2020
“Đại tá danh dự” Tom Moore 100 tuổi quyên trên 30 triệu bảng Anh cho các nhân viên chăm sóc
Ông Tom Moore trong vườn của ông ngày 16 tháng 4 năm 2020. Terry Harris / REX / SIPA
Chỉ trong vài ngày, ông Tom Moore đã trở thành người hùng trong mắt người Anh. Ông thành công với thách thức của chính mình, đi bộ một trăm lượt trong khu vườn của ông trước ngày sinh nhật 100 tuổi 30 tháng 4, và thu gặt được trên 30 triệu bảng Anh để giúp các nhân viên chăm sóc ở tuyến đầu chống nạn dịch coronavirus.
Đại dịch đã làm nổi bật các anh hùng vô danh hàng ngày, các người chăm sóc, các nhân viên bán hàng, các nhân viên thu gom rác, các người giao hàng… nhưng cũng làm nổi bật những người có sáng kiến xuất sắc, trong số này có ông Tom Moore ở Anh. Quyết tâm và tận tâm của ông, người cựu chiến binh trong thời Thế chiến Thứ hai, đã làm cho ông thành anh hùng mà Thủ tướng Anh Boris Johnson và Hoàng tử William ca ngợi.
Để cám ơn nhân viên y tế săn sóc ông khi ông bị ung thư và bị gãy xương hông, ông đã quyên được hàng triệu bảng Anh để hỗ trợ Cơ quan Y tế. Mục tiêu ông đặt ra là đi mười vòng dọc ngôi vườn mỗi ngày và 100 vòng trước ngày 30 tháng 4, sinh nhật 100 tuổi của ông.
Ngày thứ năm 30 tháng 4, ông đã được vinh danh trước ống kính và trước hàng rào danh dự của các quân nhân ở binh đoàn Yorkshire. Mới đầu ông muốn gom 1 000 bảng Anh cho công việc này. Nhưng sáng thứ năm 30-4 ông đã gom trên… 30 triệu bảng Anh.
Nữ hoàng Anh Elizabeth II gởi thiệp mừng sinh nhật ông
Ông Tom Moore bên cạnh con gái Hannah, cháu ngoại trai Benji và cháu ngoại gái Georgia. © Terry Harris/REX/SIPA
Ông Tom Moore sẽ mừng sinh nhật 100 tuổi cách ly với con gái Hannah Ingram-Moore và gia đình ở làng Marston Moreteyne. Nhưng 100 tuổi của “Captain Tom” lại thành một sự kiện quốc gia. Hơn 140 000 tấm thiệp mừng sinh nhật từ khắp nơi trên thế giới gởi về, trong đó có tấm thiệp do chính tay Nữ hoàng Anh ký.
Trên 125.000 tấm thiệp mừng sinh nhật ông Tom Moore ở Đại Sảnh Trường Bedford ở Luân Đôn ngày 28 tháng 4.
Hai máy bay chiến đấu Spitfire và Hurricane của Không lực Hoàng gia thường được dùng trong các sự kiện kỷ niệm Thế chiến II bay trên bầu trời Bedfordshire (hạt phía bắc London) để vinh danh ông. Từ ngôi vườn của ông, ông Tom Moore, được đặt tên là “Đại tá danh dự” đã chào mừng họ.
Ông nói trên đài BBC: “Tôi không bao giờ nghĩ có chuyện này xảy ra trong cuộc sống của tôi!” Thủ tướng Boris Johnson, người vừa hồi phục sau căn bệnh Covid-19 tuyên bố: “Tôi thay mặt cho nước Anh mừng sinh nhật 100 tuổi của ông. Các cố gắng của ông đã là nguồn nâng đỡ tinh thần cho cả quốc gia trong đại dịch chưa từng có này của lịch sử.”
Khi đi bộ trong ngôi vườn của mình, ông đã thực hiện được hai kỷ lục được ghi vào danh sách Guinness: cá nhân quyên được nhiều tiền nhất trong một công việc từ thiện và người lớn tuổi nhất chiếm lĩnh các bảng xếp hạng âm nhạc hàng đầu tại Vương quốc Anh. Bằng cách nào? Bằng cách cùng với ca sĩ người Anh Michael ballet và dàn hợp xướng của Cơ quan Y tế hát bài “Bạn sẽ không bao giờ đi một mình” (You’ll never walk alone). Một tác phẩm lấy từ một vở nhạc kịch có từ Thế chiến thứ hai, được nhiều người hát trong các sân vận động bóng đá Anh và bây giờ là bài hát nâng đỡ tinh thần trong thời đại dịch coronavirus này.
Cháu ngoại trai Benji của ông nói: “Chúng tôi vô cùng tự hào về cách quốc gia đã vinh danh ông ngoại chúng tôi. Từ ngữ không thể nào diễn tả ông là thần tượng của tôi đến mức như thế nào.”
Marta An Nguyễn dịch
2020
Dịch Covid-19 gia tăng lòng quảng đại nơi người trẻ
Dịch Covid-19 gia tăng lòng quảng đại nơi người trẻ
la-croix, Mathieu Castagnet, 2020-04-29
Từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng sức khỏe, có hơn một nửa số tiền quyên góp là từ các người trẻ. Một tỷ lệ cao hơn so với các nhóm tuổi khác.
Các cơ quan từ thiện đều biết, người lớn tuổi luôn là nhóm chính trong các cuộc quyên góp lớn nhất. Tuy nhiên, từ đầu nạn dịch, người trẻ đã tỏ ra hào phóng không kém, xuất phát từ động lực muốn giúp đỡ của họ.
Theo con số do tổ chức Ifop thực hiện cho cơ quan Limite (1), một công việc họ đã làm từ mười năm qua thì 53% các nhà tài trợ dưới 35 tuổi quyên góp để đối phó với cuộc khủng hoảng sức khỏe. Tỷ lệ cao hơn so với các nhóm tuổi khác, trong đó tỷ lệ này đạt tới 45% ở những người 35-49 tuổi và xê xích khoảng một phần ba trong số những người 50-64 tuổi cũng như nơi những người trên 65 tuổi.
Các cam kết nhân lên gấp bội
Phản ứng đặc biệt này của các người trẻ không phải là một ngạc nhiên. Ông Laurent Terrisse, nhà sáng lập công ty truyền thông Limite chuyên về các vấn đề đặc biệt giải thích: “Chúng tôi đã thấy điều này nơi các động lực của nhóm trẻ này. Họ ít trung thành với một hiệp hội riêng nhưng sẵn sàng nhân rộng các cam kết của mình để đáp ứng các vấn đề thời sự hay các chủ đề họ quan tâm.”
Tuy nhiên, sự huy động của họ để đáp ứng các nhu cầu của cuộc khủng hoảng sức khỏe thì vượt xa các vụ trước đây. Sau vụ cháy nhà thờ Đức Bà hoặc vụ cháy khổng lồ ở rừng Amazon, chỉ có một phần ba các nhà tài trợ trực tuyến trẻ tham gia bằng cách này hay cách khác trong các hoạt động gây quỹ.
Một cách cho khác
Nếu phản ứng của các người trẻ khác người lớn tuổi thì cách cho cũng khác. Họ hiếm khi gửi một chi phiếu đến cho một hiệp hội. Họ thường dùng kỹ thuật số hoặc trả trực tuyến.
Ông Laurent Terrisse phân tích: “Người trẻ tuổi thường có ít phương tiện. Họ gọi bạn bè và các mạng của họ cùng kết hiệp để có được nhiều tiền hơn. Như thế cho họ có cảm giác mình là nhân vật chính trong việc quyên góp, như thể họ tạo ra một mạng lưới tổ chức Phi Chính Phủ-nhỏ của mình để giúp đỡ các dự án thiết thân của họ.
Kể từ khi dịch bệnh bắt đầu, những người dưới 35 tuổi dấn thân giúp người gặp khó khăn. Một phần ba trong số họ (34%) đã giúp người có hoàn cảnh bấp bênh nhất (người vô gia cư, người di cư …). Một phần ba khác (32%) chọn giúp các nhân viên chăm sóc. Một tỷ lệ nhỏ hơn một chút (29%) giúp các tổ chức nghiên cứu y tế, một lãnh vực thường ít được họ quan tâm đến.
(1) Khảo sát trên 2029 người Pháp được phỏng vấn từ ngày 1 đến ngày 5 tháng 4.
2020
Đức Phanxicô giúp các người chuyển giới đang gặp khó khăn
Đức Phanxicô giúp các người chuyển giới đang gặp khó khăn
Các người chuyển giới được Đức Phanxicô giúp đỡ làm việc tại các đường phố Torvajanica, Rôma
Ngày 29 tháng 4, nhật báo Fatto Quotidiano loan tin, Đức Phanxicô giúp một nhóm người chuyển giới đang gặp khó khăn. Không còn nguồn trợ cấp nào, nhóm này đến xin Đức Hồng y Konrad Krajewski, phụ trách từ thiện của giáo hoàng giúp đỡ.
Giữa cơn đại dịch, nhóm chuyển giới người mỹ-latinô đến gõ cửa nhà thờ ở Torvaianica, một thành phố nhỏ ở vùng ven biển Rôma. Linh mục Andrea Conocchia, cha xứ nhà thờ kể không giấu giếm: “Họ đến xin giúp đỡ, họ không có gì để ăn vì họ không còn khách ngoài đường”. Xúc động vì hoàn cảnh của họ, linh mục giúp họ vừa tài chánh vừa về mặt thiêng liêng.
Cha xứ kể, vì khả năng tài chánh của giáo xứ nhỏ không đủ giúp họ, nên cộng đoàn nhỏ này kêu cứu trực tiếp đến giáo hoàng qua hồng y Konrad Krajewski. Hồng y đến giúp ngay lập tức: ngài đích thân mang nhu yếu phẩm đến.
Hành động này đã được các người mỹ-latinh hết lòng cám ơn, họ gởi đến Đức Phanxicô một video ngắn. Linh mục Andrea Conocchia cho biết: “Những người này quý mến Đức Bergoglio. Họ có đức tin”. Theo linh mục Andrea, cuộc khủg hoảng coronavirus này là dịp để Giáo hội trở về với điều thiết yếu.
Còn về hồng y Konrad Krajewski, ngày thú năm 29 tháng 4, ngài nói với hãng tin Reuters qua điện thoại: “Tôi không hiểu vì sao việc này lại gây chú ý, vì đây là công việc bình thường của Giáo hội, là cách làm việc của Giáo hội như một bệnh viện dã chiến. Họ là những người không có giấy tờ hợp pháp, đôi khi họ bị những người mafia kiểm soát lấy giấy tờ, nên họ gặp khó khăn khi xin giúp đỡ từ các tổ chức an sinh của nhà nước”.
Ngài nói tiếp: “Mọi thứ đã không còn gì. Họ không có tiền. Họ đến gặp cha xứ vì họ không thể đến gặp một chính trị gia hay một nghị sĩ. Và cha xứ nhờ đến chúng tôi.
Nguyễn Tùng Lâm dịch
2020
Thiên Chúa đang nói lớn tiếng?

Câu hỏi trên đây không chỉ trong đại dịch Covid–19, người ta mới đặt ra. Đó là thắc mắc đã có từ ngàn đời. Nhất là khi đau khổ, dân Chúa vẫn gào lên: Tại sao ngài thinh lặng? Hoặc nói đúng hơn, người ta cầu xin Thiên Chúa ra tay trợ giúp, nhưng chờ hoài vẫn không thấy Ngài hồi âm. Nhiều lần dân mất kiên nhẫn với Thiên Chúa. May mắn vì họ có các ngôn sứ, những người luôn lắng nghe tiếng Thiên Chúa để nói và truyền đạt sứ điệp của Người cho dân. Các ngài còn an ủi và thôi thúc dân cần trung tín với Thiên Chúa. Nhờ những nỗ lực đó, Thiên Chúa đã lên tiếng giúp họ hết lần này đến lần khác.
Điều thú vị là thánh Gioan cho thấy Đức Giêsu là ngôi lời. Chính Thiên Chúa hóa thành Lời cư ngụ giữa chúng ta. Ngôi Lời (Logos) đó là Con Thiên Chúa, đã chết và đã sống lại. Nhớ lại chính Thiên Chúa cũng dùng lời (phán một lời), mà sáng tạo nên thế giới muôn loài. Trong ý nghĩa Kinh Thánh, nhờ Lời của Thiên Chúa mà mọi vật được gìn giữ vẹn toàn. Điều này nghe có vẻ rất lạ đối với nhiều người. Nhất là trong thời điểm dịch bệnh đang hoành hành, người người kêu van Thiên Chúa. Vậy tại sao Ngài không nói gì, không trả lời hoặc không ra tay trợ giúp?
Câu hỏi trên luôn thách đố nhiều người. Thậm chí có người đã thách thức Thiên Chúa, nhất là khi ngài ở trên thập giá. Chính trong đau khổ, Con Thiên Chúa cũng im hơi lặng tiếng, để chu toàn thánh ý Thiên Chúa. Chúng ta chỉ có thể hiểu đó là cách mà Đức Giêsu vâng lời Chúa Cha. Nhờ đó, Thiên Chúa đã lên tiếng để ngày thứ ba, Đức Giêsu sống lại.
Chắc chắn Thiên Chúa không muốn hiện ra bằng xương, bằng thịt để nói với con người, dù Ngài có thể làm. Trừ giai đoạn Ngôi Lời sống trên dương thế, nhân loại chưa từng nghe âm thanh của Chúa như thanh âm của con người. Vậy nếu Ngài hiện hữu, tại sao Ngài không nói? Giáo Hội cho chúng ta thấy những cách Thiên Chúa đang nói lớn tiếng cho mỗi người.
1. Kinh Thánh
Đó là Lời của Thiên Chúa được ghi lại. Chẳng phải từng trang Kinh Thánh là những gì Thiên Chúa đã, đang và luôn nói với mỗi người sao? Đó là bức thư tình mà triết gia người Đan Mạch Søren Kierkegaard cảm nghiệm. Nếu ai muốn nghe Thiên Chúa nói, hãy mở Kinh Thánh để thấy dung mạo và âm thanh của Thiên Chúa đang ngỏ lời với con người. Ngài vẫn đang mời gọi mỗi người hãy học với Ngài. Nhất là trong gian nan khốn khổ, Ngài nói chúng ta đừng sợ hãi, vì có Thiên Chúa ở cùng. Ngài có quyền trên mọi thế lực xấu xa, mọi bệnh hoạn tật nguyền.
Điều thú vị là lời Chúa được chứa đựng trong một kho tàng duy nhất là Kinh Thánh và Thánh Truyền. Nghĩa là Đức Giêsu trao cho Giáo Hội của Ngài nhiệm vụ bảo tồn, lưu truyền và giải thích kho tàng đó cho con cái mình. Trong cách thế này, chúng ta có thể cùng với Giáo Hội lắng nghe được tiếng Chúa đang nói với mình. Qua Giáo Hội, chúng ta vẫn nhận ra những thông điệp của Chúa. Ngài vẫn mời gọi con người trở về, sám hối và tin vào Tin Mừng. Nơi Giáo Hội, Chúa vẫn thôi thúc mỗi người tín thác vào sự quan phòng của Ngài. Chắc chắn Thiên Chúa chưa từng bỏ con người. Ngài luôn thì thầm và muốn con người nói chuyện với Ngài. Đó là khung cảnh của cầu nguyện.
2. Lương tâm
May mắn cho con người là ai cũng có lương tâm. Đó là tiếng nói bên trong ra lệnh cho ta làm điều thiện trong bất cứ hoàn cảnh nào và tránh điều dữ bằng mọi cách. Giáo Hội tin rằng Thiên Chúa nói với ta qua tiếng lương tâm. Nếu như lương tâm là nơi sâu kín nhất của con người, thì để lắng nghe được Tiếng Chúa, cách tốt nhất là trở về với lòng mình. Tâm hồn mỗi người thực sự là cung thánh để ta gặp gỡ và nghe được tiếng Thiên Chúa[1].
Hóa ra từ trước tới giờ, Thiên Chúa vẫn chờ ta ở một nơi không xa. Ngài vẫn nói to nhỏ trong tâm hồn mỗi người. Vậy mà khi khó khăn, dịch bệnh, khi van nài hỏi Chúa, người ta vẫn chưa thấy Chúa nói gì. Đó là vì chúng ta chưa dám đối diện với lòng mình, chưa đủ thinh lặng để cho âm thanh của Chúa vang lên trong tâm hồn mình. Nhất là khi hoang mang sợ hãi, người ta có nguy cơ bỏ qua những âm thanh đang rộn ràng trong tâm hồn mình.
Thực ra đó là thách đố cho con người thời nay, nhất là người trẻ. Mấy ai tò mò hoặc can đảm học cách trò chuyện, lắng nghe và làm theo Lời Chúa trong cầu nguyện. Nguyện cầu luôn là cái gì đó xa xỉ trong thế giới ồn ào này. Không ít người quan niệm rằng cầu nguyện đã lỗi thời, trở về với lòng mình là quê mùa, vớ vẩn. Hậu quả là không ít người bỏ quên phương thế này để nghe Tiếng Chúa. Rồi trong đại dịch lần này, người ta vẫn thấy Chúa im lặng.
3. Thiên Chúa đang nói lớn tiếng
Trên đây chỉ là hai lối nẻo mà Thiên Chúa nói mạnh mẽ với con người. Ngoài ra Giáo Hội còn cho thấy Thiên Chúa hằng thủ thỉ với con người qua lịch sử cứu độ, cuộc đời của mỗi người, qua truyền thống sống động của Hội Thánh, v.v. Có điều con người thời nay đang lao vào vòng xoáy của xã hội, của cơm áo gạo tiền, nên thật khó để nghe được tiếng Chúa. Sống chậm và thảnh thơi vẫn còn xa vời đối với nhiều người. Lặng để nghe tiếng Chúa, mấy ai thực thi.
Đứng trước đại dịch, đau khổ và cái chết, biết bao người lại hỏi Thiên Chúa ở đâu? Tại sao Ngài thinh lặng? Đó là dấu hiệu đáng mừng vì hỏi như thế để lên đường khám phá. Bạn nghĩ sao khi “Thiên Chúa thì thầm trong những lúc ta vui, Người thì thầm trong lương tâm ta. Nhưng Người nói lớn và mạnh trong những đau khổ của ta. Những đau khổ đó là cái loa tăng âm để làm thức tỉnh một thế giới mê ngủ.”[2] Trước Covid–19, thế giới dường như phớt lờ Thiên Chúa, ngủ mê trong những thành quả huy hoàng của khoa học kỹ thuật và cuộc sống hưởng thụ. Hậu quả là Mẹ Thiên Nhiên bị ô nhiễm trầm trọng, lòng người vô cảm và lương tâm cũng không còn nhạy bén với tiếng Thiên Chúa nữa.
Lúc này Ngài đang nói lớn tiếng để nhân loại bừng tỉnh. Âm thanh đó là những gì đang diễn ra trên toàn thế giới. Nếu như thế giới đang bị đảo lộn bởi virus, thì chính Thiên Chúa cũng đang gửi một sứ điệp đến cho con người, đến với mỗi người. Một lần nữa, Chúa không bỏ con người. Ngài cần con người lặng một chút để nghe được những gì Chúa nhắn bảo. Được như thế, người ta mới thực sự bình an hạnh phúc, vì đã lắng nghe và làm theo thánh Ý Chúa.
Thực tế nhiều người đang đòi Thiên Chúa lên tiếng theo cách của họ. Trong ý này, hình như người ta muốn Thiên Chúa làm theo họ. Làm sao con người dám ra lệnh và điều khiển Thiên Chúa? Nếu đi theo chiều hướng ấy, tiếng Chúa vẫn lặng im trong lòng họ. Hoặc nói đúng hơn, những người này chẳng thể nghe được Lời Chúa vốn đang lớn tiếng gọi mời. Vậy là giữa Chúa và họ vẫn là hai phương trời cách biệt!
Tạm kết
Thi hành thánh ý Thiên Chúa thì quan trọng hơn. Trong hoang mang, người ta đòi Thiên Chúa một dấu lạ, đòi Thiên Chúa ra tay; nhưng Giáo Hội vẫn kiên nhẫn lắng nghe và nhận ra Ý Chúa. Từ đó bình an để đón nhận thi hành. Bởi Giáo Hội tin rằng Thánh ý Thiên Chúa muốn cho tất cả và từng thụ tạo, đặc biệt là con người được hạnh phúc tốt đẹp. Phần còn lại là người ta có nghe và nhận ra để sống trong đường lối của Chúa hay không mà thôi!
Thiết tưởng đã đến lúc thôi đòi Thiên Chúa lên tiếng. Ngài vẫn đang hoạt động và nói với mỗi người trong mọi biến cố. Trong đại dịch cũng thế. Ước gì những hướng dẫn của Giáo Hội có thể cho con người được bình an, vì nơi đó, Lời của Chúa là sức mạnh, là sự thật và là sự sống cho những ai lắng nghe. Đó là Tin Mừng, là lời có sức an ủi người ta, nhất là trong hoàn cảnh bi thương này.
Giuse Phạm Đình Ngọc SJ
[1] Công đồng Vatican II, Hiến chế Vui mừng và Hy vọng 16.
[2] Clive Staples Lewis (1898–1963, văn sĩ Anh, tác giả cuốn Ký sự Namia)


