Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
26Tháng Mười
2021

Kẻ nằm yên, người đứng dậy!

26/10/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Đại dịch tạm qua đi, cơn bão dịch bệnh đã tan dần. Thông thường, khi cơn bão đi qua, tàn dư của nó là đống đổ nát hoang tàn: Nhà cửa sụp đổ, cây cao gãy cành nghiêng ngả, người chết chóc, chia ly, thất lạc, phân tán…

Còn bão dịch bệnh lướt qua, dư chấn của nó là: Có kẻ vĩnh viễn nằm yên bất động, có người người đứng dậy đầy những thương tích. Kẻ nằm yên bất động, vì thân xác được vùi chôn vào lòng đất, linh hồn rời bỏ thân xác mà trở về trình diện trước Nhan Thánh Chúa. Người người đứng dậy đầy những thương tích trên thân thể, do bởi di chứng của dịch bệnh để lại.

Nhưng đau thương hơn, là những xan chấn thương tổn về tinh thần: Nỗi buồn chán, vì dịch bệnh đã cướp đi người thân của họ. Sợ hãi vẫn còn hằn sâu trong tâm trí, bởi những ngày phải thở bằng máy, ăn cơm bằng ống, uống nước bằng bơm tiêm, di chuyển bằng băng ca cấp cứu.

Những ánh mắt trẻ thơ, dõi nhìn ra đầu ngõ mong mỏi mẹ cha trở về, nhưng chúng nào có biết, các ngài đã mãi nằm yên trong nấm mồ với hai nhúm tro tàn.

Kỷ niệm đau thương của những ngày phải ở yên trong nhà nhiều tháng liền, không phải để nghỉ ngơi nhưng là để lo sợ.

Những quảng trường, những con đường, phố thị tấp nập trở nên vắng lặng đến lạ thường. Đúng là sự bình yên của chết chóc.

Tiếng rít của xe cứu thương mài bánh trên những con đường, để lại sau lưng tiếng còi hụ hối hả như báo hiệu: Lại có một người nữa đang cố hít sâu, thở mạnh để níu kéo, để giành lại từng giây, từng phút của sự sống, trước cái chết đang gần kề.

Ai sẽ chữa lành những thương tích cho chúng ta? Ai sẽ xoa dịu những nỗi đau mất mát này? Ai sẽ kéo chúng ta chỗi dậy từ những nấm mộ? Và ai sẽ tiếp tục đưa tay dẫn đoàn người đầy thương tích bởi dịch bệnh, để đi tiếp cho hết những đoạn đường của cuộc sống gian truân, giữa trần gian này?

Không ai khác hơn ngoài Chúa Giêsu. Chỉ duy nhất Chúa Giêsu làm được. Người chữa lành những thương tích, bằng cách cho phép chúng ta đặt những đau đớn thân xác và tinh thần, bên cạnh những vết thương mà Chúa đã phải chịu vì chúng ta trong cuộc thương khó năm xưa.

Và giây phút này, Chúa Giêsu tiếp tục mời từng người dâng cho Chúa những thương tích, nỗi buồn, niềm đau, thất bại, chán nản, những sai phạm, thiếu sót và cả tội lỗi… Như là của lễ đẹp nhất dâng lên Chúa Cha trong mỗi Thánh lễ chúng ta tham dự hằng ngày. Và thế là, chúng ta được an ủi, được chữa lành, được xoa dịu, được băng bó, được nghỉ ngơi, được bồi dưỡng trong quyền năng siêu phàm của Chúa.

Dịch bệnh đi qua, biết bao gia đình phải nhìn cảnh người thân của mình nay không còn nữa. Vĩnh viễn nằm yên trong lòng đất? Mãi mãi chia ly tan tác? Không! Không bao giờ. Chính Chúa Giêsu sẽ kéo người thân chúng ta ra khỏi những nấm mộ. Bởi vì, Chúa đã hứa và chính Chúa đã tự thân làm được điều đó. Người thân yêu nằm xuống, không phải là ra đi mãi mãi, cũng chẳng phải yên nghỉ bất động ngàn đời. Nhưng để gieo vào lòng người ở lại niềm hy vọng. Hy vọng được đoàn tụ cùng nhau trong vương quốc của Chúa Giêsu.

Phần chúng ta, những người đang mang thương tích và tổn thương bởi dịch bệnh, tiếp tục bước đi cho cuộc sống mưu sinh giữa trần gian. Nhưng đừng sợ, Chúa Giêsu vẫn đang vác từng người trên vai, bằng cách ban ơn phù trợ của Người cho chúng ta.

Chúa Giêsu đang dẫn mỗi người bước đi giữa trần gian, không phải là cầm tay dắt lối chỉ đường. Nhưng dìu đưa bằng cách soi trí mở lòng, mỗi khi phải đương đầu hay đối diện với nghịch cảnh gian truân khốn khó.

Lạy Chúa chúng con tin: Kẻ nằm yên, Chúa cho chỗi dậy; người đứng lên, Chúa tiếp tục dẫn đường. Lm. Phêrô Trần Trọng Khương

 

 

Read More
26Tháng Mười
2021

ĐTC chào đoàn hành hương Đại kết từ Đức

26/10/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Sáng 25/10/2021, Đức Thánh Cha đã tiếp các tham dự viên đoàn hành hương Đại kết từ Đức đến Roma. Ngài mời gọi họ biết lắng nghe tiếng Chúa trong cuộc đời của họ và lắng nghe nhau trong tiến trình Đại kết.

Đoàn hành hương được hướng dẫn bởi giám mục Tin lành Phúc Âm Friedrich Kramer. Khẩu hiệu của cuộc hành hương là “Tất cả cùng nhau sẽ tốt hơn”.

Phái đoàn đã chào Đức Thánh Cha bằng một bài hát cộng đồng. Dựa vào việc này, Đức Thánh Cha nhận xét: “Ca hát giúp nối kết. Trong dàn đồng ca không ai đứng lẻ loi: điều quan trọng là lắng nghe nhau. Tôi hy vọng Giáo hội có khả năng lắng nghe này. Chúng ta đang học lại điều này trong tiến trình Thượng Hội đồng”.

Lắng nghe

Đức Thánh Cha cũng đưa ra lời mời gọi “hãy lắng nghe giai điệu của Chúa trong cuộc đời anh chị em; điều mà Chúa đã sáng tạo trong cuộc đời anh chị em. Hãy mở rộng không chỉ đôi tai mà cả trái tim của anh chị em. Ai hát với trái tim rộng mở, dù có lẽ họ không nhận ra, thì đã chạm đến mầu nhiệm của Thiên Chúa. Mầu nhiệm này là tình yêu, tình yêu tìm thấy âm thanh huy hoàng, trọn vẹn và độc nhất của nó trong Chúa Giêsu Kitô”.

“Hãy luôn lắng nghe giai điệu của Chúa trong cuộc đời anh chị em. Như vậy, một bài hát được hình thành từ nhiều giọng hát. Ngay cả Đại kết cũng vậy, ở Đức và ở nhiều nơi khác trên thế giới”.

Đức Thánh Cha kết thúc với lời chúc lành xin Chúa ban phúc lành cho những người tham dự cuộc hành hương, bảo vệ họ và gia đình của họ. Và ngài xin họ đừng quên cầu nguyện cho ngài. (CSR_7130_2021)

Nguồn: vaticannews.va/vi/

Read More
26Tháng Mười
2021

ĐTC Phanxicô gặp một nhóm tù nhân

26/10/2021
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Hôm 22/10/2021, tại nhà trọ thánh Marta, Đức Thánh Cha đã tiếp một nhóm tù nhân. Ngài nói với họ: chúng ta có thể sai lầm nhưng không được ở lại trong sự sai lầm.

Một nhóm tù nhân và cựu tù nhân đang thụ án hoặc đã thụ án tại cơ sở của cha Benzi ở Vasto, tỉnh Chieti, và ở Termoli, đã gặp Đức Thánh Cha, người luôn lắng nghe và đồng hành bằng nụ cười và lời nói, khuyến khích tin tưởng vào lòng thương xót của Thiên Chúa, vào sự giúp đỡ của người khác, không lên án về những lỗi lầm họ đã gây ra.

Bước đi

Đức Thánh Cha chọn lắng nghe tiếng nói của họ và cảm ơn họ về chứng tá đã trình bày, thường là khó khăn và mệt mỏi. Trong một đoạn video gửi đến những tù nhân không có mặt, ngài nhắc rằng, điều quan trọng là phải tự bước đi hoặc thậm chí nhờ ai đó nắm tay, và gõ cửa ngay cả khi bạn bị lạc và không biết đi đâu. “Chính Chúa là người cho bạn cơ hội và giúp bạn bước tới”.

Không ở lì trong sai lầm

Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng, tất cả chúng ta đều mắc sai lầm trong cuộc sống, “nhưng điều quan trọng là không ở lại trong sự sai lầm”. Đức Thánh Cha trích dẫn một trong những bài hát của những người lính miền núi cao, mời gọi chúng ta đừng nằm lì trên mặt đất khi bị ngã xuống. Và ngài cũng lưu ý rằng, việc đứng dậy cũng phải nhờ người giúp đứng dậy, nên đừng bao giờ coi thường những người đã vấp ngã. Ngài nói: “Nhiều khi trong cuộc đời, chúng ta tìm thấy một bàn tay giúp chúng ta đứng dậy: chúng ta cũng phải làm điều đó với người khác; bằng kinh nghiệm mình có, hãy làm điều đó với người khác”.

Tạo nên những điều tốt thực sự

Trước khi kết thúc cuộc gặp gỡ, Đức Thánh Cha mời gọi các tù nhân sử dụng những gì chúng ta đã trải qua để tạo ra những điều tốt đẹp thực sự: “Tôi cầu chúc rằng, kinh nghiệm của các bạn sẽ có kết quả, nó giống như hạt giống, được gieo và sau đó lớn lên, phát triển… Cầu mong nó giống như một căn bệnh tốt: nó lây lan. Một trải nghiệm dễ lây lan. Và chớ gì nó có thể giải phóng, có thể mở ra cánh cửa cho rất nhiều người cần phải sống với trải nghiệm mà các bạn đã sống. (CSR_7119_2021)

Read More
26Tháng Mười
2021

PHẤN ĐẤU QUA CỬA HẸP VÀO NƯỚC TRỜI

26/10/2021
Anmai
Phụng vụ, Suy niệm hàng ngày
0

27  22  X  Thứ Tư Tuần XXX Thường Niên.

Rm 8,26-30; Lc 13,22-30.

PHẤN ĐẤU QUA CỬA HẸP VÀO NƯỚC TRỜI

Thiên Đàng hay Nước Thiên Chúa là ‘nơi’ Thiên Chúa dành sẵn cho con người sống hạnh phúc cùng Ngài. Từ khi sa ngã phạm tội, ‘cửa’ Thiên Đàng đã đóng lại đối với con người. Khi Chúa Kitô chịu chết trên thập giá và để ban ơn cứu độ thì cánh cửa ấy lại được mở ra, nhưng không phải cánh cửa thênh thang dễ dãi mà là cánh cửa hẹp. Ai muốn vào Nước Chúa đều được Ngài vui mừng đón nhận nhưng phải “chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào.”

Sở dĩ phải qua cửa hẹp bởi không phải tất cả những gì ta đang sở hữu đều có thể mang vào Thiên Đàng. Có những thứ của cải có thể hữu dụng hoặc tăng giá trị cho ta trong cuộc sống trần gian, nhưng lại là một thứ ‘hành lý cồng kềnh’ khi đi qua cánh cửa hẹp để vào Thiên Đàng. Chỉ một thứ mà chúng ta mang bao nhiêu cũng không dư đó là tình yêu.

Vậy thì những gì cản trở ta vào Nước Trời, tại sao ta không loại bỏ? Và tại sao ta không “bán đi” những sự đời này để mua sắm lấy những tài sản sẽ tồn tại vĩnh cửu ở đời sau, nơi mối mọt không thể đục khoét, nơi kẻ trộm không thể lấy đi (Lc 12, 33)?

Chúa Giêsu đã tự ví mình là cửa chuồng chiên : “Tôi là cửa cho chiên ra vào” (Ga 10, 7). Người đòi những ai muốn vào Nước Thiên Chúa phải bước qua cửa hẹp : “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào”. Theo thánh Phaolô : “Bước qua cửa hẹp” là phải chiến đấu đến cùng, phải đi con đường hẹp của thập giá, phải can đảm chống lại sự cám dỗ của ma quỷ, thế gian và xác thịt, đồng thời luôn làm theo thánh ý Chúa Cha như lời Chúa Giêsu : ”Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : “Lạy Chúa ! Lạy Chúa !” là được vào Nước Trời cả đâu ! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy, là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21).

Bước qua cửa hẹp là chọn sống theo các đòi hỏi của Tin Mừng : là đi con đường chật hẹp, leo dốc ít người muốn theo, là đường thánh giá mà Đức Giêsu đã xin bỏ ý riêng để vâng phục ý Chúa Cha (Lc 22, 41). Người cũng đòi các môn đệ phải chọn cửa hẹp noi gương Người : “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo (Lc 9, 23).

Bước qua cửa hẹp đòi phải loại trừ “cái tôi” :  Ở đây là chiến đấu với “cái tôi” ích kỷ của mình, cái tôi nặng nề vì những vun quén cá nhân, “cái tôi” phình to ra vì sự tự mãn tự kiêu và tham vọng cao. Thật ra cửa vào sự sống không hẹp bao nhiêu, nhưng đã trở nên hẹp vì “cái tôi” quá to. Cần phải làm cho “cái tôi” ấy nhỏ lại mới được vào Nước Trời (Mt 18, 3). “Cái tôi” của chúng ta luôn có khuynh hướng bành trướng do sự thu tích tri thức, tiền bạc, khả năng. Cả kinh nghiệm, tuổi tác, chức vụ cũng có thể làm cho “cái tôi” ấy bị xơ cứng và phình to ra.

Để trở nên như trẻ nhỏ, chúng ta cần phải đươc ơn Chúa dần dần biến đổi nên khiêm nhường tự hạ hơn (Mt 18, 3-7). Đây là một cuộc chiến đấu với chính mình. Khi huỷ mình ra không, ta sẽ dễ đi qua cửa hẹp và dễ vào trong Nước Trời. Hãy noi gương khiêm hạ của Gioan Tẩy giả khi trả lời các môn đệ về tương quan giữa ông với Đấng Thiên Sai Giêsu : “Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi”  (Ga 3, 30).

Phải chiến đấu mới vào được Nước Trời : Đời sống Kitô hữu là một cuộc chiến đấu liên tục để vượt qua “cái tôi” ích kỷ và phải nhanh chân chiến đấu để vào Nước Trời trước khi quá muộn. Ơn Cứu độ là của Chúa ban cho, nhưng đòi ta phải kiên trì cầu xin và biết giơ tay đón nhận. Ước gì đừng bao giờ chúng ta tự hào vì mình đã biết Chúa, nhưng phải luôn khiêm hạ, đơn sơ như trẻ thơ để Chúa biết và thừa nhận ta khi nói với chúng ta : “Khá lắm ! Hỡi người đầy tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh !” (Mt 25, 21).

“Ta không biết các ngươi” : Nhiều người Do thái đã đến chậm khi cửa Nước Trời đã đóng lại. Họ gõ cửa đòi vào. Họ tưởng mình chắc sẽ có một chỗ nơi bàn tiệc Nước Trời, vì họ đã từng ngồi đồng bàn với Chúa Giêsu, và đã nhiều lần nghe Người giảng dạy, đã chứng kiến các phép lạ Người làm. Thế nhưng họ đã bị Chúa từ chối : “Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt Ta, hỡi những quân làm điều bất chính !” (Lc 13, 27). Chúa cũng có thể nói với mỗi người chúng ta như vậy, nếu chúng ta dù có chăm chỉ học hỏi Kinh thánh và cầu nguyện, có siêng năng xưng tội rước lễ, nhưng lại không thực hành theo Lời Chúa dạy, không chịu mở cửa tâm hồn để mời Chúa vào làm chủ cuộc đời của ta.

Có khi nào chúng ta nghĩ rằng mình cũng ở trong số những người bị đuổi đi cho khuất mắt Chúa và trong số những quân làm điều bất chính nói trên hay không ?  Lời chữa mình của người Do thái cũng có thể là của nhiều tín hữu chúng ta hôm nay : Vì chúng ta đã từng năng dự thánh lễ và nghe giảng lời Chúa, từng là thành viên Hội đồng Mục vụ hay Ban Chấp Hành các hội đoàn công giáo tiến hành… Nhưng điều quan trọng Chúa đòi phải có là phẩm chất đức tin chứ không phải chỉ là danh hiệu tín hữu. Phẩm chất của người Kitô hữu là sống theo Lời Chúa dạy và luôn chiến đấu loại bỏ các thói hư để có thể vào được Nước Trời ngang qua cửa hẹp.

Để bước qua một cánh cửa hẹp, chúng ta phải tập thói quen bác ái : luôn quên mình để sống khiêm nhường phục vụ tha nhân, quyết tâm loại trừ các thói hư cồng kềnh không thể lọt vào Nước Trời là tham lam tiền bạc, tranh giành nhau địa vị cao thấp, ham hưởng thụ các lạc thú bất chính: nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng, cờ bạc cá độ gây tán gia bại sản… Những thói hư cồng kềnh đó còn là thói ích kỷ, làm ngơ trước nỗi đau của tha nhân bên cạnh…

Vất bỏ những thói hư nói trên quả thật không dễ dàng, vì đây là một cuộc “chiến đấu” nội tâm trường kỳ đầy khó khăn. Tuy vậy, chúng ta không được nản lòng, vì xác tín rằng : có Chúa Kitô luôn đồng hành với chúng ta. Người sẽ cử Thánh Thần đến ở lại với chúng ta nếu chúng ta biết cầu xin và sẵn sàng đón nhận ơn Thánh Thần. Vào giờ chết của chúng ta, Chúa Giêsu sẽ đón nhận chúng ta vào dự bàn tiệc Nước Trời với tổ phụ Ápraham là “Cha các tín hữu”.

 

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 1.113
  • Page 1.114
  • Page 1.115
  • …
  • Page 2.058
  • Next page
Bài viết mới nhất
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2026 - 2027  
31/08/2026
TÂM SỰ NGƯỜI LINH MỤC.
23/07/2026
Di chúc thiêng liêng của Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp
11/07/2026
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.