2021
Thánh Kateri Tekakwitha – Bông huệ của dân Mohawk
Thánh Kateri Tekakwitha – Bông huệ của dân Mohawk
Một cô gái da đỏ bán khai sống ở Bắc Mỹ vào thế kỷ 17 có một sứ điệp gửi cho chúng ta sống trong thế kỷ 21?
1656-1680
Tìm Chúa
Ngày 21-10-2012 tại Rôma, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI đã tuyên thánh cho một thiếu nữ 24 tuổi người da đỏ ở Bắc Mỹ, hoa trái của hoạt động truyền giáo của các thừa sai và tử đạo Dòng Tên.
Tiểu sử của chị được hai cha Dòng Tên người Pháp là Pierre Cholenec và Claude Chauchetière, phụ trách giáo điểm Kahnawake, soạn thảo ngay sau khi chị qua đời. Chị sinh năm 1656 tại làng Ossernenon, ngày nay là Auriesville, trong thung lũng Mohawk, tiểu bang New York, Hoa Kỳ.
|
Thung lũng Mohawk (đỏ) Miền bắc tiểu bang New York của Hoa Kỳ, phía đông hồ Ontario, gần biên giới Canada |
Vào thời của chị Tekakwitha, hầu hết các dân tộc bản địa ở khu vực Bắc Mỹ còn bán khai. Chẳng hạn họ giết và ăn thịt người. Cha chị là Kenneronkwa, một thủ lãnh Mohawk, thuộc sắc dân Iroquois, thù nghịch với sắc dân Algonquin sống trên lãnh thổ Canada ngày nay, và rất ghét đạo. Mẹ chị là Tagaskouita thuộc sắc dân Algonquin, theo đạo Công giáo, sinh trưởng và được học với các thừa sai Dòng Tên ở vùng Trois-Rivieres, trên đất Canada hiện nay. Trong một trận tấn công của dân Mohawk, bà bị bắt đem về làng Ossernenon cùng với một số người khác. Tại đây, bà kết hôn với viên thủ lãnh ngoại giáo. Hai người sinh được một con gái (là Tekakwitha) và một con trai. Lúc còn rất nhỏ, chị được mẹ kể chuyện về Chúa Giêsu và dạy đọc kinh. Năm chị 4 tuổi, một cơn dịch giết chết nhiều người trong vùng, trong đó có cha mẹ và em trai của chị. Bản thân chị bị rỗ mặt và mắt rất kém. Mồ côi, chị được cậu và hai dì nuôi dưỡng, theo thói quen mẫu hệ của dân Mohawk.
Sau trận dịch, cậu chị thay cha làm thủ lãnh, đưa dân làng đến định cư ở Caughnawaga, cách làng cũ gần 10 km, hiện nay là Fonda. Như các thiếu nữ Mohawk khác, chị được học may vá thêu thùa, kể cả làm dây thắt lưng bằng da thú. Chị học dệt chiếu, đan giỏ và hộp bằng sậy hay cói. Chị thông thạo chế biến thức ăn từ thú săn được hay từ nông sản. Chị cũng tham gia trồng tỉa hay nhổ cỏ theo thời vụ. Tóm lại, chị được dạy để trở nên một phụ nữ đảm đang trong gia đình. Có một điều hơi khác thường: người ta thấy cô bé Tekakwitha thường hay vào rừng một mình, không biết tại sao. Chị không quên những gì mẹ đã dạy: chị thích ở một mình để nhớ lại những điều mẹ kể và đọc các kinh mẹ dạy. Năm 13 tuổi, theo thói quen trong làng, chị được thúc giục lấy chồng, nhưng chị không chịu. Đây là điều lạ thường đối với các cô gái Mohawk.
Thời ấy dân Mohawk vừa thù nghịch với dân Algonquin vừa thù nghịch với người Pháp ở Canada. Tuy nhiên, họ suy yếu sau nhiều cuộc chiến và nhiều trận dịch. Năm 1673, Cha Lamberville đến dựng một nhà nguyện ở đó, vừa để giúp những người đã có đạo vừa để truyền giáo cho những người chưa theo đạo. Cậu của chị vốn ghét đạo nhưng phải chấp nhận vì sợ người Pháp. Chị đến nhà nguyện đọc kinh, dự lễ và học giáo lý. Lễ Phục Sinh năm 1674, chị được rửa tội với thánh danh Kateri, tức là thánh nữ Catarina.
Sau khi gia nhập Hội Thánh, chị bị chống đối mạnh mẽ từ gia đình đến dân làng. Hằng ngày chị bị trẻ em chế giễu và nhiều khi bị ném đá. Vì chị dành ngày Chúa Nhật để đi lễ và học giáo lý, không làm việc, nên gia đình không cho ăn. Chị bị đe doạ nếu không bỏ đạo sẽ bị đánh và giết. Vừa để tránh những hoạt động thù nghịch, vừa muốn hoàn toàn dâng mình cho Chúa, theo lời khuyên của cha phụ trách giáo điểm, 6 tháng sau ngày được rửa tội, chị cùng với mấy người quen trốn khỏi nhà, đi bộ hơn 2 tháng, vượt rừng vượt suối, băng qua hơn 320km đến giáo điểm Thánh Phanxicô Xaviê ở Sault Saint-Louis theo cách gọi của người Pháp, hay Kahnawake theo cách gọi của thổ dân, ngay cạnh thành phố Montreal. Giáo điểm này được các thừa sai Dòng Tên thành lập để truyền giáo cho dân Algonquin. Vào lúc thánh Kateri Tekakwitha đến, đời sống đạo ở giáo điểm đã khá ổn định. Chị đến ở nhà dài của bà Anastasia Tegonhatsiongo, một người bạn thân của mẹ chị, bên bờ sông Saint-Laurent. Cùng ở với bà Anastasia có một vài thiếu nữ khác: họ sống với nhau như một cộng đoàn nữ tu, nhưng không có tổ chức chi hết.
|
Kahnawake (đỏ) ở phía nam sông Saint-Laurent, phía đông hồ Saint-Louis bên kia sông là Montreal, thành phố đông dân thứ nhì ở Canada hiện nay |
Ngài Thuộc trọn về Chúa
Ở Kahnawake, ngay lập tức đời sống của chị được mọi người khen ngợi. Chị chăm chỉ đến nhà thờ đọc kinh dự lễ, nhiều khi ở một mình trước Chúa Giêsu Thánh Thể lâu giờ. Chị siêng năng lần hạt Mân Côi và lúc nào cũng đeo tràng hạt ở cổ. Chị hiền lành, ít nói, chăm làm, hay giúp đỡ người khác. Lễ Giáng Sinh năm 1677, chị được rước lễ lần đầu.
Khẩu hiệu của chị Kateri là: “Ai sẽ cho tôi biết điều gì đẹp lòng Chúa nhất để tôi thực hiện?” Ngoài các việc đạo đức, chị thường xuyên thăm viếng và giúp đỡ những người già cả và đau yếu trong làng. Chị cũng chỉ bảo các em bé về giáo lý và cầu nguyện theo như chị hiểu. Một thú vui của chị là trồng những cây Thánh Giá bằng gỗ trong rừng để nhắc nhở mình cũng như mọi người về việc cầu nguyện.
Cả ở Kahnawake, áp lực về hôn nhân vẫn còn. Ngày 25-3-1679, sau khi hỏi ý kiến cha phụ trách, chị tuyên khấn trọn đời sống khiết tịnh. Đây là điều chưa từng có trong các thổ dân địa phương. Chị muốn thuộc riêng và thuộc trọn về Chúa Giêsu. Cha Cholenec thuật lại lời chị: “Con đã suy nghĩ kỹ rồi. Con đã quyết định từ lâu rồi. Con muốn hiến thân trọn vẹn cho Chúa Giêsu, con của Mẹ Maria. Con chọn Người làm chồng, và chỉ mình Người cưới con làm vợ thôi.” Các cha đề nghị với các phụ nữ đạo đức một vài việc hãm mình nhỏ, không ngờ họ đi xa hơn nhiều. Do lòng đạo đức và quan niệm riêng, bà Anastasia hướng dẫn chị cũng như những người khác làm nhiều việc khổ chế để đền tội cho dân tộc mình và cầu nguyện cho dân tộc mình theo đạo.
Trong số những người bạn cùng sống ở nhà dài với chị có Maria Têrêxa Tegaiaguenta. Hai người gặp nhau lần đầu vào mùa xuân năm 1678. Vì lòng đạo đức, cả hai cùng bắt đầu bí mật đánh tội. Cha Cholenec sau này cho biết là mỗi lần họ dùng dây tua đánh tội từ 1.000 đến 1.200 cái. Chị Kateri đã thực hành như vậy hằng ngày cho đến chết. Một chị khác tên là Maria Skarichions cho biết về đời sống và hoạt động của các nữ tu. Họ quyết định cùng nhau xin cha phụ trách cho lập một dòng nữ. Các cha Dòng Tên cho là chưa thích hợp nên ngăn cản. Khi chị Maria Têrêxa rời nhóm, chị Kateri trở thành “thủ lãnh” của nhóm. Chị thường khuyên: (1) hãy can đảm, bất chấp những lời nói của những người không có đạo; (2) vững tin là chúng ta sống đẹp lòng Chúa và tôi sẽ giúp chị khi tôi lên với Chúa; (3) đừng bao giờ bỏ việc khổ chế.
Làng Kahnawake hiện nay
|
Tượng thánh Kateri Tekakwitha ở đền Thánh Anna tại Baupré, Canada |
Vì thường xuyên hãm mình và khổ chế, sức khoẻ của chị Kateri suy giảm nhanh chóng. Đến Tuần Thánh năm 1680, chị kiệt sức. Cha Cholenec thuật lại buổi chiều Thứ Tư Tuần Thánh:
“3 giờ chiều, chuông nhà nguyện đổ để tập họp cộng đoàn, vì nhiều người muốn có mặt khi chị tắt thở. Chị thấy mọi người hiện diện đông đủ. Mọi người quỳ gối cầu nguyện. Sau nửa giờ ngắn ngủi, chị nói những lời cuối cùng: ‘Iesos! Wari!’ (Giêsu! Maria!) Rồi chị hơi nhép miệng bên phải. Chị ra đi như thể nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ và một lúc lâu chúng tôi chưa biết chị còn sống hay đã chết. Ít phút trước 4 giờ, khuôn mặt chị biến đổi trở nên rất xinh đẹp, tươi cười và rạng rỡ… Chị đã từ giã dân làng để lại hương thơm đức hạnh và thánh thiện. Mấy tiếng sau, trong lễ đưa chân, tôi nhắc mọi người về kho báu Chúa đã tặng cộng đoàn… Chị Kateri đã chết như chị đã sống, nghĩa là một vị thánh. Ai cũng tiên đoán một người đã sống như vậy thì sẽ chết thế nào, vì chị đầy ơn Chúa Thánh Thần…”.
Trên mộ chị Kateri, các cha phụ trách cho ghi dòng chữ: “Bông hoa xinh đẹp nhất xưa nay nở giữa dân da đỏ”. Cha Chauchetiere cho xây một nhà nguyện gần mộ chị. Từ năm 1684, khách hành hương bắt đầu đến cầu nguyện với chị.
Một cô gái da đỏ bán khai sống ở Bắc Mỹ vào thế kỷ 17 có một sứ điệp gửi cho chúng ta sống trong thế kỷ 21? Dường như giữa ngài với chúng ta không có một liên hệ nào. Tuy nhiên, trong một thế giới tục hoá, giữa bao nhiêu tiến bộ khoa học và ký thuật vẫn đầy mâu thuẫn này, hình như khuôn mặt đơn sơ và thánh thiện của ngài vẫn có thể thu hút và gợi hứng cho những người đang đi tìm một cuộc sống có ý nghĩa, xây dựng một thế giới công bình và hoà bình.
Tượng thánh Kateri Tekakwitha ở
Vương Cung Thánh Đường Chính Tòa giáo phận Santa Fe, Mêhicô
+ Gm. Cosma Hoàng Văn Đạt, SJ
2021
Giám mục Mexico đăng quảng cáo tìm kiếm linh mục trừ tà
Giám mục Mexico đăng quảng cáo tìm kiếm linh mục trừ tà
Trong một trường hợp thật hi hữu, Đức Cha José Armando Álvarez Cano của Tampico đã đăng quảng cáo tìm kiếm một linh mục trừ tà cho giáo phận. Việc đăng quảng cáo như thế cho thấy một mức độ cấp bách của tình hình tại giáo phận này.
Một quảng cáo được đăng ngày 7 tháng 7 trên tạp chí của giáo phận cho biết nhà trừ tà phải “quan tâm đến một số tình huống đã xảy ra trong vài tháng qua tại giáo phận Tampico”.
Ấn phẩm cũng cho biết một số linh mục của giáo phận gần đây đã tham gia vào một khóa đào tạo do Tổng giáo phận Mexico tổ chức. Tuy nhiên, số các linh mục trừ tà trong giáo phận vẫn không đủ.
Trừ tà là một phương thuốc để giải thoát các nạn nhân bị quỷ nhập.
Cha Jordan Aumann, một tu sĩ dòng Đa Minh ở Miền Trung Mexico qua đời năm 2007, đã viết rằng “để trừ tà trọng thể, cần phải xác minh một cách chắc chắn thực tế của việc bị quỷ nhập và sau đó xin một lệnh khẩn cấp của vị giám mục bản quyền cho phép trừ tà”.
Ngài nói thêm rằng người trừ tà nên chuẩn bị tinh thần bằng cách xưng tội, ăn chay và cầu nguyện, và thực hiện nghi thức trong nhà thờ hoặc nhà nguyện.
Khi ma quỷ đã được xua đuổi, “người trừ quỷ nên cầu xin Chúa ra lệnh cho ma quỷ không bao giờ được nhập vào cơ thể người nó vừa mới bỏ đi. Người trừ tà nên tạ ơn Chúa và khuyên bệnh nhân được giải thoát hãy chúc tụng Chúa và cẩn thận tránh xa tội lỗi kẻo lại rơi vào sự thống trị của ma quỷ”.
(vietcatholic 12.07.2021/ catholicnewsagency)
Bài viết có thay “Mễ Tây Cơ” thành “Mexico”, so với bản tin gốc
2021
Vụ kiện lố bịch nhất nước Mỹ: Cha giảng không hài lòng, kiện, đòi 25.000, bị Tòa Phúc Thẩm cảnh cáo
Vụ kiện lố bịch nhất nước Mỹ: Cha giảng không hài lòng, kiện, đòi 25.000, bị Tòa Phúc Thẩm cảnh cáo
Gia đình một thiếu niên 18 tuổi đã kiện một linh mục ra tòa đòi tiền thiệt hại vì ngài đã mạnh mẽ chỉ trích việc thiếu niên này tự tử ngay trong đám tang của anh ta. Vụ kiện này là một trong các vụ kiện gây sốc nhất và lố bịch nhất tại Hoa Kỳ kéo dài từ năm 2019 cho đến nay.
Hôm thứ Năm 9 tháng 7, trong phiên xử tại Tòa án phúc thẩm Michigan, 3 thẩm phán đã đồng thanh đưa ra phán quyết vị linh mục hoàn toàn vô tội, ngài được bảo vệ bởi các điều khoản liên quan đến tôn giáo của Tu chính án thứ nhất.
Trước đó một thẩm phán tại Quận Monroe, đã bác bỏ đơn kiện của bà mẹ anh thanh niên Maison Hullibarger. Tuy nhiên, gia đình chống án lên Tòa án phúc thẩm Michigan.
Chúng tôi xin được tóm tắt lại vụ việc như sau.
Trong một vụ kiện được coi là lố bịch nhất khiến nhiều tín hữu Công Giáo tại tổng giáo phận Detroit bất bình, một gia đình Công Giáo đã đâm đơn kiện cha sở của họ đòi bồi thường 25,000 Mỹ Kim vì vị linh mục này đã can đảm nói lên một chân lý đức tin trong bài giảng tại thánh lễ an táng đứa con của họ.
Gia đình này nói rằng cha LaCuesta đã gây ra cho họ những tổn thương và đau đớn không thể khắc phục được vì trong đám tang con trai của họ, cha LaCuesta đã nhiều lần nhắc đến chuyện con trai họ đã chết vì tự tử, và thúc giục cộng đoàn cầu nguyện một cách đặc biệt cho linh hồn của người quá cố.
Maison Hullibarger, mười tám tuổi, đã tự sát vào ngày 4 tháng 12 năm 2018. Bốn ngày sau đó, tức là vào ngày 8 tháng 12 năm 2018, cha LaCuesta đã cử hành Thánh lễ an táng Maison tại giáo xứ Đức Mẹ Núi Carmelô ở Temperance, Michigan.
Một năm sau, cha mẹ Maison, là ông Jeff và bà Linda Hullibarger, đã đệ đơn kiện cha LaCuesta, giáo xứ Đức Mẹ Núi Carmelô, và cả Tổng giáo phận Detroit để đòi 25,000 đô la thiệt hại.
Trong một tuyên bố được các luật sư của gia đình công bố hôm 14 tháng 11, họ nói rằng:
“Không có bậc làm cha làm mẹ nào, không có người anh, người chị, người em nào, không có thân bằng quyến thuộc nào trong gia đình, phải ngồi chịu trận như chúng tôi trong thánh lễ an táng này”.
Trong bài giảng của ngài, cha LaCuesta nói rằng tự tử là một hành động chống lại thánh ý Chúa, nhưng ngài cũng kêu gọi cộng đoàn trông cậy vào lòng thương xót Thiên Chúa, và đừng tuyệt vọng nhưng phải cầu nguyện đặc biệt sốt sắng cho người quá cố.
Trong đơn kiện, ông Jeff, cha của Maison, nói rằng ông đã tiến lên bục giảng trong khi cha LaCuesta đang giảng và yêu cầu ngài “Xin làm ơn đừng nói đến chuyện tự tử nữa.” Nhưng cha LaCuesta vẫn tiếp tục bài giảng của ngài theo chiều hướng đó.
Cho nên, cuối năm 2019, cha mẹ Maison, là ông Jeff và bà Linda Hullibarger, đã đệ đơn kiện cha LaCuesta, giáo xứ Đức Mẹ Núi Carmelô, và cả Tổng giáo phận Detroit để đòi 25,000 đô la thiệt hại.
Vụ kiện này đang gây ra một làn sóng bất bình không chỉ trong tổng giáo phận Detroit mà còn nhanh chóng lan rộng ra các giáo phận khác của Hoa Kỳ. Các chuyên gia về Phụng Vụ tại Hoa Kỳ nói Cha LaCuesta giảng hoàn toàn đúng, hoàn toàn phù hợp với sách giáo lý của Giáo Hội Công Giáo; và cho biết thêm rằng vị giảng thuyết trong thánh lễ là người duy nhất có quyền quyết định nội dung bài giảng. Việc gia đình chạy lên bục giảng yêu cầu chủ tế giảng theo ý mình là quá đáng.
Sau tang lễ, gia đình Hullibargers đã phàn nàn với Tổng giáo phận Detroit, đe dọa thưa kiện và đòi cha LaCuesta phải bị thuyên chuyển đi nơi khác.
Để tránh bị thưa kiện, Đức Tổng Giám Mục Allen Vigneron đã đồng ý gặp gỡ gia đình này; và một ngày sau đó, cụ thể là ngày 17 tháng 12 năm 2018, Tổng giáo phận Detroit đã đưa ra một tuyên bố về vấn đề này.
Tuyên bố của tổng giáo phận Detroit là một sự nhượng bộ rõ rệt trước những phản ứng gay gắt của gia đình Hullibargers. Tuyên bố này có đoạn viết như sau:
“Hy vọng của chúng tôi là luôn mang lại niềm an ủi cho những tình huống đau đớn tột cùng, thông qua các nghi lễ an táng tập trung vào tình yêu và sức mạnh chữa lành của Chúa Kitô. Thật không may, điều đó đã không xảy ra trong trường hợp này. Chúng tôi hiểu rằng có thể chúng tôi đã gây ra một tình huống thậm chí còn khó khăn hơn, và chúng tôi xin lỗi về điều này.”
“Chúng tôi biết rằng gia đình đã bị tổn thương hơn nữa bởi sự lựa chọn của Cha LaCuesta khi ngài muốn chia sẻ giáo huấn của Giáo hội về hành vi tự tử. Trong khi, lẽ ra ngài nên nhấn mạnh hơn đến sự gần gũi của Chúa với những người than khóc.”
Tuy nhiên, Tổng giáo phận không đồng ý với yêu sách của gia đình đòi cha LaCuesta phải bị thuyên chuyển đi nơi khác. Tuyên bố chỉ nói một cách nhân nhượng rằng cha LaCuesta sẽ không giảng trong các thánh lễ an táng những người tự tử nữa, hay nếu không có linh mục thì bài giảng của ngài sẽ được một vị nào đó duyệt qua. Đó là một nhượng bộ mà gia đình Hullibargers cho là quá ít, không thể chấp nhận.
Trong đơn kiện, gia đình Hullibarger cáo buộc rằng Đức Tổng Giám Mục Allen Vigneron tuy đồng ý gặp gỡ họ nhưng khi bà mẹ của người quá cố là bà Linda Hullibarger bắt đầu công kích cha LaCuesta thì Đức Tổng Giám Mục tỏ vẻ không hài lòng. Ngài đứng dậy và yêu cầu chấm dứt cuộc họp với gia đình.
Gia đình Hullibarger cũng tố cáo cha LaCuesta đã cố gắng ngăn cha mẹ của Maison không cho đọc điếu văn cho con trai của họ trong Thánh lễ, mặc dù đã được thỏa thuận ngay trước khi thánh lễ được cử hành.
Tổng giáo phận đã không bình luận về cáo buộc cho rằng cha LaCuesta đã đồng ý cho phép Hullibargers đọc điếu văn con trai của họ, và sau đó đổi ý.
Đức Ông Robert Dempsey, cha sở giáo xứ Lake Forest, Illinois và là giáo sư về luật phụng vụ tại Đại Chủng viện Mundelein, của tổng giáo phận Chicago, nói với thông tấn xã CNA rằng quy tắc phụng vụ chính thức của Giáo hội cấm hành vi đọc điếu văn trong Thánh lễ an táng, nhưng ngài cho biết các quy tắc phụng vụ của Giáo hội đưa ra khả năng một thành viên hoặc một người bạn của gia đình nói ít lời tưởng nhớ đến người quá cố sau phần hiệp lễ ngay trước lời chào cuối lễ. Khả năng đó thường được xác định bởi quy chế giáo phận.
“Tang lễ Công Giáo không phải là một lễ kỷ niệm cuộc sống của người quá cố, mà là một lễ kỷ niệm sự tham gia của các tín hữu được rửa tội trong cuộc đời và sự phục sinh của Chúa Giêsu Kitô,” Đức Ông Demsey giải thích.
“Lời nói tưởng nhớ ấy, nên nói ngắn gọn và nên tập trung vào việc người quá cố làm chứng trong cuộc đời của người ấy với những gì chúng ta tuyên xưng trong mầu nhiệm vượt qua.”
Các quy tắc tang lễ cho Tổng giáo phận Detroit cho phép khả năng nói vài lời ‘tưởng nhớ’ trong Thánh lễ an táng, nhưng nhấn mạnh rằng đó không được là một điếu văn.
Thành ra, có, hay không có, chuyện cha LaCuesta đã hứa cho gia đình đọc một điếu văn, và sau đó ngài đổi ý, không phải là điều quan trọng, vì nó không phù hợp với luật Phụng Vụ.
Cha Pius Pietrzyk, dòng Đa Minh, khoa trưởng khoa mục vụ tại Chủng viện St. Patrick ở Menlo Park, California, nói với CNA rằng theo quan điểm của ngài, vụ kiện dân sự sẽ không thành công vì “không có tòa án nào, dù là tòa án ở Michigan, hay tòa án liên bang, và chắc chắn càng không phải là Tòa án tối cao, sẽ ủng hộ một chuyện kiện cáo vô lý như thế, và chắc chắn họ sẽ không bao giờ yêu cầu Giáo hội loại bỏ một linh mục như thế.”
“Cặp vợ chồng có thể có những bất đồng với bài giảng và cách thức thánh lễ an táng được tiến hành, nhưng ý kiến cho rằng đây là vấn đề pháp lý, và các tòa án nên tham gia vào việc này, trái với tất cả các tiền lệ của Hiến pháp Mỹ. Nó sẽ không đi đến đâu, và cũng không nên đi đến đâu”.
“Ngay cả khi ta có thể đồng cảm với hoàn cảnh của cặp vợ chồng này, vì ta nên thông cảm với hoàn cảnh của bất kỳ cha mẹ nào mất con, vấn đề về quyền dân sự, và pháp lý lại là một vấn đề khác. Vì thế, tôi nghĩ ta có thể và phải chỉ trích vụ kiện dân sự này, ngay cả khi chúng ta nên thông cảm trước nỗi buồn của cặp vợ chồng ấy.”
(vietcatholic 11.07.2021/ cruxnow.com)
2021
Thương quá Sài Gòn ơi! – Thư kêu gọi của Chủ tịch Hội đồng Giám mục gửi đồng bào Công giáo Việt Nam
Thương quá Sài Gòn ơi! – Thư kêu gọi của Chủ tịch Hội đồng Giám mục gửi đồng bào Công giáo Việt Nam
Hơn bao giờ hết, tôi kêu gọi đồng bào trong nước hãy hướng nhìn về thành phố đáng yêu này, nơi đã từng là trung tâm tình thương trước khi trở thành ổ dịch. Tôi kêu gọi bà con hải ngoại hãy nhớ đến khung trời kỷ niệm đã một thời vang vọng câu hát “Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi”. Tôi kêu gọi tín hữu Công giáo, mọi thành phần Dân Chúa, các giáo phận, dòng tu, giáo xứ, tổ chức từ thiện, Bác ái – Caritas, đoàn thể, ngành giới, nhóm thân hữu hãy coi đây là cơ hội thực thi bác ái theo Lời Chúa dạy.
THƯƠNG QUÁ SÀI GÒN ƠI !
THƯ KÊU GỌI CỦA ĐỨC CHA GIUSE NGUYỄN CHÍ LINH
CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC
GỬI ĐỒNG BÀO CÔNG GIÁO VIỆT NAM
Toà Giám mục Huế, ngày 09/07/202
Kính thưa Quý Đức Hồng Y, Quý Đức Cha và mọi thành phần Dân Chúa Việt Nam.
Thành phố Hồ Chí Minh đã trở thành ổ dịch lớn nhất nước với hàng ngàn ca nhiễm mỗi ngày. Thủ Tướng chính phủ đã ban hành chỉ thị 16, đặt thành Phố Hồ Chi Minh trong tình trạng giãn cách toàn xã hội trong vòng 15 ngày kể từ 0g ngày 09/07/2021. Phải quyết liệt như thế may ra có thể kìm hãm được phần nào thảm hoạ đang hung hãn lan tràn. Nhưng đây lại là một tình huống tiềm ẩn nhiều rủi ro khôn lường.
Chưa bao giờ, kể cả thời chiến tranh, thành phố đã trải qua những ngày thử thách bức bách như hôm nay. Muôn vàn thảm kịch đang diễn ra mỗi lúc một nghiêm trọng : lây nhiễm cộng đồng, bệnh viện quá tải, y sỹ, nhân viên y tế kiệt lực, đội phòng chống căng thẳng, sản xuất ngưng trệ, lưu thông hạn chế, vật giá leo thang… Thành phố đã từng mệnh danh là “hòn ngọc Viễn Đông”, là “đầu tầu kinh tế” đang lâm nguy, đang thiếu nhân sự, đang thiếu gạo, thiếu rau, thiếu tiền, thiếu thuốc và thiếu cả tương lai….Hàng vạn cụ già và trẻ em bán vé số, trà đá, hàng rong, taxi, xe ôm sẽ lấy gì ăn nếu không được ra đường trong những ngày tới đây ? Công nhân xí nghiệp đào đâu ra tiền nếu một mai nhà máy giảm biên chế hoặc đóng cửa ?
Anh chị em hãy nhớ lại : chính người dân Sài Gòn hôm nay đang khốn khó, đã từng vội vã lên đường mỗi khi nghe tin đồng bào mình đây đó lâm cơn hoạn nạn…Các tỉnh miền trung, qua trận bão lũ năm 2020, vẫn còn ghi lại dấu chân người Saigon khắp hang cùng ngỏ hẻm. Trái tim Việt nam lúc nào cũng thì thào : một miếng khi đói bằng một gói khi no; nhiễu điều phủ lấy giá gương; người trong một nước hãy thương nhau cùng. Lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều.
Hơn bao giờ hết, tôi kêu gọi đồng bào trong nước hãy hướng nhìn về thành phố đáng yêu này, nơi đã từng là trung tâm tình thương trước khi trở thành ổ dịch. Tôi kêu gọi bà con hải ngoại hãy nhớ đến khung trời kỷ niệm đã một thời vang vọng câu hát “Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi”. Tôi kêu gọi tín hữu Công giáo, mọi thành phần Dân Chúa, các giáo phận, dòng tu, giáo xứ, tổ chức từ thiện, Bác ái – Caritas, đoàn thể, ngành giới, nhóm thân hữu hãy coi đây là cơ hội thực thi bác ái theo Lời Chúa dạy. Tôi kêu gọi các tổ chức truyền thông và cộng đồng mạng hãy mau mắn chuyển tải thông tin này đến mọi địa chỉ quen biết. Hãy khẩn cấp ra tay. Hãy làm tất cả những gì có thể làm được để ứng cứu đồng bào ruột thịt của chúng ta đang vật lộn với thực tế đầy nông nỗi. Chúng ta hãy im lặng để nghe lại lời vàng ngọc này của Chúa Giêsu: “Các con đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho đi nhưng không” (Mt 10,8b)
Một cách cụ thể, mỗi giáo phận hoặc mỗi cụm cộng đoàn, đặc biệt là các cấp Caritas, hãy khẩn trương lập một đường dây nóng, một địa chỉ để tập trung phẩm vật và tiền cứu trợ trong khu vực. Các nhu yếu phẩm Saigon đang cần là rau quả, nông phẩm, lương khô, thiết bị phòng chống dịch (khẩu trang, nước kháng khuẩn, máy thở, bình ôxy, bộ xét nghiệm nhanh). Ngoài lương thực, đồng bào thành phố cũng cần hổ trợ tài chánh cho người nghèo, vô gia cư, vỉa hè, khám chữa bệnh v.v…
Tại Thành phố Hồ Chí Minh, nơi tiếp nhận hàng cứu trợ là : Văn Phòng Hội đồng Giám mục, tại số 72/12 Trần Quốc Toản, phường 8, quận 3. Xin liên hệ với Linh mục Giuse Đào Nguyên Vũ qua đường dây nóng số 09.04.24.11.60. Sau khi nhận, Văn phòng này sẽ chịu trách nhiệm phân phối hàng và tiền đến từ các tỉnh. Văn phòng cũng sẽ liên hệ với các cơ quan chức năng để giúp làm thủ tục vận chuyển hàng hoá vào thành phố. Tài khoản : Văn phòng Hội đồng Giám mục VN, VNĐ số 0602.5831.4789; USD số 0602.5831.7699; ngân hàng Sacombank – chi nhánh Gò Vấp.
Không biết khủng hoảng hiện nay sẽ kéo dài bao lâu, sẽ diễn biến như thế nào. Nhưng đối với tín hữu Kitô, đây là một dấu chỉ thời đại đòi chúng ta phải tỉnh thức để nhận ra Thánh Ý Thiên Chúa. Đại dịch tàn phá, nhưng chúng ta, cùng với đồng bào VN khắp nơi, trong nước cũng như hải ngoại sẽ xây dựng một thành phố mới và một hệ thống xa lộ mới bằng vật liệu tình thương.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã chỉ thị lấy năm 2021 làm năm tôn vinh Thánh Giuse. Chúng Ta cầu nguyện cho Vị cha chung của chúng ta (đang tĩnh dưỡng tại bệnh viện Gemelli sau phẫu thuật đại tràng) sớm bình phục, nhất là cùng với ngài, chúng ta phó thác nhân loại và dân tộc vào đôi tay phù trợ của Thánh Cả Giuse.
Thay mặt Hội đồng Giám mục Việt Nam, tôi cầu chúc mọi người được bằng an vượt qua đại dịch.
Thân ái và trân trọng kính chào.
Đã ký và đóng dấu
+ Giuse NGUYỄN CHÍ LINH
Tổng Giám mục Huế
Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam
