Chúa yêu thương chúng ta, Thiên Chúa yêu thương chúng ta như chính con người chúng ta, không phải như chúng ta muốn trở thành hay như xã hội muốn chúng ta trở thành. Người yêu chúng ta với những khiếm khuyết chúng ta mắc phải, với những hạn chế chúng ta có và với mong muốn chúng ta phải tiến lên trong cuộc sống. Thiên Chúa kêu gọi chúng ta như thế: các con hãy tin tưởng bởi vì Thiên Chúa là một người cha, và Người là một người cha yêu thương chúng ta, một người cha yêu thương chúng ta. Điều này không dễ dàng lắm, và vì thế, chúng ta có sự giúp đỡ rất lớn của Mẹ của Chúa: Mẹ cũng là Mẹ của chúng ta. Mẹ là Mẹ của chúng ta. Cha muốn nói với các bạn – đừng sợ, hãy can đảm, hãy tiến bước vì biết rằng chúng ta được tình yêu của Thiên Chúa che chở.
Kết thúc cuộc gặp gỡ Đức Thánh Cha trở về Tòa Sứ thần để dùng bữa tối và nghỉ ngơi, kết thúc ngày thứ hai trong chuyến viếng thăm Bồ Đào Nha.
2023
Xin hãy gia tăng lòng tin yếu kém nơi chúng con
13.8
Chúa Nhật thứ Mười Chín Mùa Quanh Năm
1 V 19:9,11-13; Tv 85:9-10,11-12,13-14; Rm 9:1-5; Mt 14:22-33
Xin hãy gia tăng lòng tin yếu kém nơi chúng con
Sau khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, nuôi năm ngàn người ăn uống no nê, Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ xuống thuyền đi qua bờ bên kia. Rồi Người một mình lên núi cầu nguyện suốt đêm. Tại sao Chúa có thái độ kỳ lạ như thế? Tại sao Chúa Giêsu bắt ép các môn đệ ra đi? Tại sao giữa lúc dân chúng đang phấn khởi tinh thần, giữa lúc uy tín của Người dâng cao như núi, Người lại bỏ đi? Trong Tin Mừng, thánh Marcô và thánh Matthêu không nói rõ lý do. Nhưng Tin Mừng thánh Gioan thì nói rõ: “Chúa Giêsu bỏ đi vì Người biết dân chúng muốn tôn Người lên làm vua” (Ga 6,14-15).
Thật là một quyết định khác thường. Theo thói thường, ta sẽ khuyên Chúa Giêsu lên ngôi làm vua rồi đi khắp nơi làm phép lạ nuôi người ta ăn uống no nê, mọi người sẽ theo Chúa và chịu phép rửa tội, cả thế giới sẽ thuộc về Chúa, khỏi mất công truyền giáo khổ cực.
Phải chăng đoạn Tin Mừng hôm nay phản ảnh cho một kinh nghiệm sống đức tin của Giáo Hội thời sơ khai? Thực vậy, như một con thuyền tròng trành giữa biển khơi dậy sóng, Giáo Hội chỉ là một cộng đoàn nhỏ bé và yếu đuối giữa một thế gian đối nghịch và không ngừng áp đảo…
Phêrô xuất hiện, và ông đã đáp trả lời trấn an của Thầy mình. Ông tin rằng đây không phải là một bóng ma, một phantasma, nhưng là chính Chúa Giêsu Đấng đang gọi mời ông và các môn đệ. Phêrô bắt đầu bước xuống biển và đi trên mặt nước. Nhưng một lần nữa, ông lại sợ khi sóng to gió lớn nổi lên. Quyết tâm của ông bị chao đảo. Ông từ từ lún chìm trong dòng nước. Cho dù Chúa Giêsu có nói hay không nói với Phêrô “ Sao kém tin thế”, thì Phêrô cũng đã gào lên với Chúa “Thưa Thầy, xin cứu con”.
Đây là một động thái tổng hợp cả hai mặt: vừa nghi ngờ khiến ông bị chìm, vừa bày tỏ lòng tin như một phương sách cuối cùng. Lòng tin đó khởi dẫn ông tìm đến ơn cứu độ giữa lúc bị chìm dưới biển. Không phải chỉ Phêrô, nhưng tất cả những ai lúc đó đang ở trên thuyền, chứng kiến những sự kiện nói lên sự trọng thị đối với Chúa Giêsu – chính xác hơn là sự tôn phục Ngài, chúng ta cũng như các tông đồ sẽ phải thốt lên “ Đúng Ngài là con Thiên Chúa”. Đức Giêsu đã mặc khải uy quyền của Ngài vượt trên sức mạnh thiên nhiên và khuất phục cả những mãnh lực làm chúng ta chảo đảo sợ hãi. Nhưng quan trọng hơn hết, Ngài khải thị cho chúng ta chính thần tính của Ngài và biểu tỏ sức mạnh có thể cứu lấy những gì đã hư mất.
Đa phần chúng ta chưa từng có kinh nghiệm về sự hiện diện linh thánh của Thiên Chúa sâu xa như các môn đệ, và trải nghiệm đức tin giống như các ngài đã kinh qua khi thắng vượt được sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Các ngài e rằng, mình có thể rơi vào những ảo giác bên ngoài nhằm đánh lừa , và cái họ thấy trước mắt chỉ là một bóng ma đầy kinh khiếp.
Vì thế, đây là mấu chốt khiến câu chuyện ma trong trình thuật Tin Mừng hôm nay trở nên khá thú vị. Không phải lúc nào Thiên Chúa cũng đến với chúng ta trong hình hài thân xác, hoặc giữa cơn bão tố, hay trong lúc chúng ta chao đảo đức tin. Thiên Chúa tỏ mình ra cho chúng ta trong muôn vàn cách thái khác nhau. Ngôn sứ Elia đã đến một cái hang trên núi Horeb, ngọn núi của Chúa, để gặp Chúa. Nhưng Chúa không hiện diện trong cơn giông bão. Ngài không có mặt trong cơn động đất, trong núi lửa, nhưng Chúa đến trong “tiếng gió hiu hiu nhè nhẹ”. Sau khi Elia nghe những âm thanh nhẹ nhàng này, ông tiến ra đứng trước cửa hang để đón gặp Chúa. Trong sự thanh vắng sau cơn bão tố, Chúa đã xuất hiện , hoàn toàn tĩnh lặng giữa núi rừng. Thần khí của Chúa đã đến với Elia dưới một một dạng thức thiêng liêng. Người ta có thể sánh ví, Ngài đến giống hệt như một bóng ma vậy.
Trong cuốn chuyện Quo vadis, tác giả Sienkievich đã đặt Phêrô, người chài lưới già nua và dốt nát trong thế đối diện với Néron, một hoàng đế hùng mạnh, chủ tể của trần gian. Phêrô đã run rẩy, ngẩng mái đầu bạc trắng của mình lên trời cao mà thầm thĩ kêu xin: Lạy Chúa, con biết làm gì với thành phố mà Chúa sai con tới. Của y nào là biển cả và đất liền. Của y nào là muông thú trên mặt đất cũng như thuỷ tộc dưới lòng đại dương. Của y nào là những vương quốc, thành quách và 30 chiến đoàn đang canh giữ. Còn con, lạy Chúa, con chỉ là một tên ngư phủ, sống quanh quẩn trên các mặt sông hồ. Con biết làm gì đây. Làm sao con thắng được sự dữ mà y đã gieo rắc.
Quả là mong manh, bé bỏng và yếu đuối, thế nhưng Giáo Hội vẫn không ngừng đi tới vì tin rằng Chúa Giêsu vẫn đang hiện diện như lời Ngài xác quyết: Thầy đây, đừng sợ. Cho dẫu đó chỉ là một sự hiện diện vô hình, tưởng chừng như ảo ảnh. Thế nhưng cộng đoàn nhỏ bé ấy đã làm đảo lộn cả lịch sử. Néron đã biến đi như một cơn mộng dữ đẫm máu. Còn Phêrô, người chài lưới già nua và dốt nát vẫn còn đấy, đã chiếm lĩnh đến muôn thuở cả trần gian.
Cũng chính vì thế mà câu chuyện của 2.000 năm về trước luôn là nguồn suy tư và sức mạnh cho Giáo Hội, đặc biệt trong những giai đoạn phải đối diện với những khó khăn và thử thách, với những phong ba và bão táp, để ở đó, Giáo Hội hâm nóng lại niềm tin của mình và can đảm tiến bước.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy thẳng thắn kiểm điểm lại đời sống của mình. Nếu lúc này, chúng ta không cảm nhận được sự bình an, niềm vui mừng và hy vọng thì chắc chắn đó là vì chúng ta đã lìa xa Chúa. Nếu như lúc này chúng ta đang chao đảo và như muốn chìm xuống đáy nước, thì chắc hẳn đó là vì chúng ta đã không còn tin tưởng, cậy trông và phó thác vào Chúa. Hãy quay trở về cùng Chúa và hãy kêu lên như thánh Phêrô: Lạy Chúa, xin cứu vớt con. Chắc chắn Ngài sẽ ra tay phù trợ, bởi vì Ngài không phải chỉ là một Thiên Chúa quyền năng, có thể làm được những sự chúng ta kêu van, mà hơn thế nữa, Ngài còn là một người cha đầy lòng thương xót, luôn sẵn sàng cứu vớt và nâng đỡ chúng ta ở mọi nơi và trong mọi lúc. Có Chúa cùng đi với chúng ta trên vạn nẻo đường đời, chúng ta sẽ không còn sợ hãi trước những phong ba và bão táp, chúng ta sẽ không còn lo lắng trước những gian nan và thử thách như lời thánh vịnh đã viết: Ví như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả chỉ là uổng công, thành trì Chúa chẳng giữ trông, hùng binh kiện tước cũng không ra gì.
Thiên Chúa luôn hiện diện và đang đồng hành với chúng ta trên mọi nẻo đường cuộc sống. Dấu chân của Ngài luôn in đậm nét trong mọi biến cố cuộc sống đời thường của mọi người, nhưng nhiều khi chúng ta chưa hoặc không nhận ra Ngài. Kinh nghiệm mà thánh Phêrô cũng như các tông đồ đã trải nghiệm năm xưa trên biển hồ Galilê cũng thường được lập lại trong cuộc sống hiện sinh của chúng ta ngày hôm nay. Cùng với Thánh Phêrô, chúng ta hãy thưa lên với Chúa: “Thưa thầy, xin hãy cứu con. Xin hãy gia tăng lòng tin yếu kém nơi chúng con”.
