2020
Khi ta đối diện với nghịch cảnh
Cuộc sống luôn bất biến, mọi thứ đều tương đối và sự va vấp càng nhiều con người càng trưởng thành hơn
Có thể các bạn còn trẻ chưa thấy được… mọi thứ bình thường được tôi luyện đều trở lên có giá trị:
– Thép tôi qua lửa sẽ thành dao sắc.
– Đất nung trong lửa sẽ thành vật dụng.
– Cây cối trong khí hậu khô hạn sẽ cứng cáp, dẻo dai.
– Thời tiết khắc nghiệt cho con người sức bền bỉ kiên cường… cho nên khi gặp nghịch cảnh con người đều rất trưởng thành.
Mình xin chia sẻ ý nghĩa bài nói chuyện của một vị Hoà thượng (hoá giải nghịch cảnh theo cách của nhà Phật): vì bản chất cuộc sống luôn bất biến, hãy học đối diện với hoàn cảnh, đón nhận và biết lấy đó làm bài học để tồn tại… sẽ tốt hơn cho mỗi người.
– Cám ơn người làm tổn thương ta vì nhờ họ làm ta cứng rắn hơn
Khi người mình tin tưởng giẫm đạp vào lòng tin, đánh cắp đi lòng tin thì tổn thương thật nặng nề. Hãy kiểm điểm có phải chính mình đã quá chủ quan và tạo cơ hội để họ lấy cắp lòng tin và chính người này đã làm ta biết phải cứng rắn lên như thế nào.
– Cám ơn người lừa dối ta nhờ họ mà ta từng trải hơn
Thường thì người tham mới hay bị lừa, đừng tìm cách để đòi lại hoặc ngồi đó mà tức tối cay cú… Hãy kiểm chứng lại xem tại sao bị lừa dối, hãy lấy đó làm bài học, làm câu chuyện cảnh giác ích lợi giúp mọi người… và trên hết bài học cho bạn từng trải hơn.
– Cám ơn người đánh ta đau vì họ mà ta ít gây nghiệp chướng
Có nhiều người thì oán hận cha mẹ khi bị đánh đòn, nhưng cũng rất nhiều người vì sự nghiêm khắc của gia đình và cha mẹ đã dừng bước trước cái xấu, chọn cho mình đến với con đường tốt.
Một kẻ tử tù khi gặp mẹ đã trách rằng: giá khi tôi ba tuổi mẹ đánh thật đau khi tôi trộm hộp quẹt nhà hàng xóm, giá như năm tuổi tôi mang về đồ trộm của bạn mẹ đừng khen thì nay tôi không phải thế này… Và với nhiều người, sự nghiêm khắc đã làm họ biết dừng trước khi làm điều không tốt.
– Cám ơn người ruồng bỏ ta vì nhờ họ mà ta đứng vững trên đôi chân của mình
Sự cắt đứt, sự xỉ vả với thái độ thiếu tôn trọng có thể làm ta tức tối và dứt khoát không bấu víu… Không phụ thuộc và buộc phải đấu tranh sinh tồn… Và cũng từ đó ta đứng vững trong cuộc đời này.
– Cám ơn người làm ta vấp ngã, vì nhờ họ mà ta vững bước hơn
Cuộc sống luôn bất biến, mọi thứ đều tương đối và sự va vấp càng nhiều con người càng trưởng thành hơn, sau mỗi lần vấp ngã nó làm ta bớt dại hơn, khôn khéo hơn.
– Cám ơn người nhục mạ ta, vì họ làm ta nhẫn nhục hơn, biết chịu đựng hơn và sẽ khôn ngoan hơn
Cuộc sống luôn phải đối mặt với mọi thử thách, nếu không nhẫn nhịn, không bình tĩnh chắc hẳn mọi thứ sẽ hối thúc làm chúng ta luôn phạm sai lầm…
– Cám ơn người phản bội ta vì nhờ họ mà ta biết thêm về cuộc đời này.
Có những yên ổn do sự lừa dối mang lại làm chúng ta không biết để phòng tránh. Khi sự thật phơi bày có thể làm ta rơi xuống vực sâu… Vì thế sự phản bội đôi khi lại mở cho ta một cánh cửa để bước sang một cuộc sống mới.
– Cám ơn người hãm hại ta vì nhờ họ mà ta được tăng thêm sức mạnh.
Sự hãm hại như hào sâu, hố thẳm. Nó làm ta cố vượt qua nên càng ngày càng cho ta thêm khôn khéo và cố gắng đã vượt lên hoàn cảnh để sống tốt hơn.
– Cuối cùng cám ơn những người giúp đỡ ta, không xa lánh, không bỏ ta, cùng ta gắng bước trong nghịch cảnh cuộc đời, người luôn song hành lúc gian khó đó là cha, mẹ, là vợ là chồng, là bạn tri kỷ… người đó chúng ta phải cảm ơn.
2020
Chim Đại Bàng Trong Cơn Bão
Chim Đại Bàng Trong Cơn Bão
- Khi chúng ta mong ước cuộc đời không nghịch cảnh, hãy nhớ rằng cây sồi trở nên mạnh mẽ trong gió ngược, và kim cương hình thành dưới áp lực. Peter Marshall
Bạn có biết rằng chim đại bàng biết trước khi nào bão sắp đến không?
Tôi nghe kể rằng, khi một chú chim đại bàng biết sắp có bão, nó sẽ bay tới một chỗ nào đó thật cao và chờ gió tới. Khi cơn bão ập đến, đại bàng mở rộng cánh và chính cơn gió đầy nguy hiểm ấy sẽ nâng đại bàng lên cao, cao hơn cả bão. Trong khi mưa bão gầm gừ giận dữ ở bên dưới thì đại bàng đang sải cánh ở bên trên. Đại bàng không đi trốn cơn bão, đại bàng lại dùng cơn bão để nâng nó lên cao hơn vì nó cưỡi trên những cơn gió mang bão tới. Có lẽ chính vì vậy mà đại bàng mạnh mẽ, oai hùng và được coi là vua của các loài chim chăng?
Trong cuộc sống cũng có những cơn bão và ai trong số chúng ta cũng phải trải qua. Nhưng chúng ta có thể vượt trên những cơn bão đó bằng nghị lực và niềm tin của chính mình. Hãy nhìn những cánh đại bàng mà xem.
2020
Con Khỉ Và Trái Táo Gỗ
Con Khỉ Và Trái Táo Gỗ
Khi đã chạy thật xa, khỉ dừng lại đưa trái táo lên mũi ngửi nhưng chẳng thấy có mùi gì. Nó cố gắng ăn nhưng trái táo cứng ngắc đến mức đau cả răng. Thực ra trái táo này được làm bằng gỗ nhưng rất đẹp và trông như thật. Những con khỉ khác nhìn thấy trái táo cũng thèm được ăn. Con khỉ nọ thấy thế càng giữ chặt trái táo.
Có được trái táo đẹp, con khỉ rất tự hào và hãnh diện. Nó lang thang suốt trong rừng để khoe tài sản quý giá của mình. Trái táo lấp lánh ánh đỏ dưới nắng mặt trời dường như càng hoàn hảo hơn bao giờ hết. Và con khỉ càng ôm khư khư trái táo hơn, mặc dù cơn đói cồn cào trong bụng thúc giục nó đi kiếm cái ăn.
Những trái cây ngọt lịm hương rừng thôi thúc con khỉ, nhưng nó vẫn không chịu buông trái táo trong tay – nó sợ có kẻ nào khác đang rình mò sẽ lấy trộm mất. Thực sự, trong tâm trí con khỉ rất mệt mỏi, nó không thể thư giãn và dành lấy vài phút nghỉ ngơi cho mình. Nó vẫn đang cố gắng bảo vệ trái táo.
Con khỉ vẫn tự hào vì tài sản vô giá này nhưng bắt đầu cảm thấy ít hạnh phúc hơn. Nó tiếp tục đi dọc theo con đường mòn trong rừng, càng ngày càng cảm thấy trái táo nặng hơn. Thực ra bởi nó đang mệt mỏi, đói và kiệt sức. Nó không thể trèo lên cây để hái trái vì tay vẫn còn bận giữ trái táo. Điều gì sẽ xảy ra nếu nó tiếp tục ôm trái táo như vậy? Hay nó sẽ buông tay ra?
Mùi thơm của trái cây trước mặt toả hương thơm ngát, những trái chín đỏ mọng như trêu ngươi. Đắn đo một lúc, con khỉ quyết định buông trái táo bằng gỗ. Nó trèo lên cây hái trái ăn, lại cảm thấy hạnh phúc trở lại.
Qua sự việc đó con khỉ mới rút ra bài học cho chính nó.
Có thể các con khỉ bên ngoài nhìn vào thì ham thích vì sự sặc sỡ, màu mè của trái táo, và cũng chính thái độ ham thích của những con khỉ bên ngoài cũng đã phần nào tác động đến sự bám víu vào táo gỗ của nó. Riêng bản thân nó dù đã biết rất rõ trái táo chỉ là khúc gỗ vì nó đã từng cạp rách môi, bầm dập.
Đôi khi những giá trị tưởng chừng chân thật nhưng thực tế chỉ là lớp sơn vỏ bọc trang trí bề ngoài, rốt cuộc chỉ nhận lại sự mệt mỏi đến kiệt sức khi cố bám vào. Đôi lúc các giá trị gây nên ảo giác mà nó tưởng là hạnh phúc cũng chỉ là ảo giác. Nó càng nắm giữ thì nó càng vướng bận, không thể đi xa hơn trên lộ trình gặp và gặt hái những trái táo xung quanh rồi thụ hưởng những giá trị thực cuộc sống. Có lẽ nó phải biết dứt khoát bỏ đi thì nó mới sẽ nhận được lại những giá trị chân thật. Đó mới là hạnh phúc của cuộc đời làm khỉ của nó…
2020
Khi Viên Sỏi Trở Thành Kim Cương
Khi Viên Sỏi Trở Thành Kim Cương
“Tại sao chúng em phải học tất cả những điều ngu ngốc này?” – trong tất cả những câu hỏi và phản đối mà tôi đã nghe từ học trò của mình suốt bao nhiêu năm dạy học, đây là câu thường xuyên nhất. Tôi trả lời học trò của mình bằng một câu chuyện sau:
“Một đêm, một đám người du mục chuẩn bị nghỉ đêm giữa đồng thì bất ngờ họ thấy mình bị bao quanh bởi một luồng sáng. Họ tin là thiên thần đang đến với họ. Họ chờ đợi với niềm tin rằng thiên thần sẽ nói cho họ những điều quan trọng chỉ dành riêng cho họ thôi.
Một giọng nói vang lên: ‘Hãy nhặt tất cả những viên sỏi xung quanh. Bỏ chúng vào trong túi mang theo bên mình. Hãy đi một ngày và đêm mai các anh sẽ thấy niềm vui và cả nỗi buồn’.
Sau khi thiên thần biến mất, những người du mục ngạc nhiên và thất vọng. Họ chờ đợi một sự khám phá lớn, những bí mật giúp họ trở nên giàu có, mạnh khỏe và làm bá chủ thế giới. Nhưng thay vào đó họ chỉ phải làm một việc cỏn con không có ý nghĩa gì cả. Dẫu sao, nghĩ đến lời nói của thiên thần, mỗi người cũng nhặt vài viên sỏi rồi bỏ vào túi dù không hài lòng chút nào.
Đi suốt một ngày, khi đêm đến họ dừng chân cắm trại. Mở túi ra họ thấy những viên sỏi đã trở thành những viên kim cương. Họ vui mừng vì có kim cương, nhưng cũng buồn tiếc đã không lấy thêm vài viên sỏi nữa”.

Tôi có một học trò, tên Alan, từ thời kỳ đầu tiên đi dạy học đã chứng minh câu chuyện trên là có thật. Khi Alan học lớp 8, cậu bé này rất giỏi “gây chuyện” và hay bị đuổi học. Cậu ta đã trở thành một tên “anh chị” trong trường và trở thành bậc thầy về “chôm chỉa”.
Mỗi ngày tôi cho học trò học thuộc lòng những câu danh ngôn. Khi điểm danh, tôi đọc đoạn đầu của một câu danh ngôn. Để được điểm danh, học trò phải đọc nốt phần cuối của câu danh ngôn.
– Alice Adams – Không có thất bại ngoại trừ…
– … không tiếp tục cố gắng , em có mặt thưa thầy Schlatter.
Như vậy đến cuối năm, những học trò của tôi nhớ được khoảng 150 câu danh ngôn. Ví như:
– Nghĩ bạn có thể, nghĩ bạn không thể – cách nào cũng đúng!
– Nếu bạn thấy chướng ngại, bạn đã rời mắt khỏi đích đến.
– Người cay độc là người biết giá cả mọi thứ nhưng chẳng biết giá trị của cái gì cả.
Và tất nhiên câu danh ngôn của Napoleon Hill: “Nếu bạn nghĩ ra nó, và tin vào nó, bạn có thể đạt được nó”.
Alan là người phản đối nhiều nhất về cách học này – một ngày kia cậu bị đuổi khỏi trường và biến mất suốt 5 năm. Một ngày nọ, cậu ta gọi điện thoại cho tôi. Cậu vừa được bảo lãnh ra khỏi trại cải tạo.
Sau khi cậu ấy bị ra tòa và cuối cùng bị chuyển đến trại cải tạo trẻ vị thành niên vì những điều mình đã làm, cậu chán ghét chính bản thân mình và cậu đã lấy dao cạo cắt cổ tay mình.
Cậu kể: “Thầy có biết không, em nằm đó khi mà sự sống đang chảy ra khỏi thân thể em, em chợt nhớ đến một câu danh ngôn thầy đã bắt em chép đi chép lại 20 lần một ngày: “Không có sự thất bại trừ việc không tiếp tục cố gắng”. Và đột nhiên em thấy nó có ý nghĩa. Nếu em còn sống, em không thất bại, nhưng nếu em để cho mình chết, em sẽ thất bại hoàn toàn. Vì thế với sức lực còn lại em gọi người tới cứu và bắt đầu một cuộc sống mới.”
- Bạn thân mến, khi bạn nghe câu nói ý nghĩa nào đó đó, nó là viên sỏi. Khi bạn cần một chỉ dẫn vào thời điểm quan trọng của cuộc đời, nó trở thành viên kim cương. Và như tôi nói với bạn, hãy tìm cho mình thật nhiều viên sỏi, và bạn sẽ nhận được những viên kim cương.
