2021
Những nguy hiểm ta đối diện khi cô đơn
Tác giả: Maestro di San Bartolo
Sách: Abbi a cuore il Signore (*)
Chuyển ngữ từ tiếng Ý: Tứ Quyết SJ
Khi cô đơn, đòi hỏi cần tỉnh thức cao độ. Trong thực tế, kẻ thù (thần dữ) của chúng ta có thể dễ dàng len lỏi vào sự cô đơn để phá hoại tâm hồn.
Trong cô đơn cô độc và thinh lặng, trái tim dễ dàng đi sâu hơn vào đáy ký ức. Khi đó, ta có thể nhận ra sự tốt lành của Thiên Chúa, đồng thời khám phá sự khôn ngoan trong sâu thẳm tâm hồn mình. Khi điều này được thôi thúc bởi thần lành, sẽ giúp ta tăng thêm lòng yêu mến Thiên Chúa và giúp ta khiêm nhường hơn và càng thêm sâu sắc.
Tuy nhiên, nếu không đủ tỉnh thức, thần dữ sẽ lẻn vào một cách tinh vi, bằng cách tiếp tục đi trên con đường của thần lành, nhưng lại kích thích trí khôn đi xem xét để nhìn về quá khứ, đặc biệt là những gì đau đớn khổ cực tổn thương. Và khi ấy, thần dữ ma mãnh thúc ép chúng ta nghĩ rằng, chỉ có những điều tiêu cực ấy mà thôi. Và trong lúc ấy, tâm hồn có thể bị thần dữ khuất phục, đến độ quên đi những dấu chỉ của tình thương vô bờ bến của Thiên Chúa. Nếu bị rơi vào hoàn cảnh ấy, tâm hồn vừa cảm thấy không thể chịu nổi chính mình, vừa muốn trốn tránh ánh nhìn của Thiên Chúa.
Khi dẫn dắt tâm hồn như thế, thần dữ đã khéo léo dẫn đưa chúng ta, từ khởi đầu là ơn an ủi vui mừng, nhưng sau cùng lại dẫn đến nỗi buồn khôn nguôi.
Do đó, khi đối diện với cô đơn, cần phải có đời sống huynh đệ, để lấy lại thế cân bằng. Cũng thế, nếu không có một lý do quan trọng cần thiết, thì chúng ta không được quên việc giải trí lành mạnh. Vì tầm quan trọng của việc giải trí lành mạnh, không hề thua kém đời sống cầu nguyện. Lý do, cả hai đều cần thiết cho việc cân bằng nội tâm.
Tương tự thế, việc đối thoại với bậc khôn ngoan, và với sự hướng dẫn của vị ấy, là điều được cần được duy trì một cách sống động. Việc bạn thăm vị ấy dường như không vô ích, ngay cả khi đời sống của bạn không gặp vấn đề, hoặc khi tâm hồn bạn vẫn bình yên. Thật vậy, chỉ riêng việc bạn vun trồng đời sống huynh đệ, thì đã là cách tuyệt vời để bạn đuổi bay thần dữ. Vì Chúa đã nói: “Ở đâu có hai, ba người họp nhau nhân danh Ta, thì Ta ở giữa họ”(Mt 18:20).
Chúng ta cũng có thể nghĩ về gương sáng của các vị ẩn tu trong sa mạc, với mục đích tìm kiếm Thiên Chúa trong cô độc. Dù sống cô độc như thế, nhưng các vị ấy cũng thường xuyên thăm viếng nhau, trao đổi với nhau trong việc kiếm tìm Thiên Chúa, và có nhận sự hướng dẫn từ những người mà các vị ấy tin tưởng. Làm như thế, để tránh bị rơi vào tình trạng nghĩ quá nhiều về bản thân, ngay cả khi bạn cho rằng, bạn đang lớn lên trong sự khiêm tốn và trưởng thành.
Đọc thêm những bài trước:
Nguồn: dongten.net (25.8.2021)
_______
(*): Trong tuần tĩnh tâm mùa chay (từ chiều chúa nhật 21/2/2021 đến trưa thứ sáu 26/2/2021), Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi Giáo triều Roma và các tín hữu tìm về cùng Thiên Chúa, kín múc nghị lực để đương đầu với những thách đố mới. Vì đại dịch Covid, các vị không tĩnh tâm chung như mọi năm, nhưng mỗi vị tĩnh tâm riêng tại nơi thích hợp. Đức Thánh Cha gửi tặng mỗi vị cuốn sách thiêng liêng giúp suy niệm với tựa đề “Abbi a cuore il Signore” (Hãy có Chúa trong lòng). Sách dày 320 trang gồm các thủ bản cũ do một đan sĩ thuộc Đan viện thánh Bartolo biên soạn hồi thế kỷ 17, trên từng tờ rời, dường như để hướng dẫn các môn đệ.
2021
Các nữ tu Dòng Thừa sai Bác Ái và 14 trẻ em khuyết tật từ Kabul đã đến sân bay Rome
Các nữ tu của Dòng Thừa sai Bác ái và 14 trẻ em khuyết tật từ trại trẻ mồ côi ở Afghanistan đã đến sân bay quốc tế của Rome vào hôm thứ Tư một cách an toàn.
Một nữ tu Dòng Thừa sai Bác Ái ở Rome, ngày 16 tháng 9 năm 2017 (ảnh: Daniel Ibanez / CNA / EWTN)
Một linh mục Công giáo và năm nữ tu Dòng thừa sai do Mẹ Têrêsa Calcutta thành lập đã đến Ý trong một chuyến bay sơ tán từ Kabul hạ cánh xuống Rome vào ngày 25 tháng 8, chở theo 277 người.
Cha Giovanni Scalese, bề trên của giáo điểm truyền giáo Afghanistan, cũng đến trên chuyến bay. Ngài đã dành tám năm ở Kabul, dâng thánh lễ hàng ngày cho người ngoại quốc trong thành phố Kabul tại nhà thờ Công giáo duy nhất ở Afghanistan, nằm bên trong đại sứ quán Ý.
Cha Scalese nói với tờ báo La Repubblica của Ý: “Tôi sẽ không bao giờ trở lại Ý nếu không có những trẻ em này đi cùng.
“Chúng tôi không thể để chúng ở đó.”
Những đứa trẻ, trong độ tuổi từ 6 đến 20 tuổi, là thành viên của một trại trẻ mồ côi được thành lập vào năm 2006 bởi Dòng Thừa Sai Bác Ái ở Kabul, hiện đã bị buộc phải đóng cửa do Taliban tiếp quản thành phố.
Sơ Bhatti Shahnaz, một nữ tu khác đã đến Rome trên chuyến bay sơ tán, cũng đã phục vụ các trẻ em khuyết tật ở Afghanistan cùng với cộng đoàn của cô, Dòng Nữ tử Bác ái của Thánh Jeanne Antide.
“50 trẻ em khuyết tật về trí tuệ mà chúng tôi chăm sóc vẫn ở đó,” sơ rơm rớm nước mắt nói.
Cha Matteo Sanavio, chủ tịch tổ chức phi chính phủ Vì trẻ em Kabul, đã có mặt tại sân bay để chào đón những người Công giáo đến từ Afghanistan.
Cha Sanavio nói với Vatican News: “Những khoảnh khắc đầu tiên chúng tôi chia sẻ với nhau là nụ cười ẩn dưới khẩu trang của chúng tôi.”
“Chúng tôi đã có thể ôm hôn nhau, và những lời đầu tiên chúng tôi nói với nhau là: Chúng tôi ngợi khen Chúa vì Ngài đã làm nên những điều vĩ đại.”
ITALIA đã chào đón 2.659 người Afghanistan sơ tán, khoảng một phần ba trong số đó là trẻ em, theo Bộ trưởng Quốc phòng Ý Lorenzo Guerini.
Cha Sanavio nói: “Chúng tôi thực sự phải cảm ơn các lực lượng Ý vì công việc và sự cống hiến của họ, vì tất cả mọi thứ… Họ đã đưa được các nữ tu đến nơi an toàn, những hạt giống nhỏ của lòng bác ái Ki-tô giáo hiện diện ở Afghanistan, và trên hết, chúng tôi phải cảm ơn họ vì đã mang theo những đứa con của chúng tôi, những đứa trẻ của Dòng Thừa sai Bác ái, những người bị khuyết tật nặng.”
Cha cũng nói rằng hiệp hội từ thiện của ngài có kế hoạch chuyển trọng tâm sang hỗ trợ các gia đình Afghanistan đã chuyển đến Ý.
“Sứ mệnh ban đầu của chúng tôi dành cho trẻ em vẫn tiếp tục,” cha nói. “Ngay cả khi bây giờ họ đang ở Ý, họ vẫn là ‘những đứa con của Kabul’”. Cha Scalese nói rằng ngài hy vọng sẽ trở lại Afghanistan để tiếp tục sứ vụ của mình nếu điều kiện cho phép.
“Đó là một vài năm khó khăn và tôi nhận ra rằng nó chỉ có thể kết thúc theo cách này. Nhưng tôi không quá bi quan. Afghanistan có thể tìm thấy sự ổn định của riêng mình. Chúng ta hãy chờ xem chính phủ được thành lập sẽ như thế nào,” cha nói.
Trong khi đó, cha Sanavio nói rằng Tòa thánh sẽ cần phải đánh giá tình hình của Giáo hội Công giáo ở Afghanistan sau khi các linh mục và nữ tu Công giáo di tản khỏi đất nước.
“Ngày nay, tất cả những hạt giống bác ái này có thể bị mất đi đối với mắt người đời, nhưng – như tôi thường nghĩ và nói – nếu hạt giống rơi xuống đất mà không chết đi, thì nó sẽ không kết trái.”
“Giờ đây, những gì do các tu sĩ gieo trồng trong nhiều năm vẫn ở đó và chúng tôi hy vọng và cầu nguyện rằng nó sẽ đơm hoa kết trái”.
Duc Trung Vu, CSsR (Theo National Catholic Register 26.8.2021)
2021
40% linh mục thuộc giáo phận Tampico, Mêhicô, bị Covid-19
– 40% các linh mục thuộc giáo phận Tampico, bên Mêhicô đã bị nhiễm Covid-19 trong vòng một năm rưỡi vừa qua, và có 6 linh mục tử vong. Giáo phận này có tổng cộng 120 linh mục.
Linh mục Bernardo Horacio Arrendondo Segura, cha sở giáo xứ thánh Giacôbê tông đồ, cho biết người mới chết hôm 21/8/2021 vừa qua, là cha César Germán Gómez Padrón, cha phó xứ thánh nữ Têrêsa Calcutta, tại khu ngoại ô thành phố Altamira, tử vong vì Covid-19 lúc mới 38 tuổi, trước sự ngỡ ngàng của nhiều người. Cha bị lây nhiễm khi đi thi hành sứ vụ tại thành phố Puebla, và đã từ trần vì virus sau đó, sau bảy năm làm linh mục.
Cha Arredondo Segura cho biết, trong hai năm, giáo phận Tampico bị mất mười linh mục, trong đó sáu vị chết vì Covid-19 và bốn vị chết vì các bệnh khác. Phần lớn các cha sở đã được chích hai liều vắcxin chống dịch, chỉ có những linh mục rất trẻ thì còn thiếu liều thứ hai.
Trong mỗi thánh lễ, cha Segura đều nhắc nhở các tín hữu tuân hành tất cả các biện pháp y tế. Cả những người không tin tưởng nơi hiệu năng của vắcxin, cha cũng xin họ áp dụng các biện pháp đó vì thân nhân và bạn hữu của họ.
(expresso.press 24-8-2021)
Nguồn: vietnamese.rvasia
2021
CHO VÀ NHẬN
28 21 Tr Thứ Bảy Tuần XXI Thường Niên.
Thánh Au-gút-ti-nô, Giám mục, Tiến sĩ Hội Thánh, lễ nhớ.
1Tx 4,9-11; Mt 25,14-30.
CHO VÀ NHẬN
Là Kitô Hữu lúc 33 tuổi, làm linh mục lúc 36 tuổi, được tấn phong giám mục lúc 41 tuổi: ai ai cũng quen thuộc với tiểu sử tóm lược của Thánh Augustine Hippo, một tội-nhân-trở-thành-thánh-nhân. Nhưng có thực sự biết về cuộc đời thánh nhân thì điều đó mới có giá trị.
Dù khi xa cách Thiên Chúa hay hướng về Thiên Chúa, đời sống của ngài mau chóng đạt đến mức độ mãnh liệt. Nước mắt của mẹ ngài, những lời huấn đức của Thánh Ambrôsiô và, trên hết mọi sự, chính Thiên Chúa nói với ngài qua Kinh Thánh đã thay đổi tính đam mê thế gian của Augustine thành một cuộc đời đầy bác ái.
Từng đắm chìm trong sự cao ngạo về cuộc đời mình trong thời niên thiếu và từng say sưa cặn bã cay đắng của cuộc đời, nên người ta không ngạc nhiên khi thấy Augustine, khi quay trở về, ngài đã phải chống trả với sự tấn công của ma quỷ bằng sự thánh thiện quyết liệt. Thời đại của ngài thực sự sa sút — về chính trị, xã hội và luân lý. Người ta vừa sợ và vừa mến ngài, giống như Thầy Giêsu. Ngài bị chỉ trích không bao giờ cùng: là bản tính khắt khe của loài người.
Cuộc đời ngài, do thiên ý, ngài đã chu toàn nhiệm vụ của một ngôn sứ. Như ngôn sứ Giêrêmia và các vị đại ngôn sứ khác, ngài bị bó buộc nhưng không thể giữ im lặng. “Tôi tự nhủ, tôi sẽ không nhắc đến Người, tôi sẽ không nhân danh Người mà lên tiếng nữa. Nhưng rồi như lửa bừng cháy trong tim, giam hãm thân thể tôi; và tôi cầm hãm không nổi, chịu đựng không thấu” (Giêrêmia 20:9).
Thiên Chúa cho ta nhiều hơn những gì ta xin. Ngài cho một cách quảng đại, không xẻn so tính toán. Và Chúa cũng dạy ta hãy cho đi như vậy. Dụ ngôn ông chủ và những nén bạc một lần nữa minh chứng cho lòng quảng đại của Thiên Chúa.
Trước khi có việc đi xa, ông chủ gọi các đầy tớ đến và trao cho họ những nén bạc. Người năm nén, người hai nén, người một nén. Với số vốn ban đầu, mỗi người đều có cách riêng làm cho nén bạc đó sinh lời. Thế nhưng trong số họ, có người không biết sinh lời đã đem chôn nén bạc xuống đất và còn phiền trách ông chủ hà khắc. Ông chủ phán xử bằng cách “ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi”. Mới nghe qua câu chuyện, ta sẽ cho rằng ông chủ này thật bất công, nhưng có lẽ đó mới là ông chủ nghiêm minh và công bình.
Có một chàng trai nọ trồng mấy chậu hoa ở ban công trong khu chung cư. Sau một thời gian, những chậu hoa buông nhành xống tầng lầu bên dưới. Lúc đầu, chàng trai định kéo chúng lên rồi buộc chặt lại. Nhưng sau đó anh cảm thấy làm như thế là quá ích kỷ nên thôi. Thế là chậu hoa của anh nhanh chóng tạo thành chiếc rèm buông xuống lầu dưới trông rất đẹp mắt.
Thời gian trôi qua và rồi mùa xuân đến, chàng trai hết sức ngạc nhiên thấy có một dây nho bò lên ban công nhà mình. Anh nhoài người nhìn xuống thì thấy có một cô gái xinh đẹp đang ngẩng lên mỉm cười với anh. Thì ra cô gái ở lầu dưới cảm kích trước món quà thiên nhiên của anh nên đã trồng một dây nho và cho nó vươn lên trên như một sự đền đáp. Thế rồi họ làm quen với nhau, khi giàn nho cho mùa trái ngọt thứ hai cũng là lúc chàng trai và cô gái đón nhận tình yêu ngọt ngào của nhau.
Cho và nhận là quy luật trong cuộc sống. Sống ở đời, người ta “có qua có lại mới toại lòng nhau”. Nhưng con người tự nhiên thường thích nhận nhiều hơn là cho đi, không ai chịu cho không để bị thiệt thòi mất mát.
Hàng ngày chúng ta nhận lãnh từ thiên nhiên vũ trụ, từ cuộc sống nhiều hơn những gì chúng ta cho đi. Mặt trời cho ta ánh nắng ban mai ấm áp, bầu trời cho ta làn gió mát. Cỏ cây hoa lá đem đến cho ta sự tươi mới. Thời tiết tuần hoàn, vũ trụ nhịp nhàng chyển dịch đó chẳng phải là món quà vô giá mà ta nhận lãnh hàng ngày sao. Cha mẹ, gia đình, bạn hữu cho ta mối tương giao đằm thắm gần gũi. Mỗi phút giây ta sống trên đời đều gửi đến cho ta một lời nhắn nhủ thiết thân. Mỗi sớm mai thức dậy, ta có biết cám ơn cuộc đời cho ta có thêm một ngày sống để yêu thương không? Với ý nghĩa đó, hóa ra chúng ta là người rất giàu có, rất nhiều cái để cho, nhiều điều để sẻ chia với tha nhân.
Trong sách Công vụ tông đồ, thánh Phaolô viết “Cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20,35). “Cho” với một xác quyết rằng chúng ta đã lãnh nhận rất nhiều ân sủng từ Thiên Chúa. Những ân sủng ấy dành để phục vụ mọi người chứ không phải để ích kỷ cho riêng mình. Chúng ta đã lãnh nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không.
Cho như thế không làm chúng ta nghèo nàn mất mát nhưng càng được giàu sang, được lớn lên trong tương giao với người khác. Cho và nhận đều mang tính tuần hoàn. Điều ta cho sẽ không mất đi nhưng trở lại với những dạng thức khác mới mẻ hơn, vì rằng “trong cái mất luôn có cái được”. Thánh Phanxicô Assisi, vị thánh của sự nghèo khó nhưng lại rất giàu có. Gia tài của Ngài là Thiên Chúa, bạn hữu của Ngài là thiên nhiên vũ trụ, tinh tú trăng sao…Ngài đã nên thánh bằng cuộc sống nghèo nhưng vẫn tự do bát ngát, nên thánh với niềm xác tín rằng “chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân”. Như thế, cái chúng ta cho không chỉ là của cải vật chất mà là chính con người chúng ta. Chúng ta có thể trao cho nhau những điều rất đơn giản, sự chăm sóc yêu thương, một lời nói động viên, một cái nhìn thông cảm hay một lời cám ơn, xin lỗi…
Điều quan trọng không được quên là, Chúa là Thiên Chúa của tình yêu, của lòng thương xót, luôn luôn tôn trọng tự do của con người, nhưng ngài cũng là Thiên Chúa của sự công minh, của sự phán xét.
Ngài phán xét về sự tự do chọn lựa của chúng ta. Chính chúng ta sẽ chịu trách nhiệm về số phận đời đời của chúng ta. Trái với một số người cho rằng, con người chúng ta hoàn toàn bị chi phối bởi các định luật tất yếu, bởi các điều kiện có sẵn, như: môi trường, giới tính, sắc tộc, gia đình…, cho nên không còn trách nhiệm nữa. Đối với Chúa Giêsu, thì dứt khoát không phải như thế. Chúng ta có hoàn toàn tự do để chọn lựa số phận đời đời của chúng ta. Do đó, tự do là điều rất nghiêm túc, rất quan trọng.
Như thế, sự phán xét của Thiên Chúa hoàn toàn dựa trên những quyết định tự do của chúng ta trong cuộc sống hiện tại. Rõ ràng người đầy tớ thứ ba rất ý thức về điều anh ta làm. Anh ta đã tự bào chữa một cách trâng tráo, nhưng anh ta biết mình đã muốn làm gì, và đã quyết định làm. Chính anh ta, hoàn toàn tự do, đã không muốn làm sinh lợi gia sản của chủ. Có thể nói, sự phán xét của ông chủ đã hoàn toàn nằm trong quyết định có tính toán của anh ta. Nói khác đi, anh ta đã tự kết án chính mình.
Sau cùng cũng nên nhớ rằng, sự phán xét của Thiên Chúa đã bắt đầu từ bây giờ. Chúa Giêsu luôn luôn nhấn mạnh với chúng ta là, hãy luôn luôn sẵn sàng chờ đón ngài trở lại. Chính ngày hôm nay, chính giây phút hiện tại sẽ làm nên số phận đời đời của chúng ta. Hãy sống mỗi ngày như là ngày cuối cùng. Nếu chúng ta không biết làm sinh lợi những nén bạc đã nhận được, thì chính ngày hôm nay, chúng ta đã tự kết án chúng ta rồi vậy. Ngược lại, nếu chúng ta luôn tỉnh thức, sẵn sàng, bằng một đời sống bác aí với những việc làm cụ thể, có hiệu quả cho anh em, thì rõ ràng chúng ta đang chuẩn bị Nước Trời cho chúng ta.
