2022
Hãy sẻ chia
29.4 Thánh Catêrina đệ Siena, Đtts
Cv 5:34-42; Tv 27:1,4,13-14; Ga 6:1-15
Hãy sẻ chia
Catarina Benincasa chào đời tại thành Siena vào năm 1347, và gia nhập dòng Ba Đaminh khi còn rất trẻ. Ngài nổi bật về tinh thần cầu nguyện và sám hối. Được thúc đẩy vì tình yêu nồng nàn đối với Thiên Chúa, Giáo Hội, và Giáo Hoàng Roma, thánh nữ đã hoạt động không biết mệt mỏi cho sự nghiệp bình an và hợp nhất của Giáo Hội, trong những năm tháng gian truân của thời kỳ di tản Avignon. Thánh nữ đã dành rất nhiều thời gian hoạt động tại phủ Giáo Hoàng để thuyết phục Đức Gregoriô XI trở về giáo đô Roma, vì đó mới chính là nơi Đấng Đại Diện Chúa Kitô điều hành toàn thể Giáo Hội. Chỉ vài hôm trước khi qua đời, ngày 29 tháng 4 năm 1380, thánh nữ đã tâm sự rằng: “Nếu tôi qua đời, hãy cho người ta biết rằng tôi chết vì nhiệt tâm với Giáo Hội.”
Thánh nữ đã viết rất nhiều thư từ, hiện còn giữ được chừng 400 bức, một số kinh nguyện, ‘những lời than thở,’ và một quyển sách duy nhất là cuốn ‘Đối Thoại.’ Trong quyển sách này, thánh nữ đã ghi lại những lần tâm tình thân mật của mình với Chúa. Người nữ tu dòng Ba Catarina được Đức Piô II tôn phong hiển thánh, và lòng sùng kính ngài mau chóng lan rộng khắp Âu Châu. Thánh nữ Têrêsa Avila nói rằng: “Sau Thiên Chúa, người mà ngài mang ơn nhiều nhất về sự tiến bộ trên đường thiêng liêng là thánh nữ Catarina Siena”. Đức chân phúc giáo hoàng Piô IX đã tôn nhận thánh nữ Catarina lên làm quan thầy nhì cho nước Ý (cùng với thánh Phanxicô khó nghèo). Đến năm 1970, Đức Phaolô VI đã tôn phong thánh nữ Catarina Siena danh hiệu Tiến Sĩ Hội Thánh.
Thánh nữ Catarina luôn thẳng thắn và can đảm lên tiếng mỗi khi có vấn đề nào ảnh hưởng đến Giáo Hội, Đức Giáo Hoàng, và lợi ích các linh hồn. Ngài cảm thấy mình có trách nhiệm phải bảo vệ chân lý. Ở điểm này, chúng ta có thể học được rất nhiều từ thánh nữ Catarina: ngài không bao giờ nhượng bộ trong những điều căn bản, bởi vì ngài đặt trót niềm tin nơi Chúa.
Chúng ta hãy nài xin thánh nữ Catarina cho chúng ta được chia sẻ phần nào lòng yêu mến của ngài đối với Giáo Hội và Đức Giáo Hoàng Roma, và cả những ước vọng nóng bỏng muốn truyền bá giáo lý của Chúa Giêsu khắp nơi. Đồng thời, luôn cố gắng khám phá ra những khía cạnh tích cực của mọi vấn đề, không bỏ phí một cơ hội nào. Chúng ta hãy nài xin Đức Mẹ bằng những lời của chính thánh nữ Catarina: “Ôi Maria, con đến van nài, xin Mẹ dâng lời khẩn nài của con cho Hiền Thê dịu hiền của Chúa Kitô và cho vị Đại Diện trên trần gian của Người. Ước chi ngài luôn luôn được ánh sáng để cai trị Giáo Hội một cách khôn ngoan sáng suốt.”
Trước đám đông dân chúng đến mình, Chúa Giê-su đã đặt vấn đề cho các môn đệ, nhưng chỉ là “để thử các ông.” Nhu cầu của đám đông quá lớn, Chúa lại bảo các môn đệ phải cho họ ăn. Phi-líp-phê, người được hỏi, lo lắng không biết lấy tiền đâu để mua bánh; ấy là chưa kể, dù có tiền, biết mua ở đâu đủ bánh cho một lượng người đông đảo như thế! Vì thế, cho đến chiều tối, các môn đệ vẫn lúng túng không tìm ra được giải pháp cho đám đông ăn. Quả thật, Chúa Giê-su muốn các ông quan tâm đến con người thời đại và ra lệnh cho các ông làm hơn những gì các ông có thể, vì Chúa muốn các ông nhận ra giới hạn của mình trên bình diện tự nhiên, và cũng để các ông nhận ra rằng Chúa không là “nơi” cung cấp dư đầy bánh ăn vật chất mà Ngài còn là chính tấm bánh trường sinh, bẻ ra cho muôn người được ăn và sống đời đời.
Giống nhu Mô-sê xưa đã được Đức Chúa ban man-na nuôi dân Ít-ra-en trong cuộc hành trình vượt qua sa mạc 40 năm về miền Đất Hứa, Tin Mừng hôm nay cũng cho thấy Đức Giêsu nhân bánh ra nhiều, ám chỉ việc Người sẽ Man-na Mới là bí tích Thánh Thể để nuôi dưỡng đức tin của Ít-ra-en Mới là Hội Thánh trên bước đường vượt qua sa mạc trần gian để về Đất Hứa Nước Trời đời sau.
Đức Giêsu nói với Phi-lip-phê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” Dĩ nhiên Người có thể làm phép lạ hóa bánh từ trời để nuôi đám đông dân chúng, giống như Đức Chúa đã ban man-na từ trời rơi xuống nuôi dân Ít-ra-en trong thời kỳ Xuất Hành. Nhưng ở đây, Đức Giêsu muốn các môn đệ ý thức và nhiệt tâm cộng tác trong sứ vụ ban ơn cứu độ cho lòai người.
Ngày nay Ngừơi cũng muốn các tín hữu chúng ta ý thức bổn phận phải tích cực góp phần vào sứ vụ loan báo Tin Mừng và phục vụ Chúa hiện thân nơi những người nghèo đói, bệnh tật và bị bỏ rơi…
Tin mừng ghi lại lời của Phi-lip-phê nói lên sự bất lực của các môn đệ trước nhu cầu quá lớn : “Có mua đến hai trăm đồng bạc bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút”: Tuy nhiên Đức Giêsu chỉ muốn thử để biết lòng tin của môn đệ, vì Ngừơi biết việc Người sắp làm.
Ngày nay khi mời gọi chúng ta cộng tác, hẳn Đức Giêsu cũng quá rõ về khả năng giới hạn của chúng ta. Nhưng Người muốn chúng ta ý thức bổn phận cộng tác, rồi vừa làm hết sức mình, vừa cậy trông vào tình thương và quyền năng của Người như Người đã dạy: “Vì không có Thầy anh em không làm gì được” (Ga 15,5b).
An-rê đã mau mắn đưa một bé trai đến và thưa với Người: “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá. Nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu?”. Chúa cần thiện chí của các môn đệ thể hiện qua các việc làm thiết thực cụ thể, hơn là thái độ ỷ nại “nói mà không làm”.
Ngày nay Chúa muốn các tín hữu chúng ta làm những việc bác ái hợp với khả năng như thánh Gia-cô-bê dạy: “Ai bảo rằng mình có đức tin mà không hành động theo đức tin thì nào có lợi ích gì? Đức Tin có thể cứu người ấy được chăng? Giả như có người anh em hay chị em không có áo che thân và không đủ của ăn hàng ngày, mà có ai trong anh em lại nói với họ : “Hãy đi bình an, mặc cho ấm và ăn cho no”. Nhưng lại không cho họ những thứ thân xác họ đang cần, thì nào có lợi ích gì? Cũng vậy, đức Tin không có hành động thì quả là đức Tin chết” (x. Gc 2,14-17). Vậy chúng ta có thể làm gì trong những ngày này để phục vụ Chúa hiện thân trong các người nghèo khổ, bất hạnh và đang bị bỏ rơi?
Đức Giêsu dạy các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi”.
Ngày nay nhân lọai vẫn tồn tại hai lọai là người giàu và kẻ nghèo: “Kẻ ăn không hết người lần không ra !”. 80% của cải trên trái đất đang nằm trong tay 20% người giàu. Còn hơn 700 triệu người không đủ cơm ăn áo mặc và một phần ba trẻ em ở lục địa đen (Phi châu) đang bị suy dinh dưỡng rất cần được trợ giúp. Qua việc ra lệnh cho môn đệ thu lại những miếng bánh thừa bị vứt bừa bãi, Đức Giêsu muốn chúng ta phải biết trân trọng lương thực Chúa ban, vì của cải là của chung hết mọi người và chúng ta chỉ được trao quyền quản lý. Cần chi tiêu tiết kiệm để có điều kiện chia sẻ cho những người nghèo đói hơn mình. Vậy chúng ta có thể tiết kiệm những gì để lấy tiền giúp đỡ những ngừơi nghèo đói bên cạnh?
Chúa sai chúng ta đến với muôn dân và ra lệnh cho chúng ta làm hơn những gì chúng ta có thể. Mệnh lệnh của Chúa không cho chúng ta thoái thác. Nhưng đôi lúc chúng ta cứ theo giải pháp nhân loại như Phi-líp-phê loay hoay tìm kinh phí ở đâu để mua bánh. Những giải pháp quen thuộc chưa phải là giải pháp tốt nhất. Mời bạn hãy đến với Chúa Giê-su: Ngài có cách tốt hơn, theo cách thức riêng của Ngài mà con người không hề nghĩ đến.
2022
Một linh mục ở Bolivia bị sát hại
Một linh mục ở Bolivia bị sát hại
Hội đồng Giám mục Bolivia bàng hoàng trước vụ sát hại cha Wilberth Daza Rodas, thuộc Dòng Phanxicô ở thành phố Santa Cruz, sau lễ Đêm Phục sinh.
Linh mục Wilberth Daza trong chuyến hành hương
Vụ sát hại xảy ra vào khoảng 11 giờ đêm ngày 16/4. Cha Wilberth Daza Rodas, 42 tuổi được tìm thấy bên trong nhà thờ, đã chết với nhiều vết thương nặng trên đầu.
Theo điều tra ban đầu của cảnh sát, một người thường xuyên lui tới cộng đoàn các tu sĩ Phanxicô và một số đồng phạm khác đã sát hại cha Wilberth.
Trong một thông cáo ngày 17/4, Hội đồng Giám mục Bolivia viết: “Giáo hội chúng tôi thương tiếc và đau buồn trước những biến cố xảy ra. Chúng tôi yêu cầu một cuộc điều tra rõ ràng và chính xác phải được thực hiện càng sớm càng tốt, để đưa ra ánh sáng các sự kiện khủng khiếp. Đứng trước văn hóa bạo lực đang gia tăng ở Bolivia: giết phụ nữ, cướp của, tình trạng mất an ninh của người dân, cùng những vấn đề khác, chúng tôi kêu gọi tất cả người dân Bolivia dấn thân và làm việc vì một nền văn hóa hòa bình, nơi tất cả chúng ta có thể sống trong tình huynh đệ”.
Ngoài ra, các Giám mục đảm bảo “sự gần gũi, liên đới và cầu nguyện” dành cho gia đình của cha Wilberth. Các vị mục tử viết: “Xin cho ánh sáng Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh chiếu sáng trong tâm hồn chúng ta và trong thế giới chúng ta, nơi còn quá nhiều tăm tối, đau khổ và chết chóc. Thiên Chúa với sự phục sinh của Chúa Kitô nói với chúng ta rằng sự dữ và sự chết không phải là lời cuối cùng”.
Đức cha Sergio Gualberti, Tổng Giám mục của Santa Cruz đã chủ sự Thánh lễ an táng cho cha Wilberth vào thứ Hai 18/4.
Ngọc Yến
2022
Lễ Phục sinh ở Myanmar, Đức Hồng y Bo: Nơi thờ phượng bị ảnh hưởng, nhưng Giáo hội vẫn đứng vững
Lễ Phục sinh ở Myanmar, Đức Hồng y Bo: Nơi thờ phượng bị ảnh hưởng, nhưng Giáo hội vẫn đứng vững
Trong một cuộc phỏng vấn với Vatican News nhân dịp Lễ Phục sinh, Tổng giám mục Yangon cho biết: “niềm tin sâu sắc của người dân trong thời gian thử thách này thật mạnh mẽ. Tình hình đất nước vẫn còn rất khó khăn, số lượng người tị nạn ngày càng tăng và tình trạng khẩn cấp nhân đạo không giảm bớt, nhưng chúng tôi chắc chắn rằng con đường thương khó là con đường Thiên Chúa chiến thắng sự dữ và mang lại hòa bình”.
MYANMAR-MILITARY-POLITICS (AFP or licensors)
Lễ Phục sinh ở Myanmar có gam màu không sáng sủa lắm, nhưng ánh sáng hy vọng không tắt và được bén rễ sâu nơi Chúa Kitô, Đấng Cứu độ con người. Những tia sáng nhỏ được hé lộ từ nơi đây, nơi bạo lực vẫn đang hoành hành và khủng hoảng tiếp diễn với hàng nghìn người tị nạn chạy trốn khỏi một môi trường chính trị và xã hội đang trên đà xấu đi. Đức hồng y Bo cho biết “chúng tôi vẫn đang ở đồi Golgotha,” ngài nhớ lại những sự kiện gần đây tại Mandalay khi một trăm binh lính đã đột kích vào khuôn viên nhà thờ lúc các tín hữu đang cử hành Cuộc Thương Khó.
Quân đội không tha những nơi thờ tự
Tại vùng Sagaing, các làng Công giáo cũng là mục tiêu tấn công của quân chính phủ. Trong vùng Chin và Kayah, quân đội đã tấn công các nhà thờ của người Công giáo, Tin lành Baptists và các Kitô giáo khác trong nhiều tháng, bắt giữ các linh mục và mục sư. Tổng cộng bốn trong số 16 giáo phận Công giáo là địa điểm của cuộc nội chiến. Người tị nạn Myanmar lang thang trong rừng, hoặc tìm nơi trú ẩn trong các trại, nhiều người khác đến vùng biên giới cạnh Thái Lan. Đức Hồng y bày tỏ tất cả sự đau buồn của mình khi “những nỗ lực vì hòa bình cho đến nay đều vô ích”. Ngài nói thêm: “Nỗi đau trong những giờ phút cuối cùng của Chúa Giêsu hiện lên trong ánh mắt và trái tim của những người mẹ có con và chồng chết ở Myanmar cũng như ở Ucraina”.
Ngài giải thích “về đức tin, chúng tôi chắc chắn rằng con đường thương khó là con đường mà qua đó Chúa chiến thắng sự ác và mang lại hòa bình. Những lời cầu nguyện của người dân trong Tuần Thánh đã được lắng nghe. Tôi không thể tin rằng Thiên Chúa không nghe”. Đức hồng y thừa nhận rằng không ai được miễn khỏi sự sụp đổ của nền kinh tế và các dịch vụ căn bản: hơn một nửa dân số rơi xuống tình trạng nghèo và giá lương thực đang tăng. Nhưng sự phẫn uất mạnh mẽ được cảm nhận rõ nhất nơi hầu hết những người trẻ tuổi, họ bị tước đoạt tương lai. “Tất cả những việc này là một sự lãng phí”.
“Dừng giết chóc”
Đức hồng y nói: Giáo hội không thể thừa nhận các bài phát biểu về sự trả thù. Ngài nhận thấy rằng, thế giới đang tập trung vào Ucraina, tuy nhiên, chính tại Myanmar “các tội ác đã gây ra là như nhau, ngay cả với cùng một loại vũ khí hủy diệt của Nga”. Một lần nữa ngài lớn tiếng kêu gọi: “Hãy dừng các vụ giết người lại!”. Tiếp đó, ngài nuối tiếc vì những hạn chế mà các cơ quan nhân đạo trong nước phải gánh chịu, cụ thể là việc không thể tiếp cận được những người đang cần sự giúp đỡ. “Chúng tôi, Giáo hội Công giáo, cố gắng giúp đỡ, bằng các nguồn lực của mình, nhưng chúng tôi e sợ rằng Caritas quốc tế khi tham gia trợgiúp ở Ucraina, sẽ không thể giúp các nạn nhân khác của chiến tranh”. Đức Hồng Y Bo – người gần đây đã đến bang Kayah để lắng nghe nhu cầu của những người tị nạn – báo cáo số liệu mới nhất của Liên Hợp Quốc rằng: hiện có thêm 520.000 người tị nạn mới ngoài 370.000 người đã bị trục xuất khỏi nhà của họ.
Một Giáo Hội nhỏ bé nhưng ngoan cường, trung thành với Thập giá
Đức hồng y Bo chân thành thừa nhận rằng trong một tình huống như thế này “không có giải pháp hoặc sự giải thoát nhanh chóng và dễ dàng.” Tuy nhiên, ngài chỉ ra rằng người Myanmar đã trải qua bảy thập kỷ cai trị của quân đội. “Mọi người không bị lừa bởi những lời nói dối. Là Kitô hữu, chúng tôi tìm thấy hy vọng nơi mầu nhiệm sâu xa của sự điên rồ trên thập giá. Làm môn đệ của Chúa Giêsu không miễn cho chúng ta khỏi cái chết, đúng hơn nó đòi chúng ta phải chết mỗi ngày”. Ngài kết luận: “Niềm tin sâu sắc của người dân vào thời gian thử thách này thật mạnh mẽ.”
(Vatican News 19.04.2022)
