2020
Brazil – Một linh mục trẻ được thụ phong vừa tròn 5 tháng, bị giết thật thảm thương!
Brazil – Một linh mục trẻ được thụ phong vừa tròn 5 tháng, bị giết thật thảm thương!
Theo Thông tấn xã Fides loan đi từ Caratinga thì “Giáo phận Caratinga vô cùng thương tiếc loan tin về cái chết bi thương của cha Adriano da Silva Barros, cha phó giáo xứ São Simão, ở Simonésia.
Cha Adriano đã mất tích vào chiều ngày 13 tháng 10, lần cuối giáo dân thấy cha ở Reduto. Đêm 14/10, thi thể bất động bị cháy đen của cha được tìm thấy ở khu vực lân cận của vùng Manhumirim. Giả thuyết “cha bị một nhóm cướp vũ trang cướp rồi thủ tiêu!” đang được cơ quan cảnh sát điều tra. Đó cũng là thông báo của giáo phận Caratinga, Brazil, về cái chết rất thương tâm của linh mục Adriano.
Tuyên cáo được gửi cho Thông tấn xã Fides là: “Trong niềm hy vọng phục sinh, chúng tôi chúc tụng Chúa, vì thiên chức vụ linh mục của cha Adriano, cha đã sống đời linh mục với lòng sốt mến và nhiệt thành, trong năm tháng ngắn ngủi từ khi cha được thụ phong vào ngày 3/5/2020”.
Theo tin của cảnh sát thì cha Adriano da Silva Barros 36 tuổi, bị giết bằng dao, và sau đó thi thể của ngài bị thiêu đốt đi! Một nông dân ở vùng nông thôn Manhumirin, đã phát hiện ra đám cháy và đã thông báo cho cảnh sát!
Tang lễ của cha sẽ được cử hành vào thứ Năm ngày 15/10/2020 tại giáo xứ Martins Soares, quê hương của ngài, do Đức Cha Emanuel Messias de Oliveira, Giám mục Caratinga chủ tế và cùng đồng tế có các linh mục trong giáo phận. (Agenzia Fides, 16/10/2020)
Thanh Quảng sdb
2020
ĐTGM Salvatore Cordileone: Không thể cho phép một nhóm côn đồ có quyền quyết định những biểu tượng nào chúng ta được thờ
ĐTGM Salvatore Cordileone: Không thể cho phép một nhóm côn đồ có quyền quyết định những biểu tượng nào chúng ta được thờ
Người Công Giáo ở California đã tập hợp trong một cuộc biểu tình ôn hòa vào tối thứ Ba tại địa điểm cũ của một bức tượng của Thánh Junipero Serra, mà một nhóm những kẻ quá khích đã phá hoại và kéo xuống hồi đầu tuần qua.
Cha Kyle Faller hướng dẫn cầu nguyện tại địa điểm tượng thánh Junipero Serra bị phá hủy, Oct. 13, 2020. Credit: Valerie Schmalz/Archdiocese of San Francisco
Cha Kyle Faller, cha sở giáo hạt, đã lần hạt Mân Côi và phát biểu trước đám đông khoảng 75 đến 100 người vào ngày 13 tháng 10, nhiều người trong số họ đã cầm những tấm biển ghi “Giải phóng các Thánh lễ”, liên quan đến các hạn chế COVID-19 của thành phố đối với việc thờ phượng nơi công cộng, mà Đức Tổng Giám Mục của San Francisco đã gọi là bất công.
Cha Faller cũng chủ sự một buổi cầu nguyện tại nơi bức tượng bị phá hủy, trong đó có lời cầu nguyện cùng Tổng Lãnh Thiên Thần Micae. Đức Tổng Giám Mục Salvatore Cordileone đã dâng lễ cầu nguyện trừ tà tại địa điểm cũ của bức tượng vào ngày 17 tháng 10.
“Hãy coi đó là một thời gian cho tất cả chúng ta suy tư nhưng hãy vững lòng và đừng sợ, như vị Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II vĩ đại của chúng ta từng nói,” Cha Faller nói với đám đông.
“Điều này có nghĩa là đức tin của chúng ta không thể bị giới hạn trong đời sống riêng tư hoặc đóng kín trong 4 bức tường nhà thờ. Đức tin của chúng ta phải được sống trong nhà thờ nhưng cũng phải được sống trên đường phố, trong nhà của chúng ta, và nơi làm việc của chúng ta”.
Tưởng cũng nên nhắc lại hôm thứ Hai 12 tháng 10, một nhóm những kẻ quá khích ở gần San Francisco đã vẽ bậy lên bức tượng Thánh Junipero Serra được đặt trong sân nhà thờ bằng sơn xịt màu đỏ trước khi giật sập bức tượng xuống đất.
Thánh Serra, là một linh mục và một nhà truyền giáo dòng Phanxicô sống vào thế kỷ 18, bị một người quá khích coi là biểu tượng của chủ nghĩa thực dân và sự ngược đãi mà nhiều người Mỹ bản địa phải gánh chịu trong cuộc tiếp xúc với văn minh Tây phương. Tuy nhiên, các nhà sử học nói rằng nhà truyền giáo là người luôn bênh vực dân bản địa, phản đối sự lạm dụng và tìm cách chống lại sự áp bức của thực dân.
Đức Tổng Giám Mục San Francisco Salvatore Cordileone hôm thứ Ba đã lên tiếng chỉ trích “não trạng đám đông cuồng loạn” dẫn đến việc bức tượng của vị thánh đã bị “một đám đông nhỏ đầy bạo lực vẽ bậy và giật sập một cách vô ý thức”.
“Hành vi kiểu này không có chỗ đứng trong bất kỳ xã hội văn minh nào. Trong khi cảnh sát đã may mắn bắt giữ được năm thủ phạm, những gì xảy ra tiếp theo là rất quan trọng, vì nếu những kẻ này bị coi là vi phạm tài sản nhỏ, thì điều này đã bỏ sót một điểm quan trọng: các biểu tượng đức tin của chúng ta đang bị tấn công không chỉ ở các nơi công cộng, mà ngay trên cả các phần đất riêng của chúng ta và thậm chí ngay bên trong các nhà thờ của chúng ta,” Đức Tổng Giám Mục Cordileone nói hôm 13 tháng 10.
Cuộc bạo loạn dẫn đến việc phá hủy bức tượng diễn ra vào ngày 12 tháng 10 tại cứ điểm truyền giáo Tổng Lãnh Thiên Thần Rafael ở San Rafael, CA, phía bắc vịnh San Francisco. Mặc dù chính Thánh Serra không thành lập cứ điểm truyền giáo San Rafael này, cứ điểm vẫn được coi là di sản của Thánh Serra, vì do các hậu nhân của ngài từ chín cứ điểm đầu tiên do ngài thành lập mà ngày nay trở thành California.
Cuộc biểu tình kéo dài một giờ do các thành viên của bộ lạc Coast Miwok tổ chức, đánh dấu Ngày của Người bản địa, ngày lễ mà nhiều tiểu bang và thành phố do đảng Dân Chủ cầm đầu đã chỉ định để thay thế Ngày Columbus.
Một nhân viên bảo trì nhà thờ đã che bức tượng bằng băng keo trước cuộc biểu tình để bảo vệ bức tượng khỏi bị vẽ bậy. Nhiều bức tượng của vị thánh đã bị phá hoại hoặc phá hủy trong năm nay, hầu hết là ở California.
Những kẻ bạo loạn đeo mặt nạ đã bóc băng keo và phun sơn đỏ vào mặt bức tượng.
Những người biểu tình đã cố gắng ngăn các máy quay tin tức địa phương quay cảnh vụ lật đổ, nhưng Fox2 đã quay được cảnh tượng này. Ít nhất năm người có thể được nhìn thấy đang kéo đầu bức tượng bằng dây thừng.
Đoạn băng dường như cho thấy bức tượng rơi vào một trong những người biểu tình, mặc dù không có bất kỳ trường hợp thương tích nào được báo cáo.
Cảnh sát đã bắt giữ 5 phụ nữ liên quan đến vụ việc này và buộc họ tội phá hoại với tình tiết nghiêm trọng.
“Chúng ta không thể cho phép một nhóm nhỏ những người vi phạm pháp luật không được ai bầu có quyền quyết định những biểu tượng thiêng liêng nào những người Công Giáo hoặc tín hữu các tôn giáo khác được phép trưng bày và sử dụng để nuôi dưỡng đức tin của chúng ta. Điều này phải dừng lại,” Đức Tổng Giám Mục Cordileone nói.
“Việc tấn công các biểu tượng đức tin của hàng triệu người Công Giáo, những người đa dạng về sắc tộc như bất kỳ tín ngưỡng nào ở Mỹ, là phản tác dụng. Nó cũng chỉ đơn giản là sai”.
Đặng Tự Do
2020
Sức mạnh của kinh Kính Mừng đã thay đổi cuộc đời họ
Sức mạnh của kinh Kính Mừng đã thay đổi cuộc đời họ

Gia đình Poidevin rời Blois ngày 15 tháng 8, anh Benoît, 31 tuổi và vợ là cô Alix Poidevin, 29 tuổi cùng ba đứa con đi liên miền Tây nước Pháp trên chiếc xe ba bánh kỳ lạ của họ để đến Lộ Đức. Mục đích của họ là để khám phá lời cầu nguyện của Đức Mẹ trong Ba kinh Kính Mừng.
Đạp xe dưới bầu trời dịu nhẹ và tiếp tục đi khi mùa thu đến. Trông cậy vào Chúa Quan phòng để làm chứng cho những điều kỳ diệu của Chúa. Sau khi rời đền thờ Đức Bà Ba ngôi ở Blois, ngày 15 tháng 8, gia đình Poidevin đi liên miền Tây nước Pháp, Montligeon, Alençon, Pontmain, Pontivy, Nantes … Điểm cuối cùng: Lộ Đức. Sau hai chiếc xe ba bánh tiện dụng của họ là Sixte, 4 tuổi, Étienne, sắp 3 tuổi và François-Xavier, 6 tháng tuổi. Anh Benoît giải thích: “Chúng tôi làm chứng cho sự đơn giản và hiệu quả của lòng kính mến “Ba kinh Kính Mừng. Ba Kinh làm cho chúng ta sống và chúng tôi thích nói về Ba Kinh với những người chung quanh”. Cô Alix tươi cười dưới chiếc mũ kết: “Đây là Tin mừng mà chúng tôi muốn truyền bá!”
Truyền thống kính Đức Mẹ này có từ thế kỷ 13 do Đức Mẹ truyền cho Thánh Mechtilde, nữ tu Dòng Xitô người Đức. Đức Mẹ chỉ xin đọc Ba kinh Kính Mừng để kính Chúa Ba Ngôi. Vào đầu thế kỷ 20, truyền thống này cắm rễ ở Blois… Sau đó rơi vào quên lãng, cho đến năm 2017 khi anh Benoît, cùng với cha quản nhiệm của thánh đường tìm tài liệu trong thư khố. Anh nhớ lại: “Sau đó tôi đọc các lời chứng cho biết Đức Mẹ mở cửa thiên đàng!” Ba kinh Kính Mừng mang đến hoa trái cho sự hoán cải, thể xác và tâm hồn được thanh khiết, và là tường thành trong các cuộc chiến đấu hàng này.”
Từ đó gia đình anh đọc ba kinh Kính Mừng vào buổi sáng và buổi chiều.
Sau đó họ đọc ba kinh Kính Mừng vào buổi sáng và buổi tối. Cô Alix kể: “Một buổi tối, tôi quá mệt vì ba đứa nhỏ lăng xăng, tôi gởi tin nhắn cho Benoît: xin anh đọc Ba Kinh! Ba Kinh thật ngắn ngủi, chúng ta khi nào cũng có thì giờ để đọc! Tôi thấy được sự dịu dàng và sức mạnh thực sự đã trở lại. Chúng tôi cam kết duy trì đọc Ba Kinh, chúng tôi học để hiểu, tự sức chúng tôi, chúng tôi sẽ không làm được gì. Tôi cần lời cầu nguyện của chồng tôi, của Đức Trinh Nữ Maria, người dẫn tôi đến với Chúa Kitô.”
Mỗi tối họ đều xin chỗ trọ
Bây giờ hai vợ chồng làm việc ở đền thánh Blois. Benoît là tổng biên tập tạp chí Ba Kinh Kính Mừng, Alix thiết kế trang cho hiện đại. Tờ báo xuất bản từ 118 năm nay. Linh mục Jean-Baptiste de Chemery, tu sĩ dòng Capuxinô ở Blois là nhà sáng lập. Năm 1900 khi cha xem các bài viết của các thánh, cha khám phá sức mạnh của lòng sùng kính Đức Mẹ mà cha không biết. Khi đó cha làm tuần cửu nhật kính Đức Mẹ và sốt sắng cổ động cho việc kính mến Đức Mẹ, cha là tông đồ nhiệt thành trong các đại hội Đức Mẹ.
Trên chiếc xe ba bánh của mình, gia đình Poidevin tiếp tục ngọn đuốc này. Ngọn lửa không thể dập tắt trên miếng đất truyền giáo của Pháp. Để kinh trong túi, anh Benoît hăng say: “Đạp xe là một cách rất hay để truyền giáo! Chúng tôi không có lều, đêm nào chúng tôi cũng đi xin trọ, sống dựa vào người khác”. Kiên trì, hai người có nhiều chuyến phiêu lưu đáng nhớ. Nhưng mục đích không phải là để có thành tích thể thao. Alix cười: “Mục đích của chúng tôi là nói về Đức Trinh Nữ Maria, không phải là hành hương trong tinh thần hành khất. Ngày nào mưa quá chúng tôi sẽ ăn pizza ở nơi trú ẩn!” Buổi sáng chúng tôi cầu nguyện xin Đức Mẹ cho chúng tôi gặp những người Mẹ muốn nói chuyện. Chúng tôi làm chứng cho Sự Quan Phòng! Hành trình của chúng tôi phát triển không ngừng theo nhu cầu.”
Nước mắt lưng tròng
Chủ trọ vui vẻ, những người quen thuộc của đền thánh, các giáo dân bình thường hay người đi dạo ngày chúa nhật… Tất cả đều có một điểm chung: “Tâm hồn rộng mở!”
“Một buổi tối nọ, chúng tôi xin trọ ở một quán bar trong làng. Một phụ nữ cùng bàn đồng ý đón chúng tôi về nhà bà. Buổi tối là dịp tốt đẹp để nói về Ba kinh Kính Mừng và cách chúng tôi đã cụ thể thay đổi cuộc sống, rồi chủ nhà – là những người không tin – xin chúng tôi kể con đường đức tin cá nhân của chúng tôi. Tâm hồn họ rộng mở. Chúng tôi mời họ cùng cầu nguyện với chúng tôi và họ xin chúng tôi cầu nguyện cho cháu của họ.”
Một câu chuyện khác, anh Benoît kể: “Đó là buổi trưa, Alix đi mua thức ăn trưa. Một người đàn ông tò mò về các chiếc xe đạp của chúng tôi, ông bắt chuyện với tôi. Alix về, chúng tôi đi dã ngoại. Chúng tôi thấy người đàn ông đi cùng với vợ: họ ở ngay bên cạnh chúng tôi ở khu cắm trại. Họ mang cà phê tới, sau đó chúng tôi nói chuyện về sức mạnh của “Ba kinh Kính Mừng”. Bà rơm rớm nước mắt khi nghe chúng tôi nói Đức Mẹ là chỗ dựa trong những lúc chúng tôi gặp thử thách. Cuối cùng họ lấy thiệp và tượng để cho các cháu gái của họ.”
Trong thời gian cách ly, cô dùng “cách của những người hàng xóm”
Làm sao chúng tôi lại không vui trong các buổi gặp này? Các cuộc gặp khơi dậy niềm khát khao Tin Mừng của hai vợ chồng. Cả hai tốt nghiệp Học viện Triết học So sánh và quen thuộc với môi trường giảng dạy, bây giờ họ xây căn nhà của họ trên tảng đá của Cộng đồng Priscilla và Aquila. Anh Benoît giải thích: “Cộng đồng tập họp các cặp vợ chồng có ơn gọi truyền giáo, chúng tôi học cách loan báo Chúa Kitô một cách rõ ràng và chính xác. Với các anh chị em này, chúng tôi nhìn lại sứ mệnh của mình và cùng nhau cầu nguyện. Cộng đồng cũng giúp chúng tôi chìa khóa để phân định; vợ chồng là trước hết, sau đó là gia đình và cuối cùng là sứ mệnh”. Alix bổ túc: “Trên đường đi, chúng tôi làm chứng về những gì Chúa Kitô đã làm cho chúng tôi trong cuộc sống, trước khi nói về lòng tôn kính”.
Trung thành mỗi ngày với Ba kinh Kính Mừng đã mang lại hoa trái. Một độc giả của tạp chí, đau khổ vì cuộc sống đã làm chứng về ân sủng bình an họ nhận được. Cũng có cặp vợ chồng bây giờ đã có thể cầu nguyện chung với nhau; một gia đình khác, anh chị em trong nhà căng thẳng bây giờ đã dịu bớt. Cô Alix nói thêm: “Trong thời gian cách ly, một cô hàng xóm không có đạo, cô có hoàn cảnh khó khăn. Cô ấy nghĩ: mình sẽ áp dụng cách của những người hàng xóm này. Cô tìm giải pháp cho các lo lắng của mình trong vòng một giờ. Bây giờ cô đọc kinh Kính Mừng mỗi ngày và cho biết cô được thanh thản hơn. Chúng tôi biết Đức Mẹ sẽ không dừng lại ở đây.
Ở Blois, người ta đã nói, lòng sùng kính thế tục này gần như rơi vào quên lãng. Khi hai vợ chồng dọn về Blois năm 2015, vương cung thánh đường không còn nhắc đến lòng sùng kính này. Nhưng tất cả như đều ca ngợi Đức Mẹ, từ các tấm kiếng cao phủ các mầu nhiệm Đức Mẹ đến các bức khảm ở vòm nhà thờ. Anh Benoît giải thích: “Chúng tôi biết ơn cha Clovis, người kế vị cha Jean-Baptiste Dòng Xitô. Cha đào sâu về mặt thần học tương quan giữa Đức Mẹ và Chúa Ba Ngôiø. Chính ở đây phát sinh thuật ngữ “Đức Mẹ Ba ngôi” được các giáo hoàng công nhận. Quả tim của “Ba kinh Kính Mừng” đưa chúng ta đến gần hơn với mầu nhiệm Ba Ngôi.”
Cùng kết hiệp với vợ, anh Benoît lặp lại “sức mạnh phi thường” của lòng kính mến này. “Nâng đỡ các cặp vợ chồng, gia đình, các ơn gọi, Mẹ mở mở tâm hồn ra với tràng chuỗi, với việc xưng tội, với Bí tích Thánh Thể.”
“Maria, xin gìn giữ con khỏi mọi nguy cơ phạm tội hôm nay, sau đó đọc Ba kinh Kính Mừng. Cô Alix nói: ‘Lời cầu nguyện này giúp chúng tôi nhạy cảm hơn với những gì hướng chúng tôi về Thiên đàng, và tránh những gì làm chúng tôi xa Chúa trong các cuộc chiến hàng ngày’. Trầm ngâm, cô nhớ đến Đức Trinh Nữ bằng đá trang trí ở bức khảm của vương cung thánh đường Blois. Một bàn tay hướng về Thiên Chúa Ba Ngôi, tay kia với giáo dân thường. Trước đây, khi kết thúc các sứ mệnh rao giảng, giáo dân có thói quen nói lời cam kết của mình, như đọc ba kinh Kính Mừng mỗi ngày. Khi rước lễ lần đầu hoặc khi thêm sức, trẻ em cũng mở lòng đọc lời cam kết này. quý vị làm cho con cái, cháu chắt trung thành với ba lần đọc này! Hãy có đức tin. Dù cuộc sống của họ như thế nào, một ngày nào đó, Đức Trinh Nữ sẽ đến gặp họ.”
Marta An Nguyễn dịch
2020
Hãy chiến đấu từng bước với mặt tối của chúng ta
Hãy chiến đấu từng bước với mặt tối của chúng ta

Kể từ tuổi niên thiếu đầu tiên của tôi, tôi chưa bao giờ từ bỏ tham vọng cá nhân thân thiết nhất này: chiến đấu chống lại bóng tối của mình, nhìn nó, soi xét bản thân để thấy nó rõ ràng. Bốn mươi năm nay tham vọng này vẫn trong tôi –dù không phải lúc nào tôi cũng dành đủ thì giờ cần thiết cho nó. Nhiều tuần tôi rất xem trọng nó, xa các khuấy động bên ngoài, rồi nhiều tháng tôi bỏ bê nó. Sau đó, với một chút nhói lòng, tôi lại xem trọng nó, cầm cây viết lên. Tôi lắng nghe bản thân, để nghe tận đáy lòng, tận sâu thẳm tâm hồn, không để nội tâm xáo trộn trồi lên bề mặt.
Giữa tiếng kêu vang từ lòng dạ, với các mối bất hòa nhỏ nhoi trong tâm hồn, tôi thực hành bài tập trị liệu lắng nghe này, nó mang lại cho tôi cảm giác hài lòng rõ ràng – hài lòng tựa như đi khám bác sĩ, cuối cùng bác sĩ cho biết các lý do bệnh và kê toa thuốc để uống.
Chúng ta luôn mơ mình có sức khỏe tốt hơn. Có phải, trong âm thầm, không làm dáng, không tô điểm, chúng ta biết con người thật của mình chăng? Là con người thật của tôi, là một loại sự thật của ánh sáng lướt qua để phân biệt rõ hơn giữa các điểm yếu bị phớt lờ và các điểm mạnh giả định, giữa các điểm yếu ngấm ngầm và sự kiêu ngạo thay thế cho sự chắc chắn. Làm gì với nó đây? Chúng không có ở đó à? Có nên đánh giá chúng mà không quá nhân nhượng không? Và một khi công việc kiểm tra này xong, đối với chúng và đối với tôi, tôi phải thẳng thắn nhất có thể. Tôi nợ sự thẳng thắn này. Tốt hơn: nó có lợi. Nếu không, hiểm nguy mắc bệnh là rất lớn mà không thể biết tên bệnh và chữa trị nó một chút. Và khi căn bệnh này là nỗi buồn kéo dài, hơi hướm của gian ác hoặc lãnh vực của bóng tối mở rộng, không đối phó với nó là để cho nó có cơ sở, là thể xác và tâm hồn từ chức.
Cuối cùng, chúng ta nói về nữ nhà văn Anh Virginia Woolf (1882-1941), bà bị nỗi buồn đeo dai dẳng nhiều năm cho đến lúc bà không buồn chống lại nữa, cuối cùng bà bị nỗi buồn tràn ngập. Bóng tối quá mạnh. Bà đã chết đuối ở đó. Vì vậy, để tránh cái chết từ từ do nước dâng, cái chết gặm nhắm từ bên trong, cái chết ăn mòn ăn lần như căn bệnh ung thư của những suy nghĩ quái quỷ, cuối cùng một buổi sáng, Virginia Woolf đã kết thúc đời mình bằng cách bỏ các viên đá lớn vào túi và đi đến một cái hồ gần nhất. Bà bước xuống, túi nặng trĩu, đi xa hơn về phía trước. Bà muốn tự tử ư? Thực sự là không – mặc dù trông là như vậy. Trước tiên bà muốn giải thoát mình khỏi cái chết nội tâm khủng khiếp đã ở trong bà, đến mức nó chiếm hết chỗ và trục xuất chính bà. Đến một lúc nào đó, bà xa lạ với chính mình, với những cơn gió điên cuồng này thổi vào người. Tất nhiên, bà đã quen với tất cả những suy nghĩ đen tối. Cho đến lúc đó, bà đã sống với chúng. Nhưng đến một thời điểm, bà biết, với một xác quyết không lay chuyển, bà không thể giữ chúng lại được nữa – như một người giữ con chó giận dữ cho đến khi dây xích bị đứt. Nỗi thống khổ của việc bị nuốt chửng đã trở nên phổ biến. Nỗi lo âu bị nghiền nát thắng thế. Sắp tới đây, nỗi lo này sẽ thích thú ăn tim, ăn gan, ăn tâm hồn bà. Nếu bà không đi ra ngoài để gặp cái chết, thì các nút thắt độc địa này nuốt trọn bà, đến tận cùng các hỗn loạn vô tận của một số lý do làm xáo trộn.
Các câu chuyện về cân bằng bấp bênh của các nhà văn thì không thiếu, họ đi trên bờ vực và dễ dàng gục ngã bất cứ lúc nào. Nguồn gốc: một lay động tâm hồn, một vết nứt tâm trí không ngừng lớn lên. Vết nứt bí mật bị chôn vùi dưới đáy sâu, dưới cái chóng mặt của các vực thẳm và của cái hố đen tối, họ sợ nhưng lại cuốn hút họ.
Bài tập nho nhỏ về vệ sinh thiêng liêng
Làm thế nào để sửa chữa hoặc, ít nhất, bít lại phần đen tối thân thiết này? Làm thế nào chúng ta phân biệt được phần nào làm chúng ta yếu đuối khi nó bị lòng thù hận cai trị và phần nào nó làm chúng ta nhạy cảm với các mảnh mờ ảo hiện diện trong từng con người, khi họ được hương vị của huyền nhiệm các sự vật cai trị?
Làm thế nào để cự lại với phần xấu này trong tôi? Làm thế nào để thắng thế?
Tâm hồn tựa chiếc lông
Giáo phụ Cassien nói với chúng ta. Tất cả tùy thuộc chúng ta, chúng ta có để chiếc lông phất phơ trong gió, bị ướt vì độ ẩm xấu không. Vậy chúng ta tìm cách làm sao giữ nó luôn được nhẹ nhàng, khô ráo để có thể bay. Tôi có xem xét tâm hồn tôi, nó có quá nặng nề, quá ẩm ướt, chất chứa quá nhiều đam mê xấu xa không?
Xem xét mớ lộn xộn trong hóc hẻm tâm hồn
Mớ lộn xộn là chế độ tồn tại bình thường của chúng ta. Sự lẫn lộn ngự trị. Nhưng để nhẹ nhàng và để tránh phần độc hại cai trị, hồi tâm là việc cần thiết. Làm thế nào để tôi xem xét mà không tự hài lòng? Làm thế nào để tôi phân biệt được các hạt mầm lành mạnh và bóng tối đang kéo tôi vào cảnh khốn cùng?
Từng bước chống các bóng đen nặng nề của chúng ta
Một tu sĩ đáng kính nói, “Tôi xin bạn, chúng ta nhận chìm các suy nghĩ (xấu) cũng như chúng ta nhận chìm các hành động (xấu)”. Các suy nghĩ thấp hèn dính chúng ta vào các đam mê xấu, vào bóng tối độc hại và chúng phải bị đánh bại. Tôi phải làm gì để chống lại chúng?
Marta An Nguyễn dịch
