Aenean nec eros. Vestibulum ante ipsum primis in faucibus orci luctus et ultrices posuere cubilia curae. Suspendisse sollicitudin velit sed leo.

Chuyên mục
  • Bài giảng
  • Các loại khác
  • Chia sẻ
  • Chưa phân loại
  • GH Hoàn Vũ
  • GH Việt Nam
  • Giáo dục
  • Hạnh các Thánh
  • HĐGM Việt Nam
  • Kinh Thánh
  • Phim giáo dục
  • Phụng vụ
  • Sách
  • Suy niệm Chúa nhật
  • Suy niệm hàng ngày
  • Tài liệu giáo dục
  • Tài liệu phụng vụ
  • Thần học
  • Thánh ca
  • Thánh lễ
  • Thánh lễ trực tuyến
  • Thư chung
  • Thư viện
  • Tin tức
  • Triết học
  • Tư liệu
  • UBGD Công giáo
  • uncategorized
  • Video
From Gallery
Stay Connected
UyBanGiaoDucHDGM.net
  • Trang chủ
  • Thư chung
    • HĐGM Việt Nam
    • UBGD Công giáo
  • Tin tức
    • GH Việt Nam
    • GH Hoàn Vũ
  • Phụng vụ
    • Thánh lễ
    • Thánh lễ trực tuyến
    • Suy niệm hàng ngày
    • Suy niệm Chúa nhật
    • Tài liệu phụng vụ
  • Giáo dục
    • Chia sẻ
    • Tài liệu giáo dục
  • Thư viện
    • Sách
      • Kinh Thánh
      • Triết học
      • Thần học
      • Các loại khác
    • Video
      • Bài giảng
      • Thánh ca
      • Phim giáo dục
      • Hạnh các Thánh
      • Tư liệu
  • Liên hệ
Give Online

Tác giả: Anmai

Home / Anmai
30Tháng Tư
2020

ĐTC Phanxicô: Hãy đặt tên cụ thể cho tội của mình

30/04/2020
Anmai
Chưa phân loại
0

ĐTC Phanxicô: Hãy đặt tên cụ thể cho tội của mình

Đức Thánh Cha nhắc nhở “Anh chị em không thể xưng tội một cách trừu tượng, phải cụ thể. Cụ thể là điều làm cho chúng ta cảm thấy mình có tội lỗi một cách nghiêm túc”.

Cầu nguyện cho châu Âu hiệp nhất

Thứ Tư 29/4, phụng vụ lễ nhớ Thánh Catarina Xiêna, trinh nữ, tiến sĩ Hội Thánh. Thánh nữ không chỉ được nhớ đến trong Giáo hội vì đã can đảm thuyết phục Đức Giáo Hoàng rời bỏ Avignon, Pháp trở về Rôma năm 1377, mà còn là vị thánh có công hiệp nhất nước Ý và châu Âu. Nhân dịp này, một lần nữa Đức Thánh Cha dâng Thánh lễ mời gọi mọi người cầu nguyện cho châu Âu: “Hôm nay lễ nhớ Thánh Catarina Xiêna, tiến sĩ Hội Thánh, đấng bảo trợ châu Âu, chúng ta cầu nguyện cho châu Âu, cho sự hiệp nhất của Liên minh Châu Âu, để tất cả chúng ta có thể cùng nhau tiến bước như anh em”.

Không thể hiệp thông với Chúa mà lại đi trong bóng tối

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha giải thích Thư của Thánh Gioan Tông đồ (1Ga 1,5 – 2,2): “Có rất nhiều sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối, dối trá và sự thật, tội lỗi và vô tội. Nhưng Thánh Tông đồ luôn mời gọi tính cụ thể và sự thật và nói với chúng ta rằng chúng ta không thể hiệp thông với Chúa Giêsu và đi trong bóng tối; đi trong tình trạng lờ mờ như màu xám thì còn tệ hơn. Vì khi đi trong tình trạng này làm cho anh chị em tin rằng anh chị em đang bước đi trong ánh sáng, lập lờ là phản bội”.

Sự thật luôn là một điều cụ thể

“Thánh Gioan tiếp tục nói: tất cả chúng ta đều là tội nhân. Ở đây có một điều có thể lừa dối chúng ta: chúng ta hay nói rằng chúng ta là kẻ có tội, nhưng có phải chúng ta thú nhận điều này với một lương tâm đúng đắn hay chỉ nói theo thói quen và vì mọi người nói thì tôi cũng nói như vậy, nó mang tính xã hội. Phải thú nhận tội cách cụ thể. Sự thật luôn là một điều cụ thể”.

Phải xưng tội cách cụ thể

Đức Thánh Cha nhắc lại: “Anh chị em không thể xưng tội một cách trừu tượng, phải cụ thể. Cụ thể là điều làm cho chúng ta cảm thấy mình có tội lỗi một cách nghiêm túc”.

Đức Thánh Cha nói về tính cụ thể của trẻ thơ: “Khi trẻ em xưng tội, các em nói những điều cụ thể, đơn sơ. Tôi nhớ có một lần, một em bé nói với tôi rằng em buồn bởi vì em đã cãi lại người dì. Tôi hỏi: Nhưng con đã làm gì? Con ở nhà, con muốn đi chơi bóng đá, nhưng dì con muốn con làm bài tập trước đã. Và dì đã trả con về lại quê. Bé trai đó cũng cho tôi biết nơi mà người dì trả em về. Thái độ, hành vi của chúng ta cũng phải cụ thể như thế. Nếu chúng ta nói chúng ta vô tội, chúng ta tự lừa dối mình. Hơn nữa, điều đó làm chúng ta đau đớn, điều quan trọng là chính chúng ta phải đặt tên cho tội lỗi của mình”.

Đức Thánh Cha tiếp tục giải thích tầm quan trọng về sự cụ thể: “Hôm qua tôi nhận được một lá thư từ một chàng trai tên là Andrea. Andrea kể với tôi về cuộc sống của em và nói với tôi rằng em thường xuyên tham dự Thánh lễ với tôi qua TV. Em nói, con phải ‘trách’ Đức Thánh Cha bởi vì khi Đức Thánh Cha nói ‘Bình an của Chúa ở cùng anh chị em’, thì chúng con không thể bắt tay, trao ôm bình an cho nhau vì đại dịch”.

Đức Thánh Cha nhắc nhở thêm: “Phải có sự khôn ngoan trong cụ thể, bởi vì ma quỷ muốn chúng ta sống trong tình trạng mập mờ, hâm hẩm. Thiên Chúa không ưa thích một cuộc sống như vậy”.

Như mọi ngày, Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng với lời mời gọi: “Chúng ta cầu xin Chúa ban cho chúng ta ơn sống đơn sơ, điều mà Chúa đã ban cho các trẻ em. Các em nói những gì đã nghe được, không che giấu điều gì ngay cả một điều lầm lỗi. Xin Chúa cho chúng ta luôn sống trước sự hiện diện của Chúa, tự do nói những điều minh bạch, nói sự thật”.

Ngọc Yến

Read More
30Tháng Tư
2020

Marie Balmary: “Có phải Chúa cho bất cứ điều gì xảy ra cho tất cả chúng ta không?”

30/04/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Marie Balmary: “Có phải Chúa cho bất cứ điều gì xảy ra cho tất cả chúng ta không?”

Nhà phân tâm học Marie Balmary suy ngẫm và đặt câu hỏi cho Kinh Thánh. Chúa có liên quan gì đến tai họa đại dịch, chúng ta có thể tìm thấy ý nghĩa trong đó không.

Tôi chưa bao giờ gặp khó khăn khi viết một bài báo. Báo La Croix nhờ tôi viết một bài suy ngẫm về những gì đang xảy ra hiện nay. Tôi vừa có tang, vừa bị một hỏa hoạn. Và rồi đại dịch đến cùng với cách ly. Không ngạc nhiên khi tôi phải đối diện với câu hỏi về ý nghĩa.

Có một ý nghĩa để khám phá. Chung quanh tôi, mọi người dè chừng. Nguy hiểm khi xem đây là sự can thiệp của một Chúa trừng phạt. Đây là con người đã phạm một sai lầm lớn về sự sống ở đâu đó. Khoa học biết các nguyên nhân. Chúng ta không cần đi tìm ý nghĩa…

Không may cho tôi, điều này không đủ để giải thích cho tôi. Tôi không thể không nghe trong lòng tôi câu hỏi không thể không đặt ra: Có phải Chúa cho bất cứ điều gì xảy ra cho tất cả chúng ta không. Các bạn bè nói với tôi: cẩn thận, trên con đường này bẫy đặt khắp nơi. Thiên Chúa không dính gì đến chuyện này. Chúa để chúng ta tự do, để chúng ta có trách nhiệm. Ngài không can thiệp trong lịch sử. Ngài có can thiệp khi người Do thái bị diệt chủng không. Tôi trả lời: không, Ngài không can thiệp trong các chuyện hung bạo giữa con người: Chúa có cứu Giêsu ra khỏi các kẻ thù của Giêsu không. Chúa ở ngoài chuyện này.

Nhưng có một cái gì đó đau lòng trong tâm hồn những người có lòng tin nếu chúng ta khẳng định sự vắng mặt của Chúa trong thế giới này. Vì ngay cả mỗi người chúng ta, từng cá nhân chúng ta, chắc chắn ai cũng đã có ngày hy vọng, có lẽ đã cầu nguyện để Ngài can thiệp trong cuộc sống riêng của mình, giúp mình thoát khỏi nguy hiểm chết người, che chở những người mình thương yêu. Khi thoát khỏi bất hạnh, chúng ta đã không nói cám ơn Chúa đó sao. Và các thánh vịnh đầy cả những lời xin Chúa cứu giúp.

Một cuộc chiến. Theo tôi thuật ngữ này không giúp chúng ta gì. Đúng hơn là một “tai ương.” Chữ bí ẩn từ thời Cổ đại gợi lên câu hỏi: vì sao nó lại xuất hiện ra bây giờ và ở đây.

Nếu trận hồng thủy, tháp Babel, việc đi ra khỏi Ai Cập là chuyện huyền thoại, thì làm sao Chúa lại không phải là huyền thoại.

Tôi dò tìm trong Thánh Kinh, sách Sáng thế ký, sách Xuất hành. Chúng ta có thể tin đây là những sự kiện mang tính biểu tượng, thậm chí là thần thoại nhưng không có thật. Nếu trận hồng thủy, tháp Babel, việc đi ra khỏi Ai Cập là chuyện huyền thoại, thì làm sao Chúa lại không phải huyền thoại.

Một tai ương, thì chung chung là một hiện tượng xuất phát từ tự nhiên. Do đó nó liên quan đến Đấng Tạo dựng. Tôi kéo độc giả vào trong một khảo luận. Quý bạn sẽ thấy tôi đang phóng đại. Đồng ý. Chúng ta cùng phóng đại và xem những gì nó làm. Để làm điều này, tôi phải đi lui lại đàng sau rất nhiều.

Tôi sẽ xem lại ba lần Chúa can thiệp trong Thánh Kinh, nhưng trước hết chúng ta xem Tân ước nói gì. Không có sự can thiệp của Thiên Chúa vì như đã viết (Ga 5, 17), “Cha tôi vẫn làm việc”. Vậy Chúa hành động liên tục.

Trận hồng thủy, Babel và đi ra khỏi Ai Cập. Các lý do của “ba sự can thiệp thần thánh” này trước hết là do sự mất bình đẳng phẩm giá giữa đàn ông và phụ nữ: trong đoạn 6 sách Sáng thế, trước trận đại Hồng thủy, đàn ông nghĩ rằng mình là con của thần thánh, phụ nữ là phàm nhân, đàn ông có quyền trên phụ nữ, họ muốn làm gì họ muốn. Và như thế “con đường” dẫn người nam, người nữ cũng sẽ không còn là “thần thánh.” Do đó có lẽ Chúa đã hối hận vì đã dựng ra họ. Ngoại trừ ông Nô-ê và vợ, các vợ chồng con của ông và các động vật để xây dựng lại trái đất.

Tháp Babel (đoạn 11 sách Sáng thế): một tập hợp “toàn cầu”, tất cả: “Toàn trái đất… nói một thứ tiếng.” Các khẩu hiệu chỉ nói về công việc và kỹ thuật để tạo một tên gọi duy nhất cho chính mình, xây dựng một thành phố và một tháp mà đỉnh tháp chạm đến trời. Ở đây thêm một lần nữa, mối quan hệ giữa con người và Chúa bị mất. Chúa phân tán họ đi khắp Trái đất, ngăn chặn sự nô lệ của họ đối với chính quyền lực của họ. Họ nhầm lẫn ngôn ngữ của họ, họ không còn hiểu nhau, họ ngưng xây dựng.

Rồi đến Ai Cập (sách Xuất hành): Vua Pharaô ra lệnh giết tất cả con trai người Do thái. Chỉ còn con gái để họ muốn làm gì họ làm. Đàn ông Do thái trở thành nô lệ. Ông Môsê xin vua Pharaô cho dân của mình vào sa mạc ba ngày để mừng lễ Giêhôva. Làm một điểm ngừng, một ngày sabah. Vua Pharaô từ chối. Sau đó là mười bệnh dịch của Ai Cập. Đến bệnh dịch thứ mười thì tai ương đã “thành công”: Vua Pharaô để người Do Thái đi ra.

Cái chết của cơ thể không phải là điều tồi tệ nhất xảy ra với chúng ta. Nhưng đây không phải là con đường của tất cả chúng ta sao. Nguy hiểm là sự hư mất tâm hồn

Khi tôi thấy một cửa hàng lớn ở Paris viết hàng chữ “Mở cửa tất cả ngày chúa nhật”, tôi nghĩ: vậy là chúng ta đang ở Ai Cập. Tai ương đến với chúng ta bây giờ, khi chúng ta kết hợp, ít nhất là ở Phương Tây, ba sai lầm đã kể trên trong sách Sáng thế và sách Xuất hành. Chúng ta gạt bỏ sự khác biệt đàn ông/phụ nữ, do đó là gạt bỏ quan hệ, chúng ta xây dựng sự toàn cầu hóa ngày càng kỹ thuật để vươn tới trời (người siêu nhân, bất tử) và chính chúng ta là pharaô của mình, chúng ta bắt mình luôn làm việc nhiều hơn – hoặc không có việc cho những người không giỏi trong cuộc chạy đua này. Chúng ta không có một phương tiện nào để ngừng điều này. Vậy mà, tất cả đều bị ngừng.

Bây giờ, chúng ta đi đến điểm, thoát ra khỏi lối sống này, với tâm hồn chúng ta, và thiên nhiên – tất cả yêu cầu chúng ta để ngừng sự rối loạn chết người do sự siêu-tiêu thụ toàn cầu. Có phải chúng ta sẽ đọc lại Kinh Thánh khi nhân loại “đụng đến bức tường”, điều này đã được nói đến nhiều, khi đó thiên nhiên, Trái đất, sự sống can thiệp vào.

Tình cờ hay báo động

Trong Tin Mừng Thánh Mátthêu (10, 30), tôi đọc: “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục. Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi.” Chim sẻ hay sợi tóc, không gì rơi xuống mà không có ý Cha. Một công thức gợi hiếu kỳ. Không phải là Chúa Cha làm rơi. Ngài rơi “với.”

Trong đoạn Tin Mừng này có một chuyện khác mà tôi hoàn toàn đồng ý: cái chết của cơ thể không phải là điều tồi tệ nhất xảy ra với chúng ta. Nhưng đây không phải là con đường của tất cả mọi người. Nguy hiểm, đó là đánh mất tâm hồn. Không nên để các cơ quan công quyền chế ngự sức khỏe của chúng ta bây giờ. Chúng ta hình dung sẽ khó như thế nào để thay đổi các ưu tiên của chúng ta, để lại đằng sau các tiện nghi ru ngủ và các hạnh phúc thảm khốc.

Khó để tìm lại ước mong sâu đậm nhất mà con vi-rút này có thể mang lại cho chúng ta niềm vui: mối quan hệ với người khác, lòng biết ơn (bao gồm cả tài chính) của những người phục vụ cho cuộc sống và không phải vì sinh lợi, cho dù họ là những người săn sóc, thầy cô giáo, doanh nhân ở tất cả các cấp… Mong muốn được ở bên nhau trong bình an, trong một bản chất được tôn trọng và có lợi. Ước mong sâu xa này mà tai ương có thể giúp chúng ta tìm con đường để đến.

Những gì tôi (tái) khám phá: các công cụ mới để trao đổi

Trước cách ly, tôi coi thường các công cụ trao đổi mới. Tôi lại còn không dùng nó, ngoại trừ điện thoại cầm tay. Bây giờ tôi nhận ra, chúng hiện diện nhiều hơn tôi nghĩ. Tôi nhận ra chúng ta có thể dùng chúng một cách tốt đẹp, dù đôi khi hơi mệt cho mình và cho người khác. Vì vậy, có một năng lực trong sự hiện diện thể lý. Chúng ta cho nhau năng lực khi ở bên nhau. Có một cái gì như một ơn trong sự hiện diện thể lý mà tôi không thể – và cũng không muốn –định nghĩa. Như khi Đức Mẹ viếng thăm bà Isave…

Tôi đã đề nghị với các bệnh nhân của tôi, họ nên tiếp tục làm việc qua điện thoại. Về mặt nghề nghiệp, tôi thích dùng video, vì tôi không phải đối diện trực tiếp. Cùng với video, tôi dùng các công cụ khác để tiếp tục công việc với các nhóm nghiên cứu, liên lạc với gia đình, cà-phê Skype và gặp nhau qua Zoom…

Tôi tự hỏi không biết tôi có dùng cách này sau khi xong giai đoạn này không. Tôi nghĩ ‘chuyện không thể’ nuôi dưỡng một cái gì đó mà sự lựa chọn không nhất thiết phải có mới thực hiện được. Nếu chúng ta có thể làm khác đi, liệu nó có thể tốt như vậy không.

Điều cũng gây ấn tượng với tôi bây giờ là khi chúng ta hỏi nhau “bạn khỏe không”, thì câu này không còn là một câu không có nội dung.

Như thể điều kỳ diệu của cuộc sống không còn là một chuyện hiển nhiên bình thường. Đó là một chuyện chúng ta thắng được. Chúng ta đi ra khỏi sự dửng dưng. Đó là sức mạnh mà sự gần gũi với cái chết mang lại…

Bà Marie Balmary, nhà phân tâm học trong cuộc đối thoại với Thánh Kinh

Bà là nhà phân tâm học ở Paris. Đầu tiên hết bà là nhà tâm lý học lâm sàng, từ nhiều thập kỷ nay, bà theo đuổi việc đọc lại các câu chuyện trong Kinh Thánh với một nhóm độc giả có kinh nghiệm trong khoa phân tâm học.

Công việc dịch và đưa Kinh Thánh cộng hưởng với khoa phân tâm đã giúp bà viết nhiều tác phẩm: Sự Hy sinh bị cấm. Freud và Thánh Kinh (Le Sacrifice interdit. Freud et la Bible, nxb. Grasset, 1986), Nguồn gốc thần thánh. Thiên Chúa đã không dựng nên con người (La Divine Origine. Dieu n’a pas créé l’homme, nxb. Grasset, 1993), Từ Freud đến Chúa (Freud jusqu’à Dieu, nxb. Actes Sud, 2010).

Marta An Nguyễn dịch

Read More
30Tháng Tư
2020

Vì sao Chúa không ngăn chặn đại dịch?

30/04/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Cuộc khủng hoảng sức khỏe đặt ra nhiều câu hỏi có thể làm lung lay đức tin kitô giáo: Chúa có muốn đại dịch này không? Vì sao Ngài không chấm dứt cuộc khủng hoảng này? Ngài có thực sự bảo vệ chúng ta không? Đứng trước các câu hỏi này, chúng ta phải nhớ thế nào là ý Chúa.

Tình trạng hiện nay của thế giới đưa chúng ta về với câu hỏi muôn thuở: vì sao Chúa không ngăn để tất cả những điều này không xảy ra? Vì sao cái chết lởn vởn rất gần mà như thể Chúa không bao giờ bảo vệ chúng ta? Nhưng chúng ta không ngừng cầu xin Ngài bảo vệ. Chúng ta có nên nói khoán Chúa Quan phòng đã thất bại? Câu hỏi này là một trong các câu hỏi ghê gớm nhất của đức tin kitô giáo. Không muốn xuyên thấu nó hoặc trả lời cho có trả lời, chúng ta thử đưa ra một số chìa khóa.

Chúa đã không hứa sẽ làm cho chúng ta tránh xa được đau khổ và cái chết

Kinh Thánh dạy chúng ta, Chúa không làm ra cũng không muốn cái chết, cái chết là hệ quả của tội nguyên thủy. Chúa đã chiến thắng cái chết trong hậu quả của nó bằng thập tự giá của Chúa Kitô, không xóa bỏ nó lúc này. Cái chết vẫn là một chế độ sống của chúng ta. Không ai thoát được, đó là xác quyết duy nhất, không ai phản bác được. Vì thế, chúng ta không nên mơ một sự bảo vệ thiêng liêng để giúp chúng ta miễn được chuyện này. Không một ai thoát và không một ai biết lúc nào, thời điểm có thể là quá sớm.

Tuy nhiên trong lòng chúng ta vẫn còn giấc mơ được thần thánh bảo vệ khỏi mọi nguy hiểm. Nó xuất phát từ các tôn giáo lương dân cổ xưa và nó đã phá hoại đức tin kitô giáo bằng loại mê tín vô hại: “Cầu mong các vị thần thuận lợi cho bạn!” . Tuy nhiên giấc mơ này có thể bóp méo cái nhìn của chúng ta về một Chúa Quan Phòng theo tinh thần kitô giáo, khi lời xin bảo vệ không được nhận lời. Mà Thiên Chúa của chúng ta không phải là Thiên Chúa khó tính. Chúa Giêsu không hứa làm cho chúng ta thoát được đau khổ và cái chết. Ngài hứa sự cứu rỗi tâm hồn chúng ta khi chúng ta chết, và nếu chúng ta đồng ý, là sự phục sinh của chúng ta, theo sau sự phục sinh của Ngài, nhưng vào Ngày Phán xét cuối cùng.

Chúng ta có nên cầu nguyện để được bảo vệ không? Có, nhưng trên hết là những gì chúng ta nghĩ quá ít về: tội lỗi, cái chết thiêng liêng. Sự bảo vệ này, là ân sủng sẽ không bao giờ thất bại nếu chúng ta nắm bắt nó.

Linh mục Dòng Đa Minh Thierry-Dominique Humbrecht

Marta An Nguyễn dịch

Read More
30Tháng Tư
2020

Đại dịch 1918-1920: Cái chết của hai vị Thánh trẻ ở Fatima

30/04/2020
Anmai
GH Hoàn Vũ, Tin tức
0

Đại dịch 1918-1920: Cái chết của hai vị Thánh trẻ ở Fatima

Cúm Tây Ban Nha là một đại dịch cúm đặc biệt có độc lực gây nhiễm cho khoảng 500 triệu người trên toàn thế giới, dẫn đến khoảng 50 đến 100 triệu ca tử vong. Vào thời điểm đó, dân số thế giới chưa đến hai tỷ, vì vậy đại dịch này đã ảnh hưởng đến một tỷ lệ đáng kể của nhân loại

CÁI CHẾT THÁNH THIỆN CỦA CÔ BÉ JACINTA [1]

Năm nay, chúng ta kỷ niệm 100 năm ngày chết của Thánh nữ Jacinta Marto. Cô bé thánh thiện Jacinta Marto đã chịu đựng một căn bệnh đau đớn kéo dài và qua đời vào đêm 20-2-1920 tại bệnh viện Estefania ở Lisbon. Chỉ có một y tá trực đêm, Aurora Gomes, có mặt trong phòng bệnh tối hôm đó, nhưng khi được hỏi, cô y tá không thể nhớ lại bất kỳ chi tiết nào về cái chết của Jacinta, cũng như bất cứ điều gì về bản thân vị thánh nhỏ bé này. Như Đức Mẹ đã báo trước, Jacinta đã chết một mình, cách xa người thân và bạn bè, do những biến chứng phát sinh từ đại dịch cúm Tây Ban Nha, đã lan khắp thế giới trong khoảng thời gian 3 năm, từ tháng 1-1918 đến tháng 12-1920.

Cúm Tây Ban Nha là một đại dịch cúm đặc biệt có độc lực gây nhiễm cho khoảng 500 triệu người trên toàn thế giới, dẫn đến khoảng 50 đến 100 triệu ca tử vong. Vào thời điểm đó, dân số thế giới chưa đến hai tỷ, vì vậy đại dịch này đã ảnh hưởng đến một tỷ lệ đáng kể của nhân loại và được coi là một trong những dịch bệnh nguy hiểm nhất từng ảnh hưởng đến nhân loại, có thể so sánh với Cái chết đen tàn phá châu Âu ở thế kỷ 14. Việc nó xảy ra ngay khi Thế chiến thứ nhất đang bước vào giai đoạn cuối cùng chỉ khiến nó trở nên nguy hiểm hơn, vì điều kiện đông đúc và sự chuyển quân ở quy mô lớn tạo điều kiện cho sự lây lan của virus.

Một đặc điểm khác thường của đại dịch này là, không giống như hầu hết các vụ dịch cúm nhắm vào trẻ nhỏ và người già, Cúm Tây Ban Nha đặc biệt ảnh hưởng đến những người trẻ khỏe mạnh, gây ra nhiều cái chết. Các nhà khoa học đã phát hiện ra lý do cho điều này gần đây: Những người lớn tuổi trải qua đại dịch cúm Nga năm 1889-1890 đã phát triển một số miễn dịch đối với bệnh cúm Tây Ban Nha.

Đây cũng là trường hợp xảy ra ở Fatima. Ngoại trừ Ti Marto, cha của Francisco và Jacinta, cả gia đình Marto đã bị cúm vào mùa thu năm 1918. Trước đó một năm, Đức Mẹ đã hiện ra với Francisco và Jacinta và nói rằng Mẹ sẽ sớm đưa Francisco lên thiên đàng, đồng thời hỏi Jacinta, liệu cô bé có thể ở lại trần gian lâu hơn để chịu đau khổ cho các tội nhân hay không. Francisco đã qua đời ngày 4-4-1919 lúc 11 tuổi; còn Jacinta chỉ mới 10 tuổi khi cô từ trần. Dịch cúm còn cướp đi sinh mạng hai anh chị lớn của họ, Florinda và Têrêsa. Người ta tự hỏi làm thế nào mà cha mẹ Marto có thể chịu đựng nổi nỗi đau buồn lớn như vậy. Các triệu chứng của cúm Tây Ban Nha bao gồm sốt và ớn lạnh, đau cơ, sổ mũi và ho. Ở một số người, tình trạng nghiêm trọng phát triển hơn, bao gồm viêm phế quản và nhiễm khuẩn, có thể làm tim đập nhanh, khó thở, viêm màng phổi, xung huyết và các biến chứng khác. Đây là trường hợp của Jacinta, với những đau đớn tăng dần khi bệnh tình trở nặng.

Jacinta kể lại cho Lucia – người không bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi bệnh cúm – rằng Đức Maria đã nói với Jacinta: cô bé sẽ được chữa trị lần lượt tại hai bệnh viện, nhưng sẽ không khỏi bệnh. Cô sẽ chịu đau khổ nhiều hơn để góp phần cải hóa tội nhân và đền bù tội lỗi nhân loại.

Sau cái chết của Francisco vào năm 1919, Jacinta đã rất buồn vì không còn trông thấy anh mình nữa. Thêm vào đó, những cơn đau phần xác của cô bé, bao gồm cả những cơn nhức đầu dữ dội, ngày càng tồi tệ hơn. Khởi đầu từ chứng viêm phế quản, một áp xe có mủ hình thành trong phổi đã gây ra cơn đau cấp tính, nhưng Jacinta đã chịu đựng cơn đau đớn gia tăng này với sự can đảm rất lớn.

Cô bé hao mòn dần, cơ thể chỉ còn da bọc xương, và đây là tình trạng của Jacinta khi được đưa vào bệnh viện Estefania vào tháng 1-1920.

Đầu tiên, cô ở trong một trại trẻ mồ côi được điều hành bởi một nữ tu là Mẹ Godinho – người rất ấn tượng với sự khôn ngoan vượt hơn tuổi tác của Jacinta. Jacinta đã nói về những tội xác thịt, khiến cho rất nhiều linh hồn phải xuống hỏa ngục, và nói về những nguy hiểm đạo đức của những  thời trang sắp tới. Cô cũng nói, “nếu con người biết được sự vĩnh cửu là gì thì họ sẽ làm mọi thứ để thay đổi cuộc sống của họ”. Mặc dù đau đớn, nhưng cô rất vui khi được ở trong một ngôi nhà có nhà nguyện với Bí tích Thánh Thể và có thể được rước lễ hằng ngày.

Tuy nhiên, đó chỉ là một thời gian nghỉ ngơi ngắn, vì vào tháng Hai, cô đã được chuyển đến bệnh viện Lisbon dưới sự chăm sóc của bác sĩ Fidel Freire, một trong những chuyên viên nhi khoa nổi tiếng nhất ở thủ đô. Ông chẩn đoán tình trạng của cô là viêm màng phổi có mủ và viêm xương sườn thứ bảy và thứ tám bên trái. Cô cũng bị bệnh lao vào thời điểm này.

Vào ngày 10-2, cô đã qua một cuộc phẫu thuật để loại bỏ hai xương sườn bị bệnh. Vì tình trạng suy yếu, cuộc phẫu thuật chỉ có thể được thực hiện bằng thuốc gây tê cục bộ. Ca phẫu thuật đã thành công, nhưng để lại một vết thương lớn ở cạnh sườn, làm cho việc mặc quần áo hằng ngày trở thành rất đau đớn cho cô bé.

Vào đêm qua đời, Jacinta nói rằng cô cảm thấy bệnh nặng hơn và cha xứ đã đến khoảng 8 giờ tối để nghe cô xưng tội. Dù cô nói rằng cô sắp chết, linh mục vẫn không cho cô rước lễ như của ăn đàng, vì nghĩ rằng cô sẽ ổn cho đến sáng. Cô bé đã chết chỉ hai giờ rưỡi sau đó. Khi Mẹ Godinho đến lau rửa cơ thể của cô trong nhà xác bệnh viện, vị nữ tu ấy đã thuật lại rằng có những vết máu khô trên khuôn mặt Jacinta.

Khi chết như thế, Jacinta cho chúng ta một tấm gương tuyệt vời về sự vâng theo ý Chúa, khi chấp nhận cái chết đúng như ý Chúa muốn. Người ta có thể vui mừng với Thánh Gioan Phaolô II, người đã tuyên bố tại nghi thức phong chân phước cho Francisco và Jacinta tại Fatima năm 2000: “Giáo Hội muốn đặt lên bộ chân nến hai ngọn nến mà Thiên Chúa thắp sáng cho nhân loại trong những giờ phút tối tăm đầy lo lắng.”

CÁI CHẾT BÌNH AN CỦA THÁNH TRẺ FRANCISCO [2]

Năm ngoái 2019, người ta đã kỷ niệm một trăm năm ngày mất của Thánh Francisco. Trong ba trẻ Fatima, Francisco là người đầu tiên qua đời, chết ngày 4-4-1919. Francisco, giống như Jacinta, bị nhiễm bệnh cúm Tây Ban Nha vào ngày 23-12-1918. Dù đau đớn, Francisco vẫn vui tươi và bình an cho đến cùng. Bệnh tật, khát nước, đau đớn hay nóng sốt đều không thể ngăn cản Francisco cầm lấy chuỗi tràng hạt và cầu nguyện. Đức Mẹ đã nói với cậu rằng cậu sẽ lên thiên đàng, nhưng trước tiên phải siêng năng lần hạt.

Vai trò của Francisco trong câu chuyện Fatima hầu như bị che khuất. Cậu thậm chí chưa từng nghe được giọng nói ngọt ngào của Đức Mẹ mà chỉ có thể nhìn thấy Mẹ, và dựa vào Lucia và Jacinta mà biết Đức Mẹ nói gì với cậu. Tuy nhiên, cậu không bao giờ hết ngây ngất vì Đức Mẹ đã hiện ra với ánh sáng rực rỡ từ bàn tay Mẹ – từ cõi thiên đàng – cùng những trải nghiệm tuyệt vời về Thiên Chúa. Được như vậy là đã quá đủ cho cậu rồi; cậu luôn trung thành và chuyên chăm cầu nguyện, đặc biệt là trước Nhà Tạm. Ngay cả khi bị đau đầu và sốt nóng cực độ trên giường, cậu vẫn lần hạt Mân Côi.

Lucia viết về những tuần đầu tiên khi cậu bị liệt giường: “Em Francisco chịu đựng đau đớn cách kiên nhẫn và anh hùng trong suốt thời gian bị bệnh, không hề rên rỉ hay phàn nàn. Em dùng tất cả mọi thứ mẹ mang đến và tôi không hề thấy em tỏ ra khó chịu về bất cứ điều gì.”

Francisco xin Lucia cùng đọc kinh Mân Côi với cậu, nhưng lại quá yếu nên mệt lả khi muốn đọc hết năm chục kinh. Lucia nói mẹ cậu an ủi cậu bằng cách nói với cậu rằng: Đức Mẹ cũng hài lòng khi cậu đọc kinh thầm lặng trong lòng.

Nhiều người đến ngồi bên Francisco khi cậu bị ốm, nhận định rằng: họ có cảm tưởng như đang ở trong nhà thờ. Một ngày nọ, một người phụ nữ tên Mariana từ Casa Velha đến phòng Francisco. Lucia thuật lại rằng Mariana rất buồn vì chồng bà đã đuổi con trai ra khỏi nhà và bà đang cầu xin Chúa cho chọ được ơn làm hòa với nhau. Francisco bảo bà: “Bà cứ an tâm! Cháu sẽ sớm được lên thiên đàng và ở đó cháu sẽ xin Đức Mẹ ban ơn đó cho bà.” Vào buổi chiều khi Francisco qua đời, con trai của Mariana đã xin bố mình tha thứ và lần này, đã đồng ý với những điều kiện bố đưa ra. Bình an đã trở lại với gia đình của họ. Một trong những chị em gái của chàng trai này sau đó đã kết hôn với anh trai của Jacinta và Francisco.

Bạn bè thân quyến đã cầu xin cho Francisco được khỏi bệnh, nhưng cậu biết rằng điều này sẽ không xảy ra. Khi bệnh tình ngày càng nặng, cậu dường như đã hạnh phúc hơn vì được đau khổ cho Chúa Giêsu và Mẹ Maria, và điều đó có nghĩa là cậu sẽ sớm được lên thiên đàng. Đức Mẹ đã từng hiện ra với cậu và Jacinta và nói rằng Mẹ sẽ đưa Francisco lên thiên đàng, nhưng cũng đã hỏi Jacinta liệu Jacinta có đồng ý ở lại lâu hơn trên trần gian để mang nhiều ơn hoán cải hơn cho các tội nhân không, và Jacinta đã thưa ‘vâng’.

Francisco chìm đắm trong cái nhìn của Chúa đến nỗi không còn nghĩ đến điều gì khác được nữa. Khi Lucia nhắc cậu cầu nguyện cho những người tội lỗi, cho Đức Thánh Cha, cho cô và Jacinta khi cậu lên thiên đàng, cậu đã trả lời: “Vâng, em sẽ cầu nguyện. Nhưng, em nghĩ tốt hơn nên nói với Jacinta những điều này bởi vì em sợ em sẽ không nhớ được những điều ấy khi nhìn thấy Chúa của chúng ta. Em chỉ muốn an ủi Ngài thôi!”

Hai ngày trước khi chết, cậu đã gửi lời đến Lucia, xin Lucia giúp cậu nhớ lại tội của mình để cậu xưng tội cho tốt. Francisco cũng xin Lucia cầu nguyện cho cậu được rước lễ, vì cậu chưa được rước lễ lần đầu. Ngày hôm sau, một linh mục đã dựa vào giáo luật để mang Mình Chúa đến, và sau đó đã kể lại rằng, Francisco đã rước lễ một cách rất minh mẫn đạo đức trong một niềm vui rạng rỡ.

Khoảng 6 giờ sáng hôm sau, Francisco nói với mẹ: “Mẹ ơi, hãy nhìn vào ánh sáng đẹp gần cửa!” Một lúc sau, cậu nói cậu không còn thấy nó nữa. Rồi khuôn mặt cậu rạng rỡ với nụ cười thiên thần và đã trút hơi thở cuối cùng trong bình an.

Những năm cuối đời, Francisco hoàn toàn hướng lòng về thiên đàng, nơi cậu có thể tiếp tục sứ mạng trên trái đất và an ủi Chúa. Bây giờ cậu đã là một vị thánh mà tất cả chúng ta có thể đến xin ơn chuyển cầu. Cậu là vị thánh được kính vào cùng ngày với chị gái Jacinta – ngày 20 tháng Hai. Họ là những vị thánh bảo trợ cho những kẻ đau yếu phần xác, cho trẻ em Bồ Đào Nha, cho tù nhân, cho những người bị chế giễu vì lòng đạo đức, cho bệnh nhân và chống lại bệnh tật.

Vi Hữu chuyển ngữ / Nguồn: Sách Nhịp Sống Tin Mừng 05-2020

(tgpsaigon.net 30.04.2020)

 

[1] x. Barb Ernster, The centenary of the holy death of St. Francisco

[2] x. Donal Anthony Foley, The holy death of St. Jacinta and the 1918 flu

Read More

Điều hướng bài viết

  • Previous page
  • Page 1
  • …
  • Page 1.836
  • Page 1.837
  • Page 1.838
  • …
  • Page 2.036
  • Next page
Bài viết mới nhất
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG XUÂN BÍNH NGỌ
11/02/2026
THƯ GỬI SINH VIÊN, HỌC SINH CÔNG GIÁO NHÂN DỊP MỪNG LỄ CHÚA GIÁNG SINH 2025
20/12/2025
THƯ GỬI ANH CHỊ EM GIÁO CHỨC CÔNG GIÁO NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20.11.2025  
17/11/2025
Video nổi bật
https://www.youtube.com/watch?v=Td144YDsaGo
Sự kiện sắp tới

There are no upcoming events at this time.

Ủy ban Giáo dục Công giáo – Trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Liên hệ

72/12 Trần Quốc Toản, Phường 8, Quận 3, TP.HCM Get Directions

Phone: +84 931 436 131

Email: [email protected]

Ban chuyên môn
  • Ban Tài liệu và Truyền thông
  • Ban Giáo chức
  • Ban Kỹ năng và Giá trị sống
  • Ban Khuyến học
  • Ban Học viện Thần học
  • Ban Hội Học sinh – Sinh viên
Chuyên mục
  • Tin tức
  • Thư chung
  • Giáo dục
  • Phụng vụ
  • Thư viện
Bản quyền © 2020 thuộc về Ủy Ban Giáo Dục HĐGM VN. Design by JT.