2023
UNESCO VINH DANH 4 TU SĨ CÔNG GIÁO

2023
Tỉnh bang Vaud, Thụy Sĩ: một linh mục Phi châu bị cách chức vì quấy rối tình dục
Thành phố Lavaux bên bờ biển thuộc tỉnh bang Vaud
cath.ch, Maurice Page, 2023-04-14
Một linh mục châu Phi bị cáo buộc quấy rối tình dục đã bị Liên đoàn Giáo hội Công giáo la-mã tỉnh bang Vaud cách chức vào cuối tháng 1 năm 2023 khỏi sứ vụ ở một giáo xứ trên bờ biển Vaud. Theo ông Cédric Pillonel, tổng thư ký Liên đoàn, sự tin tưởng cần thiết để tiếp tục sứ vụ đã bị phá vỡ.
Ông Pillonel cho biết, ký kết với giáo xứ từ đầu năm 2022 nhưng linh mục đã gặp khó khăn trong việc hòa nhập vào nhóm mục vụ.
Bị cáo buộc quấy rối tình dục
Ngày 12 tháng 12 năm 2022, trong một buổi gặp tại nhà thờ giáo xứ với một giáo lý viên, linh mục bị cho là đã sờ vào đùi và vuốt gáy của cô. Cô cảm thấy mình bị quấy rối tình dục và đã tố cáo hành vi này với Giáo hội tỉnh bang Vaud ngày 14 tháng 12. Ngày hôm sau, 15 tháng 12, Liên đoàn đã có hai cuộc phỏng vấn. Buổi sáng với cô giáo lý viên, buổi chiều với linh mục. Linh mục công nhận đã sờ trên đầu gối, theo linh mục đó là một cử chỉ của tình bạn chứ không phải là vuốt ve. Linh mục phủ nhận đã chạm vào cổ cô.
Theo thỏa thuận với bà Mari Carmen Avila, đại diện của giám mục về việc ngăn ngừa lạm dụng, một biện pháp đình chỉ đã được gởi đến linh mục. Biện pháp này đi kèm với lệnh cấm tùy tiện và cấm liên lạc với nạn nhân hay với những người khác trong giáo xứ, ngoại trừ người điều hành. Đây là biện pháp trong thời gian điều tra và để vấn đề lắng xuống trong giáo xứ.
Phá vỡ lòng tin tưởng
Một lệnh mà linh mục không tôn trọng khi đưa vụ việc ra công chúng, dẫn đến tình trạng trở nên trầm trọng hơn. Ông Cédric Pillonel giải thích: “Chính hành vi này đã phạm đến lòng tin tưởng, dẫn đến việc linh mục bị cách chức ngày 30 tháng 1 năm 2023, với thời hạn pháp lý là ba tháng, tức là ngày 30 tháng 4.” Ngay lập tức linh mục bị đình chỉ công việc. Biện pháp này không ảnh hưởng đến cuộc điều tra và hình phạt giáo luật có thể có.”
Một tranh chấp có thể
“Giống như bất kỳ nhân viên nào, dĩ nhiên linh mục có quyền phản đối việc cách chức này trước Tòa án Lao động. Nhưng cho đến nay tôi vẫn chưa nhận được một thông báo nào từ tòa án”.
Theo ông Cédric Pillonel, thông điệp gửi đến các tín hữu trong bản tin giáo xứ vào cuối tháng 1 không nhằm mục đích áp đảo linh mục nhưng đưa ra “những hành vi không phù hợp” để dập tắt tin đồn ấu dâm, thậm chí là hiếp dâm.
Thực tế không có hợp đồng lao động có nguy cơ làm cho linh mục mất giấy phép cư trú, ông Cédric Pillonel lưu ý, đối với bất kỳ công dân không phải người châu Âu nào, biện pháp này thuộc luật liên bang.
Ông Pillonel cũng bác bỏ mọi yếu tố chủng tộc trong vụ này: “Trong số 16 Đơn vị Mục vụ của bang Vaud, ngày nay có không dưới 5 đơn vị thuộc trách nhiệm của các linh mục kiêm điều hành viên người châu Phi. Bang của chúng tôi được sự hỗ trợ mục vụ của nhiều linh mục từ các nơi khác đến và chúng tôi rất biết ơn họ.”
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
2023
“Những gì đến từ Tòa Thánh không phải lúc nào cũng là sự thật”
Các cuộc thảo luận về sức khỏe của giáo hoàng là rất sôi nổi, và sự thiếu minh bạch của Tòa Thánh trong vấn đề này là rõ ràng. Mỗi thứ bảy hàng tuần, phóng viên thường trực của báo La Croix, Loup Besmond de Senneville đưa quý độc giả vào hậu trường của đất nước Vatican nhỏ nhất thế giới này.
Đó là lời tâm sự được đưa ra vào cuối cuộc điện thoại, được cho là bằng chứng của một nguồn tin làm việc tại Vatican trong nhiều thập kỷ. Chủ đề trong ngày: sức khỏe của Đức Phanxicô, tâm điểm của mọi chú ý kể từ khi ngài nhập viện tại Bệnh viện Gemelli vào ngày 29 tháng 3. Ngày hôm đó người nói chuyện nói với chúng tôi: “Chúng tôi biết, những gì Tòa Thánh đưa tin không phải lúc nào cũng sự thật.” Ám chỉ đến những sai sót trong thông tin liên lạc của Vatican về sức khỏe của giáo hoàng, ban đầu Tòa Thánh khẳng định Đức Phanxicô nhập viện để kiểm tra “theo lịch trình”.
Tuy nhiên, nếu đúng là phải kiểm tra theo lịch trình thì kiểm tra này được lên lịch ngày thứ sáu, hai ngày sau khi ngài vào bệnh viện cấp cứu. Ngày thứ tư 29 tháng 3 khi ngài vào bệnh viện không có lịch trình nào.
Đức Phanxicô vội vàng hủy bỏ các cuộc hẹn vào giờ chót và vào bệnh viện trên xe cấp cứu, một vài nguồn tin hôm nay xác nhận ngài đã phải thở oxy hôm đó.
Như chúng ta biết, các “Tòa Thánh” này, nơi có các dịch vụ của Giáo triều la-mã, có các bộ hay Phủ Quốc vụ khanh chiến lược đã giữ nhiều bí mật trong các bức tường của họ. Trong nhiều thế kỷ, các bí mật quốc gia luôn được Giáo hội, biện minh đây là phương tiện để bảo vệ một thể chế, và đã là mục tiêu bị nhắm trong các chiến dịch gây bất ổn nghiêm trọng.
Truyền thống này của Vatican được thêm vào là để che giấu tình trạng sức khỏe thực sự của các giáo hoàng, như Rôma đã làm rất nhiều vào thời Đức Gioan-Phaolô II. Và Đức Phanxicô cũng áp dụng, ngài xem sức khỏe của ngài là một chuyện hoàn toàn riêng tư và xin các cộng sự viên của ngài nói về nó càng ít càng tốt. Dù kể qua điện thoại, ngài đã kể với một trong những người bạn của ngài, ngài đã bất tỉnh trước khi nhập viện, trước khi lời tâm sự này được đăng trên báo chí. Và để cho các dịch vụ của Giáo triều không phải “lúc nào cũng nói sự thật.”
Marta An Nguyễn dịch
2023
Vì sao các linh mục lại ăn cắp?
Hình minh họa: Đồng xu của bà góa
Các trường hợp linh mục phạm tội ăn cắp hoặc biển thủ tiền của Giáo hội thường làm trò cười trên các bài viết. Làm thế nào những người bảo vệ đức tin này lại phản bội điều răn thứ 7 của Chúa?
Tại sao các linh mục ăn cắp? Đây là câu hỏi mà một nghiên cứu rất nghiêm túc của Mỹ đã xem xét. Các kết luận của nghiên cứu này đã mang lại ít nhiều giá trị cho Giáo hội hoàn vũ.
Theo một nghiên cứu gần đây được công bố trong số tháng 1-tháng 6 của Tạp chí Kế toán Pháp lý và Điều tra (Journal of Forensic and Investigative Accounting) và được trang công giáo The Pillar xem xét, thì các linh mục trộm cắp này thường có động lực là thái độ cay chua, ghen tị và mong muốn che đậy những sai lầm đạo đức khác.
Nếu sự tin tưởng vào các linh mục và sự yếu kém của các cơ quan giám sát tạo điều kiện thuận lợi cho hành động này, nhưng chức linh mục không đặc biệt thu hút những kẻ lừa đảo.
Các nhà nghiên cứu Robert Warren và Timothy J. Fogarty đã tổng hợp thông tin về tội phạm tài chính do các linh mục công giáo Mỹ phạm trong sáu thập kỷ qua. Họ đã xem xét các yếu tố môi trường và cá nhân để hiểu làm thế nào các linh mục giáo xứ lại bị cám dỗ về tội phạm tài chính trong chính giáo xứ của họ.
Tam giác lừa đảo
Phân tích của họ tập trung vào trường hợp của hơn một trăm linh mục bị kết tội trộm cắp hoặc gian lận kể từ năm 1963 tại Hoa Kỳ. Nghiên cứu này nhằm mục đích đánh giá tội phạm theo cái mà các nhà nghiên cứu gọi là “tam giác lừa đảo”: áp lực, cơ hội và sự hợp lý hóa.
“Các linh mục không chỉ có khả năng ăn cắp một lần mà còn tiếp tục ăn cắp theo thời gian”
Hơn 90% linh mục đang thi hành chức vụ tại giáo xứ khi họ phạm tội, trung bình họ thu gần 230.000 đô la trong khoảng thời gian trung bình sáu năm.
Các nhà nghiên cứu lưu ý, trong tất cả các trường hợp này, cơ hội ăn cắp tương ứng với điều kiện sinh hoạt trong giáo xứ của họ, không những chỉ ăn cắp một lần nhưng tiếp tục trong nhiều năm.
Bản phân tích ghi lại bốn phương pháp chính: “Lấy tiền trực tiếp thu được hàng tuần hoặc từ quỹ của người nghèo; ép các giáo dân lớn tuổi và dễ bị tổn thương (chủ yếu là các bà góa) đưa tiền cho giáo xứ hoặc cho cá nhân linh mục dưới nhiều lý do khác nhau; chuyển chi phiếu trả cho giáo xứ qua các tài khoản không thuộc giáo xứ; quỹ giáo xứ trả quá mức cho các chi phí cá nhân.
Quá ít phát hiện và ngăn chặn
Các nhà điều tra đưa ra sự yếu kém của các phương tiện phòng ngừa và điều tra trong Giáo hội. Giáo luật trao cho linh mục quản xứ độc quyền kiểm soát tài chính của giáo xứ, ngay cả khi họ buộc phải dùng chúng vì lợi ích cộng đồng. Vì thế họ có quyền đơn phương mở tài khoản ngân hàng, phân phối các quỹ và bán tài sản.
“Việc phát hiện là do tình cờ. Chỉ 29,5% trường hợp gian lận hoặc trộm cắp được phát hiện khi có kiểm tra tài chính”
Báo cáo cho biết, các hội đồng giáo xứ, gồm các tình nguyện viên, có xu hướng chỉ đảm bảo sự kiểm soát chính thức, phê duyệt một cách có hệ thống các hành vi của linh mục, người được xem là ở ngoài mọi nghi ngờ. Về phía các nhà lãnh đạo giáo phận, họ mong chờ các giáo xứ tự trị. Vì thế các giáo xứ không bị kiểm tra thường xuyên.
Theo báo cáo, việc phát hiện là do tình cờ. Chỉ 29,5% trường hợp gian lận hoặc trộm cắp được phát hiện khi có kiểm tra tài chính giáo xứ hoặc trong những lần kiểm tra thường kỳ. Gần một nửa số trường hợp được đưa ra ánh sáng trong nghiên cứu là do có người tố cáo, do có các vụ thâm nhập hoặc do điều tra bên ngoài.
Dữ liệu cho thấy chức tư tế không lôi cuốn những kẻ cố ý lừa đảo hoặc những người muốn trộm cắp. Các trường hợp được kiểm tra cho thấy các vụ này thường xảy ra với những người đã có hơn hai thập kỷ phục vụ trong sứ vụ và ở tuổi trung bình là 52 tuổi.
Lần ăn cắp đầu tiên
Thường thường trong dân chúng, yếu tố có thể dẫn đến phạm tội ăn cắp là khi họ có nhu cầu vật chất bất thình lình, như mất việc làm, khó đáp ứng các nhu cầu cơ bản của gia đình. Nhưng những yếu tố này không liên quan, không là những yếu tố đầu tiên nơi các linh mục công giáo.
“Trong hơn một nửa số trường hợp, vấn đề là họ muốn có một mức sống cao hơn, muốn có vẻ bề ngoài thành công về vật chất”
Vì thế động lực phải được tìm kiếm ở nơi khác. Nhu cầu về nguồn tài chính để bù đắp cho những khiếm khuyết đạo đức khác, nói chung là có bản chất tình dục được thấy trong gần 12% trường hợp. Tiền ăn cắp dùng để hỗ trợ cho “các mối quan hệ bất hợp pháp”. Nợ cờ bạc xảy ra trong 8,4% trường hợp.
Nhưng ngoài những nhu cầu cấp thiết, trong hơn một nửa trường hợp, đó là để có một mức sống cao hơn và muốn có vẻ bề ngoài thành công về vật chất.
Cay chua là nguyên nhân đầu tiên dẫn đến trộm cắp
Theo bản báo cáo, mặc dù ở Hoa Kỳ, các linh mục giáo phận được hưởng nhiều lợi ích, bao gồm ăn ở, bảo hiểm y tế, trợ cấp xe hơi và chế độ hưu trí, nhưng mức lương của họ gần như không cao hơn mức lương tối thiểu cho một công việc khá đòi hỏi và mất nhiều thời gian học hành. Vì thế đôi khi họ có cảm thấy bất công và ghen tị. Họ nghĩ họ chỉ lấy những gì thuộc về họ.
Nhiều người trong số các linh mục này đã dùng tiền bất chính để mua căn nhà thứ hai hoặc thứ ba. Trong một số ít trường hợp, họ muốn an toàn khi về hưu.
“Một vài linh mục dùng tiền bất chính để giúp người nhà hay các tổ chức từ thiện”
Cuộc điều tra cũng lưu ý, trong chừng mực các cha xứ thường cho mình là ‘doanh nhân độc lập’, họ có xu hướng chống lại quyền lực cấp bậc theo quan điểm cá nhân của họ về những gì mang lại lợi ích tốt nhất cho ‘khách hàng’.
Đôi khi họ làm từ thiện
Trong một số ít trường hợp, các linh mục đã không dùng tiền ăn cắp và biển thủ để làm lợi cho mình. Các báo cáo cho biết có bảy linh mục đã dùng tiền bất chính để giúp gia đình hoặc giúp các tổ chức từ thiện ở nước ngoài.
Tội ác và hình phạt
Các tác giả nhấn mạnh, ngay cả khi họ bị bắt và bị kết án, các bản án tù lâu năm là ngoại lệ chứ không phải theo quy tắc. Trong nhiều trường hợp, các linh mục chỉ phải chịu hình thức kỷ luật của chính quyền giáo hội. Gần một phần ba số người bị kết án hình sự sau đó đã có thể tiếp tục sứ vụ. Bản nghiên cứu lưu ý: “Những cơ hội để ăn cắp có thể được hỗ trợ do họ biết khi bị phát hiện sẽ không bị trừng phạt nghiêm khắc và sẽ không có hậu quả nghiêm trọng nào về mặt uy tín”.
Theo các kết luận của báo cáo, các giáo sĩ phạm tội về mặt tài chính có điểm chung là họ bị cô lập, bị mất lòng tin với sứ vụ và có mối quan hệ xáo trộn với các cấu trúc của giáo hội. Cùng với nhu cầu cải thiện cơ chế kiểm soát tài chính và trách nhiệm giải trình, nghiên cứu nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc đào tạo thường huấn cá nhân và thiêng liêng cho các linh mục trong suốt sứ vụ của họ.
Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
