2024
Sức Mạnh Của Lời Chúa
16.9 Thánh Cornelius, Ghtđ và Cyprian, Gmtđ
1 Cr 11:17-26,33; Tv 40:7-8,8-9,10,17; Lc 7:1-10
Sức Mạnh Của Lời Chúa
Sau khi Thánh Fabian tử vì đạo thì Giáo Hội thời bấy giờ không có giáo hoàng trong vòng 14 tháng, vì sự bách hại quá mãnh liệt. Trong thời gian ấy, Giáo Hội được điều hành bởi một tập thể linh mục. Cyprian, một người bạn của Cornelius, viết lại rằng Cornelius được chọn làm giáo hoàng “bởi quyết định của Thiên Chúa và của Ðức Kitô, bởi sự chứng thực của hầu hết mọi giáo sĩ, bởi lá phiếu của người dân, với sự đồng ý của các linh mục lớn tuổi và những người thiện chí”.
Trong thời gian hai năm Thánh Cornelius làm giáo hoàng, vấn đề lớn nhất thời bấy giờ có liên quan đến Bí Tích Hòa Giải và nhất là vấn đề tái gia nhập Giáo Hội của các Kitô Hữu đã chối đạo trong thời kỳ bị bách hại. Cả hai thái cực đều bị lên án. Ðức Cyprian, giám mục của Phi Châu, yêu cầu đức giáo hoàng xác định lập trường mà Ðức Cyprian chủ trương, đó là người bội giáo chỉ có thể hoà giải bởi quyết định của vị giám mục (trái với thông lệ thật dễ dãi của Novatus).
Tuy nhiên, ở Rôma, Ðức Cornelius lại gặp một quan điểm đối nghịch khác. Sau cuộc bầu giáo hoàng, một linh mục tên Novatian (một trong những người điều hành Giáo Hội) tự mình tấn phong làm Giám Mục Rôma – giáo hoàng đối lập đầu tiên. Novatian chủ trương rằng, không những người bội giáo, mà ngay cả những người phạm tội sát nhân, tội ngoại tình, tội gian dâm hay người tái hôn thì Giáo Hội cũng không có quyền tha tội! Ðức Cornelius được sự hỗ trợ của hầu hết mọi người trong Giáo Hội (nhất là Ðức GM Cyprian ở Phi Châu) để lên án chủ thuyết của Novatian, dù rằng giáo phái này kéo dài trong vài thế kỷ. Vào năm 251, Ðức Cornelius triệu tập thượng hội đồng ở Rôma và ra lệnh những người “sa ngã” được hòa giải với Giáo Hội qua “bí tích hoà giải” thông thường.
Một tài liệu từ thời Ðức Cornelius, cho thấy sự phát triển của Giáo Hội Rôma trong giữa thế kỷ thứ ba, mà lúc ấy gồm 46 linh mục, bảy phó tế, bảy trợ phó tế. Số Kitô hữu được ước lượng khoảng 50.000 người.
Thánh Cornelius từ trần vì hậu quả của sự lưu đầy ở phần đất bây giờ là Civita Vecchia.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta suy niệm về lời quyền năng của Chúa. Thông thường, Chúa Giêsu chữa trị bằng cách đặt tay hoặc sờ đến bệnh nhân. Cũng có trường hợp Ngài làm một cử chỉ hay chỉ nói một lời, như được ghi lại trong trình thuật chữa bệnh cho người đầy tớ của viên bách quản.
“Xin Ngài chỉ nói một lời”. Lời thỉnh cầu của viên bách quản gợi lại câu Thánh vịnh 106: “Thiên Chúa sai lời của Ngài đi chữa trị”. Qua lời thỉnh cầu này, viên bách quản mặc nhiên nhìn nhận Chúa Giêsu thực sự đến từ Thiên Chúa và lời của Ngài là lời quyền năng và hữu hiệu. Lời thỉnh cầu của viên bách quản thể hiện một niềm tin sâu sắc, đến độ đã được Giáo Hội lặp lại mỗi ngày trong Thánh lễ, để nhắc nhở chúng ta về sức mạnh của lời Chúa, cũng như bổn phận rao truyền lời Chúa trong cuộc sống chúng ta.
Viên đại đội trưởng này là người Rôma, một người ngoại. Thông thường, những người như thế bị dân chúng Do thái căm ghét, nhưng ông này là người tốt và được mọi người đón nhận. Vì sống trên đất Do thái, ông biết luật tôn giáo nên ông không dám trực tiếp đến xin Chúa Giêsu chữa bệnh cho tên đầy tớ của mình, ông phải nhờ đến những người bạn Do thái. Ong là người tốt và rất tế nhị, nhưng trên hết ông là người có lòng tin rất mạnh. Bằng chứng là khi nghe biết Chúa Giêsu đang trên đường đến nhà mình, thì ông cho người nhà ra nói với Chúa rằng ông vừa không xứng đáng được Chúa đến nhà mình, vừa không dám làm phiền Chúa như vậy. Ong tin Chúa có quyền năng của Thiên Chúa, nên chỉ cần phán một lời thì tên đầy tớ kia liền được khỏi bệnh. Chúa Giêsu xác nhận: ngay cả trong dân Israen, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.
Đức Giêsu thán phục đức tin – lòng tin tưởng của viên bách quan và cái nhìn thâm sâu khiến ông phân định được sự hiện diện của Thiên Chúa trong Ngài. Trong những trình thuật hiếm hoi khác nhấn mạnh rõ ràng đức tin của một ai đó, ông ấy hay bà ấy cũng phải vượt qua những chướng ngại, được dựng lên qua những thiên kiến đối với họ, hay bởi những người đi theo Đức Giêsu.
Matthêô không nói rằng người phung cùi được chữa lành, viên bách quan và bà mẹ vợ bắt đầu đi theo Đức Giêsu. Tuy nhiên ngài là tác giả quan tâm nhất đến Giáo Hội, được biểu trưng qua nhóm các môn đệ. Nhưng mặc cho giáo lý này về Giáo Hội, vẫn có những cách khác để sống sự quyết chắc và niềm tin của mình! Ba “người khách lạ” này minh họa cho đức tin – niềm tin tưởng và mời gọi biện phân trong Đức Giêsu là Thiên Chúa đồng cảm với đau khổ của chúng ta. Điều này đủ để gợi lên sự thán phục và chuẩn nhận của Đức Giêsu.
Trong những nhân vật này của các tín hữu bên lề và ngoại thường, đặc biệt là trong hình ảnh của viên bách quan không thuộc về dân Chúa, ta tìm thấy một âm vang của niềm tin phổ quát của Tin Mừng Matthêô: Thiên Chúa đón nhận bất kỳ ai hướng về Ngài, là thành viên trong nhóm hay không, ở trong Giáo Hội hay không. Viên bách quan này nhắc lại các Đạo Sĩ đã mở đầu cho Tin Mừng Matthêô: bước ra từ nơi nào đó, không chính thức thuộc về và không biết đến những truyền thống, họ đã đến để tỏ lòng tôn kính với “vua dân Do Thái” và ra đi sống niềm tin của mình trên những con đường khác (Mt 2, 1-12).
Thế giới ngày nay đang bước vào kỷ nguyên của thông tin. Lời nói xem chừng tràn ngập khắp nơi, nhưng liệu con người có nghe được lời quyền năng có sức chữa trị và giải phóng con người không? Các phương tiện truyền thông đại chúng càng gia tăng và tinh vi, thì lời nói càng được tung ra, nhưng tác hại không kém. Có những lời đường mật dụ dỗ người trẻ sa vòng trụy lạc, nô lệ; có những lời dối trá của chính trị gia; có những lời thất vọng, chán chường của những tiên tri chỉ biết loan báo thảm trạng. Ngược lại, cũng không thiếu những hình thức tước đoạt quyền tự do tư tưởng và phát biểu của con người.
Trong một hoàn cảnh như thế, những người mà niềm tin được xây dựng trên lời quyền năng của Thiên Chúa, hẳn phải nói lên lời của Ngài hơn bao giờ hết. Ngày nay, có biết bao viên bách quản đang chờ đợi một lời nói can đảm, chân thật và hữu hiệu từ các Kitô hữu. Trong một xã hội chỉ có những lời của hận thù, đố kỵ, thì lời của các Kitô hữu phải là lời của yêu thương, hòa giải và tha thứ. Lời của Chúa là lời chân thật và hữu hiệu, lời ấy không chỉ được các Kitô hữu nói bằng môi miệng, mà còn phải được nhập thể vào cuộc sống của họ.
Nguyện xin Chúa, Ðấng nói một lời thì linh hồn chúng ta được lành mạnh, ban sức mạnh, để chúng ta can đảm sống và nói lời Ngài, nhờ đó những người xung quanh nhận ra phép lạ của Ngài.
2024
Thứ Hai Tuần XXIV – Mùa Thường Niên
Thứ Hai Tuần XXIV – Mùa Thường Niên
Ca nhập lễ
- Hc 36,18
Lạy Chúa, xin ban bình an
cho những người trông đợi Chúa.
Xin cho các ngôn sứ của Ngài
được luôn luôn trung thực.
Xin nghe tiếng nguyện cầu
của toàn thể dân Chúa.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa, Chúa đã thu gọn toàn thể lề luật thánh vào giới răn độc nhất là mến Chúa yêu người, xin giúp chúng con hằng vâng giữ điều Chúa truyền dạy, để sau này đạt tới phúc trường sinh. Chúng con cầu xin…
Bài đọc 1
1 Cr 11,17-26.33
Nếu có sự chia rẽ giữa anh em, thì không phải là để ăn bữa tối của Chúa.
Bài trích thư thứ nhất của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô
17 Thưa anh em, nhân lúc đưa ra một số chỉ thị, tôi chẳng khen anh em đâu, vì những buổi họp của anh em không đem lại lợi ích gì, mà chỉ gây hại. 18 Thật thế, trước tiên tôi nghe rằng khi họp cộng đoàn, anh em chia rẽ nhau, và tôi tin là điều ấy có phần nào đúng. 19 Những sự chia rẽ giữa anh em, thế nào cũng có, nhưng nhờ vậy mới rõ ai là người đạo đức chắc chắn. 20 Khi anh em họp nhau, thì không phải là để ăn bữa tối của Chúa. 21 Thật vậy, mỗi người lo ăn bữa riêng của mình trước, và như thế, kẻ thì đói, người lại say. 22 Anh em không có nhà để ăn uống sao ? Hay anh em khinh dể Hội Thánh của Thiên Chúa và làm nhục những người không có của ? Tôi phải nói gì với anh em ? Chẳng lẽ tôi khen anh em sao ? Về điểm này, tôi chẳng khen đâu !
23 Thật vậy, điều tôi đã lãnh nhận từ nơi Chúa, tôi xin truyền lại cho anh em : trong đêm bị nộp, Chúa Giê-su cầm lấy bánh, 24 dâng lời tạ ơn, rồi bẻ ra và nói : “Đây là Mình Thầy, hiến dâng vì anh em ; anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.” 25 Cũng thế, sau bữa ăn, Người cầm lấy chén rượu và nói : “Chén này là Giao Ước Mới, lập bằng Máu Thầy ; mỗi khi uống, anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.” 26 Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết.
33 Cho nên, thưa anh em, khi họp nhau để dùng bữa, anh em hãy đợi nhau.
Đáp ca
Tv 39,7-8a.8b-9.10.17 (Đ. x. 1 Cr 11,26b)
Đ.Anh em loan truyền Chúa đã chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến.
7Chúa chẳng thích gì tế phẩm và lễ vật,
nhưng đã mở tai con ;
lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa không đòi,8acon liền thưa : “Này con xin đến !”
Đ.Anh em loan truyền Chúa đã chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến.
8bTrong sách có lời chép về con9rằng : “Con thích làm theo thánh ý,
và ấp ủ luật Chúa trong lòng,
lạy Thiên Chúa của con.”
Đ.Anh em loan truyền Chúa đã chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến.
10Đức công chính của Ngài,
con loan truyền giữa lòng đại hội ;
lạy Chúa, Ngài từng biết :
con đâu có ngậm miệng làm thinh.
Đ.Anh em loan truyền Chúa đã chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến.
17Ước chi mọi kẻ tìm kiếm Chúa,
đều mừng vui hoan hỷ trong Ngài !
Và những ai cảm mến ơn Ngài tế độ
luôn nói rằng : “Đức Chúa vĩ đại thay !”
Đ.Anh em loan truyền Chúa đã chịu chết, cho tới khi Chúa lại đến.
Tung hô Tin Mừng
Ga 3,16
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì được sống muôn đời. Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng
Lc 7,1-10
Ngay cả trong dân Ít-ra-en, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
1 Khi ấy, sau khi giảng dạy dân chúng, Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um. 2 Một viên đại đội trưởng kia có người nô lệ bệnh nặng gần chết. Ông ta yêu quý người ấy lắm. 3 Khi nghe đồn về Đức Giê-su, ông cho mấy kỳ mục của người Do-thái đi xin Người đến cứu sống người nô lệ của ông.
4 Họ đến gặp Đức Giê-su và khẩn khoản nài xin Người rằng : “Thưa Ngài, ông ấy đáng được Ngài làm ơn cho. 5 Vì ông quý mến dân ta. Vả lại chính ông đã xây cất hội đường cho chúng ta.” 6 Đức Giê-su liền đi với họ. Khi Người còn cách nhà viên sĩ quan không bao xa, thì ông này cho bạn hữu ra nói với Người : “Thưa Ngài, không dám phiền Ngài quá như vậy, vì tôi không đáng rước Ngài vào nhà tôi. 7 Cũng vì thế, tôi không nghĩ mình xứng đáng đến gặp Ngài. Nhưng xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ của tôi được khỏi bệnh. 8 Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này : ‘Đi !’ là nó đi ; bảo người kia : ‘Đến !’ là nó đến ; và bảo người nô lệ của tôi : ‘Làm cái này !’ là nó làm.” 9 Nghe vậy, Đức Giê-su thán phục ông ta, Người quay lại nói với đám đông đang theo Người rằng : “Tôi nói cho các ông hay : ngay cả trong dân Ít-ra-en, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.” 10 Về đến nhà, những người đã được sai đi thấy người nô lệ đã khỏi hẳn.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin vui lòng chấp nhận của lễ cộng đoàn chúng con dâng, và nhờ thánh lễ này, xin cho chúng con được hưởng những hồng ân cao cả, mà chúng con hết lòng tin tưởng cậy trông. Chúng con cầu xin…
Lời Tiền Tụng
Lạy Chúa là Cha chí thánh, là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Chúa mọi nơi mọi lúc, nhờ Ðức Ki-tô, Chúa chúng con, thật là chính đáng, phải đạo và đem lại ơn cứu độ cho chúng con.
Vì chính Người, khi sinh ra đã đổi mới con người cũ, khi chịu khổ hình, đã tẩy xoá tội lỗi chúng con, khi từ cõi chết sống lại, đã khai lối vào chốn trường sinh, và khi lên cùng Chúa là Cha, Người đã mở cửa Nước Trời.
Vì thế, cùng với toàn thể Thiên thần và các thánh, chúng con hát bài ca chúc tụng Chúa và không ngừng tung hô rằng:
Thánh! Thánh! Thánh!…
Ca hiệp lễ
Tv 35,8
Lạy Thiên Chúa,
tình thương Ngài quý trọng biết bao,
phàm nhân tìm bóng Ngài trú ẩn.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, Chúa đã lấy Mình và Máu Ðức Kitô nuôi dưỡng chúng con; xin nâng đỡ và giữ gìn chúng con luôn mãi, để chúng con được hưởng nhờ hiệu quả ơn cứu chuộc trong thánh lễ cũng như trong đời sống hàng ngày. Chúng con cầu xin…
2024
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2024 – 2025
ỦY BAN GIÁO DỤC CÔNG GIÁO
trực thuộc
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO
NHÂN DỊP KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2024 – 2025
Các con thân mến,
Trang thông tin điện tử Vietnamnet, thứ ba, 13/8/2024, đã đăng tải về lịch tựu trường của học sinh 63 tỉnh – thành, do Bộ GD – ĐT ban hành khung kế hoạch cho năm học mới. Theo đó, dự kiến năm học 2024-2025, học sinh cả nước sẽ tựu trường từ ngày 21 đến 29/8 và đồng loạt khai giảng vào 5/9. Như vậy, chỉ còn ít ngày nữa thì chúng ta lại bước vào một chu kỳ mới của hành trình trao dồi kiến thức hoàn thiện bản thân. Theo dõi thông tin qua các mặt báo, cha muốn điểm lại một vài sự kiện liên quan trực tiếp tới các con: Học sinh lớp 12 căng mình tăng tốc cho kỳ thi Tốt Nghiệp Trung Học Phổ Thông 2024, – Các sĩ tử học ngày học đêm “chạy nước rút” cho kỳ thi Tốt Nghiệp Trung Học Phổ Thông 2024, – Hơn 1 triệu sĩ tử tập trung làm thủ tục dự thi Tốt Nghiệp Trung Học Phổ Thông 2024, – Phụ huynh đưa con đi thi Tốt Nghiệp Trung Học Phổ Thông 2024 lo lắng như mình đang đi thi, – Nén nỗi đau mất vợ chở con “thi Tốt Nghiệp”,… Những câu chuyện này, chắc chắn đã để lại nơi các con và gia đình những ký ức khó quên. Trong cái nhìn đức tin, chúng ta cám ơn Chúa vì những ơn lành mà Người đã ban cho chúng ta. Chúng ta hãy đến với Chúa Giêsu, kiên trì thực hành lời kêu gọi đầy nhân ái của Ngài: Anh em hãy học với tôi (x. Mt 11, 29) để bước vào năm học mới. Học nơi nhà trường và học với Chúa Giêsu, cha tin rằng: không bao giờ trở nên một mâu thuẫn, mà ngược lại, nó sẽ giúp con người phát triển toàn diện.
1. Một sự kiện đáng quan tâm
Ngày 17/7/2024, Đức Thánh Cha Phanxicô gửi một sứ điệp đến cuộc gặp gỡ lần thứ XXI các lãnh đạo mục vụ giới trẻ của châu Mỹ Latinh và Caribe, diễn ra tại Asuncion, Paraguay, từ ngày 15 – 20/7. Trong đó, người mời gọi giới trẻ hãy để Chúa Giêsu biến đổi sự lạc quan tự nhiên thành tình yêu đích thực và hãy sống tuổi trẻ như một món quà cho Chúa Giêsu và thế giới. Cuộc gặp gỡ có chủ đề “Này thanh niên, Ta truyền cho ngươi: hãy chỗi dậy” (Lc 7, 14). Đức Thánh Cha khẳng định lệnh truyền “chỗi dậy” của Chúa Giêsu không chỉ là một trách nhiệm của các thế hệ mới, nhưng còn là ước muốn của Người, muốn nhìn thấy những người trẻ được đổi mới, đầy năng lượng, để sống một cách xứng đáng và tràn đầy trong một cuộc sống mới hiệp thông với Người. Đức Thánh Cha giải thích: đừng sợ Chúa đi ngang qua chúng ta và thì thầm vào tai, cúi xuống và đưa tay nâng chúng ta dậy mỗi khi chúng ta vấp ngã. Chúa Giêsu muốn chúng ta đứng vững trên đôi chân của mình và phục hồi. Chúng ta đừng ngại để Người bước vào đời mình.
Chúa Giêsu đi ngang qua chúng ta, Ngài ban sức mạnh giúp chúng ta chỗi dậy khi vấp ngã. Trong cuộc sống thể lý, sức khỏe và sức mạnh rất cần thiết cho một con người. Người yếu đuối, bệnh hoạn không thể có một sinh hoạt tốt, họ phải nghỉ dưỡng, họ cần sức mạnh để chỗi dậy và lao động có hiệu quả tốt hơn. Trong lãnh vực siêu nhiên, ơn sức mạnh của Chúa giúp chúng ta chỗi dậy khi sa ngã, giúp ta chu toàn việc bổn phận và vượt qua mọi khó khăn trong việc thờ phượng Chúa. Hãy can đảm để Chúa đi ngang qua chúng ta, Người sẽ nâng đỡ con người yếu đuối và đức tin nhỏ bé của mình, nhất là khi chúng ta đang sống trong một môi trường mà dường như chưa bao giờ bị thao túng bởi mạng xã hội về truyền thông như hôm nay. Chúng ta cần sức mạnh của ơn Chúa để nhận thức cái đúng và cái sai, để giữ vững niềm tin trong một môi trường mà sự thật về các thông tin được xếp ở hàng thứ yếu. Chúng ta cần sức mạnh của Chúa để mình khỏi bị dẫn dắt đến thái độ và hành vi đi ngược lại với đức tin của mình.
2. Hướng về một năm học mới
Nhiều ngày qua, giới truyền thông và một ít chuyên gia phân tích sự kiện, đã gọi một phần của chương trình lễ Khai mạc Olympic Paris 2024 là “báng bổ” Thiên Chúa, mà nơi Từ điển Tiếng Việt giải thích hành vi này là một sự giễu cợt, bài bác những điều người ta cho là linh thiêng. Nhìn sự kiện này từ góc độ đức tin, cha cảm thấy ngỡ ngàng và lo lắng về những thách thức mà đức tin Kitô giáo đã và đang phải đối diện. Bởi đó, cho năm học mới này, dựa theo ý tưởng và chú giải về Phúc âm Mt 13, 54-58, “Chúa Giêsu về thăm Nadarét”, cha muốn chia sẻ với các con trong tư cách là người đồng hành rằng: Hãy tin vào Chúa, tin vào Chúa Giêsu là Đấng Thiên sai.
Đoạn Phúc âm trên thuật lại rằng: hôm ấy, những người Do Thái hỏi Chúa Giêsu: “Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?” (Ga 6, 28) Chúng tôi phải đầu tư vào cái gì? Chúng tôi phải tổ chức ra sao? Điều nào trước và điều nào sau? Và Chúa Giêsu trả lời: “Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến” (Ga 6, 29). Mặc dù không được mô tả cách rõ ràng, nhưng cha nghĩ đến một câu hỏi có thể được nêu lên: ai là Đấng được Thiên Chúa sai đến? Chúng ta cũng cần câu trả lời cho thắc mắc này để định hướng cho đức tin của mình. Trong Phúc âm, Chúa Giêsu đã rất nhiều lần chứng minh cho người Do Thái biết rằng: Người chính là Đấng được Chúa Cha sai đến, ngang qua lời dạy và các việc Người đã làm. Thánh Phêrô và các Tông đồ cũng đã tuyên xưng như thế trước mặt Chúa Giêsu (x. Mt 16, 13-19). Hơn nữa, Người còn là Đấng có khả năng cung cấp cho chúng ta “lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh” (x. Ga 6, 51). Vậy, tin vào Chúa Giêsu là chúng ta đang làm việc Thiên Chúa muốn.
Nếu tin vào Chúa Giêsu, Đấng được Thiên Chúa sai đến, đã bén rễ sâu trong trái tim và cuộc sống của chúng ta, thì các công việc khác sẽ dễ dàng đi theo. Niềm tin ấy sẽ thúc đẩy việc thực hành những việc làm tiêu biểu của lòng yêu mến và tôn thờ Thiên Chúa: tham dự các Bí tích, Phụng vụ, sống đạo, bác ái, tha thứ… Ngược lại, không tin vào Chúa có thể kéo theo những hậu quả như sau: a) Không nhận ra Chúa Giêsu nhập thể: Trong mầu nhiệm Nhập Thể, Chúa Giêsu đã nhận lấy tất cả những gì thuộc về con người, ngoại trừ tội lỗi và sống trong thời gian và không gian của nhân loại. Thế nhưng, với nền văn minh hiện đại, tiến bộ về khoa học kỹ thuật số, con người thời đại không nhận ra Chúa Giêsu trong mầu nhiệm này. Người ta từ chối một Đấng Cứu Thế đã hiện hữu trong đời sống trần thế, để dẫn dắt con người trong ân sủng và cứu độ. b) Không nhận ra Giáo hội: Ngày hôm nay, người ta không thể tưởng tượng rằng, Chúa Giêsu phục sinh có thể nói với con người chúng ta trong chính Giáo hội mà Người đã thiết lập. Chính vì thế, họ cũng đặt lên những câu hỏi: Bởi đâu mà Giáo hội của Chúa Giêsu có được sự khôn ngoan và thế giá, để hướng dẫn con người đến với chân lý? Bởi đâu mà Giáo hội khẳng định một cách có thẩm quyền, về sự Duy nhất, Thánh thiện, Công giáo và Tông truyền như vậy? Đó là những câu hỏi của người thời đại, nhưng đó cũng là những vấn đề mà chúng ta phải trải nghiệm như một chứng nhân của đức tin. c) Không nhận ra Bí tích: sự suy yếu của đức tin làm cản trở nhận thức của chúng ta về các Bí tích. Một thực trạng mà nhiều người sẽ dễ dàng nhìn thấy, đó là càng ngày người tín hữu càng ít tham dự các Bí tích, dù biết rằng ân sủng mà Bí tích mang lại luôn có tính cứu rỗi.
Không tin con người Chúa Giêsu, không tin Giáo hội của Chúa Giêsu, không tin những việc làm của Chúa Giêsu qua các Bí tích, thì chỉ còn tin vào “cái Tôi” của mình mà thôi. Từ đó dẫn đến những việc mà chúng ta không thể ngờ trong thế giới ngày nay liên quan đến đức tin của chúng ta. Vậy, hãy can đảm để Chúa đi ngang qua, Người sẽ thêm đức tin và củng cố đức tin của các con.
3. Lời chúc ngày khai giảng
Các con thân mến, ngày 05.9 tới đây, cùng với tất cả bạn bè trên mọi miền đất nước, các con sẽ bước vào năm học mới qua tiếng trống khai trường. Trong bầu khí rộn ràng của ngày khai giảng, cha cầu chúc chúng con một năm học mới vui tươi, thân thiện và an lành với nhiều kết quả tốt đẹp. Cùng với lời nhắn nhủ của Đức Thánh Cha Phanxicô cho giới trẻ Venice tại quảng trường Vương cung thánh đường Đức Maria Phù hộ ngày 28/4/2024 vừa qua: hãy tắt ti vi và mở sách Tin Mừng ra; hãy tắt điện thoại di động mà gặp gỡ tha nhân, cha muốn nói thêm rằng: các con hãy sử dụng điện thoại thông minh một cách khôn ngoan và ích lợi. Các con hãy dùng mạng xã hội một cách văn minh và trách nhiệm.
Chúc mừng tất cả các con trong năm học mới 2024 – 2025.
Thân ái trong Chúa Kitô.
Vĩnh Long, ngày 31 tháng 8 năm 2024.
+ Phêrô Huỳnh Văn Hai
Giám mục Giáo Phận Vĩnh Long
Chủ tịch Ủy Ban Giáo Dục Công Giáo
2024
THẦY LÀ AI ?
15.9 Chúa Nhật thứ Hai Mươi-Tư Mùa Quanh Năm
Is 50:4-9; Tv 116:1-2,3-4,5-6,8-9; Gc 2:14-18; Mc 8:27-35
THẦY LÀ AI ?
Người ta bảo Thầy là ai? Qua câu hỏi này, phải chăng Chúa Giêsu đã khởi sự quan tâm tới dư luận của quần chúng về Ngài? Hay Ngài muốn làm một cuộc thăm dò ý kiến về kết quả công việc Ngài đã làm? Không phải là như vậy. Ở đây, Chúa Giêsu muốn chuẩn bị các môn đệ của Ngài đón nhận những điều Ngài sắp nói với các ông về điểm then chốt của sứ mạng Ngài và cũng là điểm khó nuốt đối với mọi người.
Dư luận, như các môn đệ ghi nhận được, tuy chưa rõ đích xác Ngài là ai nhưng cũng tỏ ra đã thấy được những điểm khác người trong giáo huấn và trong hành động của Ngài. Tuy nhiên điều Chúa Giêsu muốn nhắm tới ở đây chính là việc các môn đệ bày tỏ ý kiến của mình về Ngài. Do dó mà Ngài mới đạt thêm câu hỏi thứ hai: Còn các con, các con bảo Thầy là ai?
Tin không phải là lặp lại ý kiến, lập trường của kẻ khác mà là biểu lộ chính ý kiến, chính lập trường của mình. Phêrô đã trả lời đúng câu hỏi Chúa Giêsu đã đặt ra: Thầy là Đức Kitô. Qua câu trả lời, Phêrô đã tuyên xưng lòng tin của ông nơi Thầy mình. Ông đã nhận ra được Thầy mình là ai.
Nhân dịp Phêrô tuyên xưng đức tin, một lời tuyên xưng hẳn là tuyệt vời, nhưng rõ ràng còn rất bất toàn, Chúa Giêsu đã nói thẳng với các môn đệ “Thầy là Đấng Mêsia”, nghĩa là: “Con đã theo Thầy từ một năm rưỡi nay, con đã nghe Thầy giảng dạy, con đã chứng kiến những phép lạ Thầy làm, con đã nhìn thấy cách Thầy sống, đối với con Thầy là chứng nhân của Thiên Chúa và của Nước Trời. Vì vậy con đã theo Thầy để Thầy dẫn con đến Thiên Chúa”. Phêrô thành thật bày tỏ kinh nghiệm của mình, và Chúa Giêsu không hề phản đối lời tuyên xưng đức tin của ông. Tuy nhiên Chúa tiếp lời ông ngày bằng việc loan báo cuộc tử nạn của Ngài và lần đầu tiên, Ngài dạy cho các ông hay rằng Con Người phải đau khổ nhiều… Lúc đó, Phêrô bị sốc đến nỗi ông tự cho phép mình trách móc Thầy. Nhưng Chúa Giêsu liền đưa ông lại đúng vị trí của ông: “Satan, hãy lui lại đằng sau Thầy… con không hiểu gì về kế hoạch của Thiên Chúa”. Rồi Ngài thêm: “Ai muốn đi theo Thầy, thì hãy bỏ mình, vác thập giá mà theo Thầy. Vì ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất”
Nhưng sự việc diễn ra sau đó lại chứng tỏ cho chúng ta thấy rằng lòng tin của Phêrô chưa trọn vẹn. Ông mới chỉ có những hiểu biết đúng về Thầy. Thực ra, như chính Chúa Giêsu đã khẳng định, chẳng phải tự ông đã biết được Ngài là Đức Kitô, mà là do Chúa Cha mà ông biết được điều đó. Lòng tin ấy, sự hiểu biết ấy chỉ trọn vẹn khi ông chấp nhận đi con đường Chúa Giêsu đang chuẩn bị đi tức là con đường cứu độ, con đường thập giá.
Và ở điểm này, Phêrô đã vấp ngã thật nặng nề, bởi vì ông đã đi vào chương trình cứu độ của Thiên Chúa, không phải bằng cái nhìn của Thiên Chúa, hay đúng hơn, theo như Ngài hoạch định, mà là bằng chính cái nhìn của ông, theo cách tính toán của ông. Lời can ngăn của Phêrô đã trở thành việc cản trở chương trình cứu độ của Thiên Chúa được thực hiện. Phêrô không muốn Thầy mình bị bắt, bị giết đi trong khi chính Chúa Giêsu lại thấy rằng đó là con đường Ngài phải đi. Đó là con đường của Ngài và đó cũng là con đường của những ai muốn theo Ngài, muốn trở nên môn đệ của Ngài.
Chúng ta có thể cảm thấy rằng có một sự liều lĩnh khi theo Chúa Giêsu, nhưng không phải vậy. Đó là một sự chắc chắn. Nếu chúng ta theo Người cách trung thành, chúng ta sẽ nghe Người dạy: “Ai từ bỏ chính mình mang lấy thập giá của mình mà theo Ta”. Thánh giá của chúng ta không có nghĩa là hình khổ đóng đinh theo nghĩa chữ. Trong từ chuyên môn Công giáo, chúng ta nói về những người đặc biệt có những gánh nặng khó khăn phải chịu đựng trong cuộc sống thì người đó đang mang một thánh giá nặng. Chúng ta hiểu rằng thánh giá đối với chúng ta có nghĩa là mất môt công việc, hoặc là mắc một cơn bệnh nặng, hoặc cần thiết làm một hy sinh có ý nghĩa để chăm sóc gia đình hoặc những phần tử trong gia đình đang bị đau khổ hay bị sốc. Thánh giá dành cho cha mẹ có thể là nhìn thấy con cái của mình rời bỏ Giáo Hội hoặc sa vào rượu chè say sưa, hoặc trai gái. Thánh giá đối với con cái có thể là đau buồn trong cuộc sống, thấy cha mẹ say sưa hoặc đau buồn khi họ ly dị khiến cho gia đình tan tác. Thánh giá cho tất cả chúng ta là cái chết của một người thân yêu.
Thánh giá trong cuộc sống của chúng ta không thể trở thành một bi kịch. Điều đó sẽ không chinh phục được sự chú ý của cả nước như chuyến bay của Jessica Dubroff đã làm, nó có liên hệ đến việc thách đố, nó cũng không liên quan tới nỗi say mê của những người leo núi. Nhưng quan trọng hơn thánh giá không mang đến một bi kịch. Nó không có nghĩa là một tai họa. Thay vào đó, mang thánh giá đối với chúng ta là theo ý muốn của Thiên Chúa mà Ngài sẽ dẫn chúng ta đến sự sống đời đời. Thánh giá có nghĩa là sống trong sự hợp nhất với Chúa Giêsu, điều đó có nghĩa là chia sẻ những đau khổ của Chúa Giêsu và cái chết của Người, Đấng sẽ ban cho chúng ta những đặc ân của Cha, là hạnh phúc đời đời của Người và Thánh Thần trên thiên đàng. Chúng ta sẽ không sợ thánh giá. Thánh giá là ý muốn của Thiên Chúa dành cho chúng ta, đó là con đường thật sự để sống một đời sống viên mãn.
Đức Giêsu không phải chỉ là siêu nhân mà còn là Con Thiên Chúa. Và vì là Con Thiên Chúa cho nên lý tưởng Ngài đề ra cho ta không phải chỉ là một thứ lý tưởng viển vông không thể thực hiện. Là Con Thiên Chúa, Ngài thừa sức giúp chúng ta thực hiện được lý tưởng của Ngài cho dù có phải trải qua muôn ngàn gian truân khổ sợ. Mà chính cái lý tưởng ấy mới khiến chúng ta sống xứng đáng là người. Con người nếu chỉ biết mê ăn uống, có tiền bạc, có vật chất, sinh ra để ăn, ăn rồi đói, đói rồi phải kiếm ăn, cứ như vậy cho đến lúc chết thì chẳng khác gì hơn con vật. Đức Giêsu muốn giúp chúng ta sống hơn con vật, cho nên Ngài đã chọn kiếp là người, sống cho chúng ta thấy và sống theo để chúng ta sống xứng đáng là người. Chẳng những là người mà còn là Con Thiên Chúa như Ngài. Mà muốn được như Ngài, chúng ta phải đi theo Ngài, phải bỏ mình đi, phải vác thập giá… Nghĩa là phải cố gắng vươn lên, vươn lên cao hơn những nhu cầu vật chất xác thịt tầm thường. Chúa Giêsu đã tiên phong sống được như thế và Ngài sẽ giúp chúng ta sống được như thế, nếu chúng ta nhớ làm theo Lời Ngài: Ai muốn theo ta, hãy bỏ mình, vác thập giá mà theo Ta. Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Tin Mừng thì sẽ được sống đời đời”.
Còn các con, các con bảo Thầy là ai? Câu hỏi này vẫn tiếp tục được đặt ra cho mỗi người chúng ta hôm nay. Và chúng ta có thể như Phêrô, đã trả lời đúng câu hỏi của Ngài với tất cả vốn liếng về Thánh Kinh và thần học, về giáo lý của chúng ta. Thế nhưng trong hành động thì sao? Phải chăng trong hành động chúng ta đã là những người ngăn cản việc thực hiện chương trình cứu chuộc của Thiên Chúa bằng thái độ khước từ đau khổ, khước từ thập giá mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống thường ngày.
