Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • uncategorized
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
19Tháng Tư
2020

Có phải tên Thiên Chúa là “Giavê” hay “Giêhôva” không?

19/04/2020
Anmai
Phụng vụ, Tài liệu phụng vụ
0

Hỏi: Thưa cha Kerper*, gần đây con có nghe nhiều người nói rằng Giáo Hội Công Giáo chống lại việc sử dụng tên thật của Thiên Chúa, mà trong Kinh Thánh tên đó là “Giêhôva” (Jehovah). Con có biết Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI từng cấm người Công Giáo sử dụng tên này. Nếu đó thật sự là tên thật của Thiên Chúa thì vì sao lại cấm sử dụng?

Đáp: Cảm ơn câu hỏi của bạn, một câu gần đây thật sự thường nghe. Tôi thấy rằng câu hỏi của bạn có ba ý phân biệt nhưng liên kết với nhau: một là, vấn đề danh hiệu “Giêhôva”; hai là, việc sử dụng tên thật của Thiên Chúa trong việc thờ phượng; ba là, Thiên Chúa có tên thật không.

Đầu tiên chúng ta nói về danh từ “Giêhôva”. Nếu bạn chịu khó tìm trong các bản dịch mới nhất của Kinh Thánh, bạn sẽ không tìm thấy từ đó. Vì sao? Bởi vì hầu hết các học giả đều đồng ý rằng danh từ đó là một cách dịch sai của 4 ký tự Hípri – mà chúng ta thường phiên tự bằng chữ cái Latinh là “YHWH” hay “JHWH”.

Nguồn gốc thuật ngữ “Giêhôva”

Bởi vì người Israel có lòng tôn kính danh Thiên Chúa cách sâu sắc, nên họ đã dừng hẳn việc phát âm từ “YHWH”. Điều này xảy ra vào khoảng năm 300 trước Công Nguyên.

Để nhắc nhở các đọc giả không đọc ra danh Thiên Chúa, các bản sao Kinh Thánh Do Thái bắt đầu chèn vào từ “Adonai”, nghĩa là “Đức Chúa”, trên đầu các ký tự “YHWH”. Chỉ mới từ thời Trung cổ, những người dịch Kinh Thánh từ tiếng Hípri sang tiếng Latinh hay các ngôn ngữ châu Âu khác mới tạo ra thuật ngữ “Jehovah” (“Giêhôva”) do ghép nhầm các ký tự của chữ “Adonai” vào cụm 4 chữ cái “YHWH”. Càng về sau, sự nhầm lẫn càng tiến hoá và trở thành từ “Giêhôva”.

Đến nay, vẫn có một vấn đề lớn với cụm 4 ký tự “YHWH”: Không ai thực sự biết 4 chữ này nghĩa là gì. Đa số nhà Kinh Thánh học gán cho các ký tự này nghĩa là “Ta là Đấng mà Ta là“, hoặc “Ta sẽ Đấng mà Ta sẽ là”. Nhiều người thậm chí dịch đơn giản là “Hiện Hữu” (Being). Bên cạnh đó, nhiều học giả khác xác quyết rằng ẩn ý của 4 ký tự “YHWH” chính là Thiên Chúa thật ra không muốn mặc khải Thánh Danh Người. Nói cách khác, 4 ký tự đó nghĩa là Thiên Chúa phán với Môsê rằng “Danh Ta can chi đến ngươi.”

Những người thuộc phái Nhân chứng “Giêhôva” đã tranh cãi vấn đề về nguồn gốc từ “Giêhôva” từ lâu, khẳng định rằng đó là tên thật duy nhất của Thiên Chúa. Tuy nhiên, giới học giả đều đồng ý rằng đó không phải là sự thật.

Tại sao từ “Giavê” (“Yahweh”) không còn xuất hiện trong phụng vụ Công Giáo nữa

Giờ thì chúng ta bàn đến việc Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI “cấm” sử dụng “tên thật” của Thiên Chúa. Vào tháng 8 năm 2008, Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích, với sự đồng thuận của Bộ Giáo Lý Đức Tin, đã ban hành một chỉ dẫn cho các Giám Mục về việc không sử dụng danh từ “Giavê” trong thánh nhạc và kinh nguyện. Có 2 lý do:

Một là, trước giờ, Kitô hữu chưa bao giờ sử dụng danh hiệu để chỉ về Thiên Chúa trong phụng vụ. Thật vậy, từ “Giavê” chỉ mới xuất hiện trong các thánh ca Công Giáo từ khoảng năm 1970. Việc này xảy ra do bản dịch Kinh Thánh “Kinh Thánh Giêrusalem” (The Jerusalem Bible) được phát hành năm 1966.

Nhiều người Công Giáo nói tiếng Anh cảm thấy thích thú danh từ này và bắt đầu có phong trào sử dụng từ “Giavê” thay cho “Đức Chúa” hay “Thiên Chúa”, nhưng nhóm các tu sĩ nhạc sĩ dòng Tên St. Louis. Họ tin rằng từ “Giavê” giữ được ý vị của các thánh vịnh. Tuy nhiên, các chuyên gia về phụng vụ thì phản đối việc sử dụng từ “Giavê” trong phụng vụ chung, vì từ đó không truyền thống, và có nhiều tín hữu thậm chí không biết “Giavê” là ai.

Hai là, việc phát âm từ “Giavê” là một sự xúc phạm rõ ràng đến tâm thức tôn kính Danh Thiên Chúa của người Do Thái. Ý thức về một cấm kỵ lâu đời giữa người Do Thái về việc phát âm ra Danh Thánh Thiên Chúa, các chuyên gia cho rằng cần tôn trọng truyền thống trên và không nên làm điều gây chướng tai người Do Thái, thậm chí có thể là một sự phạm thánh.

Tên thật của Thiên Chúa

Bây giờ chúng ta nói đến vấn nạn lớn nhất: thật ra Thiên Chúa có tên thật không?

Chúng ta nên ý thức rõ rằng: Thiên Chúa là Đấng vô cùng và vượt trên mọi khả năng hiểu biết của loài người, vượt trên mọi tên hiệu mà loài người biết được. Kinh Thánh cho thấy điều này qua việc sử dụng rất nhiều từ và ngữ để chỉ về Thiên Chúa.

Vậy Thiên Chúa có phải tên là “Thiên Chúa” không? Nói cách nghiêm túc thì đây không phải là tên riêng mà là một hạn từ chung chỉ một nhóm sự vật có cùng đặc tính, giống như các từ “loài người”, “thẩm phán” hay “lính canh”. “Thiên Chúa” được dịch từ chữ “Elohim” của tiếng Hípri, nghĩa đen là “Thần” hoặc “Thẩm Phán” (magistrate).

Kinh Thánh Do Thái dùng rất nhiều thuật ngữ phiếm chỉ để gọi Thiên Chúa, như Chúa Thượng, Đấng Thánh, Đấng Uy Lực nhà Giacóp (Is 49,26), Đấng Toàn Năng, Đấng Đáng Chúc Tụng,… Khi người Do Thái bắt đầu dịch Kinh Thánh sang tiếng Hy Lạp, họ luôn thay 4 ký tự “YHWH” bằng chữ “Kyrios” nghĩa là Đức Chúa. Thuật ngữ Hy Lạp này được chuyển sang thẳng tiếng Latinh mà không dịch ra, ví dụ kinh Thương Xót thường được đọc trong Thánh lễ là “Kyrie, eleison” nghĩa là “Xin Chúa thương xót”. Vì vậy, từ thời các Tông Đồ, các Kitô đã không bao giờ gọi Thiên Chúa là “Giavê”, mà là “Đức Chúa” hoặc “Thiên Chúa”. Gọi “Giavê” là một sự phạm thượng.

Còn Chúa Giêsu thì như thế nào? Là một người Do Thái đạo đức và công chính, Chúa Giêsu không bao giờ gọi Thiên Chúa là “Giavê”, ít nhất là công khai. Thay vào đó, nếu không gọi là “Thiên Chúa” thì Người gọi là “Cha”. Một lần duy nhất Chúa Giêsu gọi Thiên Chúa là “Ê-lô-i” (Mc 15,34), tiếng Aram nghĩa là Thiên Chúa, từ trên Thập giá. Cũng vậy, Thánh Phaolô hay các Thánh Tông Đồ khác cũng không bao giờ gọi Thiên Chúa là “Giavê” hay “Giêhôva”, mà luôn luôn là Thiên Chúa hoặc Cha, đôi khi ghép lại là Thiên Chúa Cha, hoặc Thân Phụ Đức Giêsu Kitô.

Người ta cố gắng tìm kiếm tên “thật” của Thiên Chúa một phần vì nghĩ rằng cần gọi đúng tên của Người để được Người lắng nghe. Khi làm vậy, họ quên mất bản chất yêu thương của Thiên Chúa. Vì Thiên Chúa thật lòng yêu thương chúng ta và muốn lắng nghe chúng ta cầu nguyện, việc dùng danh từ nào không quá quan trọng. Quả vậy, một người cha đầy yêu thương có thể lắng nghe tiếng khóc của con mình mà chẳng cần chấp nhất nó có gọi “ba ơi”, “cha ơi”, “mẹ ơi” hay bất cứ từ gì.

* Cha Michael Kerper là cha sở giáo xứ Corpus Christi thuộc Portsmouth, bang New Hampshire, Hoa Kỳ

Gioakim Nguyễn biên dịch

Read More
19Tháng Tư
2020

Bước chân thầm lặng của vị linh mục miền sơn cướ

19/04/2020
Anmai
GH Việt Nam, Tin tức
0

Bước chân thầm lặng của vị linh mục miền sơn cước

“Cuộc sống luôn là cho đi, đó là nguyện ước lớn nhất mà tôi thầm mong. Tuy rằng có lúc mệt mỏi, có lúc vui, có lúc buồn… nhưng tựu trung lại là: Phục vụ…”, Linh mục Phạm Trọng Phương chia sẻ.

 

 

Nguyện ước nảy sinh

 

Chúng tôi được dịp ghé thăm gia đình linh mục Phạm Trọng Phương ở một miền quê nghèo xã Hưng Yên Nam, Hưng Nguyên (Nghệ An). Ngôi nhà của gia đình cha được bao bọc bởi đồi núi, cánh đồng thơ mộng.

Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất nghèo, còn nhiều gia đình có hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh. Vì vậy chàng thanh niên ngày ấy tự nhủ với lòng mình rằng “phải làm sao đó để mai sau có thể giúp ích được cho mọi người”.

Từ đó, niềm nguyện ước luôn canh cánh trong lòng, thôi thúc cha học tập, cố gắng sống quên mình. Thời gian cứ trôi mau, sự cố gắng của cha được đáp trả, chàng thanh niên ngày nào đã trở nên vị linh mục của Chúa, vị mục tử tốt lành. Bây giờ, những tương lai còn phía trước đang chờ đợi cha, những bước chân mạnh mẽ ngày nào sẽ luôn bước đi, mang niềm vui đến cho muôn người.

Giúp ích cho người, cho giáo hội và xã hội

 

Trở nên linh mục, cha Phạm Trọng Phương chuẩn bị cho một cuộc hành trình mới. Hành trình của cha cứ dạt theo thời gian, từ việc đời đến việc giáo hội. Tuy lắm lúc bận rộn nhưng ngài vẫn dành thời gian để tham dự các cuộc họp bên chính quyền.

 “Cha Phương nào, cha Phương hay hoạt động giới trẻ đó hả? Nhắc đến cha ai mà không biết, hay hoạt động giới trẻ và hay đi giúp người nghèo”, anh Nguyễn Văn Cường (SN 1998, xóm 3, xã Nam Lộc, huyện Nam Đàn), thổ lộ trong niềm hồ hởi.

 “Có cha, tôi đôi lúc cũng đỡ mệt một phần, chắc chúng tôi không lo chết đói”, ông Phan Văn Hào (SN 1963, thôn Trung Hương, xã Yên Khê, huyện Con Cuông), nói với tấm lòng kính mến.

Được nhận chức trách quản xứ mảnh đất Con Cuông, nơi miền sơn cước còn nhiều khó khăn. Nơi còn có những con người, hoàn cảnh cần lắm những bàn tay nhân ái. Vị linh mục Phạm Trọng Phương đón nhận xem đó như là Hồng ân, là nhiệm vụ mà Chúa đã gửi trao. Chính vì vậy Người luôn cố gắng hoàn thành tốt nhất sứ mệnh của mình.

Mùa Giáng Sinh, hay Tết đến xuân về những người dân tộc thiểu số, những người khốn khó nơi đây lại được đón nhận những món quà mà cha Phạm Trọng Phương dành tặng riêng. Nghe tin những ai có hoàn cảnh khó khăn, tin những đứa trẻ đang bị bỏ rơi, dấu chân của cha lại bước nhanh, đi vội vàng tới đó, niềm vui như được lan tỏa.

“Mỗi lúc dịp mùa đông về, hễ cứ có tiếng alo (a lô), đây là những món quà ở xa gửi về. Tôi thật sự cảm động vô cùng. Bởi đó chính là niềm vui, an ủi lớn nhất khi mình được chia sẻ, để rồi mình chia sẻ với bà con nghèo. Do đó chúng ta cũng cầu nguyện và xin Thiên Chúa ban bình an cho họ. Tất cả những món quà này, tôi đã trao đến tận tay cho những người đang cần và rất cần…”, Linh mục Phạm Trọng Phương chia sẻ.

Ngày 6/3/2020, linh mục Phạm Trọng Phương đã trao 20 triệu đồng cho cháu Nguyễn Đình Hoàng, 6 tuổi, bị ung thư máu. Là trường hợp sinh ra trong gia đình có bố là anh Nguyễn Văn Luyện, bị thần kinh và tàn tật. Còn mẹ là Nguyễn Thị Vân thuộc giáo họ Yên Mỹ, giáo xứ Tràng Đình, Hà Tĩnh. Do gia cảnh quá nghèo, hơn một năm qua cháu phải nằm bệnh viện Huyết học truyền máu trung Ương. Từ ngày nằm viện, gia đình vay mượn từ bạn bè, người thân, kể cả ngân hàng lên đến cả trăm triệu đồng.

Rồi đến những dịp như 20/10, 20/11, ngày đại đoàn kết toàn dân hay ngày Quân đội nhân dân… được lời mời của các cán bộ, chính quyền, nhà trường linh mục Phạm Trọng Phương lại dành thời gian để tới chúc mừng, chung chia niềm vui, chia sẻ những thi vị của cuộc sống nơi miền sơn cước gian nan này.

Rồi khi dịch bệnh Covid-19 đang hoành hành khắp nơi, nét mặt cha lại thêm lo âu. Bởi cha hiểu hơn ai hết, người dân cần được chăm sóc cả vật chất lẫn tinh thần, đối với người nghèo, cơ nhỡ lại cần hơn bao giờ hết.

Nhân dịp ngày thầy thuốc Việt Nam 27/2, linh mục Phạm Trọng Phương và Ban hành giáo họ Con Cuông đã đến chúc mừng y, bác Sĩ và các nhân viên bệnh viện đa khoa huyện Con Cuông cũng như Trung tâm y tế huyện Con Cuông! Và mong ước cho quý y bác sĩ luôn là “Lương Y như từ mẫu”, nhất là trong thời gian đại dịch Virus Corona, tìm được phương thuốc hữu hiệu để ngăn chặn và phòng trừ!

Thấu hiểu nỗi khát khao đó, cha phải gác lại mọi công việc, tuân theo lệnh của Chính phủ, Nhà nước – linh mục Phạm Trọng Phương tạm ngưng những hoạt động trao quà, không đi lại nhiều, tự ý thức cách ly.

Bên cạnh đó, để đảm bảo an toàn cho mỗi người, cha dùng “Facebook, email…” truyền tải những thông tin bổ ích cho người dân.

Linh mục Phạm Trọng Phương luôn quan tân đến người nghèo, cơ nhỡ trên địa bàn…

Ước vọng của linh mục Phạm Trọng Phương bây giờ là được thoát khỏi nạn dịch bệnh Covid-19, để đôi chân thầm lặng của cha lại luôn bước đi, đôi tay dùng để trao ban.

Không những thế, cha còn cần sự hỗ trợ của từng người, các nhà hảo tâm… để cuộc đời ai cũng luôn có nụ cười.

Phạm Nhật

 

Read More
19Tháng Tư
2020

Các giám mục Ý yêu cầu chính quyền cho phép cử hành lễ tang, rửa tội và lễ cưới

19/04/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Các giám mục Ý yêu cầu chính quyền cho phép cử hành lễ tang, rửa tội và lễ cưới

Khi chính phủ Ý đang lên kế hoạch dần dần trở lại đời sống bình thường sau đại dịch Covid-19, các đại diện của hội đồng giám mục Ý đang họp với Bộ Nội vụ để thảo luận về việc cử hành lại các Thánh lễ công cộng và đặc biệt là các lễ tang.

Cha Ivan Maffeis, Phó Tổng Thư ký Hội đồng giám mục Ý nói: “Quá nhiều người đang đau khổ vì cái chết của người thân giống như bị bắt cóc”, khi thi hài họ bị đưa đi chôn hay thiêu. Chia sẻ với báo Avvenire của Hội đồng giám mục Ý hôm 17/04, cha Maffeis nhận định: “Chắc chắn là có những lý do tốt của việc này, nhưng chúng ta phải nhìn nỗi đau này cả từ quan điểm nhân sinh và Kitô giáo.”

Không thể để cả một thế hệ bị tước mất bí tích và tình cảm

Đề cập đến sự kiện phần đông người chết vì virus corona trên 75 tuổi, cha Maffeis nói: “Chúng ta không thể để cả một thế hệ – và gia đình của họ – bị tước mất các bí tích và tình cảm, khi chúng biến mất khỏi cuộc sống và đột nhiên trở nên vô hình.” Theo cha, “phải có thể cử hành tang lễ, có thể là chỉ với những thành viên ruột thịt của gia đình, chúng ta không thể không gần gũi với những người đau khổ.”

Những hạn chế tôn giáo trong thời gian cách ly xã hội

Chính phủ Ý đã gia hạn lệnh đóng cửa cho đến ngày 03/05 tới đây. Trong thời gian này, các nhà thờ mở cửa để những người ra khỏi nhà vì một lý do hợp lệ, ví dụ như đi đến cửa hàng tạp hóa hoặc hiệu thuốc, trên đường đi hay trở về nhà, đi ngang qua nhà thờ có thể vào cầu nguyện riêng. Các tín hữu không được tham dự Thánh lễ, nhưng một số ít người cần thiết cho việc truyền trực tiếp Thánh lễ có thể được phép tham dự như một phó tế, một người giúp lễ, một người đánh đàn, một ca viên, và hai người quay phim. Các Thánh lễ an táng bị đình chỉ; chỉ có một linh mục và một người trong gia đình ruột thịt của người quá cố có thể đi đến nghĩa trang hay nhà quàn để cầu nguyện và làm phép. Nghi lễ cưới được phép cử hành nhưng chỉ có người cử hành hôn lễ, cô dâu, chú rể và hai người làm chứng.

Những bước kế tiếp cho việc trở lại cử hành phụng vụ công khai đang được nghiên cứu. Cha Maffeis nghĩ rằng các tín hữu sẽ có thể tham dự Thánh lễ với điều kiện là giữ khoảng cách xã hội, các nhà thờ phải được hoàn toàn khử trùng và ban đầu có thể người dân phải mang khẩu trang và đeo găng tay. (La Stampa 17/04/2020)
18 tháng tư 2020, 13:58
Hồng Thủy – Vatican

Read More
19Tháng Tư
2020

ĐTC Phanxicô viết thư chia buồn với gia đình cậu bé Vincenzo vừa qua đời

19/04/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0
ĐTC Phanxicô viết thư chia buồn với gia đình cậu bé Vincenzo vừa qua đời
ĐTC Phanxicô viết thư chia buồn với gia đình cậu bé Vincenzo vừa qua đời

Đức Thánh Cha Phanxicô đã tự tay viết những dòng thư ngắn để chia buồn và an ủi gia đình của cậu bé Vincenzo, 15 tuổi, mới qua đời vì ung thư.
“Tôi muốn gửi những tình cảm chia buồn và sự gần gũi của tôi đến với cha mẹ của cậu bé. Tôi cầu nguyện cho gia đình. Xin Chúa chúc lành cho anh chị em và xin Đức Mẹ gìn giữ anh chị em.”

Đó là những lời thể hiện cử chỉ đơn giản nhưng thật đẹp, tràn đầy cảm xúc, mà Đức Thánh Cha đã tự tay viết để an ủi một gia đình vừa mất đứa con 15 tuổi.

Đức Thánh Cha gặp Vincenzo lần đầu tiên khi ngài đến viếng đền thánh cha Pio ở San Giovanni Rotondo và sau đó thăm bệnh viện nhi. Khi đó Vincenzo mới được mổ cắt khối u trong não.

Từ cuộc gặp gỡ đó, Vincenzo mong muốn, khi lành bệnh, gặp Đức Thánh Cha ở Roma để cám ơn ngài viếng thăm cậu ở bệnh viện. Ngày 22/01 vừa qua, Vincenzo đã được ba mẹ đưa đến chào Đức Thánh Cha. Đức Thánh Cha nhận ra cậu bé và cám ơn cậu dù bệnh nặng vẫn đến gặp ngài.

Và ngày 30/03 vừa qua, Vincenzo đã về trời. Ngày 07/04, gia đình Vincenzo đã nhận được lá thư viết tay với lời chia buồn của Đức Thánh Cha, khi ngài có thời gian và cảm thấy cần viết những lời an ủi. (Avvenire 16/04/2020)

18 tháng tư 2020, 12:22
Hồng Thủy – Vatican

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 1.898
  • Page 1.899
  • Page 1.900
  • …
  • Page 2.036
  • Next page
Bài viết mới nhất
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ
11/02/2026
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG LỄ CHÚA GIÁNG SINH 2025
20/12/2025
THƯ GỬI ANH CHỊ EM GIÁO CHỨC CÔNG GIÁO NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20.11.2025  
17/11/2025
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.