2020
Nhà thờ chính tòa, nhiều tượng ảnh bị đốt phá, Thánh Thể bị chà đạp ở Managua
Nhà thờ chính tòa, nhiều tượng ảnh bị đốt phá, Thánh Thể bị chà đạp ở Managua
Theo Thông tấn xã CAN phát đi ngày 31 tháng 7 năm 2020 cho hay: Một gã đàn ông không rõ danh tính đã ném một trái bom xăng vào Nhà thờ Chính tòa Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội, làm hư hại nghiêm trọng nhà thờ Chính tòa và cháy xém bức họa Chúa Kitô đã có cả ba thế kỷ.
Đức Hồng Y Leopoldo Brenes của Managua cho hay: Đây là một hành động có kế hoạch! Một hành động khủng bố, một hành động đe dọa Giáo hội trong sứ mệnh truyền giáo của mình.
Người đàn ông đó được bá cáo là y trùm đầu và cầm thứ gì đó trong tay mà các nhân chứng không thể xác định được. Hắn tiến vào Nhà nguyện kính Máu thánh Chúa Kitô và lẩm bẩm “Tôi đến với máu của Chúa Kitô”, ký giả của tờ báo Praragan La Prensa đưa tin như thế và các nhân chứng thấy người đó ném một đồ vật gì đó từ tay hắn!…
Đức Hồng Y cho hay các nhân chứng đã thấy hắn đi lòng vòng quanh nhà thờ khoảng 20 phút! Hắn ta hẳn đã lên kế hoạch sẽ tẩu thoát ra từ một cổng gần đó sau khi đã thi hành kế hoạch!
Nói cách khác, hắn đã tính toán mọi sự: làm thế nào để đột nhập và sau đó tẩu thoát ở đâu! Điều này đã được lên kế hoạch cặn kẽ…
Một nhân viên của nhà thờ chính tòa và một giáo dân đang ở cầu nguyện trong nhà nguyện cho hay họ phát giác ra đám cháy và đã báo động… Trong khi chính quyền chưa xác định được danh tính người đàn ông này, thì theo Alba Ramirez, một nhân chứng cho biết nhiều người trong khu vực này biết hắn. Theo đài phát thanh địa phương thì có nhiều người ăn mặc thường dân đang đứng ở gần nhà thờ chính tòa với khuôn mặt hầm hầm sát khí!…
Nhà thờ Chính tòa này có lưu giữ một bước họa về Chúa Kitô đổ máu, khuôn mặt Chúa Giêsu Kitô bị đóng đinh đã được vẽ vào 382 năm trước…
Đức Hồng Y Brenes cho biết lửa đã làm cháy xém đi một nửa khuôn mặt của Chúa và toàn bộ bức họa.
Tổng giáo phận Managua lên án hành động này là một hành động phạm thánh và xúc phạm tới tôn giáo.
Đức Hồng Y Leopoldo Brenes đã đến thăm và thẩm định những thiệt hại… Ngài kêu gọi giáo dân hãy bình tĩnh và cầu nguyện cho kẻ phá hoại.
Cuộc tấn công xảy ra sau những năm căng thẳng giữa người Công Giáo và những người ủng hộ Tổng thống Daniel Ortega, ông đã lãnh đạo đất nước trong hơn một thập kỷ, sau cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài Somoza năm 1979. Tổng thống Ortega đã trở thành tổng thống của Nicaragua kể từ năm 2007 và đưa ra luật bãi bỏ vô thời hạn nhiệm kỳ của tổng thống vào năm 2014.
Chính quyền Ortega, đã từng tố cáo nhiều giám mục và linh mục đứng về phía phe đối lập nhằm chống chính phủ.
Những người ủng hộ cho Tổng thống Ortega đã khởi xướng phong trào chống Giáo hội và phá hoại các nhà thờ, bao gồm cả nhà thờ chính tòa ở Managua. Vợ của ông Ortega, là Đệ nhất phu nhân Rosario Murillo, kiêm phó chủ tịch nước.
Phản ứng của bà trước vụ hỏa hoạn này là bà không lên án vụ tấn công nhà thờ này như là việc khủng bố, mà bà cho nguyên nhân của vụ hỏa hoạn này là do dân chúng thắp nến cầu nguyện, để quá gần ở các màn che và bà chờ ý kiến của các chuyên gia cảnh sát điều tra về nguyên nhân vụ cháy.
Hôm thứ Tư (29/7/2020), theo báo cáo của tờ báo La Prensa cho hay thì người ta không rõ nguyên nhân gì mà có kẻ đã phóng uế ra trong nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tại Nindirí, Masaya, một đô thị cách thủ đô Managua khoảng 13 dặm. Chúng đã ăn cắp bình đựng Mình thánh (ciborium), phá nhà tạm và giẫm đạp lên Mình Thánh Chúa. Chúng cũng đập vỡ nhiều ảnh tượng, phá các băng ghế, và làm hư hoại nhiều đồ trang trí nội thất, cũng như cửa ra vào của nhà thờ!
Vào ngày 25 tháng 7 một cuộc tấn công khác vào nhà thờ giáo xứ Chúa Cứu Thế ở Veracruz, một vùng ngoại ô Masaya. Nhà thờ đã bị phá, nhiều phạm vi khác, đặc biệt là hệ thống âm thanh bị đập phá và két tiền đã bị đánh cắp.
Vào tháng 11 năm 2019, một số phụ nữ đang cầu nguyện tại Nhà thờ Đức Mẹ Vô nhiễm Nguyên tội, xin Chúa soi dẫn cho chính phủ thả người thân của họ, đã bị chính quyền ghép vào tội chính trị, thì bị quân đội và những kẻ thân chính phủ đột nhập bắt giải tán và đánh đập cha xứ và một vài người…
Nhiều cuộc biểu tình bắt đầu cho một cuộc khủng hoảng chính quyền bắt đầu từ tháng 4 năm 2018, sau khi Tổng thống Ortega tuyên bố cải cách an sinh xã hội và trợ cấp hưu bổng… Những thay đổi này đã cướp đi nhiều tiền hưu trí của dân chúng, dấy lên nhiều cuộc biểu tình… mà lực lượng an ninh chính phủ đã giết chết ít nhất 320 người biểu tình, và hàng trăm ngàn người bị bớ.
Thanh Quảng sdb
2020
Chia sẻ của ĐHY João Braz de Aviz, Tổng trưởng Bộ các dòng tu
Chia sẻ của ĐHY João Braz de Aviz, Tổng trưởng Bộ các dòng tu
Kinh nghiệm của ĐHY trong thời đại dịch và hướng đi canh tân các dòng trước tình trạng thiếu ơn gọi
Đức Hồng Y Tổng Trưởng
Trong số các cơ quan trung ương Tòa Thánh, có Bộ các dòng tu phụ trách các vấn đề liên quan đến những người nam nữ thánh hiến, tên chính thức đầy đủ là: ”Bộ về các Hội Dòng Đời Sống Thánh Hiến và Tu Đoàn Tông Đồ” (Congregazione per gli Istituti di Vita Consecrata e le Società di Vita Apostolica). Bộ cũng phụ trách các vấn đề của đoàn trinh nữ thánh hiến. Trong bài này, chúng tôi xin gọi là ”Bộ các dòng tu” cho ngắn gọn.
Từ 9 năm nay, Bộ này được ĐGH ủy thác cho ĐHY João Braz de Aviz người Brazil làm Tổng trưởng. Tuy không phải là tu sĩ, nhưng ngài được sự phụ giúp của Đức TGM José Rodriguez Carballo người Tây Ban Nha, nguyên là Bề trên Tổng quyền dòng Phanxicô.
ĐHY Braz de Aviz năm nay 73 tuổi (1947), nguyên là TGM giáo phận thủ đô Brasilia từ năm 2004 và 7 năm sau đó, năm 2011, ngài được ĐGH Biển Đức 16 bổ nhiệm làm Tổng trưởng Bộ các dòng tu và thăng Hồng Y năm sau đó 2012.
Trong cuộc phỏng vấn dành cho báo trực tuyến Vida Nueva, Đời Sống Mới, truyền đi ngày 28/07/2020, ĐHY Braz de Aviz đã chia sẻ một số kinh nghiệm của ngài về đại dịch Covid-19 cũng như những nhận định về các vấn đề của dòng tu hiện nay.
Kinh nghiệm thời đại dịch
Về cuộc sống thời đại dịch Covid-19, ĐHY cho biết: Chúng tôi bị ”cấm cung” ở nhà trong 2 tháng rưỡi vì virus corona. Dầu vậy, công việc của Bộ các dòng tu vẫn tiếp tục. Tình trạng khẩn trương đã gợi lên nơi các tu sĩ, những người thánh hiến nam nữ, những câu hỏi cần được trả lời ngay. Theo đường hướng của các giới chức hữu trách tại Vatican về tình trạng khẩn trương, chúng tôi đã cố gắng tìm đến với mọi người qua Internet.
Cuộc sống tại gia
”Riêng tôi, ở nhà tôi, đã có thể quan tâm hơn đối với hai nữ tu làm việc với tôi và chúng tôi đã tăng trưởng trong tình huynh đệ, học cách lắng nghe nhau nhiều hơn và khám phá giá trị của những điều bé nhỏ cần thiết cho đời sống hằng ngày như cố gắng dọn dẹp sạch sẽ, để ý đến chi phí hoặc nấu ăn. Tôi đã có thể dành nhiều thời giờ hơn để nghiên cứu và nghỉ ngơi, chăm sóc sức khỏe. Thời gian dành cho việc cầu nguyện cũng gia tăng và được cải tiến thêm. Tôi đã tái lập việc chầu Mình Thánh Chúa với các nữ tu.”
Mở rộng đối với tha nhân
”Tại gia, chúng tôi quyết định không đóng khung trong việc chăm sóc và bảo vệ bản thân, nhưng giúp phục vụ những bữa ăn cho người nghèo do Cộng đồng thánh Eigido đảm trách gần Vatican. Một trong các nữ tu đi đến đó 2 lần mỗi tuần. Phần tôi, vì tuổi tác, phải ở nhà. Từ giáo xứ phục vụ người Mỹ châu Latinh ở Roma, chúng tôi được tin họ cần giúp đỡ, đặc biệt là về thực phẩm cho nhiều người không có gì để ăn vì họ không thể làm việc trong kỳ đại dịch. Vì thế, chúng tôi đã quyết định dành một phần lương của chúng tôi để mua và giao thực phẩm cho giáo xứ để giúp đỡ những người ấy.”
”Chúng tôi theo dõi tin tức hằng ngày và có thể chia sẻ trong kinh nguyện với những đau khổ của bao nhiêu người đã mất những người thân yêu trong gia đình mà họ không thể giã từ trong những phút cuối cùng. Ở Roma, chúng tôi vẫn luôn cảm thấy sự gần gũi của ĐTC với những cử chỉ và lời nói của ngài trong khi đại dịch lan tràn và phá hủy sự an ninh của con người.
Ca ngợi sự phục vụ của các tu sĩ thời đại dịch
Về sự phục vụ của bao nhiêu tu sĩ nam nữ trong kỳ đại dịch, ĐHY Tổng trưởng Bộ các dòng tu nhận xét rằng:
”Sự hiện diện của nhiều người thánh hiến nam nữ cạnh các bệnh nhân và gia đình họ trong kỳ đại dịch nay là một dấu hiệu rất ý nghĩa. Có nhiều LM, tu sĩ nam nữ đã bị lây nhiễm virus corona và thiệt mạng vì bảo vệ sinh mạng của những người khác và gần gũi với những người đau khổ… Chúng ta phải cảm tạ Chúa vì chứng tá thánh thiện và rút ra từ đó niềm hứng khởi để gia tăng sự sẵn sàng phụng sự Nước Thiên Chúa.”
Ý thức rõ hơn về căn tính và đoàn sủng
ĐHY Braz de Aviz cũng nhận xét rằng trong thời điểm lịch sử này, nhiều tu sĩ tìm cách xác định rõ hơn nòng cốt đoàn sủng của vị sáng lập, nam hoặc nữ, phân biệt đoàn sủng ấy với những truyền thống văn hóa và tôn giáo của các thời đại khác để được sự khôn ngoan của Giáo Hội hướng dẫn qua Huấn quyền hiện nay, đặc biệt từ thời Công đồng chung Vatican II, chú ý đến những dấu chỉ thời đại để loan báo và làm chứng về Tin Mừng của Chúa Kitô.
Theo ĐHY, trong tiến trình sinh động ấy, do Chúa Thánh Linh thúc đẩy để cùng với toàn thể nhân loại tiến vào thời kỳ hiện nay dưới sự hướng dẫn của ĐTC Phanxicô dành cho toàn thể Giáo Hội, những người nam nữ thánh hiến cần can đảm để đồng hóa với hành trình của toàn thể Giáo Hội. Hơn mọi thực tại khác, Giáo Hội là căn nhà chung của toàn thể đời sống thánh hiến, vì thế các tu sĩ nam nữ ngày nay được kêu gọi đồng hành với hàng giáo phẩm. Trong viễn tượng đó, những kiểu mẫu huấn luyện trước đây không đủ nữa.
Tiến trình huấn luyện trọn đời
Cụ thể hơn, ĐHY Braz de Aviz nói:
”Nhiều thói quen thực hành cần được thay đổi để cho sự huấn luyện khởi đầu và thường huấn sinh động hơn, vì chính Thánh Linh linh hoạt. Sự huấn luyện không thể dừng lại ở một giai đoạn nhất định trong cuộc sống. Toàn thể cuộc sống, từ khi sinh ra cho tới lúc chết, đều là thời kỳ huấn luyện. Cả các nhà đào tạo cũng phải ở trong tiến trình huấn luyện và phải ý thức về sự dòn mỏng của mình và luôn hướng tới việc làm chứng về sự theo Chúa Kitô cùng với những người đang được họ đào tạo.
”Trước tiên là việc huấn luyện để theo Chúa Giêsu, và dưới ánh sáng ấy, có sự huấn luyện để theo các vị sáng lập dòng. Vấn đề ở đây không phải chỉ là thông truyền những kiểu mẫu được thực hiện từ trước đến nay. ĐTC Phanxicô khích lệ chúng ta tạo ra những tiến trình sinh động nhờ Tin Mừng, để đi vào chiều sâu của các đoàn sủng được ban cho mỗi người chúng ta. Các tiến trình đó sẽ giúp đời sống huynh đệ trong cộng đoàn có khả năng thỏa mãn ước muốn của chúng ta về đời sống gia đình, trong đó chúng ta tự do, được nhẹ nhàng trong các tương quan và được hạnh phúc. Đó chẳng phải là một phương thế tốt để giữa các tu sĩ nam nữ, có sự trung thành với sự thánh hiến của chúng ta trong suốt cuộc đời sao?
Thiếu ơn gọi và những thách đố
Trong cuộc phỏng vấn dành cho báo Vida Nueva, ĐHY Tổng trưởng Bộ các dòng tu cũng nhắc đến tình trạng thiếu ơn gọi ngày nay. Các thống kê gần đây cho thấy số tu sĩ nam nữ liên tục giảm sút trong Giáo Hội, ngoại trừ tại Phi châu và Á châu. Ví dụ trong năm 2019, số nữ tu giảm hơn 10.500 chị so với năm 2018 trước đó và cả thế giới chỉ còn 648 ngàn nữ tu. Tại Phi châu tăng thêm gần 1500 chị và Á châu tăng hơn 1.100 chị. Hoặc trong năm 2019, có 32 Đan viện chiêm niệm tại Tây Ban Nha bị đóng cửa vì không còn người vào tu.
ĐHY Braz de Aviz nhận thực rằng ”tại Tây Ban Nha cũng như tại các nước Âu Châu, Úc và Mỹ châu, đời sống thánh hiến đang thiếu ơn gọi, các tu sĩ trở nên già nua và có những vết thương vì thiếu bền đỗ. Có bao nhiêu vụ xuất dòng mà ĐTC Phanxicô gọi là một sự ”xuất huyết”.
Canh tân đời tu
Nhưng ĐHY cũng nhận xét: ”Từ khoảng 10 năm nay, chúng ta đã thấy một quyết định canh tân. ĐTC Phanxicô đã cho chúng ta những văn kiện và một sự đồng hành chặt chẽ. Thời thế thay đổi đã tạo ra một sự nhạy cảm mới để trở về với việc theo Chúa Kitô, một cuộc sống huynh đệ chân thành trong cộng đoàn, cải tổ những hệ thống huấn luyện và vượt thắng những sự lạm dụng quyền bính, minh bạch trong việc sở hữu và quản lý của cải. Tuy nhiên có những kiểu mẫu cũ ít phù hợp với Tin Mừng vẫn còn chống lại sự thay đổi cần thiết để làm chứng về nước Thiên Chúa trong thời đại ngày nay… Có những trường hợp đời sống thánh hiến quá tập trung với những tương quan phần lớn là pháp lý và áp đặt, ít có khả năng có thái độ kiên nhẫn yêu thương đối thoại và tin tưởng. Trong nhiều trường hợp tương quan giữa những người nam nữ thánh hiến bị tương quan tùng phục và thống trị, tước mất tự do và vui tươi, một thứ vâng phục hiểu không đúng… Sự huấn luyện không đúng, ngay từ khởi đầu, hoặc cả trong việc thường huấn, đã tạo những thái độ bản thân ít hợp với ơn gọi đời sống thánh hiến trong cộng đoàn, những tương quan bị ô nhiễm và tạo nên cô đơn và buồn sầu. Trong nhiều cộng đoàn ít có sự phát triển ý thức rằng đối với chúng ta tha nhân là sự hiện diện của Chúa Giêsu, và trong tương quan với Chúa, yêu thương tha nhân, chúng ta có thể bảo đảm sự hiện diện liên tục của Chúa trong cộng đoàn (Mt 18,20).
Sống linh đạo hiệp thông
Trong bối cảnh đó, ĐHY Braz de Aviz cổ võ sự đổi mới nhờ một linh đạo hiệp thông trong đó tha nhân chiếm vị trí quan trọng trong kinh nghiệm của chúng ta về Thiên Chúa và cũng chiếu dọi ánh sáng trên kinh nghiệm về quyền bính như một sự phục vụ chứ không phải là một sự thống trị với những lý lẽ tu đức giả tạo. ĐTC Phanxicô thường nhắc nhở rằng: Những người nam nữ thánh hiến được kêu gọi trở thành những con người gặp gỡ. Ai thực sự gặp Chúa Giêsu thì cũng trở thành chứng nhân và tỏ cho thấy cuộc gặp gỡ với tha nhân là điều có thể. _
- Trần Đức Anh OP
2020
Bổ nhiệm tân bí thư riêng của Đức Thánh cha
2020
Một vài bí mật nên biết
Các đan sĩ có những bí mật đáng để chúng ta biết, và các bí mật này có thể vô giá trong thời đại dịch coronavirus buộc hàng triệu người trong chúng ta phải sống như đan tu.
Vì Covid-19, hàng triệu người buộc phải ở nhà, làm việc ở nhà, giãn cách xã hội với mọi người trừ người trong nhà và có tiếp xúc xã hội tối thiểu với bên ngoài. Một cách nào đó, dù muốn dù không, điều này đã làm nhiều người trong chúng ta thành tu sĩ. Đâu là bí mật để phát triển mạnh điểm này?
Chà, tôi không phải là một đan sĩ, lại cũng không phải là chuyên gia sức khỏe tinh thần, vậy những gì tôi chia sẻ ở đây không chính xác theo luật Thánh Biển Đức hay theo một loạt lời khuyên nghề nghiệp trong lãnh vực sức khỏe tinh thần. Chia sẻ này tôi học từ các đan sĩ và theo kinh nghiệm sống trong tinh thần cho và nhận của một cộng đồng tu sĩ từ năm mươi năm nay.
Đây là mười lời khuyên để sống khi chúng ta ở chung nhà, nghĩa là sống trong hoàn cảnh thiếu riêng tư và phải sống nhiều người trong một không gian hẹp, đối diện nhau nhiều giờ, phải đấu tranh để có những gì làm chúng ta tăng thêm năng lực, trong đó chúng ta thấy mình có những lúc vui, lúc thất vọng, lúc buồn chán, lúc mất kiên nhẫn, lúc thờ ơ. Làm sao để sống còn và phát triển trong tình huống này?
- Tạo thói quen. Đó là mấu chốt. Và đó là những gì các đan sĩ làm. Tạo thói quen chi tiết, lên chương trình ngày của mình như một ngân sách tài chánh. Làm thế nào để nó thiết thực: kê những chuyện mình phải làm hàng ngày, chép vào lịch cụ thể, rồi xem đó là kỷ luật phải tôn trọng, dù có vẻ cứng nhắc và áp đặt. Cự lại với cám dỗ làm theo năng lượng, theo tâm trạng hoặc dựa vào giải trí và mọi chia trí để giúp mình qua ngày, qua đêm.
- Tắm rửa và ăn mặc đàng hoàng mỗi ngày, như thể bạn đi ra ngoài và gặp gỡ mọi người. Cự lại với cám dỗ xem thường vệ sinh, ăn mặc, trang điểm. Không mặc áo quần ngủ: tắm rửa, ăn mặc tươm tất. Khi bạn không làm những chuyện này, bạn nói gì với gia đình? Họ không xứng đáng để bạn cố gắng sao? Và bạn nói gì với chính mình? Tôi không đáng để cố gắng sao? Nhếch nhác luộm thuộm chắc chắn sẽ trở nên lờ đờ, biếng nhác.
- Nhìn xa hơn bản thân và nhu cầu của mình để thấy người khác, cũng như nỗi đau và thất vọng của họ. Bạn không ở đây một mình, người khác cũng chịu đựng như bạn. Không có gì làm cho ngày của mình khó khăn khi cứ quá nghĩ về mình, tội nghiệp cho mình.
- Tìm một nơi để ở một mình một lúc nào đó trong ngày và để người khác cũng được như vậy. Đừng xin lỗi vì cần thời gian ở một mình. Đây là điều rất cần thiết cho sức khỏe tinh thần chứ không phải là một chướng khí ích kỷ. Bạn cho người khác khoảng không gian này. Đôi khi bạn cần phải tách xa, không phải để bạn khỏe, nhưng vì còn lợi ích cho người khác. Các đan sĩ sống đời sống cộng đoàn rất mạnh, nhưng mỗi người có tịnh phòng riêng để lui về.
- Có giờ chiêm niệm mỗi ngày gồm giờ cầu nguyện. Trên lịch của mình, mỗi ngày bạn để ít nhất nửa giờ hay một giờ để chiêm niệm: cầu nguyện, đọc Sách Thánh, đọc sách nghiêm túc, viết nhật ký, vẽ một bức tranh, vẽ một hàng rào, tạo một tác phẩm, sửa chữa một cái gì, làm vườn, làm thơ, viết nhạc, viết hồi ký, viết một bức thư dài cho người bạn nhiều năm bạn không gặp, bất cứ gì, nhưng phải làm một cái gì để tâm hồn thông thoáng và phải có cầu nguyện.
- Thực hành “ngày Sa-bát” mỗi ngày Sa-bát không cần phải một ngày, có thể một giờ. Tặng cho mình cái gì đó đặc biệt để mỗi ngày mình mong chờ, một chuyện thú vị gợi cảm: tắm nước nóng, một ly rượu, một điếu xì-gà ngoài mái hiên, xem lại cuốn phim yêu thích, ngủ trưa trên ghế ngoài trời dưới bóng cây, bất cứ điều gì miễn là việc này mang đến cho bạn một niềm vui.
- Thực hành “ngày Sa-bát” mỗi tuần. Bạn đã dành sáu ngày trong tuần để sống khép kín theo thói quen bạn đã lên lịch. Bạn dành một ngày trong tuần để bỏ thói quen này. Một ngày vui vẻ, một ngày bạn có thể mặc áo ngủ ăn điểm tâm thịnh soạn.
- Làm một cái gì đó mới mẻ. Thư giãn với một cái gì mới. Học một ngôn ngữ mới, học một nhạc cụ mới, có một sở thích mới. Đây là dịp bạn sẽ không bao giờ có.
- Nói chuyện về các căng thẳng trong nhà, nhưng cẩn thận. Căng thẳng sẽ nảy sinh khi bạn sống trong không gian bị giới hạn. Các đan sĩ có các buổi họp cộng đoàn để giải quyết các căng thẳng này. Chân thành nói các căng thẳng nhưng cẩn thận, các nhận xét đau đớn đôi khi không bao giờ lành hoàn toàn được.
- Chăm sóc cơ thể của bạn. Chúng ta là người vừa có tâm hồn, vừa có thể xác. Hãy chăm sóc cơ thể bạn. Tập thể dục đủ để giữ cơ thể khỏe mạnh. Cẩn thận không dùng thức ăn để bù cho đời sống đan tu bó buộc. Các đan sĩ cẩn thận về chế độ ăn uống của họ, trừ ngày lễ.
Các đan tu có những bí mật chúng ta cần biết!
Nguồn: ronrolheiser.com
