2020
Hãy cảnh giác trước bất cứ cảm giác “tội nghiệp bản thân” vì các nhà thờ đóng cửa, Đức Hồng Y Nichols cảnh báo
Hãy cảnh giác trước bất cứ cảm giác “tội nghiệp bản thân” vì các nhà thờ đóng cửa, Đức Hồng Y Nichols cảnh báo
Người Công Giáo Anh Quốc phải tránh “bất cứ một thứ cảm giác tội nghiệp bản thân nào” đối với những việc đóng cửa nhà thờ, Đức Hồng Y Vincent Nichols nói trong một Thánh Lễ vinh danh các nhân sự tại các bệnh viện và nhà hưu dưỡng.
Khi nói thông qua trực tuyến từ Nhà Thờ Chính Toà Westminster trống rỗng ở London vào ngày 23/4, Đức Hồng Y Vincent Nichols, hiện đang là Tổng Giám Mục Westminster ở London và là chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Anh Quốc và Xứ Wales, đã nhớ đến “các người hùng thầm lặng” ở trận tuyến của cuộc khủng hoảng coronavirus.
“Đối với đa số chúng ta, phần của chúng ta trong việc này là quá khác biệt”, Đức Hồng Y nói. “Đúng, những tước đoạt đang được đặt trên chúng ta, gồm cả việc không thể trở lại các nhà thờ và các bí tích của chúng ta, một sự tước đoạt mà chúng ta đang cảm thấy cần thiết quá đỗi. Nhưng chúng ta hãy cảnh giác trước bất cứ một thứ cảm giác tội nghiệp nào khi chúng ta sống phần mình trong những kỷ luật cứu mạng này”.
Đức Hồng Y nói với các người Công Giáo theo dõi trực tuyến rằng “Trong tất cả điều này chúng ta được ủi an bởi sự hiện diện không lay chuyển của Chúa chúng ta”.
“Chúng ta phải có đôi mắt để thấy Ngài ở mọi nơi, trong mọi lúc. Lời cầu nguyện của chúng ta phải kiên vững, vì không hoài nghi gì là sức mạnh của Thiên Chúa vừa cần thiết vừa làm thay đổi trong cuộc vật lộn trường kỳ này. Tối nay chúng ta lặp lại việc cầu nguyện xin sức mạnh của Thiên Chúa và động lực cho những người hùng thầm lặng của ngày hôm nay ngay cả khi chúng ta sẵn sàng khen ngợi họ”.
Các cử hành phụng vụ chung đã bị đình lại tại Anh vào ngày 20/3 và tất cả các nhà thờ đóng của vài ngày sau đó. Hội Đồng Giám Mục của đất nước đã đối diện với những lời kêu gọi khẩn thiết từ những người Công Giáo là mở lại các nhà thờ và cho phép các cộng đoàn tại các Thánh Lễ trong khi tôn trọng các qui định giãn cách xã hội.
Một video do người Công Giáo kêu gọi sự khôi phục các Thánh Lễ công đã được hơn 3,000 lượt xem kể từ khi nó được đăng tải vào ngày 22/4. Một phát ngôn viên của Anh và Xứ Wales đã trả lời lời mời gọi vào ngày 23/4, khi nhìn nhận rằng sự vắng bóng các bí tích là một “sự tước đoạn mạnh”.
“Những cảm giác và mong muốn được thể hiện trong đoạn video này là hoàn toàn có thể hiểu được”, vị phát ngôn viên nói, theo Catholic Herald UK.
“Tuy nhiên có những yếu tố khác vốn cần phải suy xét: chúng ta có một nghĩa vụ luân lý để bảo vệ sự sống; chúng ta có một nghĩa vụ phải tuân thủ lời khuyên chuyên gia về những mối nguy của virus vốn đang vô hình và chết chóc; chúng ta phải đảm bảo rằng bất cứ bước nào mà chúng ta có thể thực hiện – và một số được đề nghị trong đoạn video – là đã được suy tư toàn diện, nhận được sự phê chuẩn chính thức và đang được thực thi ở trong mọi hoàn cảnh”.
Thánh Lễ tại Nhà Thờ Chính Toà Westminster là Thánh Lễ đầu tiên trong một loạt Thánh Lễ chiều tối Thứ Năm vốn được cử hành bởi các vị giám mục tại các nhà thờ chính toà trên khắp nước Anh.
Các Thánh Lễ vào các ngày Thứ Năm vì đó là ngày khi người dân đứng bên ngoài nhà họ và khen các nhân sự tại Dịch Vụ Y Tế Quốc Gia, hệ thống chăm sóc y tế do công chúng góp quĩ của Anh Quốc. Thánh Lễ bắt đầu vào lúc 7g tối và kết thúc vào lúc 8g “Tôn Vinh Những Người Chăm Sóc Chúng Ta”.
Trong bài giảng của Ngài, Đức Hồng Y nhấn mạnh rằng các nhân sự y tế là hậu duệ đối với truyền thống “cao đẹp và cao quý” của đất nước.
“Đó là một truyền thống mang lấy cột móc của niềm tin Kitô Giáo”, Ngài nói. “Các đặc thù của nó về sự hy sinh bản thân và lòng can đảm và sự cam kết của nó cho việc chăm sóc hết mọi người, đặc biệt là những người nghèo nhất, xuất phát từ sự quyết tâm đi theo các giáo huấn của Đức Kitô là Đấng nói rằng Ngài được tìm kiếm, và được phục vụ, đặc biệt nơi những người nghèo nhất, người cần giúp nhất và những người bé mọn nhất trong khả năng tự giúp họ”.
Đức Hồng Y nhắc lại lịch sử của Giáo Hội trong việc hình thành các thái độ hiện đại đối với bác ái và tình yêu dành cho người thân cận của mình.
“Sự chăm sóc và trợ giúp đối với người nghèo, người đau yếu và người sắp qua đời là rất bị giới hạn trong thế giới Rôma, vốn là Châu Âu và Trung Đông ngày nay, cho đến khi các môn đệ của Chúa Giêsu bắt đầu mang lại điều đó”, Ngài nói. “Người nghèo chỉ đơn giản là bị bỏ mặc cho số phận của họ. Nhưng tầm nhìn của Kitô Giáo lại tôn trọng điều đó. Để phục vụ người nghèo và người đau yếu là phục vụ chính Chúa. Và dần dần niềm xác tín ấy trở thành được thể hiện nơi các tổ chức”.
Đức Hồng Y nói tiếp: “Chúng ta biết Thánh Basil Cả là vị đã dẫn đường trong thế kỷ thứ 4, xây dựng các trung tâm để chăm sóc người nghèo và người đau yếu, như Fabiola đã làm, một người phụ nữ cao quí tại Rôma là người, vào cùng thời gian ấy, đã thực hiện các tổ chức tương tự”.
“Chúng ta cũng nhớ đến bệnh viện của Thánh Bartholomew đã đứng vững trên Đảo Tiber ở Rôma trong vòng hơn 1,200 năm và dẫn đến những người theo Thánh Augustine Hippo lập một bệnh viện lâu đời nhất London, Bệnh Viện Thánh Bartholomew – hay Barts như nó được biết đến – vào thế kỷ 12, ngay sau bệnh viện Thánh Thomas”.
Đức Hồng Y Nichols mời gọi những người theo dõi trực tuyến hãy cầu nguyện với Thánh George, bổn mạng của Anh Quốc, mà lễ mừng kính Ngài vào ngày 23/4, cũng như Thánh Luca, bổn mạng các bác sĩ, các Thánh Cosmas và Damian, các thánh bổn mạng của giới dược và y, và Thánh Agatha và Thánh Gioan Thiên Chúa là các thánh bổn mạng của các y tá.
Ngài khẩn xin các thánh hãy “cầu nguyện cho chúng con bây giờ trong giờ cần thiết này và với chúng con nài xin Thiên Chúa một thời gian chữa lành và sức mạnh mới’.
Hơn 139,000 người đã nhiễm coronavirus tại Anh Quốc và hơn 18,700 người đã qua đời, theo Trung Tâm Nguồn Lực Coronavirus Đại Học Johns Hopkins.
Đan Sĩ (CNA)
2020
Một Giám Mục Đức đã phê bình ….
Một Giám Mục Đức đã phê bình những “đòi hỏi nhõng nhẽo và hiếu chiến” của người Công Giáo yêu cầu Thánh Lễ trong mùa dịch coronavirus
Một vị giám mục Đức đã phê bình những đòi hỏi mang tính “nhõng nhẽo” và “hiếu chiến” của một số người Công Giáo yêu cầu Thánh Lễ trong thời gian giới nghiêm coronavirus.
Lẽ nào những việc huỷ các phục vụ thờ tự của chúng ta hầu như không phải là những vấn đề xa xỉ?
Đức Giám Mục Giáo Phận Magdeburg Gerhard Feige đã viết một bài ý kiến đăng vào ngày 20/4 trên trang katholisch.de, một trang tin của Hội Đồng Giám Mục Đức, mà trong đó Ngài nói, trong hoàn cảnh coronavirus những lệnh cấm các Thánh Lễ và các qui tụ xã hội khác, “sự tự do tôn giáo cũng gần gũi với tâm hồn tôi và nó làm đớn đau nhưng vẫn phải thực hiện mà không có những phục vụ công”.
Tuy nhiên, Đức Cha Feige đã thú nhận cảm giác “bực bội gia tăng” bởi “sự tội nghiệp bản thân hoặc sự bực bội mang tính gây hấn” mà một số người Công Giáo thể hiện với việc bị khước từ nhận các bí tích.
Chẳng lẽ chúng ta là những người Kitô Hữu lại không quan tâm một cách có trách nhiệm và trong tình liên đới đối với việc giới hạn mối nguy đe doạ mạng sống của việc lây nhiễm với con coronavirus và ngăn chặn một tình trạng quá tải y tế của xã hội chúng ta, thay vào đó, so sánh với những người chạy chọt khác, khi nỗ lực thúc đẩy qua những tư lợi của chúng ta sao? Đức Giám Mục đặt dấu hỏi.
Và trong khi đối diện với những gian khó và nỗi khổ của những người đã phải sợ vì mạng sống họ hay mạng sống người thân họ, những người đang khó thấy được tiềm năng kinh tế cho bản thân họ hay những người đang làm việc chuyên môn ở trận tuyến trong cuộc chiến chống lại nạn dịch, thì những việc huỷ bỏ phục vụ thờ phượng của chúng ta lại dường như không phải là những vấn đề mang tính xa xỉ? Thật quan trọng để cân nhắc các điều tốt cho hoà hợp. Ngài nói tiếp.
Với người tín hữu: Hãy kiểm tra liên tục “những huyễn hoặc về sự tự nhận biết bản thân bằng mọi giá”
Một số người trên thế giới, người Công Giáo và các anh em khác, trong những ngày này đang nói về một “sự độc tài lành mạnh”, khi tố cáo các giới chức công về việc dùng bất cứ phương thế nào cần thiết – gồm cả việc đình lại các Thánh Lễ công – để biện minh cho cùng đích sức khoẻ công.
Tuy nhiên, Đức Giám Mục Feige đã không đồng tình với những người Công Giáo đang thúc đẩy một kiểu thuyết âm mưu như thế, khi khẳng định rằng mặc dù, “dĩ nhiên, từ quan điểm Kitô Giáo, [sức khoẻ] thì không được coi là giá trị cao nhất…nhưng người ta cũng không được coi nhẹ nó”.
“Và cũng có những khác biệt đáng suy xét giữa sự độc tài toàn trị vốn đàn áp các quyền tự do vì những lý do mang tính ý thức hệ và một nhà nước dân chủ mà đôi khi giới hạn một vài điều vì thiện ích chung”, Đức Giám Mục giải thích.
Đức Giám Mục Feige khích lệ các công dân hãy nhớ rằng “Tất cả mọi sự tự do là không phải vô giới hạn, nhưng kết thúc nơi sự tự do của người khác bắt đầu”.
Để đi đến cùng đích đó, cách cụ thể Ngài mời gọi người Công Giáo hãy luôn kiểm tra “những sự huyễn hoặc về sự tự nhận biết bản thân bằng mọi giá”, như lòng muốn Thánh Lễ và các bí tích của họ vào thời gian thách đố này, khi điều cần thiết thay vào đó lại là “nhiều người một hy sinh và nhiều người một sự rũ bỏ để làm cho việc sống chung thành công trở nên khả thi”.
Chẳng lẽ chúng ta không thể đợi chờ lâu hơn một chút?
Những nhận định của Đức Giám Mục Feige về những yêu cầu của người Công Giáo đối với Thánh Lễ trong mùa Coronavirus là đặc biệt thú vị trước những bàn thảo đang diễn ra giữa chính phủ và Hội Đồng Giám Mục Đức đối với việc trở lại đời sống bí tích công.
Thủ Tướng Đức Angela Merkel đã thông báo vào ngày 15/4 rằng đất nước sẽ thực hiện những bước nhỏ trên con đường trở lại sự bình thường xã hội tương đối, gồm cả việc mở lại các quán nhỏ và các trường học nhưng chưa đối với các quán bar, nhà hàng, và những không gian thờ phượng.
Nhưng Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Đức, Đức Giám Mục Georg Bätzing, Giáo Phận Limburg, đã đáp trả lại về việc tiếp tục phủ quyết các cử hành tôn giáo, khi nói trong một thông cáo rằng “việc dừng lại các phục vụ tôn giáo công lấn loát đồng loạt trên quyền của người dân được thực hành tôn giáo của họ cách tự do”.
Trước sự thực hiện cuộc gặp gỡ sau đó vào ngày 17/4 giữa các đại diện của các tôn giáo và các đại diện của Cộng Hoà Liên Bang và các bang khác của Đức, Cha Karl Jüsten, vị đại diện quan hệ với nhà nước của Hội Đồng Giám Mục Đức, đã nói những thảo luận giờ đây đang tập trung vào những đề nghị để đảm bảo sức khoẻ chung tại các buổi phục vụ hiệp thông.
Vài đề xuất đã được đưa ra như việc sử dụng kẹp nướng thịt hoặc đặt Thánh Thể trên bàn thờ và cho phép người giáo dân tự nhận bánh lễ, hoặc cho một vị linh mục dùng bao tay y tế”, Cha ”, Jüsten giải thích.
Tuy nhiên, trong bài viết của Ngài trên katholisch.de, Đức Giám Mục Feige đã không đón nhận tất cả những đề xuất phụng vụ trên, khi nói rằng “Tôi khó có thể hình dung các buổi phục vụ với sự tham dự giới hạn, danh sách người tham dự, giữ khoảng cách an toàn, bảo vệ miệng, bao tay, một nghi lễ miễn nhiễm trước khi chuẩn bị các món quà và sự ban phát hiệp lễ mà phải sử dụng đến những chiếc gắp được tạo ra mà lại có thể mang tính thánh và cứu chuộc”.
Vị giám mục đã cảnh báo về mối nguy của việc giới hạn sức khoẻ “khi tạo ra những vấn đề mới và làm gia tăng sự chán nản”, và đặt câu hỏi:
Chẳng lẽ chúng ta không thể đợi lâu hơn một chút và rồi sau đó có thể cử hành các phục vụ cùng nhau trở lại khi việc ấy có thể diễn ra cách tự nhiên hơn và cách con người hơn?
Ngay cả người Công Giáo không thích trở lại với Thánh Lễ vào lúc này: khảo sát
Sự hoài nghi của Đức Giám Mục Feige về sự nóng lòng trở lại với Thánh Lễ và các bí tích dường như là nhạt nơi một nước Đức có đa số là Công Giáo, theo một cuộc khảo sát ý kiến của INSA Consulare được đăng trên báo Tagespost.
Theo cuộc khảo sát trên 2,000 người trưởng thành ấy vào các ngày 10-13/4, chỉ 12% người dân Đức muốn trở lại việc phụng tự trong mùa dịch, trong khi 70% coi việc này là không cần thiết vào thời điểm này.
Trong số những người Công Giáo, tỷ lệ phần trăm muốn trở lại với Thánh Lễ công là một phần toàn diện của việc “quan tâm trước hết” trong mùa dịch là chỉ 15% so với 69% không muốn.
Âu Dương Duy (Novenanews)
2020
Vì tôi được yêu
Một trong những hình ảnh đẹp nhất của thời sinh viên đối với tôi đó là một cụ bà. Bà đang cố gắng di chuyển thân mình trên hai chiếc ghế nhựa màu đỏ, đôi chân bà đã bị cưa cụt vì… chuột cắn… Tôi vô tình gặp bà trên đường gần về chỗ tôi trọ học. Tôi chạy lại và mong muốn được giúp bà nhưng bà đã từ chối. Bà bảo tôi rằng : “Cảm ơn cháu! Bà có thể tự đi một mình được, vì bà đang cố gắng để tập bước đi trên đôi chân tật nguyền của mình”.
Tôi không quên hình ảnh ấy và càng không thể quên được những gì tôi được nghe chia sẻ từ bà. Nó đánh động tâm hồn tôi. Bản thân tôi dễ chán nản trong cái bản ngã của mình. Khi nghĩ về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa nơi Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chịu đóng đinh vì tôi, Đấng đã luôn cho tôi cơ hội để làm lại, để hy vọng, tôi nhận ra mình được yêu thương.
Nơi bà cụ, Chúa vẫn nhắc nhở tôi: phía trước Ngài vẫn chờ tôi và giúp tôi can đảm đối diện với thách đố của bản thân, của cuộc sống, dù có khi chiến đấu với nó thật khó, hay thậm chí là mỏi mệt lê bước trong thất bại. Có những thất bại để trui rèn ý chí con người, nhưng cũng có những thất bại khiến người ta chán nản, và hết hy vọng để làm lại.
Tôi đã từng thất bại. Nhưng qua thất bại đó, tôi cảm nhận rằng chính Thiên Chúa đã đưa tôi vào một “thành công mới” của một “cuộc sống mới” mà Ngài cho tôi thấy ý nghĩa đích thực vốn có của nó, và cảm giác “yêu” và “được yêu” trong linh đạo mang tên Mến Thánh Giá. Bây giờ, tôi nhận ra rằng đó là Lòng Thương Xót nhân từ mà Ngài đã dành cho một tội nhân là tôi.
Trong Trái Tim Chúa Giêsu, một trái tim bị lưỡi đòng đâm thâu, Máu và Nước đã chảy ra biểu lộ sự sống. Nơi đó, những đau khổ của con người đều thuộc về những thương tích Thánh của Ngài và được Ngài biến đổi thành vinh quang, cho phép tôi không bao giờ được hết hy vọng vào Lòng Thương Xót của Ngài.
Cùng chị em trước Nhan Thánh Chúa lúc ba giờ chiều và thân thưa: “Lạy Chúa Giêsu! Con tín thác vào Chúa”, tôi tạ ơn Ngài, vì Ngài vẫn yêu, đang yêu và sẽ luôn yêu tôi trong Tình Yêu Xót Thương của Ngài. Ngài đã không bỏ rơi tôi, Ngài vẫn ở đó và chờ tôi đến kín múc ân sủng và sức mạnh từ trái tim Ngài, và cũng bởi vì qua chị Thánh Faustina, tôi biết rằng: “Lòng Thương Xót là ưu phẩm cao cả nhất mà Thiên Chúa dành riêng cho bạn và cho tôi”.
Maria Thanh Hải
2020
Chúa có lặng thinh?
Ngày hôm nay, trước những gì đang xảy ra trên thế giới, con người cảm thấy hoang mang cực độ. Có người rơi vào tuyệt vọng, người ta than trách Chúa rằng: “Tại sao Chúa lại lặng thinh?” Nhưng, thật sự Chúa có đang làm ngơ trước những nỗi đau của nhân loại? Hay những đau khổ đang xảy ra cho con người, có phải do Chúa tạo ra?
Nhìn lại lịch sử của nhân loại, từ thuở ban đầu, Thiên Chúa dựng nên muôn loài muôn vật, và chính Người đã phán: “mọi sự đều tốt đẹp” (x.St 1,31). Thiên Chúa dựng nên con người, cho họ được sống trong ân sủng với Người. Nhưng, chính con người dùng tự do của mình mà khước từ tình yêu ấy, khi kiêu ngạo muốn ngang bằng với Thiên Chúa nên nghe theo sự dữ, chống lại lời Người.
Ngày nay, sự kiêu ngạo dường như lên tới đỉnh điểm khi người ta tuyên bố rằng: “Thiên Chúa đã chết” hay “Thiên Chúa không tồn tại”. Họ tự tạo cho mình một “Thiên Chúa” theo ý họ muốn, một “Thiên Chúa” đáp ứng những nhu cầu thực dụng của họ. “Thiên Chúa” ấy là: tiền tài, danh vọng, địa vị, sự ích kỷ, lòng hận thù, lối sống phóng túng hưởng thụ. Và rồi, người ta làm nô lệ cho những “Thiên Chúa” ấy, họ bất chấp tất cả để đạt cho được những điều nhằm cung phụng “Thiên Chúa” của lòng họ. Còn Thiên Chúa của tình yêu, thì họ coi như đã chết, vì họ đã đóng đinh Người vào cây thập tự từ hơn hai ngàn năm trước rồi! Khi có một điều không may xảy đến, những “Thiên Chúa” mà họ dựng nên không thể cứu nổi họ. Con người đã từng kiêu ngạo tuyên bố rằng Chúa đã chết, nay run sợ trước một con virus. Họ nhận ra sự thật rằng mình nhỏ bé như thế nào trong vũ trụ này.
Khi một tai ương xảy đến, người ta lại đổ lỗi cho nhau, đổ lỗi cho Chúa, nhưng ít ai tự nhận lỗi về chính mình. Mỗi một người sống trong thế giới này, đều có trách nhiệm với những biến đổi đang xảy ra. Thiên tai, cháy rừng, biến đổi khí hậu,… không phải là do con người hay sao? Con người tự cho mình quyền làm chủ, bắt thiên nhiên phải phục tùng mình, lạm dụng quá mức, dẫn đến mất cân bằng, khi nhận lại cơn giận dữ của thiên nhiên, người ta lại đổ lỗi cho Chúa.
Chúa thực sự không làm ngơ trước những đau khổ của con người. Nếu Ngài làm ngơ, thì Con Một Ngài đã không phải chịu cái chết đớn đau trên thập giá, để chuộc lại lỗi lầm của nhân loại. Chúa im lặng, phải chăng Người đang chờ đợi điều gì đó nơi con người?… Như khi xưa Chúa đã sai các môn đệ đi loan báo Tin Mừng Phục sinh, thì nay Người cũng mời gọi chúng ta cộng tác vào công trình cứu độ của Người.
Hôm nay, khi có những người chỉ biết ngồi than khóc, thì bên cạnh đó, có những người đang ngày đêm làm việc, để dành lại sự sống cho anh em mình. Họ là những bác sĩ, y tá tuyến đầu, họ là những người bất chấp hiểm nguy để đến với người khác, họ là những linh mục, tu sĩ, khoác lại chiếc áo blue để xông vào những ổ dịch, chiến đấu lại với tử thần… Những người ấy, họ là những chứng nhân sống động của Lòng Chúa Thương Xót. Đứng trước những đau khổ của nhân loại, Chúa không lặng thinh, nhưng Người cũng không phán một lời để chấm dứt những đau khổ ấy, mà Người mời gọi mỗi chúng ta cộng tác bằng việc yêu thương, giúp đỡ, chia sẻ với nhau.
Lạy Chúa, đứng trước những khổ đau, xin cho nhân loại chúng con đừng chỉ biết lên án, chỉ trích nhau hay oán trách Chúa, nhưng biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, để qua đó, Lòng Chúa Xót Thương được thể hiện nơi mỗi người chúng con. Amen.
Anna Nguyễn Lan
