2020
Bác sĩ Donata Galloni và sứ vụ tại châu Phi
“Đối với tôi, khi nói ra đi có nghĩa là chọn ‘ở lại’ châu Phi và khởi động lại nhiều lần hơn nữa cho những sứ vụ mới tại Bangui. Nếu được yêu cầu nói điều gì đó về trải nghiệm trong thời gian phục vụ tại đây, tôi luôn khẳng định đó là một ‘đặc quyền’”.
Trên đây là những lời chia sẻ chân tình của nữ bác sĩ Donata Galloni, chuyên gia và cộng tác viên của tổ chức Các Bác Sĩ với châu Phi Cuamm, một trong những tổ chức y tế phi chính phủ lớn của Ý, mục đích thúc đẩy và bảo vệ sức khỏe của người dân châu Phi hiện thực hóa các dự án dài hạn cho việc phát triển châu lục.
Hiện nay, bác sĩ Donata đang làm việc tại một bệnh viện Nhi ở Bangui. Bác sĩ cho biết, làm việc ở đây gặp nhiều khó khăn do cơ cấu hành chính yếu kém về đào tạo, khả năng, kỹ năng, kinh nghiệm kiểm soát. Ở đây, đã rất nghèo, giờ lại thêm nguy cơ đại dịch đang lan tràn càng làm cho tình hình thêm khốn khổ. Tại đây, chính phủ đã thực hiện các biện pháp hạn chế như các quốc gia khác như đóng cửa các trường học, nhà thờ, quán bar và giới hạn giao thông công cộng.
Sứ vụ là lời đáp “này con đây”
Năm nay, tổ chức Cuamm tròn 70 tuổi nhưng theo thời gian tinh thần của tổ chức vẫn không thay đổi. Từ khi thành lập cho đến hôm nay, Cuamm đã gửi hơn 2000 nhân viên đến các quốc gia nghèo ở châu Phi. Các nhân viên bao gồm các bác sĩ, nhân viên y tế, kỹ thuật viên với thời gian phục vụ là 3 năm. Bác sĩ Donata cũng sẽ ở lại Bangui trong 3 năm tới và sẽ lãnh trách nhiệm chính của một nhóm gồm 12 người. Bác sĩ giải thích với Báo Quan sát viên Roma: “Ở đây, tại châu Phi giữa những người nghèo đối với tôi là một đặc quyền. Tôi cố gắng sống thực hành những cử chỉ bé nhỏ như lời của Đức Tổng Giám mục Milan, Đức cha Mario Enrico Delpini nói trong buổi canh thức cầu nguyện cho truyền giáo của Giáo phận tháng 10/2017: Thực hành cử chỉ bé nhỏ được tóm tắt trong một câu: này con đây. Dâng hiến cả cuộc đời cho một tình yêu trung tín và sống trong một hoàn cảnh không như ý đó là sứ vụ. Trước đây, tôi không bao giờ tưởng tượng châu Phi sẽ là nơi tôi sống và hoạt động truyền giáo”.
Sau vài năm trải nghiệm tại một bệnh viện ở Ý, năm 2006 bác sĩ đến châu Phi. Khoảng 12 năm ở Mozambique, hai năm ở Nam Sudan và bây giờ là Cộng hòa Trung Phi.
Luôn bắt đầu lại
Nữ bác sĩ tình nguyện viên rất tin tưởng vào sứ vụ đang thực hiện tại thủ đô Trung Phi và theo bác sĩ, tinh thần hợp tác là rất quan trọng. Và nếu lúc đầu lòng nhiệt thành cùng với sự “ngây thơ” là những điều chiếm ưu thế thì với thời gian nhận thức về tính nghiêm túc của sứ vụ đã vượt qua tất cả. Bác sĩ nói: “Tôi đã trải qua những giây phút chán nản và vỡ mộng về một công việc rất cần sự hợp tác. Điều này buộc tôi phải luôn bắt đầu lại với những kế hoạch mới. Trong điều kiện sống khó khăn và bất công mà người dân phải chịu đựng, với sự cố gắng hết mình và sự giúp đỡ của nhiều người bạn ở Ý tôi luôn giữ cho mình đứng vững và trở nên gần gũi với mọi người. Với sự kiên nhẫn và khiêm tốn, các bước thay đổi và cải thiện chập chạp của nhân viên địa phương và tại các cơ sở y tế nơi tôi làm việc từng bước được thực hiện”.
Bác sĩ Donato nhấn mạnh: “Ở Bangui, tôi cảm thấy tôi có thể tiếp tục trải nghiệm những điều cần thiết và quý giá một sự cộng tác cho sự phát triển đó là chia sẻ và trao đổi; trao và nhận với biết bao người chúng tôi gặp hàng ngày. Không phải dễ dàng để luôn giữ được thái độ như thế. Làm việc ở đây, các tình nguyện viên dễ bị cám dỗ buông xuôi tất cả vì cảm thấy mình bất lực và vô dụng; hoặc cám dỗ muốn nhận được kết quả và thành công một cách dễ dàng”.
Các bài học nhận được từ châu Phi
Bác sĩ cho biết từ lục địa châu Phi, bác sĩ đã nhận được những món quà và học được những bài học. Chẳng hạn như nâng cao nhận thức và kinh nghiệm về chính giới hạn, yếu đuối của mình, trong một thế giới mà khoa học và kỹ thuật vẫn chưa thể kiểm soát và chế ngự. Khả năng chịu đựng và nhẫn nại trong đau khổ của dân chúng.
Để tiếng gõ cửa của người nghèo thúc dục
Chính vì thế, đối với bác sĩ, “sự lựa chọn” này phải liên tục được “chọn lại” và phải “có động lực” và sống kiên nhẫn. Bác sĩ chia sẻ: “Tôi cố gắng để cho mình tiếp tục được thúc dục từ ‘tiếng gõ cửa của người nghèo’ trên cánh cửa của chúng tôi như Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI viết: “Trong khi người nghèo trên thế giới tiếp tục gõ cửa người giàu, thì thế giới giàu có lại có nguy cơ không còn nghe thấy tiếng gõ cửa đó nữa, do lương tâm không thể nhận ra con người”. (Caritas in veritate, 75)
Ngọc Yến
2020
Đền thánh Đức Mẹ Lộ Đức sẽ mở lại một phần
Đền thánh Đức Mẹ Lộ Đức, điểm hành hương của hàng triệu người mỗi năm, sẽ mở cửa lại vào thứ Bảy này 16/05, nhưng chỉ “cho các tín hữu hành hương đơn lẻ trong vùng”.
Phòng Báo chí của đền thánh cho biết là các du khách sẽ không thể trực tiếp viếng thăm hang đá, nơi Đức Mẹ đã hiện ra với thánh nữ Bernadette vào năm 1858. Do đại dịch virus corona, đền thánh đã bị đóng từ ngày 17/03; đây là lần đóng cửa lâu nhất trong lịch sử của đền thánh.
Đức ông Olivier Ribadeau Dumas, giám đốc đền thánh, nói trong một thông cáo: “Việc mở cửa lại vào thứ Bảy 16/05 là một tín hiệu hy vọng. Tôi rất vui mừng và nhân cơ hội này tôi muốn đưa ra lời kêu gọi: anh chị em hãy giúp đền thánh hồi phục.”
Đền thánh đã cho biết họ dự kiến sẽ thâm hụt 8 triệu euro, một con số “thâm hụt lịch sử”. Kể từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng, “mỗi ngày nhiều cuộc hành hương đã được lên kế hoạch phải hủy bỏ và đền thánh thấy trước một mùa hành hương gần như là con số không, không có sự hiện diện của những người hành hương. Nguồn thu của đền thánh lệ thuộc chặt chẽ vào sự lui tới của khách hành hương bằng sự dâng cúng đóng góp của họ.” (Cath.ch 13/05/2020)
Hồng Thủy
2020
Những con người trân quý sự im lặng
Tiếng ồn là một loại ô nhiễm được xếp ngang hàng với những loại ô nhiễm khác như: ánh sáng, nước, không khí, rác thải,… Từ tiếng đóng cọc đinh tai nhức óc của những công trình xây dựng, đến vô số âm thanh trên đường phố; từ những bài hát karaoke “bắt buộc phải nghe” đến tiếng động của vô số các loại máy móc đang hoạt động, khiến con người ngày càng giảm mức độ tập trung.
Và có những thứ tiếng ồn khác còn ô nhiễm hơn thế nữa. Đó chính là tiếng ồn ào trong nội tâm mỗi người. Thật vậy, biết bao nhiêu âm thanh, hình ảnh, tin tức, sự kiện đập vào mắt, lọt vào tai chúng ta hằng ngày hằng giờ qua laptop, tivi, điện thoại một cách chủ động hay vô thức, khiến chúng ta không thể rời mắt được. Để rồi nội tâm mỗi người ngày càng khó “bình yên” hơn, cuộc sống ngày càng hối hả, tất bật hơn… Sự ô nhiễm ấy đã dần dần làm cho “đôi tai tâm hồn” điếc đi từ từ, từ từ… Rồi ngày qua ngày, chúng ta quên mất Chúa.
Trong bức tranh u ám ấy, vẫn có những con người quyết tâm đi tìm sự im lặng. Đối với họ, “im lặng là vàng bốn số chín” bởi im lặng giúp họ sống thân tình với Chúa. Những con người ấy là các đan sĩ, mà một trong những dòng tiêu biểu chính là dòng Xitô.
Đời sống đan sĩ dòng Xitô
Dòng Xitô là một dòng đan tu có từ thế kỷ 11 (1098) với đấng sáng lập là Thánh Benedicto (?-547), vị thánh người Ý mà chính sự vĩ đại của Ngài đã được Đức Thánh Cha Phaolô VI chọn làm bổn mạng của toàn Châu Âu. Cuộc sống đan tu Xitô là một đời tận hiến chiêm niệm, thể hiện sự thông phần mầu nhiệm Thánh giá, tuyên xưng sức mạnh và hoan lạc của ơn Phục sinh. Vì chuyên về chiêm niệm, các đan sĩ Xitô không hoạt động ở bên ngoài. Sinh hoạt hàng ngày chỉ trong khuôn viên đan viện hay còn gọi là trong nội vi đan viện. Khi có lý do đặc biệt mới được phép ra khỏi đan viện.

Cũng chính vì thế, cuộc sống của các đan sĩ phải giữ luật thinh lặng nghiêm nhặt, không được nói chuyện, trừ khi cần. Đan sĩ suốt ngày sống trong thanh vắng và giữ thinh lặng, đặc biệt từ giờ kinh tối đến sau kinh sáng, khi thật cần thiết mới nên nói đôi lời. Việc giữ thinh lặng giúp cho các đan sĩ dễ dàng kết hợp với Chúa, cầu nguyện cho Giáo hội, đặc biệc cầu nguyện cho những người chưa nhận biết Chúa. Để cầu nguyện cho những người chưa nhận biết Chúa, ngoài việc hy sinh thường ngày của các đan sĩ, mỗi ngày có một đan sĩ đại diện cho cộng đoàn chầu Thánh Thể một giờ, lần hạt một chuỗi, đi đàng Thánh giá một lần và dâng các việc hy sinh trong ngày cầu nguyện cho họ.
Giá trị của sự im lặng
Nhìn bên ngoài, đời sống đan sĩ có vẻ nhàm chán, cô đơn và lỗi thời. Nhưng thực tế, đời sống chiêm niệm này lại có một sức hút mãnh liệt đến kỳ lạ. Sự phát triển của dòng Xitô Thánh Gia tại Việt Nam là một ví dụ tiêu biểu cho sức hút này. Dòng Xito Thánh Gia Việt Nam được thành lập tại Việt Nam hơn 100 năm trước (1918) bởi một linh mục thuộc hội thừa Sai Paris: cha Henri Denis Benoit (1880 – 1933 ) – hay tên gọi thân thương là cha Henri Denis Biển Đức Thuận. Khởi đầu đơn sơ với một vài anh em quyết sống đời khổ tu, chiêm niệm. Sau hơn 100, dòng Xito Thánh Gia Việt Nam đã có 12 đan viện trải dài từ bắc chí nam, hơn 1200 thành viên sống quây quần bên nhau, cùng nhau chuyên chăm cầu nguyện và lao động theo (Ora et Labora) theo linh đạo của thánh Benedicto và Cha lập dòng.

Sự im lặng không chỉ dành cho các đan sĩ, các đan viện ngày nay đã trở thành điểm đến thường xuyên cho các hoạt động linh thao, tĩnh tâm hàng năm của nhiều thành phần muốn tìm đến với Chúa. Chính những hoạt động giá trị ấy đã giúp biết bao bạn trẻ tìm gặp được Chúa, biết bao tâm hồn được làm sạch, để từ đó bay cao, vươn xa tới được Thiên Chúa.
Lời mời gọi đến các bạn trẻ hiện nay
.png)
Con người ngày nay quay cuồng với những âm thanh rộn ràng. Tiếng gọi giảm bớt ô nhiễm tiếng ồn bên ngoài và tiếng ồn bên trong đang là một thách thức của thời đại. Các bạn trẻ, người trẻ, khi đã hiểu được giá trị của sự thinh lặng, đặc biệt là thinh lặng nội tâm, nghĩa là chúng ta được mời gọi gìn giữ và phát triển những giá trị ấy. Và nếu chúng ta còn muốn đi xa hơn nữa, muốn ước ao có được một cộng đoàn sống suy niệm, im lặng, dòng Dòng Xito Thánh Gia Việt Nam luôn chào đón các bạn. Chúc các bạn giữa những ồn ào của cuộc sống vẫn nghe được tiếng Chúa gọi và đáp lại như lời Samuel khi nghe Chúa gọi trong đêm: “Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang nghe”.

— Nguồn ảnh: Pierre Nguyen —Thiết kế ảnh: Oteam
2020
Người môn đệ sẽ bị ghét bỏ
16.5.2020
Thứ Bảy
Ga 15, 18-21
NGƯỜI MÔN ĐỆ SẼ BỊ GHÉT BỎ
Trang Tin Mừng hôm nay đã mở ra cách riêng cho người môn đệ và chung cho cộng đoàn của những người theo Chúa Giêsu một viễn ảnh chẳng mấy tốt đẹp: “Vì danh Thầy, họ sẽ bị thế gian bắt bớ và ghét bỏ”. Trong ngôn ngữ của thánh Gioan, thế gian không có nghĩa là toàn thế giới, vì vũ trụ là công trình tác tạo do tình yêu của Thiên Chúa.
Chúa Giêsu đã cho họ biết trước rằng làm môn đệ Ngài thì phải chấp nhận bị thế gian thù ghét. Nhưng thực tế, chúng ta một mặt tránh làm những gì khiến thế gian thù ghét mình, mặt khác còn tìm cách để thế gian yêu thương chiều chuộng mình. Hẳn là chúng ta không nên cố tình chọc tức thế gian, nhưng không nên quên lời Chúa nói: Chúng con ở giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian.
Chúa Giêsu cũng không được miễn trừ khỏi cái lệ thường của thế thái nhân tình về sự ganh ghét của người đời. Chính vì vậy Chúa Giêsu cảnh tỉnh các môn đệ: “Nếu thế gian ghét anh em, anh em hãy biết rằng nó đã ghét Thầy trước.” Thế gian ở đây theo thánh Gioan là một thế giới đã bị quyền lực Xatan thống trị. Do đó, sự hiện diện của Chúa đã phân tách thế giới rạch ròi giữa ánh sáng và bóng tối, và Chúa trở thành cớ cho những kẻ ở trong bóng tối ghét bỏ Ngài và những người sống theo ánh sáng. Như vậy, cùng với Chúa Giêsu, các môn đệ Ngài luôn bị bách hại, tấn công, quấy rầy, nhưng Chúa đã mạnh mẽ trấn an: “Các con đừng sợ, Thầy đã thắng thế gian.”
Và ta thấy thế gian được hiểu là thế lực của sự dữ, của tất cả những gì đối nghịch cùng Thiên Chúa. Mà khi bước theo tiếng gọi của Chúa Giêsu, mặc nhiên người môn đệ đã chấp nhận dấn thân vào một đối đầu không khoan nhượng. Trong đó, họ sẽ lãnh lấy phần thua thiệt để phải hy sinh cả mạng sống. Ðiều này không chỉ xảy ra trong Giáo Hội thời sơ khai, nhưng mãi mãi cho đến hôm nay vẫn luôn còn bị bách hại.
Chúa đã soi sáng cho chúng ta: “Vì anh em không thuộc về thế gian và Thầy đã chọn, đã tách anh em khỏi thế gian, nên thế gian ghét anh em.” (Ga 15, 19). Thế gian mà Chúa nói đến ở đây là một thế gian đố kỵ và thù nghịch với Thiên Chúa, Đấng chân thật, tràn đầy tình yêu và sự sống. Thánh Phaolô cũng mô tả: Đó là một thế gian “ích kỷ, ham tiền bạc, khoác lác, kiêu ngạo, nói lộng ngôn,.. vô ơn bạc nghĩa, phạm thượng, vô tâm vô tình, tàn nhẫn, nói xấu, thiếu tiết độ, hung dữ, ghét điều thiện, phản trắc, nông nổi, lên mặt kiêu căng, yêu khoái lạc” (2 Tm 3, 2 – 4). Kết cục của nó sẽ là sự diệt vong, hư mất đời đời.
Hơn nữa, mỗi giai đoạn lịch sử có những cách thế bách hại riêng. Không có những cuộc đổ máu công khai ảnh hưởng đến trào lưu văn hóa, văn minh thế giới, thì có những cuộc đổ máu âm thầm, bị khỏa lấp bởi những ngụy tạo nhân danh công lý. Thế giới càng văn minh thì hình thức bách hại càng tinh vi, tinh vi đến độ người bị bách hại chẳng nhớ ra rằng: mình đang khốn khổ, hứng chịu bắt bớ mà tưởng rằng đưa tay ra đón nhận ân huệ. Người ta đẩy mình đến chỗ tiêu diệt mà tưởng họ đang giúp mình xây dựng.
Bất cứ thời nào cũng có những bắt bớ và ghét bỏ. Thế nhưng, có phải vì viễn ảnh đen tối ấy mà các môn đệ của Chúa Giêsu thất vọng chùn chân: “Chính Thầy đã chọn các con khỏi thế gian, nên thế gian ghét các con”. Lời khẳng định của Chúa Giêsu sẽ soi sáng và nâng đỡ cho những ai đang đối mặt với thử thách: “Tôi tớ không trọng hơn chủ. Nếu họ đã bắt bớ Thầy thì họ cũng sẽ bắt bớ các con”.
“Vì các con không thuộc về thế gian…nên thế gian ghét các con”. Người thế gian coi tiền bạc trọng hơn đạo đức, lọc lừa nhiều hơn là chân thật, ai cũng ích kỷ lo cho bản thân, thậm chí chà đạp lên người khác… Kitô hữu không thể sống như họ, cho nên bị họ thù ghét. Vậy, nếu vì phải sống theo lý tưởng tốt đẹp của mình mà bị thế gian thù ghét, chúng ta hãy chấp nhận.
“Nếu thế gian ghét các con, các con hãy biết rằng họ đã ghét Thầy trước”. Chúng ta chấp nhận bị thế gian thù ghét vì lý do chúng ta làm môn đệ Chúa, chúng ta phải vác Thập giá hằng ngày mà theo Chúa.
“Giả như anh em thuộc về thế gian, thế gian yêu thích những gì thuộc về nó. Nhưng anh em không thuộc về thế gian, và Thầy đã chọn, đã tách anh em ra khỏi thế gian nên thế gian ghét anh em”.
Bắt bớ bây giờ không còn là một đe dọa, nhưng là dấu chỉ hy vọng, dấu chỉ thuộc về Ðức Kitô. Và cũng thật ý nghĩa trong câu nói của Tertulianô: “Máu tử đạo là những hạt giống nảy sinh ra các Kitô hữu”. Tại vì danh Thầy mà họ sẽ làm cho các con những điều đó bởi vì họ không biết Ðấng đã sai Thầy, không biết nên đã làm. Vậy nếu biết chắc chắn họ đã không làm.
Thái độ trung thành anh dũng và vui mừng khi chịu thử thách của các vị tử đạo là lời giới thiệu hùng hồn đậm nét về Thiên Chúa. Trong cái chết tủi nhục của Chúa Giêsu trên Thập Giá, viên lãnh binh đã tuyên xưng: “Ông này thật là Con Thiên Chúa”.
Là những người tin vào Chúa Kitô, chúng ta không thuộc về thế gian đang trên đà diệt vong của nó. Nhưng Chúa cũng không cất chúng ta ra khỏi thế gian. Chúa đã chiến thắng thứ thế gian tội lỗi ấy rồi và Chúa đang mời gọi ta hãy can đảm dấn thấn để chiến thắng thế gian: “Giữa thế gian, các con sẽ phải đau khổ, nhưng hãy can đảm lên, Thầy đã thắng thế gian” (Ga 16, 33).
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta ý thức sâu sắc về danh hiệu kitô của chúng ta. Mang danh hiệu kitô là tham dự vào mầu nhiệm Tử nạn và Thập giá của Chúa Kitô, nhưng chúng ta tin chắc rằng nhờ tham dự vào mầu nhiệm khổ nạn và Thập giá ấy mà chúng ta góp phần vào việc cứu rỗi và canh tân thế giới. Khổ đau mà các kitô hữu đang phải gánh chịu vì Danh Chúa Giêsu là hạt giống trổ sinh những hoa trái của niềm tin.
