2021
ĐHY Sandri chủ sự lễ an táng ĐHY Vanhoye
ĐHY Sandri chủ sự lễ an táng ĐHY Vanhoye
Hôm 31/7/2021, lễ thánh Inhã, tại bàn thờ Ngai toà trong đền thờ thánh Phêrô, Đức Hồng y Leonardo Sandri, Phó niên trưởng Hồng y đoàn, đã chủ sự Thánh lễ an tang Đức Hồng y Albert Vanhoye, Hồng y cao niên nhất, qua đời ngày 29/7/2021 ở tuổi 98.
Trong bài giảng, Đức Hồng y Sandri gọi Đức Hồng y Vanhoye là “một con người và một Kitô hữu cương quyết và quyết đoán, khi 18 tuổi đã đi bộ băng ngang qua nước Pháp đang bị quân phát xít Đức chiếm đóng để gia nhập dòng Tên”.
Được thu hút bởi sự hiệp thông với Chúa Kitô
Nói về cố Hồng y, một chuyên gia Kinh Thánh, Đức Hồng y Sandri nói: “Ngài không bao giờ coi Sách Thánh như một bản văn khô khan cần được mổ xẻ và chia nhỏ, nhưng luôn có khả năng hiểu được đằng sau cấu trúc và thành phần của các đoạn văn là quy chiếu” về Chúa Kitô và vì thế “ngài cầu xin ơn được thu hút, cũng có thể là kinh nghiệm của mỗi chúng ta, không phải bởi một vinh quang xa vời, nhưng bởi vinh quang đưa chúng ta đến sự hiệp thông với Thiên Chúa”.
Đức Hồng y Sandri nói thêm rằng “Chúng ta có thể so sánh cuộc đời của một học giả Kinh Thánh và của Đức Hồng y Vanhoye với cuộc đời của người ký lục đã trở thành một môn đệ của Nước Chúa, có thể rút ra những thứ cũ và mới từ kho báu của mình”, như ngài đã giảng trong dịp tĩnh tâm dành cho Giáo triều Roma vào năm 2008.
Đức Hồng y nhắc lại rằng “Nhiều người trong chúng ta đã có mặt tại tuần tĩnh tâm dành cho Giáo triều Roma năm 2008, và chúng ta được dẫn dắt bởi một người anh em trong đức tin, người hoàn toàn bị chiếm đoạt bởi Lời Chúa mà ngài loan báo cho chúng ta. Ngài yêu cầu chúng ta rũ bỏ lớp bụi tích tụ để khám phá lại ánh sáng phi thường xuất phát từ chức tư tế của Chúa Kitô, mà chính chúng ta được kết hợp bởi ân sủng của Chúa Thánh Thần”. (ACI 31/07/2021)
Sự tận tụy phục vụ
Trước đó, khi hay tin Đức Hồng y Vanhoye qua đời, Đức Thánh Cha đã gửi một điện văn cho bề trên cộng đoàn dòng Tên Pietro Canisio ở Roma, nơi Đức Hồng y cư trú cho đến khi qua đời. Trong điện văn, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc lại “với lòng yêu mến và ngưỡng mộ người anh em đã phục vụ Chúa và Giáo hội với sự tận tụy tuyệt vời” và suy nghĩ “với lòng biết ơn về công việc hăng say của ngài với tư cách là một người con tinh thần nhiệt thành của Thánh Inhã, người thầy chuyên môn, học giả Kinh thánh uy tín, Viện trưởng được đánh giá cao của Học viện Kinh thánh, cộng tác viên siêng năng và khôn ngoan của một số Bộ của Giáo triều Roma”. (ACI 30/07/2021)
Hồng Thủy
2021
Một người Đài Loan được bổ nhiệm là thành viên của Hàn lâm viện Tòa Thánh về Khoa học
Một người Đài Loan được bổ nhiệm là thành viên của Hàn lâm viện Tòa Thánh về Khoa học
Ông Chien-Jen Chen, người Đài Loan vừa được Đức Thánh Cha bổ nhiệm là thành viên của Hàn lâm viện Tòa Thánh về Khoa học. Đây có thể được xem là một cử chỉ của Đức Thánh Cha hướng đến Đài Loan.
Ông Chien-Jen Chen
Ông Chien-Jen Chen, sinh năm 1951, người Công giáo, giáo sư dịch tễ học tại Học viện Sinica Đài Bắc (Đài Loan), nguyên Bộ trưởng Y tế trong đợt dịch SARS năm 2003, Phó Chủ tịch Trung Hoa Dân Quốc (2016-2020).
Đây là một bước tiến thú vị, vì các cuộc đối thoại với Trung Quốc thường được thực hiện qua các hội nghị tại Hàn lâm viện Tòa Thánh về Khoa học. Thực tế, vào tháng 8 và 9/2018, các đại biểu của Hàn lâm Viện Tòa Thánh đã đến Trung Quốc để tham gia hai hội nghị về các nỗ lực quốc tế chống nạn buôn người, và các phái đoàn Trung Quốc đã đáp lại cuộc viếng thăm tại các sự kiện tương tự được tổ chức tại Vatican vào năm 2017 và 2018.
Cả hai bên đã có những lần trao đổi về các chủ đề khác, như sinh thái học, trí tuệ nhân tạo, chủ nghĩa nhân văn; ngoài ra còn có hoạt động ngoại giao văn hóa, được thực hiện tại các cuộc triển lãm của Bảo tàng Vatican, sự tham gia của Hội đồng Tòa Thánh về Văn hóa tại Hội chợ triển lãm về nghề làm vườn ở Trung Quốc. Trong bối cảnh này, sự hiện diện của một học giả đến từ Đài Loan có thể mang lại ý nghĩa.
Ông Chen là điều phối viên phản ứng đầu tiên đối với dịch SARS. Và kinh nghiệm của ông đã giúp Đài Loan tạo ra một mô hình khống chế Covid-19. Ông ủng hộ sự cần thiết phải tăng tốc tiêm chủng ở Đài Loan.
Sự hiện diện của Chen trong Hàn lâm viện mang lại cho Đài Loan hơi thở mới. Từ năm 1951, Tòa Thánh không có quan hệ ngoại giao với Trung Quốc, nhưng vẫn duy trì quan hệ ngoại giao với Đài Loan. (Acistampa 30/7/2021)
Ngọc Yến
2021
Giáo phận Paterson hoàn tất tiến trình điều tra án tuyên thánh cho Thầy Marinus Leonard Larue
Giáo phận Paterson hoàn tất tiến trình điều tra án tuyên thánh cho Thầy Marinus Leonard Larue
Đức Cha Kevin Sweeney, Giám mục giáo phận Paterson cho biết giáo phận Paterson đã hoàn tất tiến trình điều tra án tuyên thánh cho Thầy Marinus Leonard Larue, người được mô tả là có hai cuộc đời.
Thuyền trưởng Leonard LaRue điều hành chiếc thương thuyền SS Meredith Victory trong một chuyến cứu người tỵ nạn mà Cục Hàng hải Hoa Kỳ cho biết “cuộc cứu hộ của thương thuyền này là một cuộc cứu hộ tỵ nạn vĩ đại nhất trong lịch sử”.
Công cuộc giải cứu tỵ ngày 23 tháng 12 năm 1950, được kết thúc vào ngày Giáng sinh, vì vậy mà cuộc cứu hộ này được gọi là “Phép lạ Giáng sinh”.
Trong số những người được giải cứu có cha mẹ của Timothy Moon Jae-in, đương kim tổng thống Hàn Quốc.
Leonard LaRue sinh tại Philadelphia vào ngày 14 tháng 1 năm 1914, theo học tại Trường Hàng hải Bang Pennsylvania và tốt nghiệp năm 1934. Ban đầu ông làm việc tại cảng New York trên các tàu buôn… Năm 1942, ông gia nhập Đoàn Tầu Moore-McCormack.
Năm 1944, ông được thăng chức thuyền trưởng, chỉ huy một con tàu và cuối cùng, ông trở thành thuyền trưởng của thương thuyền Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ trên chiếc SS Meredith Victory nặng 7.600 tấn.
Khi Chiến tranh Triều Tiên bùng nổ, LaRue khởi hành từ Norfolk, Virginia. Ông được lệnh đi qua kênh đào Panama và băng qua Thái Bình Dương để đến một căn cứ quân sự của Mỹ ở Nhật Bản. Ông được giao nhiệm vụ tải đạn dược và xe bọc thép đến cảng Hungnam ở bờ biển phía đông Bắc Triều Tiên, tiếp vận cho quân đội Hoa Kỳ đang chiến đấu với các lực lượng cộng sản Bắc Triều Tiên và Trung Quốc.
Khi LaRue đến gần bờ, ông đã chứng kiến cảnh tượng hãi hùng của hàng ngàn người tị nạn tràn vào cảng Hungnam, vì chạy trốn khỏi làn đạn của cộng sản. Khoảng 200 tàu của Liên hợp quốc chở đầy người tị nạn đã sẵn sàng nhổ neo giữa các cuộc đang tấn công dữ dội.
LaRue nói: “Qua ống kiếng nhìn vào bờ, tôi đã chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng đáng thương…
Thuyền trưởng LaRue là một người đạo đức đã sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giải cứu những người tị nạn Triều Tiên đang bị bao vây. Nhưng sức chứa của con tàu chở hàng dài 139 mét rất hạn chế – không gian cabin chỉ chứa tối đa 47 thủy thủ và một chục hành khách, cộng với năm tầng hầm chở hàng.
Ông ra lệnh dỡ bỏ tất cả những gì không cần thiết, bao gồm hàng hóa và vũ khí, đồng thời cho phép càng nhiều người tị nạn xuống tầu… Khoảng 14.000 người xuống tàu, nằm ngồi la liệt không còn một chỗ trống!
Con tàu đi về phía nam và đến Pusan (nay là Busan) vào đêm Giáng sinh, nhưng nó không được phép cập cảng vì cảng đã quá tải với những người tị nạn ở đó.
Nên con tàu lại phải lênh đênh thêm 80 km về phía tây nam của Pusan và đến đảo Koje Do, nơi tất cả những người tị nạn đã được đưa vào bờ bằng hai tàu đổ bộ của hải quân Mỹ. Cám ơn Chúa mọi sự bình yên, không có sự cố nào xảy ra, dù những người tị nạn lo sợ bị đem con đi bỏ chợ! Hơn nữa, có cả năm em bé được sinh ra trong chuyến cứu nạn kỳ diệu này.
Ông LaRue sau này mỗi khi nhớ lại, ông phải tự thú: “Tôi tin rằng Chúa đã cùng đồng hành với chúng tôi trong ba ngày đó. Chính Chúa đã chèo lái con tàu của tôi”,
Theo tờ Báo Times Catholic thì: Ngày nay, con cháu của những người tị nạn được giải cứu ước tính khoảng một triệu người, theo đạo Công Giáo ở Hàn Quốc.
Trong công cuộc giải cứu vĩ đại này cũng mang lại cho Thuyền trưởng LaRue một tiếng gọi đặc biệt.
Năm 1954, ông gia nhập Dòng Biển Đức và được gọi là thầy Marinus (tiếng Latinh có nghĩa là “biển cả”). Thầy đã dành phần đời còn lại của mình để cầu nguyện và sống ẩn dật tại Tu viện Thánh Phaolô ở Newton, New Jersey, nơi ngài qua đời vào ngày 14 tháng 10 năm 2001.
Giám Mục Phụ Tá Elias Lorenzo của Tổng giáo phận Newark, người đã tham dự thánh lễ an táng, nhớ lại: “Nhiều người từ Hàn Quốc đã tham dự để tưởng nhớ và cám ơn Thầy vì những việc anh dũng thầy đã thực hiện.
2021
Có nên đưa người già vào nhà dưỡng lão?
Có nên đưa người già vào nhà dưỡng lão?
Con thấy Phương Tây con cái gửi cha mẹ già vào nhà dưỡng lão là chuyện bình thường. Tuy nhiên đạo hiếu Á Đông dường như không cho phép. Không biết quan điểm của Giáo Hội Công giáo như thế nào về điều này?
Chia sẻ:
Câu hỏi của bạn thực sự là mối bận tâm của những ai khi có cha mẹ, ông bà lớn tuổi. Nhiều người cũng tranh cãi có nên gửi họ vào nhà dưỡng lão hay không. Hẳn nhiên mỗi Châu lục nhìn về điều này có chút khác biệt. Tuy vậy văn hóa dân tộc nào cũng xem trọng chữ hiếu. Có điều mỗi nơi diễn tả chữ hiếu ấy một cách khác nhau. Chẳng hạn, ở Châu Âu hoặc Châu Mỹ, việc gửi cha mẹ hay ông bà lớn tuổi vào nhà dưỡng lão là chuyện bình thường[1]. Đó là nơi người già hạnh phúc sống quảng đời còn lại. Mỗi cuối tuần con cháu đến thăm, hằng ngày đều được nhân viên chăm sóc ân cần. Nói chung cả người già và xã hội đều chấp nhận nhà dưỡng lão.
Ở Châu Á, nhất là nước Việt mình, việc con cháu gửi ông bà, cha mẹ già yếu vào viện dưỡng lão lại là vấn đề. Chính trong nội bộ gia đình, con cháu không biết có nên làm như vậy hay không? Nếu để cha mẹ già ở nhà, ai là người sẽ chăm sóc. Thêm vào đó, người già thường có mặc cảm rằng mình bị hất hủi khi bị đưa vào viện dưỡng lão. Chưa kể đến việc người ngoài nhìn vào lại cũng đàm tiếu đủ điều. Nói chung, chừng ấy lý do cũng đủ để ta thấy dân Việt chưa sẵn sàng chấp nhận hình thức này.
Trong khi trò chuyện với các bạn trẻ, Giáo hội cũng lắng nghe được nỗi băn khoăn này. Do đó, dưới đây là vài chỉ dẫn để con cháu có thể đưa ra quyết định tốt cho gia đình mình.
Hãy liên lạc với người già
Ai cũng một thời trẻ trung, rồi đến tuổi xế chiều – đó là quy luật của phận người. Dù ở tuổi nào, người ấy đều xứng đáng nhận được mọi quyền lợi của mình. Cụ thể, người già không phải là thành phần bị loại bỏ, vì không còn sức lao động! Đó là quan niệm vô đạo đức, dù ở bất cứ đâu. Thay vào đó, Giáo hội mời gọi con cái hãy liên lạc với ông bà cha mẹ mình. Lý do là vì người trẻ có khi ít chú ý đến ký ước của quá khứ. Họ chỉ muốn chạy nhanh về phía trước với biết bao dự án và công việc. Trong mối bộn bề đó, người trẻ có khi không đủ kiên nhẫn ngồi lại với ông bà cha mẹ để chuyện trò.
Trong khi đó, Lời Chúa cũng như Giáo hội nhắc mỗi người rằng người trẻ không nên mất liên lạc với những bậc lão thành, để thu thập kinh nghiệm của họ (Hc 6,34). Hãy nhìn người già với lòng tôn trọng: “Hãy đứng dậy trước những người có tóc bạc” (Lv 19,32). Thánh Kinh yêu cầu chúng ta: “Hãy lắng nghe cha con, đấng sinh thành ra con, đừng khinh dể mẹ con khi người già yếu.” (Cn 2,22). Họ thực sự là kho tàng, là sợi dây nối kết các thế hệ trong gia đình. Khi ông bà còn sống, con cháu càng có nhiều cơ hội để trở về, nhất là những dịp Xuân về Tết đến. Đó thực sự là nét đẹp của văn hóa Việt, khi trong nhà có các thế hệ cùng nhau chung sống.
Thêm nữa, những chỉ dẫn liên quan đến điều răn thứ Tư[2] là: “Tình yêu, lòng biết ơn và tôn kính cha mẹ phải điều chỉnh các quan hệ của ta với những người có trách nhiệm đối với ta. Ta buộc phải tôn trọng những người mà Thiên Chúa đã trao cho họ quyền để làm ích cho ta: cha mẹ, ông bà, những người già trong gia đình.”[3]
Cùng nhau dựng xây gia đình, xã hội và Giáo hội
Giáo hội chỉ ra vai trò quan trọng của người già: “Họ dệt nên những ký ức, những hình ảnh của rất nhiều điều mà họ đã sống, được đánh dấu bằng kinh nghiệm của những tháng năm dài.” Do đó, họ thực sự là chỗ dựa vững chắc cho thế hệ con cháu vững bước vào đời. Người nào phủ nhận quá khứ, thành công và hạnh phúc cũng sẽ lìa xa họ. Do đó, thế hệ con cháu hãy bén rễ trong những giấc mơ của những người già. Từ đó, người trẻ có thể nhìn thấy tương lai, có thể có những cái nhìn mở rộng chân trời và vạch ra cho người trẻ những con đường mới.[4]
Bạn nghĩ sao khi nhiều người cho rằng: “Người già hay lẩm cẩm, nói trước quên sau”? Quan niệm ấy thật hời hợt, bởi họ đâu biết rằng người già cũng có những nét đẹp giúp gia đình và xã hội trở nên xinh đẹp hơn. Đẹp bởi nơi họ có những ký ức, vốn sống và đức tin. Người già có thể nhắc nhở người trẻ về một cuộc sống không có tình yêu là một cuộc sống khô cằn. Với những ai sợ hãi, người già có thể nói rằng sự lo lắng về tương lai có thể vượt qua được. Đối với những người trẻ quá bận tâm đến chính mình, người già dạy rằng một người cảm thấy vui hơn khi cho đi thay vì nhận lại, và tình yêu đó không chỉ được bày tỏ bằng lời nói, mà còn bằng việc làm[5]. Nói chung người già có nhiều bài học quý giá để trao cho người trẻ.
Nếu cùng đi với nhau, người già và người trẻ sẽ bén rễ sâu trong hiện tại, và từ đó, thăm lại quá khứ cùng nhìn đến tương lai. Thử hỏi gia đình không có người già, làm sao người trẻ tìm được nguồn cội của chính mình? Do đó trong mỗi tương quan không chỉ huyết thống, mà còn là hỗ tương, “chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau, sưởi ấm tâm hồn nhau, gây hứng khởi cho tâm trí nhau bằng ánh sáng Tin Mừng và ban cho đôi tay chúng ta sức mạnh mới.”[6]
Bạn nghĩ sao khi Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh rằng: “Một dân tộc có sự phong phú của người già và trẻ em là một dấu hiệu cho thấy một dân tộc biết quan tâm, chăm sóc và coi họ như một báu vật, một kho tàng. Đó chính là dấu chỉ cho thấy sự hiện diện của Thiên Chúa, hứa hẹn một tương lai xán lạn.”[7] Ngài nói thế vì dường như thời nay “văn hóa vứt bỏ”, loại trừ người già đang đáng báo động. Khi đó, gia đình, xã hội và Giáo hội rơi vào bi thảm, vì đánh mất những truyền thống được các thế hệ trước truyền lại.
Người già – nhà dưỡng lão – người trẻ
Là người sống ở Châu Âu, tôi biết không phải gia đình nào cũng thích gửi ông bà hoặc cha mẹ họ vào nhà dưỡng lão. Phần lớn người già nơi đây cũng không thích vào nhà hưu hoặc dưỡng lão. Tôi biết nhiều gia đình hạnh phúc với hai hoặc ba thế hệ cùng sống với nhau. Họ vẫn giữ liên lạc và quan tâm lẫn nhau. Vì hoàn cảnh nào đó phải gửi người già vào nhà dưỡng lão, là con cháu hiếu thảo, họ cũng thường xuyên lui tới chuyện trò. Vấn đề là làm sao đừng để ông bà, cha mẹ rơi vào cảnh cô đơn, hoặc bị hắt hủi.
Cụ thể, để trả lời câu hỏi của bạn, các gia đình nếu có thể, hãy tự chăm sóc ông bà cha mẹ của mình. Có khi về phương diện y tế không bằng viện dưỡng lão, nhưng quan trọng hơn, bản chất thói quen của người phương Đông là ông bà cha mẹ thích được gần con cháu. Trong trường hợp này, con cháu cũng nhận được nhiều điều từ phía người già. Đó là tình cảm gia đình, những bài học người già truyền lại cho con cháu. Kể cả kho tàng đức tin người già cũng có thể truyền lại cho con cháu một cách sống động. Do đó, rõ ràng gần gũi với người già là cơ hội để thế hệ trẻ vừa tròn chữ hiếu, vừa giữ lòng đạo và tạo nên hạnh phúc gia đình.
Dĩ nhiên mỗi nhà mỗi cảnh, nên tùy trường hợp mà mỗi gia đình đưa ra quyết định tốt nhất cho mình và ông bà cha mẹ. Nguyên tắc chung là làm sao thể hiện được tình yêu, hiếu thảo và hy sinh.
Sau cùng, Giáo hội hẳn nhiên không cấm con cháu đưa cha mẹ ông bà vào nhà dưỡng lão. Giả như vì hoàn cảnh nào đó phải đưa người thân của mình vào viện dưỡng lão, bạn nghĩ sao khi có lời ra tiếng vào: “Đường đường là người Công giáo, Thiên Chúa dạy hiếu thảo, vậy mà nỡ lòng nào đẩy ông bà cha mẹ mình vào nhà dưỡng lão!” Lời đàm tiếu ấy cũng khiến phận con cháu chạnh lòng. Ước gì mỗi gia đình luôn để Thiên Chúa đồng hành; và nhờ đó, chúng ta cư xử với nhau với rất nhiều tình người và tình yêu.
Chào bạn!
Giuse Phạm Đình Ngọc SJ
Tái bút: Khi trả lời câu hỏi này, là những người trẻ, hy vọng chúng ta có nhiều sáng kiến để chăm sóc ông bà, cha mẹ mình trong những ngày tháng đại dịch Covid-19 này.
(dongten.net 01.08.2021)
[1] Một trong những lý chính là dân số già đi sẽ gia tăng nhu cầu về các dịch vụ chăm sóc cho người già. Con cháu ít nên không thể chăm lo tốt cho người già.
[2] Điều răn thứ tư: thảo kính cha mẹ. “Ngươi hãy thờ cha kính mẹ, để được sống lâu trên đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, ban cho ngươi.” (Xh 20,12). “Người hằng vâng phục các ngài.” (Lc 2,51). “Kẻ làm con, hãy vâng lời cha mẹ theo tinh thần của Chúa, vì đó là điều phải đạo.” (Ep 6,1)
[3] Youcat 367
[4] Tông Huấn Đức Kitô Sống 193
[5] Tông Huấn Đức Kitô Sống 197
[6] Tông Huấn Đức Kitô Sống 199
[7] Đọc thêm: Chăm sóc người già và trẻ em là sống văn hoá hy vọng (Vatican tiếng Việt)
