2020
Yêu như Thầy
15.5.2020
Thứ Sáu
Ga 15, 12-17
YÊU NHƯ THẦY
Yêu và muốn được yêu chính là nhu cầu của con người. Nếu vắng bóng tình yêu, con người chỉ còn có cách đối xử với nhau như loài vật. Họ sẽ cắn xé nhau chỉ để đảm bảo việc sinh tồn mà thôi.
Nói về tình yêu là nói về sự sống và sự chết, bởi vì người ta sống vì yêu mà chết cũng vì yêu. Quả vậy, Đức Ki-tô đã sống và chết vì yêu thương con người. Ngài đã vượt qua từ cõi chết đến cõi sống, để minh chứng về công cuộc cứu chuộc vì yêu thương. Và Ngài dùng chính mẫu gương của Ngài để dạy chúng ta làm điều mà chính Ngài đã thực hiện: “Anh em hãy yêu thương nhau, như Thầy yêu thương anh em”. Ngài đã chết vì chúng ta để trở nên bạn hữu của chúng ta, và mời gọi chúng ta: “Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy”. Muốn trở nên bạn hữu của Chúa, chúng ta chỉ có một điều kiện: thương yêu nhau như Chúa đã yêu.
Thấy được tầm quan trọng của tình yêu giữa người với người, và cũng thấy được sự cao quý của tình yêu giữa Thiên Chúa và nhân loại. Hơn thế nữa, cần phải làm cho bản chất của Thiên Chúa được thể hiện trong cuộc sống của người môn đệ, nên Chúa Giêsu đã truyền và dạy cho các ông bài học yêu thương khi nói: “Anh em hãy thương nhau như Thầy đã thương yêu anh em”.
Khi nói như thế, Chúa Giêsu muốn cho những ai tin và tiếp bước thì cũng được hòa vào và đi trong đường lối yêu thương của Thiên Chúa để được hạnh phúc. Đồng thời cũng cần sống và diễn tả tình yêu ấy cho người khác.
Một trong những chia sẻ tình yêu là chia sẻ cách hiểu biết, và khi đã được hiểu biết thì con người cũng phải có bổn phận trung thành, phải sống cho ra sự hiểu biết. Vì sống trong những điều hiểu biết là một đáp trả trước tình yêu. Yêu mà dửng dưng bàng quang, yêu mà không mảy may xúc động trước những thao thức, ước muốn của người mình yêu thì chẳng thể nào gọi là yêu được. Tình yêu mà chẳng chút cảm thông chia sẻ thì chẳng bao giờ là tình yêu đúng nghĩa.
Như các môn đệ, các Kitô hữu cũng được mời gọi sống tình bạn hữu của Chúa Giêsu. Có thể họ sẽ dễ dàng thốt lên hai tiếng yêu Chúa, nhưng lại khó thực hiện điều yêu mến anh em. Vì cũng như họ, khuôn mặt anh chị em chỉ là tầm thường, khiếm khuyết, nếu không nói là tội lỗi xấu xa đáng xa tránh. Nhưng dù sao đi nữa, tất cả đều là con một Cha trên trời. Khuôn mặt xấu xí bị xa lánh đều là những khuôn mặt cần được yêu thương hơn ai hết.
Tin Mừng hôm nay mời gọi mỗi người hãy yêu thương nhau bằng một tình yêu không phân biệt hay loại trừ. Yêu mà không mong đền đáp, nhưng yêu một cách vô vị lợi, luôn chia sẻ, cảm thông và tha thứ với mọi hoàn cảnh. Sẵn sàng phục vụ như một người tôi tớ… và cuối cùng, coi sự sống của mình là sự sống của người khác, nên nếu cần, chấp nhận hy sinh cho người khác như Chúa Giêsu đã hiến mạng vì bạn hữu của mình.
Chúa Giêsu đã khẳng định cách rõ ràng: “Anh em là bạn hữu của Thầy”. Hạnh phúc biết bao cho con người khi có Chúa Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa, và là chính Thiên Chúa làm bạn! Và như một hệ luận, để trở nên bạn hữu “tri âm, tri kỷ” với Chúa Giêsu, con người, cách riêng những Kitô hữu, cần có đời sống gắn bó thân tình với Chúa và trung thành thực thi những điều làm vui lòng Người.
Điều Chúa kêu gọi chúng ta, dễ mà khó. Dễ hiểu, nhưng khó thực hiện. Ai trong chúng ta mà chẳng biết thương yêu. Nhưng yêu thương như Chúa yêu thì quả là điều không tưởng. Chính Chúa Giêsu cũng đã thực hiện điều chúng ta không thể tưởng tượng được. Mời bạn làm những gì bạn có thể để theo gương Ngài. Một mình bạn, khó đấy; nhưng với Ngài, đầy hy vọng.
Chúa Giêsu mời gọi chúng ta yêu mến nhau như chính Ngài đã yêu mến chúng ta, đến độ hy sinh cả mạng sống vì chúng ta. Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước, vậy thì không lý do nào chúng ta không chia sẻ tình thương ấy cho anh em mình. Hơn nữa, Ðức Giêsu yêu thương tất cả. Chúng ta cũng phải yêu thương tất cả, cả kẻ thù, không trừ một ai.
2020
Hậu đại dịch covid-19: Kiên nhẫn, nhân đức của đời thường
Bài viết mới của Cha Lombardi nói về sự kiên nhẫn: Chúng ta sẽ tiếp tục cần nó, sẽ là thiếu thận trọng khi nghĩ rằng tất cả chuyện này sẽ kết thúc. Đó không chỉ là đức tính cần thiết trong tình yêu thương đối với người khác: Mà còn là một chiều kích của đức tin chúng ta.
Cả trong thời gian cách ly do đại dịch và thời điểm bắt đầu lại các mối tương quan và hoạt động, một sự kiên nhẫn rất lớn đã được yêu cầu và tiếp tục được yêu cầu đối với tất cả chúng ta, có lẽ chúng ta chưa quen điều này. Sống với nhau trong một thời gian dài nơi gia đình trong không gian hạn hẹp, không có cách lẩn trốn hay sự thư giãn hoặc những cuộc gặp gỡ đa dạng đều đặn, hơn nữa cảm thấy áp lực của nỗi sợ về việc lây nhiễm và những lo lắng về tương lai, chắc chắn đưa đến thử thách cho sự cân bằng và sự vững chắc nơi các mối tương quan của chúng ta. Và điều này cũng không khác nhiều trong các cộng đoàn, ngay cả trong cộng đoàn nhà tu, mặc cho những thời gian cầu nguyện và các quy tắc vững chắc trong cách cư xử. Sự căng thẳng, bấp bênh, sự bực dọc đã dễ cảm thấy ngay cả khi không có những tác động lây nhiễm.
Trong thời kỳ này, giữa nhiều nhân đức đã trở nên đáng quý hơn bình thường, có cả nhân đức kiên nhẫn. Và tôi nghĩ rằng chúng ta sẽ tiếp tục cần nó, bởi vì như chúng ta biết, sẽ rất thiếu thận trọng khi nghĩ rằng tất cả chuyện này như đã kết thúc.
Kiên nhẫn là một đức tính của đời thường. Không có nó, mối tương quan giữa các cặp vợ chồng, của gia đình và của công việc trước hay sau gì cũng ngày càng trở nên căng thẳng, bị ghi dấu bởi những va chạm hoặc xung đột, thậm chí cuối cùng có thể là không thể sống chung được. Cần phải lớn lên trong một mái trường của sự đón tiếp và chấp nhận lẫn nhau, mặc dù (điều này) tốt đẹp, nhưng có cả những khía cạnh mệt mỏi của nó. Nhưng cách suy nghĩ chung ngày nay không giúp chúng ta đảm nhận sự khó khăn này như cái giá của một điều gì đó lớn lao. Ngay cả nó thường mang đến thái độ dễ cáu gắt, chỉ trích những khuyết điểm và hạn chế của người khác, đưa đến sự cắt đứt cách dễ dàng và nhanh chóng như là giải pháp duy nhất cho các vấn đề. Nhưng điều này có đúng đắn không?
«Bài ca về đức mến» mà Thánh Phaolô nêu lên trong lá thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô (13, 1-13), không nên coi như là một bản thơ xa vời, nhưng như một «Tấm gương soi» trong đó chúng ta có thể lượng giá xem liệu đức mến của mình chỉ là một từ trống rỗng hoặc biết chuyển dịch trong những thái độ cụ thể hàng ngày. Thánh Phaolô liệt kê đến 15 thái độ này. Đầu tiên là: «Đức mến thì nhẫn nhục»; cuối cùng là: «Đức mến thì chịu đựng tất cả». Và nhiều thái độ khác trong số những liệt kê có liên quan nhiều đến «Đức mến cách nhẫn nại». Như thế, đức mến «Là nhân từ … không tức giận… không nhớ đến điều xấu nhận được?…».
Nhưng sự kiên nhẫn không chỉ là một đức tính cần thiết trong tình yêu thương hàng ngày đối với những người thân yêu của chúng ta và tất cả những người khác mà chúng ta phải chung sống. Nó còn là một chiều kích nơi niềm tin và hy vọng của chúng ta ngang qua tất cả các biến cố của cuộc sống và lịch sử. Thánh Giacôbê mời gọi chúng ta hãy nhìn người nông dân, như người biết rằng cần phải chờ đợi: «Thưa anh em, xin anh em cứ kiên nhẫn cho tới ngày Chúa quang lâm. Hãy xem nhà nông, họ kiên nhẫn chờ đợi cho đất trổ sinh hoa màu quý giá: Họ phải đợi cả mưa đầu mùa lẫn mưa cuối mùa. Anh em cũng vậy, hãy kiên nhẫn và bền tâm vững chí» (Gc 5,7-8).
Đối với các Kitô hữu tiên khởi, sự kiên nhẫn được liên kết chặt chẽ với sự kiên trì nơi đức tin trong suốt các cuộc bách hại và những khó khăn mà họ đã phải đối mặt như một cộng đoàn mong manh và nhỏ bé trong các biến cố của lịch sử. Do đó, nói về sự kiên nhẫn thì cũng luôn luôn nói về thử thách, về đau khổ mà qua đó chúng ta được mời gọi vượt qua trong hành trình của mình. Thánh Phaolô nối kết chúng ta trong một sự năng động để nắm lấy và đưa chúng ta đi xa hơn. Trong sự năng động này, sự kiên nhẫn là một quãng đường không thể tránh khỏi: «Ai gặp gian truân thì quen chịu đựng; ai quen chịu đựng, thì được kể là người trung kiên; ai được công nhận là trung kiên, thì có quyền trông cậy. Trông cậy như thế, chúng ta sẽ không phải thất vọng, vì Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta» (Rm 5,3-5).
Thử thách của đại dịch chắc chắn là nguyên nhân của sự đau khổ bởi nhiều lý do khác nhau, nó đòi hỏi đức mến cách nhẫn nại trong mối tương quan với những người gần gũi chúng ta, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn trong bệnh tật, đòi hỏi sự kiên nhẫn nhìn xa trông rộng nơi cách thức chống lại virút và nối lại hành trình trong sự liên đới với cộng đoàn giáo hội cũng như cộng đồng dân sự mà chúng ta là phần tử trong đó. Liệu chúng ta có biết vượt qua sự bực dọc, sự mệt mỏi và sự khép lại trong chính mình để bền tâm vững chí trong thử thách nhân đức và trong niềm hy vọng? Thư gửi tín hữu Do Thái (chương 12) mời gọi chúng ta bám chặt cái nhìn của mình vào Chúa Giêsu như một mẫu gương về sự kiên nhẫn và kiên trì trong thử thách. Và Chúa Giêsu, nơi cuối bài diễn từ về những gian truân mà các môn đệ của Người sẽ phải trải qua, trong đó Người sẽ không bỏ rơi họ, nói một lời giá trị để luôn đồng hành cùng chúng ta, ngay cả hôm nay: «Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình (Lc 21,19)»./.
Các bạn có thể đọc thêm bài đã viết trong loạt bài “Nhìn xa hơn cuộc khủng hoảng covid-19” của cha Federico Lombardi theo link sau:
Bài 1: Hậu Covid-19: Chúng ta sẽ gặp lại nhau với cái nhìn nào?
Bài 2: Hậu Covid-19: Cơ hội để xếp đặt trật tự cuộc sống chúng ta
2020
Sứ điệp của Ðức Thánh cha nhân Ngày Thế giới các Y tá
Sứ điệp của Ðức Thánh cha nhân Ngày Thế giới các Y tá.
Ðức Thánh cha Phanxicô ca ngợi, cám ơn, khích lệ các y tá và nữ hộ sinh, đồng thời cổ võ các giới chức hữu trách tăng cường và cải tiến các cơ cấu huấn luyện và điều kiện làm việc cho họ.
Ngài bày tỏ lập trường trên đây trong sứ điệp công bố hôm 12 tháng 5 năm 2020, nhân Ngày Quốc tế về y tá, trong bối cảnh Năm Quốc tế về các nữ y tá và nữ hộ sinh do Tổ chức Sức Khỏe thế giới (OMS) đề xướng.
Vai trò quan trọng của y tá
Ðức Thánh cha nhận xét rằng: “Trong thời điểm lịch sử này, với tình trạng cấp thiết về y tế trên thế giới do đại dịch Covid-19 gây ra, chúng ta đã tái khám phá vai trò quan trọng của các y tá và cả các nữ hộ sinh. Hằng ngày, chúng ta chứng kiến sự can đảm và hy sinh của các nhân viên y tế, đặc biệt các y tá nam nữ, với khả năng chuyên nghiệp, hy sinh, tinh thần trách nhiệm và tình yêu tha nhân, đang giúp đỡ những người bị virus, nhiều khi gặp rủi ro cho chính sức khỏe của mình. Bằng chứng là con số cao các nhân viên y tế bị thiệt mạng trong khi trung thành thi hành công tác phục vụ. Tôi cầu nguyện cho họ – Chúa biết tên họ từng người – và tôi cũng cầu cho tất cả các nạn nhân đại dịch này”.
Nhắn nhủ các y tá
Ðức Thánh cha nhắn nhủ các y tá nam nữ rằng: “Trách nhiệm luân lý đang hướng dẫn nghề nghiệp của anh chị em. Nghề này không bị thu hẹp vào những kiến thức khoa học chuyên môn, nhưng luôn luôn được soi sáng nhờ tương quan tình người và nhân bản hóa với bệnh nhân. Khi săn sóc những người nam, nữ, trẻ em, người già, trong mọi giai đoạn cuộc sống của họ, từ khi sinh ra cho đến lúc chết, anh chị em dấn thân trong sự liên tục lắng nghe, cố gắng hiểu đâu là những nhu cầu của bệnh nhân ấy, trong giai đoạn họ đang trải qua. Thực vậy, đứng trước mỗi tình trạng đặc thù, nếu chỉ theo các qui luật mà thôi thì không bao giờ đủ, còn phải liên tục hết sức cố gắng phân định và quan tâm đến mỗi người”.
Kêu gọi cải tiến những thiếu sót trong hệ thống y tế
Ðức Thánh cha cũng nhắc đến tình trạng thiếu sót về săn sóc y tế tại nhiều nước, mà đại dịch hiện nay càng cho thấy rõ, và ngài kêu gọi các vị hữu trách của các quốc gia đầu tư vào sức khỏe như một công ích hàng đầu, tăng cường các cơ cấu và sử dụng nhiều y tá hơn, để bảo đảm cho tất cả mọi người một sự săn sóc thích hợp, trong sự tôn trọng phẩm giá của mỗi người …
Tăng cường huấn luyện và đề cao giá trị nghề y tá và hộ sinh
Ðức Thánh cha cũng khẳng định rằng: “Các y tá nam nữ cũng như các nữ hộ sinh có quyền và đáng được đề cao giá trị hơn, được can dự nhiều hơn trong các tiến trình liên hệ đến sức khỏe cá nhân và cộng đoàn … Vì thế, cần gia tăng khả năng chuyên môn của họ, cung cấp cho họ những phương thế thích hợp trên bình diện khoa học, nhân bản, tâm lý và tinh thần, để huấn luyện, và cải tiến những điều kiện làm việc của họ, bảo đảm các quyền của họ để họ có thể chu toàn công tác phục vụ của họ hoàn toàn xứng đáng với phẩm giá của họ”.
Và Ðức Thánh cha kết luận rằng: “Các y tá và nữ hộ sinh thân mến, ước gì dịp kỷ niệm này đặt ở trung tâm phẩm giá công việc của anh chị em, mưu ích cho sức khỏe của toàn thể xã hội. Tôi cầu nguyện và thành tâm ban phép lành Tòa Thánh cho anh chị em, cho gia đình và tất cả những người anh chị em săn sóc”.
G. Trần Ðức Anh, O.P.
(Sala Stampa 12-5-2020)
2020
Thứ Sáu Tuần V – Mùa Phục Sinh
Thứ Sáu Tuần V – Mùa Phục Sinh
Ca nhập lễ
Kh 5,12
Con Chiên đã bị giết
nay xứng đáng lãnh nhận
thần tính và uy quyền,
khôn ngoan cùng sức mạnh,
danh dự với vinh quang. Ha-lê-lui-a.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa, này chúng con được hoan hỷ mừng mầu nhiệm Vượt Qua, xin cho chúng con biết ăn ở thế nào cho phù hợp với mầu nhiệm đó, để Ðức Kitô sống lại luôn giữ gìn và cứu độ chúng con. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.
Bài đọc 1
Cv 15,22-31
Thánh Thần và chúng tôi quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những điều cần thiết.
Bài trích sách Công vụ Tông Đồ.
22 Bấy giờ, các Tông Đồ và các kỳ mục, cùng với toàn thể Hội Thánh, quyết định chọn mấy người trong các ông, để phái đi An-ti-ô-khi-a với ông Phao-lô và ông Ba-na-ba. Đó là ông Giu-đa, biệt danh là Ba-sa-ba, và ông Xi-la, những người có uy tín trong Hội Thánh. 23 Các ông trao cho phái đoàn bức thư sau :
“Anh em Tông Đồ và kỳ mục chúng tôi gửi lời chào anh em gốc dân ngoại tại An-ti-ô-khi-a, tại miền Xy-ri và Ki-li-ki-a. 24 Chúng tôi nghe biết có một số người trong chúng tôi, không được chúng tôi uỷ nhiệm, mà lại đi nói những điều gây xáo trộn nơi anh em, làm anh em hoang mang. 25 Vì thế, chúng tôi đã đồng tâm nhất trí quyết định chọn một số đại biểu, và phái họ đến với anh em, cùng với những người anh em thân mến của chúng tôi là ông Ba-na-ba và ông Phao-lô, 26 những người đã cống hiến cuộc đời vì danh Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta. 27 Vậy chúng tôi cử ông Giu-đa và ông Xi-la đến trình bày trực tiếp những điều viết sau đây : 28 Thánh Thần và chúng tôi đã quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những điều cần thiết này : 29 là kiêng ăn đồ đã cúng cho ngẫu tượng, kiêng ăn tiết, ăn thịt loài vật không cắt tiết, và tránh gian dâm. Anh em cẩn thận tránh những điều đó là tốt rồi. Chúc anh em an mạnh.”
30 Sau khi được mọi người tiễn chân, các đại biểu xuống An-ti-ô-khi-a, triệu tập cộng đoàn lại và trao bức thư. 31 Đọc thư xong, họ vui mừng vì lời khích lệ đó.
Đáp ca
Tv 56,8-9.10-12 (Đ. c.10a)
Đ.Lạy Thiên Chúa, trước mặt chư dân, con dâng lời cảm tạ.
8Con an lòng, lạy Thiên Chúa, con vững dạ an lòng,9này con xin đàn hát xướng ca.
Thức dậy đi, hồn tôi hỡi,
thức dậy đi, hỡi đàn sắt đàn cầm,
tôi còn đánh thức cả bình minh.
Đ.Lạy Thiên Chúa, trước mặt chư dân, con dâng lời cảm tạ.
10Lạy Thiên Chúa, trước mặt chư dân, con dâng lời cảm tạ,
giữa lòng muôn nước, con đàn hát xướng ca.11Vì tình thương của Ngài cao ngất trời xanh,
và lòng thành tín vượt ngàn mây thẳm.12Lạy Thiên Chúa, xin biểu thị uy phong khắp cõi trời
và chiếu toả vinh quang đầy mặt đất.
Đ.Lạy Thiên Chúa, trước mặt chư dân, con dâng lời cảm tạ.
Tung hô Tin Mừng
Ga 15,15b
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Chúa nói : “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.” Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng
Ga 15,12-17
Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
12 Khi ấy, đến giờ lìa bỏ thế gian mà về với Chúa Cha, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Đây là điều răn của Thầy : anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. 13 Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình. 14 Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. 15 Thầy không còn gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm. Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết.
16 “Không phải anh em đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn anh em, và cắt cử anh em để anh em ra đi, sinh được hoa trái, và hoa trái của anh em tồn tại, hầu tất cả những gì anh em xin cùng Chúa Cha nhân danh Thầy, thì Người ban cho anh em. 17 Điều Thầy truyền dạy anh em là hãy yêu thương nhau.”
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin thánh hoá và chấp nhận lễ tế này là biểu hiệu lễ tế thiêng liêng của Giáo Hội; xin Chúa cũng thương tình biến đổi chúng con thành của lễ muôn đời đẹp lòng Chúa. Chúng con cầu xin …
Lời tiền tụng Phục Sinh
Lạy Chúa, chúng con tuyên xưng Chúa mọi lúc, nhất là trong đêm (ngày, mùa) cực thánh này, chúng con càng hãnh diện tung hô Chúa khi Ðức Ki-tô đã được hiến tế làm Chiên Vượt Qua của chúng con, thật là chính đáng, phải đạo và đem lại ơn cứu độ cho chúng con.
Nhờ Người con cái sự sáng được sinh ra để sống muôn đời, và khi các cửa Nước Trời được mở ra đón các tín hữu, vì nhờ sự chết của Người, chúng con khỏi phải chết, và trong sự sống lại của Người, chúng con được phục sinh.
Vì thế, với niềm hân hoan chứa chan trong lễ Phục Sinh, toàn thể nhân loại trên khắp địa cầu đều nhảy mừng. Cũng vậy, các Dũng thần và các Quyền thần không ngừng hát bài ca chúc tụng vinh quang Chúa rằng:
Thánh! Thánh! Thánh! …
Ca hiệp lễ
Đấng chịu đóng đinh trên thập giá,
từ cõi chết nay đã sống lại ;
Người cứu chuộc chúng ta. Ha-lê-lui-a.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, chúng con vừa cử hàn h lễ tạ ơn để tưởng nhớ Ðức Kitô con Chúa như lời Người truyền dạy, và chúng con đã được rước Mình và Máu thánh Người: cúi xin Chúa nhận lời chúng con khẩn nguyện và ban cho chúng con được thêm lòng yêu mến. Chúng con cầu xin …
