2022
Có thể mang Mình Thánh Chúa về nhà không?
Có thể mang Mình Thánh Chúa về nhà không?
Có một độc giả nói rằng cô đang ở trong một nhà thờ “khác” nơi đó vị chủ tế đã trao Mình Thánh cho các tín hữu để họ mang về nhà.
Cha Cido Pereira phụ trách chuyên mục hỏi đáp trên tạp chí O São Paulo, thuộc tổng Giáo phận São Paulo của Brasil, đã trả lời câu hỏi của một độc giả có tên Jardim das Rosas: “Có lần tôi đến nhà thờ Đặc sủng và lúc Hiệp lễ, vị linh mục đã trao Bánh Thánh cho tất cả mọi người kể cả đem về nhà. Thậm chí trẻ em cũng đã nhận lấy Bánh Thánh. Điều này có đúng không?”
Dưới đây là câu trả lời của Cha Cido:
Vilma thân mến, hãy nhớ rằng “nhà thờ này không thuộc Giáo hội Công giáo Rôma. Đó là một trong những nhà thờ dùng những cái tên tương tự như các nhà thờ mà người Công giáo Rôma chúng ta sử dụng, chính xác là nhằm lừa gạt những người đơn sơ. Tệ hơn nữa: các “giám mục” và “linh mục” của giáo hội này sao chép các nghi thức và lời nguyện của chúng ta và làm cho dân Chúa càng thêm bối rối.
Không vâng phục các qui định của Giáo hoàng và các Giám mục nên đã dẫn đến việc này. Một nhóm những người cuồng tín đã tách khỏi sự hiệp thông với Giáo hội Công giáo và thành lập một giáo hội mới. Điều này thật đáng buồn.
Hội đồng Giám mục Brasil (CNBB) đã công bố những chỉ dẫn rất rõ ràng về phong trào Canh tân Đặc sủng. Đại đa số đã tuân theo và Phong trào Canh tân Đặc sủng Công giáo đã trở thành một sự chúc lành. Những người không tuân theo trở thành một giáo phái. Bất kỳ phong trào, hiệp hội hoặc mục vụ cầu nguyện nào, cử hành và hành động cách độc lập đều phạm tội chống lại sự hiệp nhất của Giáo hội và cần phải tránh xa nó”.
Rước lễ tại nhà?
Nhưng người tín hữu có thể mang Mình Thánh về nhà hay không?
Rõ ràng là không: người tín hữu phải rước Mình Thánh Chúa từ tay của vị linh mục hoặc thừa tác viên ngoại thường của Bí tích, rước Mình Thánh Chúa với lòng sùng kính và với ý thức mình được kết hiệp với Thân Mình Chúa Kitô.
Một điều nữa là Bí tích Thánh Thể được đưa đến cho một tín hữu trong những trường hợp ngoại lệ khi không thể đến nhà thờ, chẳng hạn vì mang bệnh hiểm nghèo hoặc trong trường hợp nguy tử.
Trong trường hợp này, chúng ta nói về Của Ăn Đàng [Santo Viatico], một đặc ân mà không có cách nào có thể so sánh được với cử chỉ của một tín hữu tự ý mang Mình Thánh về nhà cách bất hợp pháp.
Tác giả bài viết: G. Võ Tá Hoàng chuyển ngữ
2022
Thứ Sáu Tuần II – Mùa Thường Niên
Thứ Sáu Tuần II – Mùa Thường Niên
Ca nhập lễ
Tv 65,4
Lạy Chúa, toàn trái đất phải quỳ lạy tôn thờ,
và đàn ca mừng Chúa,
đàn ca mừng Thánh Danh,
lạy Chúa Trời cao cả.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa điều khiển hết mọi loài trên trời dưới đất; xin dủ thương chấp nhận lời dân Chúa khẩn cầu và ban cho thời đại chúng con được bình an. Chúng con cầu xin …
Bài đọc
1 Sm 24,3-21
Tôi sẽ không tra tay hại vua, vì người là đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong.
Bài trích sách Sa-mu-en quyển thứ nhất.
3 Hôm đó, vua Sa-un lấy trong toàn thể Ít-ra-en ba ngàn quân tinh nhuệ, và lên đường để tìm bắt ông Đa-vít và người của ông, ở phía đông các Mỏm Đá Sơn Dương. 4 Vua đến các bãi quây chiên dê bên đường. Ở đó có một cái hang và vua Sa-un vào đó để đi việc cần. Ông Đa-vít và người của ông đang ngồi ở cuối hang. 5 Người của ông Đa-vít nói với ông : “Đây là ngày Đức Chúa phán với ông : ‘Này ta trao kẻ thù của ngươi vào tay ngươi, ngươi sẽ đối xử với nó thế nào tuỳ ý.’” Ông Đa-vít đứng dậy và cắt vạt áo khoác của vua Sa-un. 6 Sau đó, ông Đa-vít áy náy trong lòng vì đã cắt vạt áo của vua Sa-un. 7 Ông bảo người của ông : “Xin Đức Chúa đừng để tôi làm điều này cho chúa thượng của tôi, đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong, đó là xin Đức Chúa đừng để tôi tra tay hại vua, vì người là đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong.” 8 Nhờ những lời ấy, ông Đa-vít đã ngăn chặn người của ông, không để cho họ xông vào vua Sa-un.
Vua Sa-un đứng lên, ra khỏi hang và lên đường. 9 Sau đó, ông Đa-vít cũng đứng lên, ra khỏi hang và kêu đằng sau vua Sa-un rằng : “Thưa đức vua là chúa thượng con !” Vua Sa-un ngoái lại đằng sau. Ông Đa-vít sấp mặt sát đất mà lạy. 10 Ông Đa-vít nói với vua Sa-un : “Tại sao cha lại nghe lời người ta nói rằng Đa-vít đang tìm cách hại cha ? 11 Hôm nay đây, chính mắt cha thấy Đức Chúa đã trao cha vào tay con, hôm nay, trong hang ; người ta nói đến chuyện giết cha, nhưng con đã thương hại cha và nói : ‘Tôi sẽ không tra tay hại chúa thượng tôi, vì người là đấng Đức Chúa đã xức dầu tấn phong.’ 12 Thưa cha, xin nhìn xem, vâng, xin nhìn xem vạt áo choàng của cha trong tay con. Vì con đã cắt áo choàng của cha và không giết cha, thì xin cha biết và thấy cho rằng tay con không làm điều ác, điều lỗi, và con đã không phạm tội hại cha, trong khi cha mưu toan lấy mạng sống con. 13 Xin Đức Chúa phân xử giữa con và cha, và xin Đức Chúa phạt cha để trả thù cho con, nhưng tay con sẽ không đụng đến cha. 14 Như tục ngữ người xưa có nói : ‘Điều ác từ kẻ ác mà ra’, nên tay con sẽ không đụng đến cha. 15 Đức vua Ít-ra-en đã ra trận để đánh ai ? Cha đuổi theo ai ? Một con chó chết ! Một con bọ chét ! 16 Đức Chúa sẽ là trọng tài, Người sẽ phân xử giữa con và cha. Xin Người nhìn xem và biện hộ cho con, xin Người phân xử để con thoát khỏi tay cha !”
17 Khi ông Đa-vít nói với vua Sa-un những lời đó xong, thì vua Sa-un hỏi : “Đa-vít con cha, có phải tiếng của con đấy không ?” Rồi vua Sa-un oà lên khóc. 18 Vua nói với ông Đa-vít : “Con công chính hơn cha, vì con xử tốt với cha, còn cha thì xử ác với con. 19 Hôm nay con đã tỏ ra là con làm điều tốt cho cha, vì Đức Chúa đã nộp cha vào tay con, mà con đã không giết cha. 20 Có ai gặp kẻ thù của mình mà cứ để nó đi yên lành không ? Xin Đức Chúa thưởng con vì điều tốt con làm cho cha hôm nay. 21 Giờ đây cha biết rằng : chắc chắn con sẽ làm vua, và vương quyền Ít-ra-en sẽ vững mãi trong tay con.”
Đáp ca
Tv 56,2.3-4.6 và 11 (Đ. c.2a)
Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa.
2Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa,
xin Ngài thương xót con,
này con đến ẩn náu bên Ngài ;
dưới bóng Ngài, này con ẩn náu,
tới khi nào hết tai hoạ khổ đau.
Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa.
3Tôi kêu cầu Chúa Tối Cao,
Chúa ban ơn phúc dồi dào cho tôi.
4Tự trời xanh, mong Người đưa tay giải thoát,
hạ nhục kẻ thù tấn công tôi.
Xin Chúa Trời gửi xuống
tình thương và lòng thành tín của Người.
Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa.
6Lạy Thiên Chúa, xin biểu thị uy phong khắp cõi trời
và chiếu toả vinh quang đầy mặt đất.
11Vì tình thương của Ngài cao ngất trời xanh,
và lòng thành tín vượt ngàn mây thẳm.
Đ.Xin thương xót con cùng, lạy Thiên Chúa.
Tung hô Tin Mừng
2 Cr 5,19
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Trong Đức Ki-tô, Thiên Chúa đã cho thế gian được hoà giải với Người, và giao cho chúng tôi công bố lời hoà giải. Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng
Mc 3,13-19
Đức Giê-su gọi những kẻ Người muốn, để các ông ở với Người.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
13 Khi ấy, Đức Giê-su lên núi và gọi những kẻ Người muốn. Các ông đến với Người. 14 Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi rao giảng, 15 với quyền trừ quỷ. 16 Người lập Nhóm Mười Hai gồm có : ông Si-môn -Người đặt tên là Phê-rô-, 17 ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê, và ông Gio-an em ông Gia-cô-bê -Người đặt tên cho hai ông là Bô-a-nê-ghê, nghĩa là con của thiên lôi-, 18 rồi đến các ông An-rê, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Ta-đê-ô, Si-môn thuộc nhóm Nhiệt Thành, 19 và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là chính kẻ nộp Người.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin thương giúp cộng đoàn tín hữu chúng con cử hành thánh lễ này cho xứng đáng. Vì mỗi khi chúng con dâng lễ tưởng niệm cuộc khổ hình của Ðức Kitô là chúng con được hưởng ơn cứu chuộc của Người. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.
Lời Tiền Tụng
Lạy Chúa là Cha chí thánh, là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Chúa mọi nơi mọi lúc, nhờ Ðức Ki-tô, Chúa chúng con, thật là chính đáng, phải đạo và đem lại ơn cứu độ cho chúng con.
Nhờ mầu nhiệm Vượt Qua, Người đã thực hiện một công trình kỳ diệu này/ là kêu gọi chúng con bỏ đàng tội lỗi, thoát ách sự chết, tới ánh vinh quang. Nhờ đó, giờ đây chúng con được gọi là giống nòi được tuyển chọn, hàng tư tế vương giả, chủng tộc thánh thiện, dân riêng của Chúa, để chúng con loan truyền khắp nơi quyền năng Chúa là Ðấng đã kêu gọi chúng con từ chốn tối tăm tới nơi sáng láng diệu kỳ của Chúa.
Vì thế, cùng với Thiên thần và tổng lãnh Thiên Thần, các Bệ Thần và Quản Thần, cùng toàn thể đạo Binh Thiên Quốc, chúng con không ngừng hát bài ca chúc tụng vinh quang Chúa rằng.
Thánh! Thánh! Thánh! …
Ca hiệp lễ
Tv 22,5
Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc
chén của con chan chứa rượu nồng.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, Chúa đã cho chúng con cùng được chia sẻ một tấm bánh bởi trời; xin ban Thánh Thần là nguồn mạch tình yêu giúp chúng con cũng biết tâm đầu ý hợp và chân thành yêu thương nhau. Chúng con cầu xin …
2022
CHỌN VÀ GỌI
21.1.2022 Thứ Sáu
Thánh Agnes, Đttđ
1 Sm 24:3-21; Tv 57:2,3-4,6,11; Mc 3:13-19
CHỌN VÀ GỌI
Thánh Anê là một trong bốn thánh nữ thời danh được Giáo hội tôn kính đặc biệt và được ghi tên trong phần lễ quy. Người ta không được biết rõ tên của thánh nữ là gì. Còn tên Anê mà người ta gán cho Ngài là tên bằng tiếng Hy Lạp có mục đích nói lên tấm lòng khiết trinh và tận hiến của một người con dành cho Chúa Giêsu. Hơn nữa, cho tới nay không có một tài liệu lịch sử nào cho biết chính xác về đời sống thánh nữ. Tất cả những gì chúng ta biết về Ngài đều là do truyền thuyết để lại.
Theo truyền thuyết thì Ngài được sinh ra và sống trong một gia đình quí tộc. Thiên Chúa ban cho Ngài một sắc đẹp đầy vẻ quyến rũ chính vì thế mà khi Ngài vừa đến tuổi cặp kê, đã có nhiều thanh niên quí phái ngấm ngầm yêu thương. Vì Ngài đã quyết dâng mình cho Chúa nên mọi lời mời mọc quyến rũ đều bị Ngài cương quyết từ chối. Cuối cùng một chàng thanh niên con một gia đình quyền quí muốn chiếm hữu Ngài nhưng không thành, đã tố cáo Ngài với nhà cầm quyền. Do đó, Ngài đã bị bắt và bị giam giữ.
Theo cuốn “Đời sống các Trinh nữ”, thánh Ambrôsiô đã để lại, thì trong một bài giảng đề ngày 21-1-376 thánh nhân đã cho biết thánh nữ Anê được phúc tử đạo hồi 13 tuổi. Dù thân hình mảnh mai và tuổi còn thơ dại, Anê cũng đã nêu gương anh dũng xán lạn cho mọi người, trong khi nhiều thiếu nữ đồng tuổi đã không làm được việc đó. Những người này đã thối chí hoặc vì thương cha mến mẹ hoặc vì yêu đời hơn yêu Chúa, nên đã sẵn sàng bỏ cuộc trước những thử thách. Trái lại, thánh nữ Anê rất bình thản và can trường không hề run sợ trước những bàn tay sắt đá hung dữ của bọn lý hình khát máu. Anê đã hiên ngang bình tĩnh trước mọi khổ hình. Tắt một lời Anê đã coi cái chết nhẹ như lông hồng và sẵn sàng đón nhận tất cả. Khi được tin sắp phải ra đấu trường, Ngài đã hân hoan vui sướng như một trinh nữ hân hoan sắp được gặp đấng lang quân.
Lúc Anê xuất hiện ở giữa đấu trường. Các khán giả dù ghét đạo đến đâu cũng bùi ngùi cảm thương đến rơi nước mắt trước một cô bé xinh đẹp, dễ thương, trong trắng và ngoan ngoãn, vậy mà đứng trước cái chết không hề biết run sợ là gì.
Phần thánh nữ, không những đã không nao núng, mà ngược lại còn luôn giữ được vẻ mặt vui tươi như một nàng tiên. Mọi người đều sửng sốt nhìn cô trinh nữ hiến thân làm chứng cho đức tin nhất, là khi được nghe những lời đối chất của một cô bé còn quá thơ ngây.
Khi bị quan tòa răn đe, cô chỉ một mực trả lời:
Tôi chỉ tin một Chúa Kitô, Đấng lòng tôi trìu mến và kén chọn.
Thái độ một cô gái vô tội bình tĩnh trước lưỡi gươm khiến mọi người phải nhỏ lệ. Cả đến quan tòa cũng vậy.
Nhưng dầu sao thì mọi việc đã định. Tên đao phủ tuốt gươm ra. Tay hắn run run và với bộ mặt tái nhợt vì kính sợ và thán phục, hắn để cho lưỡi gươm kết liễu cuộc đời của một người con gái trinh khiết và can đảm để làm lễ vật hiến dâng cho Thiên Chúa.
Vâng! Đó là cái chết của một bậc anh hùng tuổi đời còn quá trẻ. Mới chỉ có 13 tuổi
Đây là lời ca tụng dành cho bậc anh hùng. Lời ca tụng này là của thánh Giám mục Ambrôsiô:
Hôm nay là ngày sinh nhật trên trời của một trinh nữ, chúng ta hãy noi gương trong trắng của người.
Hôm nay là ngày sinh nhật trên trời của một vị tử đạo, chúng ta hãy dâng hy lễ.
Hôm nay là ngày sinh nhật trên trời của thánh Anê. Tương truyền rằng thánh nữ đã được phúc tử đạo năm mười ba tuổi. Người ta đã đối xử tàn bạo không nương tay với một thiếu nữ còn ít tuổi. Việc đó đã làm lộ ra sức mạnh lớn lao của đức tin nơi thiếu nữ ấy, vì cô đã dám làm chứng.
Tấm hình hài nhỏ bé ấy, liệu có chịu nổi một vết thương chăng ? Người thiếu nữ không có sức chịu nổi lưỡi đòng đâm thâu, thế mà lại có sức thắng được lưỡi đòng ấy, đang khi những cô bé cùng trạc tuổi không chịu nổi nét mặt nghiêm khắc của cha mẹ, cũng như khi bị kim đâm thì khóc như là đã bị thương nặng.
Người thiếu nữ ấy vẫn bình thản giữa những bàn tay đẫm máu của lý hình, không nhúc nhích khi nghe tiếng xiềng xích nặng nề kéo lê lẻng xẻng. Tuy chưa biết chết là gì, nhưng người thiếu nữ ấy đã sẵn sàng: giờ đây cô đưa thân ra đón lưỡi gươm của tên lính hung bạo. Ngay cả khi bị miễn cưỡng lôi đến bàn thờ tế thần thì ngang qua những ngọn lửa, cô vẫn giơ tay hướng về Chúa Kitô, và trong lò lửa tàn bạo đó, cô đã làm dấu thánh giá để tôn vinh Chúa toàn thắng. Giờ đây cô đưa cổ và hai tay cho người ta xiềng lại, nhưng không dây xiềng nào có thể xích được những chi thể quá mềm mại đó.
Đây không phải là một cuộc tử đạo mới sao ? Chưa đủ sức chịu khổ mà đã thừa sức chiến thắng; chiến đấu thì vất vả, nhưng được ân thưởng lại dễ dàng. Tuổi đời còn non dại, nhưng đã là bậc thầy về chí can trường. Tân nương vội vã tới loan phòng cũng không lẹ bằng người trinh nữ này vui vẻ tiến ra nơi hành quyết. Cô đẹp không phải vì tóc bím, nhưng vì thuộc về Đức Kitô. Đầu cô không đội vòng hoa, nhưng được điểm trang bằng đức hạnh.
Mọi người đều khóc nhưng chính cô thì không. Nhiều người lấy làm lạ vì thấy sao cô dễ dàng xả thân đến thế; chưa được hưởng cuộc đời mà cô đã cho đi như là đã hoàn toàn mãn nguyện. Ai nấy đều kinh ngạc, vì ở tuổi đó, cô chưa làm chủ được chính mình mà đã làm chứng cho Thiên Chúa. Cuối cùng, cô đã làm cho người ta phải tin cô, khi cô làm chứng về Thiên Chúa, trong lúc người ta chưa tin cô được về những vấn đề thuộc con người, bởi lẽ nó vượt quá tính tự nhiên thì lại do Đấng tác tạo thiên nhiên mà có.
Lý hình đã tìm mọi cách làm cho cô khiếp đảm, đã dùng hết lời ngon ngọt thuyết phục cô, hứa hẹn bao điều để cô chịu kết hôn. Nhưng cô quả quyết: “Thật là sỉ nhục cho Hôn Phu, nếu tôi còn mong đợi ai làm tôi vui lòng. Ai chọn tôi trước thì người ấy được. Này đao phủ, còn đợi chi nữa ? Tôi không muốn người ta thích thú nhìn thân xác tôi, hãy để cho nó chết đi!” Cô đứng, cầu nguyện rồi giơ cổ cho người ta chém.
Có lẽ bạn thấy được tên lý hình đang run sợ như chính hắn bị tuyên án, thấy tay tên đao phủ run rẩy giơ lên, sợ xanh mặt, vì cô bé lâm nguy, trong khi cô chẳng sợ nguy hiểm gì cho mình. Vậy trong một lễ vật hy sinh, các bạn có hai lời chứng: lời chứng về tiết hạnh và lời chứng về đức tin. Cô đã giữ vững đức đồng trinh và được phúc tử đạo.
Một tác giả tưởng tượng việc Chúa Giêsu chọn các Tông đồ như sau: Sau những đêm dài cầu nguyện, Ngài rảo bước khắp nơi nhưng không chọn được người nào, Ngài đành đăng quảng cáo, nhưng trong số những người đến trình diện Ngài, Ngài cũng không chọn được ai.
Ngài đành tổ chức thế vận hội. Môn đầu tiên là cầu nguyện: nhiều người biểu diễn cầu nguyện rất hay, nhưng Chúa không chọn được ai cả. Môn thứ hai là thờ phượng cũng thế. Môn thứ ba là giảng thuyết, cũng chẳng được ai.
Chán nản vì mất thì giờ vô ích, Chúa Giêsu rời vận động trường để ra bờ biển hóng gió và ở đây Ngài thấy đám dân chài. Ngài đứng quan sát và nhận ra có một số người để hết tâm hồn vào công việc. Ngài nghĩ thầm họ là những người có quả tim. Và thế là Ngài chọn họ làm Tông đồ của Ngài.
Trong việc rao giảng Tin mừng, Chúa Giêsu không muốn làm việc một mình mà muốn cho con người cộng tác vào công việc quan trọng này. Vì thế, Người đã tuyển chọn Nhóm Mười Hai, để Ngài huấn luyện và trao cho họ tiếp tục sứ mệnh của Người. Nhóm Mười Hai này sẽ là cột trụ, là nền tảng Giáo hội mà Người sẽ thiết lập sau này; vì thế, Chúa Giêsu phải để các ông luôn ở với Người, gần kề Người. Người tin tưởng họ và trao cho họ sứ mệnh cao cả này.
Điều cơ bản nhất mà chúng ta phải tuyên xưng trước tiên khi nói về Giáo hội, đó là Giáo hội là một mầu nhiệm, do đó, chúng ta không thể so sánh hay xếp Giáo hội vào bất cứ một tổ chức trần thế nào.
Tin mừng hôm nay như muốn đưa chúng ta vào trong bản chất mầu nhiệm của Giáo hội ấy.Chúa Giêsu thiết lập Nhóm Mười Hai để các ông ở với Ngài và được Ngài sai đi rao giảng. Ngài trao ban cho các ông quyền năng mà chính Ngài đã từng sử dụng: chỉ có các Tông đồ mới có quyền trừ quỷ, mới có quyền cử hành các bí tích, và chỉ những ai mà các ông trao quyền cho mới được cử hành các bí tích. Chúa Giêsu trao phó cho các Tông đồ kho tàng mạc khải, chỉ có các ông mới có khả năng và có quyền giải thích kho tàng ấy và giảng dạy đúng ý muốn của Chúa.
Trong Nhóm Mười Hai, Chúa Giêsu đặt Phêrô làm thủ lãnh, để cai trị và trở thành mối dây hữu hình trong Giáo hội; Ngài hứa ở với Giáo hội mỗi ngày cho đến tận thế: như Ngài đã ở với các Tông đồ ngay từ buổi đầu, thì hơn 2000 năm qua, Ngài vẫn tiếp tục ở với và trong Giáo hội
Chúa gọi và chọn họ không tự cho mình được chọn hoặc ứng cử, nghĩa là Chúa ở vị thế cao hơn. Chúa là trung tâm chứ không phải họ được quyền lấy mình làm chuẩn; như thế, điều kiện đầu tiên để trở thành Tông đồ là do được Chúa chọn. Các môn đệ ở lại với Người, nghĩa là họ được tách ra khỏi đám đông và đến; điều kiện thứ hai là khi được gọi, họ phải ở tách riêng ra, nghĩa là có sự thay đổi đời sống nên tốt hơn…
Trong Giáo hội, việc được chọn làm công việc này, chức vụ nọ là do Chúa chọn qua sự tuyển lựa của Giáo hội, chứ không phải cha truyền con nối hay mình ứng cử. Vì thế, luôn phải đặt ý Chúa lên trên hết và dù hợp với chúng ta hay không thì cũng phải biết thuận theo ý Chúa.
2022
ĐỪNG TRANH LUẬN
19.1.2022 Thứ Tư
Thứ Tư trong tuần thứ Hai Mùa Quanh Năm
1 Sm 17:32-33,37,40-51; Tv 144:1,2,9-10; Mc 3:1-6
ĐỪNG TRANH LUẬN
Tin Mừng hôm nay là một trong 5 cuộc tranh luận gay gắt giữa Chúa Giêsu và người Do Thái về việc giữ luật trong ngày Sabát. Khởi đầu công cuộc rao giảng Tin Mừng của Chúa Giêsu. Ngài đã gặp những cuộc phản ứng chống đối bằng những hành vi và lời nói công khai của nhóm Pharisêu, đại diện cho tầng lớp những người sống “vị luật” thời bấy giờ. Trong ngày sa bát người không được làm bất cứ việc gì kể cả việc đi bộ cũng có giới hạn. Vì vậy, trong cuộc tranh luận thứ 5 này, chúng ta sẽ nhận ra cao điểm của cuộc “chạm trán” ấy, như mở đầu con đường Thập giá mà Chúa Giêsu sẽ đi qua.
Bầu khí lúc này khá căng thẳng, ngột ngạt. Trong hội đường, duy chỉ một mình Chúa Giêsu lên tiếng, những người còn lại hoàn toàn im lặng. Đến ngay người bại tay cũng chẳng mở miệng xin Chúa chữa lành cho mình. Đám đông dân chúng mọi khi trầm trồ trước những lời nói và việc làm đầy uy quyền của Chúa, nhưng lúc này họ cũng im bặt. Nhóm Pharisiêu mọi khi lên tiếng chỉ trích Chúa, nhưng bây giờ cũng chỉ chăm chăm chú chú, soi mói xem Chúa làm gì.
Khi phải đối diện với một sức mạnh ghê gớmm của thế gian ngay trong chính hội đường vốn biểu trưng cho môi trường tâm linh – tín ngưỡng, Chúa không thoái lui, đầu hàng, nhưng Ngài chính thức công bố tình thương ơn cứu độ thời cánh chung của Thiên Chúa cho thế gian tăm tối, mịt mờ này. Việc Ngài chữa lành cho người bị bại tay cho thấy lời loan báo của ngôn sứ Isaia về thời của Đấng Thiên Sai đã thành hiện thực (Ngôn sứ Isaia loan báo rằng khi vinh quang Thiên Chúa tỏ hiện thì “những bàn tay rã rời nên mạnh mẹ” – Is 35, 3).
“Chúa Giêsu lại vào hội đường. Ở đó có một người bị bại tay”. Trong câu 1, Thánh sử Maccô đã giới thiệu nơi chốn và nội dung của sự kiện. Một ngày như mọi ngày, Chúa Giêsu vào hội đường để đọc hoặc để nghe và giải thích Sách Thánh. Đó là thói quen tốt lành của người Do Thái ngoan đạo. Vậy mà, nơi “ được rao giảng” việc sống đạo lại chính là nơi “hành đạo” không được thực hiện. Tại hội đường, cũng có những người Do Thái, họ vào hội đường với mục đích khác, đó là để “rình và tố cáo” Chúa Giêsu ( x. c.2). Họ đã biến việc nghe và sống Lời Chúa thành việc sẵn sàng “ khử trừ” những ai diễn giải Lời Chúa khác với quan điểm của họ.
Trong cuộc sống hàng ngày đôi lúc chúng ta cũng có thái độ như người Do Thái khi đến nhà thờ hoặc khi làm những công việc đạo đức. Lúc đó thay vì chúng ta tìm ý Chúa, chúng ta lại dò xét và bình phẩm lẫn nhau. Thay vì kết tình thân ái giữa mọi người, chúng ta lại gây chia rẽ bằng việc “ xuyên tạc” lời nói và hành vi của người khác. Thay vì để tâm suy gẫm Lời Chúa, để Lời Chúa thấm vào tâm hồn, thì chúng ta lại âm mưu toan tính sao cho mình có lý hoặc luôn tìm phần thắng, phần lợi về cho mình. Chúng ta hãy xem thái độ của Chúa Giêsu như thế nào trước tâm địa độc ác của họ.
Chúa Giêsu gọi anh bại tay ra giữa đứng ( x. c.3). Ngài muốn người Do Thái nhìn thẳng và nhận ra vấn đề vì thế Ngài hỏi họ: “ Ngày Sabát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết đi ?” ( c.4). Câu hỏi của Ngài như một lời chất vấn lương tâm, dẫn họ lần bước trở về tính thiện ban đầu mà Thiên Chúa đã đặt để trong tâm hồn con người. Tác giả mô tả tình trạng của họ : “ làm thinh”. Họ làm thinh có lẽ không dám trả lời trái với lẽ lương tâm, nhưng cũng là cách phản đối, từ chối con đường yêu thương mà Chúa Giêsu đặt ra trong ngày sa bát giữa “ lành – dữ; cứu mạng – giết đi”. Thánh sử nói rõ : lòng họ đã chai lì trước lời mời lãnh nhận ơn cứu độ của Thiên Chúa qua Chúa Giêsu vì thời đó, người Do Thái quan niệm bệnh tật là do ma quỉ và tội lỗi gây ra nên Chúa Giêsu muốn trải rộng nguyên tắc đem lại sự sống giải phóng con người khỏi ách nô lệ của Satan là ngày được cứu người, được phép làm điều tốt điều lành. Đó là ngày Thiên Chúa thi ân giáng phúc cho dân Người, nhất là những người nghèo.
Với sự lặng thinh cứng lòng của người Do Thái, chúng ta thấy thái độ của Chúa Giêsu “ giận dữ rao mắt nhìn và buồn khổ”. Đây là tấm lòng của một Thiên Chúa yêu thương gần như bất lực trước tự do của con người. Khi thấy họ cố “ bịt mắt bưng tai” trước lời mời cứu độ và hành vi yêu thương của Thiên Chúa, Chúa Giêsu đón nhận thái độ ấy trong sự cương quyết bày tỏ tình yêu Cứu độ : Người bảo anh bại tay “ giơ tay ra!” ( x.c.5) và tay anh được chữa lành.
Khi Tình Yêu được bày tỏ thì quyền lực chống lại nó cũng lộ ra “ Người Pharisêu bàn tính với phe Hêrôđê để tìm cách giết Chúa Giêsu” (c.6).
Nơi Chúa Giêsu. Người có cái nhìn và thể hiện hành động đầy yêu thương trước những con người bị đau khổ, dù rằng, chung quanh Người đang có nhiều ánh mắt không thiện cảm và họ đang im lặng chăm chú theo dõi không phải là để hiệp thông, nhưng là để tìm cớ hãm hại Người. Thế nhưng, Chúa Giêsu đã lên tiếng phá vỡ sự im lặng đáng sợ này: “Trong ngày Sabát được làm sự lành hay sự dữ? Ðược cứu sống hay là giết chết?” (Mc 3,4). Qua đó, Chúa Giêsu cho thấy mục đích lề luật là hướng đến hạnh phúc và sự sống cho con người, nên Người đã không ngần ngại chữa lành cho người bị tay khô bại tay ngay trong ngày Sabát.
Nơi người Biệt phái. Họ nhân danh lề luật để thực hiện ý đồ đen tối của mình, nên họ không có cái nhìn cảm thông, nhưng lại có cái nhìn vô cảm trước nỗi đau khổ của đồng loại và vì thế, sau khi chứng kiến Chúa Giêsu chữa lành cho người bị bại tay trong ngày Sabát, thì “ngay lập tức, họ đi ra bàn tính với những kẻ thuộc phái Hêrôđê chống đối Người và tìm cách hại Người” (Mc 3,6)
Con người hợp nhau để chống lại Thiên Chúa. Cái ác đồng lòng phá đổ sự thiện tội lỗi hợp lực, bóng đen bao trùm để dập tắt ánh sáng. Nhưng khi tội ác lên đến đỉnh điểm là Thập Giá thì Tình Yêu Thiên Chúa cũng được mở ra cho nhân loại qua trái tim Chúa Giêsu bị đâm thâu trên đồi Canvê.
