2020
Khi đôi ta về một nhà
Khi đôi ta về một nhà, anh tự nhủ rằng mình không còn phải đi đâu để tìm hạnh phúc nữa, vì hạnh phúc ấy đã hiện hữu nhãn tiền trước mắt anh đây rồi. Qua bao nhiêu tháng năm mòn mỏi tìm kiếm, rốt cuộc anh đã có lại được chiếc xương sườn bị lạc mất của mình bấy lâu. Hệt như một cơ duyên của Tạo Hoá, anh với em, từ hai phương trời xa lạ, lại vô tình gặp nhau, có cảm tình với nhau rồi bỗng dưng cảm thấy không thể sống thiếu nhau dù chỉ trong một khoảnh khắc. Anh không biết thế nào là tình yêu, anh không đủ ngôn từ để định nghĩa nó. Anh không phải là thi sĩ hay nhạc sĩ để có thể dùng những áng thơ hay ca từ diễm lệ mà mô tả tình yêu. Anh chỉ biết nhìn em, ngắm em, ôm em vào lòng rồi hét to lên với thiên hạ rằng: “Tình yêu chính là người con gái tuyệt đẹp đang ở trong vòng tay của tôi đây!”
Khi đôi ta về một nhà, ngôi nhà ấy sẽ trở thành thiên đường tại thế của chúng ta. Anh biết mình không còn là chàng thanh niên lêu lỏng như ngày xưa nữa. Anh biết mình bắt đầu gánh trên vai một trách nhiệm rất lớn. Anh phải bỏ bớt những tương quan không cần thiết bên ngoài, và cả những thói quen không hợp với đời sống lứa đôi của chúng ta. Anh phải cố gắng làm việc thật nghiêm chỉnh để lo cho đời sống của chúng ta. Nhà chúng ta sẽ có một mảnh vườn nhỏ và nơi đó sẽ có những cánh hoa thật xinh. Góc nhỏ bên này sẽ là một hồ cá nhỏ, còn góc bên kia sẽ là nơi lũ nhỏ quậy phá của chúng ta chơi đùa. Như thế, mỗi sớm mai, khi ánh nắng đầu ngày vừa len qua ô cửa, mùi hương hoa sẽ phủ khắp cả không gian, thơm và đẹp như tình yêu của chúng ta vậy. Cả nhà ta cùng sẻ chia với nhau những bữa cơm trong tiếng vui cười rộn rã hân hoan.
Khi đôi ta về một nhà, chúng ta sẽ có một đàn con thật đáng yêu. Con gái của chúng ta sẽ đẹp như thiên thần, hệt như em vậy. Còn con trai của chúng ta chắc chắn sẽ là một bản sao tuyệt vời của chồng em. Chúng là kết quả của tình yêu chính ta, là món quà mà Chúa tặng thưởng cho chúng ta. Chúng là vật báu của chúng ta nên chúng ta có một trách nhiệm rất lớn với chúng. Chúng sẽ gọi em là “mẹ”, và sẽ gọi anh là “bố”. Hạnh phúc biết bao, em nhỉ! Anh và em phải làm việc nhiều hơn để có điều kiện lo cho chúng. Ta sẽ dạy chúng biết vâng lời, biết học hành chăm ngoan, biết lễ phép với người lớn. Anh và em sẽ dạy chúng biết làm dấu thánh giá trước mỗi bữa ăn, biết đọc kinh dâng mình mỗi buổi sáng, còn buổi tối thì cả gia đình ta sẽ cùng quây quần bên nhau tạ ơn Chúa. Chúng ta sẽ cùng nhau đi lễ vào mỗi Chúa Nhật, hoặc bất cứ ngày nào trong tuần mà chúng ta rảnh. Cuối tuần, cả gia đình ta sẽ cùng nhau về thăm ông bà nội, ông bà ngoại, họ hàng thân quen hoặc có thể đi xem phim, đi công viên, sở thú. Tiếng cười nói sẽ luôn rộn rã trong căn nhà nhỏ bé này, và niềm hạnh phúc cứ ngày thêm to lớn.
Khi đôi ta về một nhà, chúng ta sẽ chia sẻ cuộc sống với nhau, chắc cũng sẽ có những lúc không vừa lòng, không ưng ý. Có những khi vì áp lực công việc, vì những hiểu lầm này nọ, anh lớn tiếng với em, anh bỏ bê cơm nước, anh không dành nhiều giờ cho em, anh không thể tặng em những món quà hay những đoá hoa xinh đẹp như ngày còn hẹn hò, em hãy hiểu cho anh nhé. Giả như những điều đó có xảy ra, không có nghĩa là anh không còn yêu em nữa. Hãy tin anh: với anh, em là tất cả! Anh sẽ cố gắng để trở thành một trụ cột vững chắc cho gia đình, anh sẽ vươn vai để che chở cho em và con. Nhưng nếu có lúc nào đó, khi thấy anh mệt mỏi, em hãy nâng đỡ anh bằng sức mạnh nơi con tim hiền dịu của em. Hãy sát cánh bên anh, chứ đừng để anh bơ vơ một mình chống chọi với bão tố cuộc đời. Có những khi hai ta không cùng một tiếng nói, dù gì thì gì, qua ngày hôm sau, hãy làm hoà với nhau, em nhé! Và khi em nghe lời xin lỗi từ anh (dù có khi anh không có lỗi), em phải ngã vào lòng anh, ôm lấy anh và mỉm cười với anh, chứ đừng gạt anh ra khỏi cuộc đời, đừng xem như anh không tồn tại. Anh sẽ đau khổ lắm đấy, em biết không!
Đôi ta về một nhà nghĩa là chúng ta đã trở nên một rồi. Cuộc sống lứa đôi không dễ chút nào đâu! Anh nghe người lớn nói thế, mà anh cũng nghĩ như thế! Tình yêu đâu phải là cái có sẵn đó rồi cứ tồn tại như vậy giữa hai con người hợp tính hợp tình nhau mọi đàng. Nó cần được xây dựng và vun đắp từ những quan tâm nhỏ bé, những lúc đút miếng cơm cho nhau, những lúc chậm mồ hôi trán cho nhau, những lúc nhường nhịn nhau một tí, những lúc chịu đựng nhau một tí. Chúng ta tuy yêu nhau đậm sâu, mà chúng ta cũng khác nhau nhiều điều lắm. Nhưng Chúa đã tạo dựng chúng ta cho nhau và giúp nhau nên thánh. Em biết không, anh vẫn luôn tin rằng, Chúa dựng nên anh không hoàn hảo vì Ngài sẽ dựng nên em để bù vào cái “không hoàn hảo” đó của anh. Thế nên, đã về một nhà rồi thì đừng bao giờ bước ra khỏi căn nhà đó mà không có người kia nắm tay thong dong dạo bước, nhé em!
Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
2020
Thư và kinh nguyện của ĐTC Phanxicô gửi đến các tín hữu trong tháng Năm
Anh chị em thân mến
Tháng Năm đã gần kề, tháng mà dân Chúa bày tỏ tình yêu và lòng sùng mến đặc biệt mãnh liệt với Đức Trinh Nữ Maria. Truyền thống trong tháng này là đọc Kinh Mân côi ở nhà, trong gia đình. Trong những hạn chế của đại dịch buộc chúng ta phải đề cao khía cạnh gia đình tại gia cũng như khía cạnh thiêng liêng.
Vì vậy tôi đã nghĩ đến việc đề nghị tất cả mọi người tái khám phá vẽ đẹp của việc đọc kinh Mân côi trong gia đình vào tháng Năm. Giờ kinh này có thể đọc chung hoặc đọc riêng; tùy theo hoàn cảnh mà anh chị em chọn lựa, bằng cách tận dụng tối đa cả hai khả năng. Nhưng trong bất cứ tình huống nào đều có một bí quyết để làm việc đó: tính đơn giản; nó rất dễ để tìm thấy, ngay cả trên internet, các mẫu cầu nguyện thật hay để làm theo.
Ngoài ra, tôi gửi đến anh chị em hai bản kinh cầu nguyện với Đức Mẹ mà anh chị em có thể đọc sau khi lần chuỗi, và bản thân tôi sẽ đọc nó trong tháng Năm, kết hợp cách thiêng liêng với anh chị em. Tôi đính kèm với thư này để tất cả mọi người tùy nghi sử dụng.
Anh chị em thân mến, khi cùng chiêm ngưỡng khuôn mặt Chúa Kitô nơi trái tim của Đức Maria, Mẹ của chúng ta, sẽ làm cho chúng ta nên hiệp nhất hơn trong một gia đình thiêng liêng và giúp chúng ta vượt qua được thử thách này. Tôi sẽ cầu nguyện cho anh chị em, đặc biệt cho những người đau khổ nhất, và phần anh chị em, xin hãy cầu nguyện cho tôi. Tôi chân thành cám ơn và chúc lành cho anh chị em.
Roma, ngày 25 tháng 4 năm 2020, tại đền thờ Gioan Lateranô
Lễ thánh Marcô
Giáo hoàng Phanxicô

1. Kinh cầu Đức Mẹ
Lạy Mẹ Maria, Mẹ luôn soi sáng nẻo đường chúng con đi như dấu chỉ ơn cứu rỗi và hy vọng.
Chúng con phó dâng cho Mẹ, là Đấng cứu chữa các bệnh nhân, bên thập giá Mẹ đã kết hợp với đau khổ của Chúa Giêsu, bằng cách giữ vững niềm tin của mình.
Lạy Mẹ là sự cứu rỗi của người Rôma, Mẹ biết chúng con đang cần gì và chúng con tin chắc rằng Mẹ sẽ lo liệu, như ở Cana miền Galilê, để niềm vui và ngày lễ có thể được trở lại sau thời gian thử thách này.
Lạy Mẹ của Thiên Chúa Tình yêu, xin giúp chúng con biết vâng theo ý muốn của Chúa Cha và thực hành những điều Chúa Giêsu nói với chúng con, Ngài đã mang nơi bản thân những đau khổ của chúng con và đã gánh lấy những đau đớn của chúng con để dẫn dắt chúng con, qua thập giá, hướng đến niềm vui phục sinh. Amen!
Lạy rất thánh Đức Mẹ Chúa Trời, chúng con tìm nơi trú ân dưới sự chở che của Mẹ. Lạy Đức Trinh Nữ hiển vinh và được chúc phúc, xin đừng khinh chê những lời khẩn xin của chúng con trong cơn quẫn bách, và xin Mẹ giải thoát chúng con khỏi mọi khốn cùng.
2. Kinh cầu Đức Mẹ
“Lạy Rất thánh Đức Mẹ Chúa Trời, chúng con tìm nơi trú ẩn dưới sự chở che của Mẹ”.
Trong hoàn cảnh bi thương hiện nay, chất đầy những đau khổ và lo lắng đang kìm hãm toàn thế giới, chúng con chạy đến cùng Mẹ, lạy Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng con, chúng con tìm nơi trú ẩn dưới sự chở che của Mẹ.
Lạy Đức Trinh Nữ Maria, xin đoái thương ghé mắt từ ái nhìn đến chúng con trong cơn đại dịch coronavirus này, và xin an ủi những ai quẫn trí, khóc thương vì người thân của họ qua đời, đôi khi được chôn cất theo cách làm tổn thương tâm hồn họ. Xin đỡ nâng những người đang lo lắng cho các bệnh nhân, vì để ngăn chặn lây nhiễm, họ không thể ở gần bên. Xin đổ đầy lòng tin tưởng cho những ai đang lo lắng về một tương lai không chắc chắn, về hậu quả đối với nền kinh tế và việc làm.
Lạy Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng con, xin Mẹ cầu cùng Thiên Chúa, Cha của lòng thương xót, cho chúng con, cho thử thách khó khăn này chấm dứt và cho viễn cảnh của hy vọng và bình an mau trở lại. Xin Mẹ hãy nài xin Con Thiên Chúa của Mẹ, như ở Cana, xin Ngài an ủi gia đình các bệnh nhân và nạn nhân và mở ra cho họ tấm lòng tin tưởng.
Xin Mẹ bảo vệ các bác sĩ, y tá, nhân viên y tế, tình nguyện viên đang ở tuyến đầu trong giai đoạn khẩn cấp này và đang liều mạng sống của mình để cứu mạng người khác. Xin đồng hành với nỗ lực anh hùng của họ và ban cho họ sức mạnh, lòng nhân và sức khỏe.
Xin Mẹ gần gũi những người đang ngày đêm giúp đỡ các bệnh nhân và xin ở cạnh các linh mục, những người đang tìm cách giúp đỡ và hỗ trợ mọi người, với nhiệt tâm mục vụ và trung thành với Tin mừng của mình.
Lạy Đức Trinh Nữ rất thánh, xin soi lòng mở trí cho các khoa học gia, để họ tìm ra các giải pháp hiệu quả hầu đánh bại virus này.
Xin hỗ trợ các nhà lãnh đạo các quốc gia, để họ làm việc với sự khôn ngoan, quan tâm và quảng đại, bằng cách giúp đỡ những người thiếu thốn nhu cầu thiết yếu để sống, hoạch định cho các giải pháp xã hội và kinh tế với tầm nhìn xa và với tinh thần liên đới.
Lạy Đức Trinh Nữ rất thánh, xin đánh động lương tâm chúng con, để những số tiền khổng lồ thay vì được dùng để phát triển và cải tiến vũ khí, sẽ được dành cho việc thúc đẩy những nghiên cứu phù hợp nhằm ngăn chặn những thảm họa tương tự xảy ra trong tương lai.
Lạy Mẹ dấu yêu, xin làm gia tăng trên thế giới ý thức rằng mình thuộc về một gia đình rộng lớn và nhận ra mối dây liên kết hiệp nhất tất cả mọi người, để với tinh thần huynh đệ và liên đới chúng con có thể giúp đỡ được nhiều người trong hoàn cảnh đói nghèo và khổ đau. Xin làm cho chúng con được vững vàng trong đức tin, kiên trì trong phục vụ và bền lòng trong cầu nguyện.
Lạy Mẹ Maria, Đấng an ủi những người đau khổ, xin ấp ủ đoàn con đang gặp khó khăn và khẩn xin Chúa đưa tay uy quyền nâng đỡ để giải thoát chúng con khỏi đại dịch khủng khiếp này, để cuộc sống bình thường được tiếp tục trở lại trong bình an.
Chúng con phó dâng cho Mẹ, xin chiếu soi nẻo đường chúng con đi như dấu chỉ của ơn cứu rỗi và hy vọng, ôi khoan thay, nhân thay, dịu thay Đức Trinh Nữ Maria. Amen!
Tác giả bài viết: G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ
2020
Tổng thống Trump hỗ trợ các trường Công giáo trong đại dịch
Hôm thứ Bảy vừa qua, Tổng thống Donald Trump đã tổ chức một buổi gặp gỡ trực tuyến với hơn 600 vị lãnh đạo giáo dục Công giáo. Nội dung tập trung về lãnh vực giáo dục và tài trợ trong đại dịch virus corona.
Các Giám mục, các giám thị trường giáo phận và các bên liên quan khác của Công giáo trên khắp đất nước đều tham gia cuộc họp ngắn trực tuyến do Nhà Trắng tổ chức.
Trong buổi nói chuyện, các vị lãnh đạo giáo dục Công giáo đã mời gọi các nhà giáo dục Công giáo cộng tác trong đại dịch, và giải thích những khó khăn tài chính mà các trường Công giáo đang phải đối diện. Hiện nay, do đại dịch, nhiều trường Công giáo đang phải đối phó với sự thiếu hụt kinh phí do suy thoái kinh tế; và một số giáo phận đã phải tuyên bố đóng cửa trường học.
Trong cuộc họp, tổng thống Trump cho biết ông đã làm việc để đưa các trường Công giáo vào Chương trình bảo vệ tiền lương (PPP). Chương trình này với số tiền 349 tỷ đô dành cho các doanh nghiệp nhỏ và các tổ chức phi lợi nhuận vay khẩn cấp. Tài trợ ban đầu cho chương trình đã hết vào ngày 16/4 và chỉ hơn một tuần sau đó tổng thống đã ký luật để bổ sung 320 tỷ đô la tài trợ cho chương trình.
Các Giám mục Công giáo, trong đó có Đức Hồng y Sean O’Malley, Giám mục Boston và Đức cha Michael Barber, Giám mục Oakland, chủ tịch Ủy ban Giáo dục thuộc Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ, cùng với một số giám thị của các giáo phận Công giáo cho biết: các khoản vay của Chương trình bảo vệ tiền lương đối với các trường Công giáo là rất quan trọng, giúp cho các trường có thể tiếp tục hoạt động.
Đây là lần thứ hai tổng thống Trump tổ chức một cuộc họp trực tuyến với các vị lãnh đạo tôn giáo. Vào ngày 17/4 ông cũng đã tổ chức một cuộc gặp gỡ trực tuyến với các nhà lãnh đạo tôn giáo bao gồm: Đức Hồng y Timothy Dolan của New York; Tổng Giám mục Jose Gomez của Los Angeles, chủ tịch Hội đồng Giám mục Công giáo Hoa Kỳ và ông Carl Anderson, Thủ lãnh Hội Hiệp sĩ Columbus. Mục đích buổi gặp gỡ liên quan đến đại dịch và các hoạt động của Kitô giáo. (CNA 28/4/2020) Ngọc Yến-Vatican News
2020
Bauleni Diego Cassinelli, từ một người thợ làm bánh trở thành người đứng đầu một tổ chức phi chính phủ ở châu Phi
Bauleni Diego Cassinelli được biết đến là một người Ý, sinh ra và lớn lên ở Milan. Nhưng rồi trong một lần đến Zambia, châu Phi anh cảm thấy yêu thích nơi này và quyết định lập gia đình và cống hiến cuộc đời cho người dân ở đây. Cụ thể, anh đã cùng gia đình thành lập “In&Out of the Ghetto”, một tổ chức phi chính phủ, nhằm tạo ra một cộng đoàn gắn kết và hiện nay chống đại dịch một cách hiệu quả.
Anh chia sẻ về cơ duyên đã đưa anh từ một người châu Âu,một người Ý đã để lại tất cả để đến sống tại đại lục này như sau: “Trước khi đến đây tôi sống ở Milan, tôi từng là một người làm bánh ngọt, tôi có việc làm và một cuộc sống ổn định. Tôi có những kỳ nghỉ hè và những lần mua sắm đắt tiền. Milan là một thành phố náo nhiệt, dễ làm cho người ta bị lôi cuốn tiến lên hơn nữa, vượt qua người khác. Một ngày kia, khi thức dậy, tôi tự hỏi: Cuộc sống thực sự chỉ như vậy thôi sao? Và một khúc rẽ cuộc đời bắt đầu từ đây”.
Từ lúc đó Diego bước vào một cuộc khủng hoảng, và chính cuộc khủng hoảng này đã dẫn anh tới châu Phi làm tình nguyện viên. Tại châu Phi, anh gặp các nhà truyền giáo Comboni, và sau nhiều năm phân định và được huấn luyện anh đã quyết định ở lại đây. Hiện nay, sau 15 năm, Diego cùng với gia đình đã thành lập một tổ chức phi chính phủ “In&Out of the Ghetto”, qua tổ chức này anh đã mở một nhà hàng trong khu ổ chuột. Nhà hàng có tên gọi “La bottega” một nửa Ý và một nửa Zambia. Đây là nguồn lực chính để anh mở ra các hoạt động khác cho người nghèo: Một trường mẫu giáo cho 40 trẻ nghèo trong vùng, một phòng khám cho các trường hợp khẩn cấp, các khóa học sân khấu và võ thuật và các khóa âm nhạc. Ngoài ra còn có khóa dạy chuyên ngành khách sạn ngay tại nhà hàng và một nhà nghỉ để các tình nguyện viên khi đến đây có thể trải nghiệm thực tế.
Trong thời gian này, cũng như các nơi khác trên thế giới, vì virus corona các hoạt động của tổ chức phải tạm ngưng. Khi được hỏi anh và các cộng tác viên phải ứng phó thế nào trước tình trạng nguy cấp này, anh trả lời mạnh mẽ: “Đây không chỉ là vấn đề về không gian, nhưng là sự sống còn: ở nhà có nghĩa là sẽ chết. Người ta không thể làm như thế đối với một khu ổ chuột. Nếu bắt buộc cách ly xã hội, có nghĩa nhiều người sẽ chết. Vì những người phải đi ra ngoài mỗi ngày để đảm bảo sự sống còn cho chính họ và gia đình. Đối với tôi, nếu phải lựa chọn ở nhà hay đi ra ngoài. Một câu hỏi được đặt ra: chết vì đói hay chết vì virus corona? Tôi nghĩ nếu tôi không có gì ăn, 100% tôi sẽ chết, nếu tôi đi ra ngoài tôi có thể bị nhiễm bệnh, và như thế tôi chọn điều ít xấu hơn. Cần phải thay đổi cái nhìn, phải đặt mình vào vị trí của người khác. Ở Zambia, khả năng kinh tế của dân chúng khác nhau”.
“Tôi nghĩ rằng đại dịch thế giới này dạy chúng ta phải dừng lại cảm giác mình là trung tâm của thế giới, và bắt đầu nghĩ chúng ta không phải là những cư dân duy nhất của hành tinh này, theo một cách nào đó, tất cả chúng ta đều liên kết với nhau. Những lời của cha Raniero Cantalamessa trong cử hành phụng vụ Cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu do Đức Thánh Cha Phanxicô chủ trì vang lên trong tâm trí tôi: Đại dịch virus corona đã đột ngột đánh thức chúng ta khỏi mối nguy hiểm lớn hơn mà các cá nhân và nhân loại luôn phải chạy, đó là ảo tưởng về sự toàn năng”.
Diego tiếp tục: “Chúng tôi cần các biện pháp sáng tạo khác do cộng đoàn đề xuất. Chúng tôi đã quen với dịch bệnh. Năm ngoái phòng khám của chúng tôi đã trở thành trung tâm của bệnh tả. Chúng tôi đã xử lý nó bằng các biện pháp vệ sinh, và cuối cùng tất cả chúng tôi đã có thể đi ra ngoài làm việc. Trong trường hợp này thì khác, chúng tôi phải tìm ra những cách mới. Việc cách ly khỏi cộng đồng sẽ là cái chết thực sự. Bạn không thể tự cô lập mình. Ngay cả khi nó được chấp nhận về mặt văn hóa, nó cũng không thể thực hiện được”.
“Ở đây, ý thức cộng đồng của người dân Bauleni là khái niệm ‘Tôi vì mọi người’ có nguồn gốc từ các ngôi làng trong quá khứ. Nhưng giờ đây chủ nghĩa cá nhân đang lan tràn, chúng ta phải giáo dục lại chính mình, trở lại văn hóa của tổ tiên như Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói ‘Chúng ta phải cùng nhau cứu chúng ta’. Trở về để cảm thấy mình có trách nhiệm với người khác, tôi nghĩ đây là một trong những chìa khóa cơ bản của đại dịch này. Tái khám phá ý nghĩa nhân loại chung, nền tảng của Kitô giáo, không lệ thuộc vào nơi chúng ta hiện diện, nơi chúng ta được sinh ra. Cần phải hướng cái nhìn ra bên ngoài”.
Trong số các biện pháp ứng phó với virus, Diego đã biến Trung tâm Xã hội thành một trung tâm thông tin và nhận thức về virus corona. Cụ thể anh tập hợp các nhóm thanh thiếu niên để dạy các em tuân giữ các nguyên tắc phòng ngừa trách lây lan bệnh. Ngoài ra với tất cả khả năng anh chuẩn bị một số đồ bảo hộ cho mọi người.
Khi được hỏi tâm tình cầu nguyện đặc biệt nào anh hướng về Chúa trong thời gian này, anh trả lời: “Chắc chắn lời cầu nguyện của tôi trong thời điểm này dành cho cả thế giới, nhưng có lẽ một chút mạnh mẽ hơn cho châu Phi. Vì như Đức nguyên Giáo Hoàng Biển Đức XVI trong một lần viếng thăm đại lục này đã nói ‘châu Phi là lá phổi tinh thần của thế giới’, vì thế đại lục này không thể ngừng cung cấp oxy tinh thần cho thế giới đương đại. Chúng ta phải hiểu rằng tất cả chúng ta đều có trách nhiệm đối với người khác. Không ai có thể tự cứu mình”.
Ngọc Yến – Vatican News
