2021
Các giám mục Ba Lan mời gọi sống điều độ, ngăn ngừa nghiện rượu và ma tuý
Các giám mục Ba Lan mời gọi sống điều độ, ngăn ngừa nghiện rượu và ma tuý
Trước tình trạng mỗi năm con số người nghiện và chết vì rượu ở Ba Lan rất cao, các giám mục Ba Lan nhắc lại các nguy hiểm và hậu quả tai hại của nghiện ngập và mời gọi các tín hữu sống điều độ trong gia đình và trong xã hội.
Mỗi năm có gần 20.000 người ở Ba Lan chết vì rượu và vào năm 2020, người Ba Lan đã chi khoảng 39 tỷ zloty, tương đương khoảng 8,5 tỷ euro, để mua và tiêu thụ rượu. Một con số đủ để mua hơn 100.000 căn hộ với giá trị trung bình.
Đây là số liệu được Đức cha Tadeusz Bronakowski, Chủ tịch Ủy ban Giám mục Ba Lan về Tông đồ cho những người nghiện rượu và nghiện ma túy, đưa ra trong thư tháng 8, tháng mà theo truyền thống Giáo hội Ba Lan dành để nâng cao nhận thức của các tín hữu về những rủi ro và nguy hiểm do việc nghiện rượu và ma túy gây ra.
Đức cha Bronakowski mời gọi suy tư về nguyên nhân của nghiện ngập và những hậu quả nặng nề mà chúng gây ra trong gia đình và xã hội. Ngài viết: “Chúng ta hãy nhìn những giọt nước mắt chảy ra từ mắt của những đứa trẻ sống trong nỗi sợ hãi cha mẹ chúng. Hãy nhìn những giọt nước mắt của những người cha, người mẹ xót xa cho số phận của những đứa con nghiện rượu và chúng ta hãy nhớ đến tiếng khóc của những người đã mất vợ hoặc chồng vì nghiện ngập”.
Chủ tịch của Ủy ban Giám mục về tông đồ cho người nghiện ngập cũng nhấn mạnh rằng “ở Ba Lan, trong đại dịch Covid-19, số người nghiện rượu và ma túy tăng lên, đặc biệt là ở những người trẻ”, cũng như sự thiếu hiểu biết về hậu quả, thường gây chết người, mà những bệnh lý này mắc phải, bao gồm “bạo lực gia đình, bệnh tật không thể chữa khỏi đối với trẻ em sinh ra từ bà mẹ nghiện rượu, tự tử, tai nạn đường bộ do lái xe say rượu”. Nói một cách ngắn gọn: đó là những “cuộc sống bị hủy hoại hoặc bị hư hại”. Vì lý do này, Đức cha Bronakowski nhấn mạnh, ngày nay hơn bao giờ hết cần phải có một sự thay đổi triệt để nhằm “điều độ và tiết chế”, hướng tới “trách nhiệm”, bởi vì đối với nhiều người, đó là “sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết”.
Đức cha kêu gọi không chỉ người nghiện ngập kiêng rượu nhưng cả các thành viên trong gia đình, bạn bè, người thân và đồng nghiệp của họ, vì chỉ bằng cách này họ mới đưa ra chứng tá cụ thể, giúp đỡ và hỗ trợ cho những người nghiện ngập.
Đức cha cũng nhắc nhở các tín hữu rằng tất cả môn đệ Chúa Kitô được kêu gọi là tông đồ của sự điều độ, can đảm làm chứng rằng sống điều độ là một phúc lành và chống lại việc ép uống rượu. Điều độ cũng là trách nhiệm của Giáo hội, càng nhiều tín hữu từ bỏ rượu vì tình yêu Chúa và người khác, càng có nhiều người lớn và thanh thiếu niên điều độ hơn. Ngài nhấn mạnh đến vai trò của gia đình trong việc cổ võ lối sống điều độ nhờ tình yêu thương chân thành, sự hy sinh và trìu mến của vợ chồng và mối quan tâm chung của họ trong việc giáo dục trẻ em và người trẻ theo các nguyên tắc của Tin Mừng”. (CSR_5198_2021)
Hồng Thủy
2021
Hàng loạt các tín hữu Kitô bị bắt vì bị vu cáo cưỡng bức cải đạo ở Ấn Độ
Hàng loạt các tín hữu Kitô bị bắt vì bị vu cáo cưỡng bức cải đạo ở Ấn Độ
Một báo cáo của nhóm nhân quyền International Christian Concern, gọi tắt là ICC, cho biết hàng loạt các tín hữu Kitô bị bắt vì bị vu cáo cưỡng bức cải đạo ở Ấn Độ.
Trường hợp gần đây nhất được tổ chức này trích dẫn là vụ bắt giữ 9 Kitô Hữu vào ngày 18 tháng 7 với cáo buộc vi phạm luật chống cải đạo mới của bang Uttar Pradesh.
ICC cho biết họ đã ghi nhận sự gia tăng các cáo buộc cưỡng bức cải đạo ở bang Uttar Pradesh của Ấn Độ trong những tuần gần đây.
Báo cáo dẫn lời một trong những Kitô Hữu bị bắt, là anh Sadhu Srinivas Gautham. Anh cho biết khoảng 25 người theo chủ nghĩa Ấn Giáo cực đoan đã xông vào một buổi cầu nguyện mà anh tham dự ở thị trấn Gangapur.
Anh cho biết những người đàn ông này cáo buộc các Kitô hữu đã dụ dỗ trái phép những người Ấn Giáo chuyển sang Công Giáo.
“Họ nổi cơn thịnh nộ với tôi. Cứ như thể họ muốn giết tôi ngay tại chỗ. Tuy nhiên, cảnh sát đã đến và áp giải chúng tôi đến đồn cảnh sát”.
Gautham và sáu Kitô Hữu khác đã bị đưa đến đồn cảnh sát và bị buộc tội vi phạm luật chống cải đạo.
Anh cho biết thêm các quan chức cảnh sát coi chúng tôi là những người “bị quỷ ám”. Họ nói rằng những người theo Công Giáo đã từ bỏ tôn giáo truyền thống của Ấn Độ là Ấn giáo và chấp nhận một tôn giáo ngoại lai.
“Họ nói với chúng tôi là chúng tôi nên từ bỏ đức tin Kitô của chúng tôi và trở về với Ấn giáo”, Gautham nói.
Cũng trong ngày 18 tháng 7, Dinesh Kumar, một mục sư Tin lành, đã bị bắt cùng với một Kitô Hữu khác từ nhà riêng của ông, nơi đang diễn ra buổi họp nhóm cầu nguyện.
Họ cũng bị buộc tội vi phạm luật chống cải đạo của Uttar Pradesh.
Báo cáo của ICC cho biết vào ngày 21 tháng 7, thêm ba Kitô Hữu khác đã bị bắt tại thành phố Padrauna.
Mục sư Jeyawant, vợ và anh trai của ông, là người trông coi một trại trẻ mồ côi, đã bị bắt sau khi các quan chức chính quyền tiểu bang đột kích vào trại trẻ mồ côi.
Cảnh sát đã bắt giữ ba Kitô Hữu này và đưa 24 trẻ mồ côi mà họ chăm sóc vào nơi giam giữ.
ICC cho biết số vụ bắt giữ trong tháng này đã tăng lên 30 vụ.
“Thật là bất hạnh rằng tôn giáo trở nên miếng mồi ngon cho chính trị,” Dinanath, một nhà lãnh đạo Kitô giáo từ Uttar Pradesh, nói với ICC.
“Các chính trị gia cần một vấn đề cho cuộc bầu cử sắp tới của họ và giới truyền thông cần một câu chuyện giật gân. Cả hai đều được lợi nhưng những người vô tội phải trả giá, dù đó là người Hồi giáo hay các Kitô Hữu”.
2021
Chút tâm tình trước cái chết của người đau khổ
Chút tâm tình trước cái chết của người đau khổ
Thăm viếng mục vụ tại vùng miền sơn cước hết sức cần thiết đối với những ai đang thi hành sứ vụ loan báo Tin mừng cho dầu đường sá xa xôi hay cách trở. Vì bà con giáo dân ở rải rác khắp mọi vùng trong cả 3 huyện, nên khi có chuyện vui hay chuyện buồn, chúng tôi, những người đang làm mục vụ nơi đây không thể không hiện diện với họ, không thể không thăm viếng và gặp gỡ họ. Vui với người vui, khóc với người khóc (Rm 12,15) là vậy.
Chính vì thế, sáng nay, vào lúc 6h30, ngày 27/7/2021, với gần 20km, tôi cũng lên đường để đến với hoàn cảnh éo le, nghèo khổ, có bà mẹ Maria Lang Thị Quý, 85 tuổi qua đời. Bà là người có thể được coi là cô thể cô thân tuy có 5 đứa con. Cách đây 7 năm, sau khi lên nhận sứ vụ tại vùng miền đặc biệt này, tôi đã tìm ra bà và từ đó, chúng tôi đã thường xuyên thăm viếng, chu cấp thức ăn và tiền hàng tháng cho bà qua sự giúp đỡ của ân nhân. Thân thể tiều tuỵ và teo tóp của bà nói lên sự đơn chiếc và quá khổ đau cũng như đói khát. Dường như cái thập tử nhất sinh đang kề cận bà. Chúa nhật 17 thường niên 25/7, tôi đến thăm bà và lo của ăn đàng cho bà. Sáng hôm qua, bà được chăm sóc, tắm giặt và cắt tóc qua bàn tay của quý nữ tu. Buổi chiều tối hôm qua 26/7/2021, vào lúc 17h, bà đã an nghỉ cách âm thầm mà không có một đứa con nào bên cạnh. Tội nghiệp bà dù vẫn có con ở kề bên nhưng không được chăm sóc đàng hoàng và được yêu thương trìu mến, chưa nói đến những đứa con phải lấy chồng xa. Bà đã về bên Chúa. Với sự im lặng phó thác và lòng tin tuyệt đối vào Chúa, chúng ta tin rằng linh hồn bà Maria sẽ sớm Chúa thưởng về thiên đàng cùng Ngài.
Hôm nay, đến với đại gia đình tang quyến, tôi bắt gặp nhiều đứa con từ phương xa đang ngồi khóc bên linh cửu của người mẹ. Họ khóc vì không được gặp mẹ trước khi mẹ nhắm mắt lìa đời. Họ khóc vì phần nào đó vì sự lơ đãng, vô tâm và thiếu sót của đứa con đối với mẹ mình. Họ khóc vì mất đi khúc ruột, là người mẹ. Họ khóc vì hối hận vì đã không quan tâm đủ cho mẹ. Họ khóc vì sự bạc bẽo của đứa con. Liệu chăng tiếng khóc lúc này đây có làm mẹ thức dậy không? Liệu chăng tiếng khóc đó có làm cho mẹ vui hơn không? Liệu chăng tiếng khóc đó có xoá hết được những vô tâm, vô cảm của chính mình trước người mẹ khổ đau? Có lẽ mẹ cần hơn sự gần gũi, sẻ chia, quan tâm và cho mẹ ăn đôi miếng khi mẹ còn sống. Có lẽ mẹ thèm miếng khi đói, mong muốn cốc nước khi khát hơn là tiếng khóc bây giờ. Có lẽ mẹ cần hơn bao giờ hết là khi đang còn sống có con bên cạnh, có sự an ủi vỗ về khi ốm khi đau. Lúc này đây có lẽ bà mong anh chị em hiệp nhất, yêu thương và liên đới với nhau hơn. Từ nay, có lẽ bà mong muốn con cái cháu chắt sống hoà thuận, cố gắng sống tốt từng ngày hơn.
Hỡi ai còn cha còn mẹ, hãy yêu thương và quan tâm các ngài. Hãy trao yêu thương bằng cử chỉ hành động khi các ngài đang còn sống hơn là để các ngài cô đơn, buồn sầu và chết dần chết mòn. Đừng để khi các ngài tạ thế rồi, chúng ta mới sắm chiếc quan tài thật đắt tiền, sắm hoa thật nhiều, viết các bức trướng đầy dẫy, cũng như khóc than và la ó thật thảm thiết trước mọi người. Có lẽ khi sống cần hơn khi chết. Khi sống mà không hề chăm sóc, không màng tới, không quan tâm chưa muốn nói là hắt hủi, chửi rủa, đánh đập các ngài, thì khi chết mà khóc thật to, lo thật hoàng tráng các vật dụng hậu sự, xem ra người ta không ngần ngại nói rằng “đồ giả tạo”, “đồ bất hiếu”.
Tôi đang đối xử với cha mẹ của tôi như thế nào? Tôi có thường xuyên gọi điện thoại, thường xuyên thăm viếng, thường xuyên hỏi thăm, thường xuyên tiếp cận gần gũi các ngài không? Tôi có hay la ó, nạt nỗ, khinh bỉ, miệt thị hoặc đánh đập cha mẹ của tôi không? Tôi có sống tử tế, có vâng lời các ngài? Tôi có làm cho bố mẹ buồn không? Tôi có dính vào các tệ nạn xã hội và nhũng việc làm xấu để nước mắt của các ngài đã khô ráo vì tôi? Tôi đang là ai đối cha mẹ tôi: là người con gần gũi hay người xa lạ? Quả thật, đôi khi chúng ta quá dễ dàng, nhẹ nhàng và quảng đại với người lạ cũng như người ngoài, còn cha mẹ và người thân, tôi đã la mắng, khinh thường, bỏ qua, keo kiệt, bon chen và giết chết! Cha mẹ đang cần tôi khi ngài đang còn sống chứ không chỉ là đã nhắm mắt xuôi tay đâu nhé!
Linh mục Phaolô Phạm Trọng Phương
2021
Tại sao tiếng Latinh là ngôn ngữ chính thức của Giáo hội, thay vì tiếng Aramaic hoặc tiếng Do Thái?
Tại sao tiếng Latinh là ngôn ngữ chính thức của Giáo hội, thay vì tiếng Aramaic hoặc tiếng Do Thái?
Tiếng Latinh tiếp tục được bảo tồn trong phụng vụ của Giáo hội và trong nhiều tài liệu chính thức của Giáo hội, nhằm thúc đẩy sự thống nhất giữa các ngôn ngữ.
Stefano Pellicciari | Shutterstock
Mặc dù có vẻ như Giáo Hội Công Giáo không còn sử dụng nhiều ngôn ngữ Latinh nữa, nhưng sự thật thì phức tạp hơn nhiều.
Tờ Aleteia, nghĩa là “Chân Lý Tỏ Tường”, số ra ngày 23 tháng 7, cho biết trên thực tế, chính Công đồng Vatican II đã thúc đẩy việc sử dụng tiếng Latinh trong phụng vụ. Công đồng Vatican II đã không bãi bỏ tiếng Latinh
Trong tài liệu Sacrosanctum Concilium, Công đồng nói khá rõ ràng những gì phải làm với bản ngữ và tiếng Latinh.
Tiếng bản ngữ được thiết kế để sử dụng cho “các bài đọc và chỉ thị, cũng như một số lời cầu nguyện và thánh ca” (Sacrosanctum Concilium, 36).
Ý định ban đầu là thay thế nhiều phần của Thánh lễ bằng các ngôn ngữ địa phương, đồng thời bảo lưu phần còn lại bằng tiếng Latinh.
Tài liệu tương tự này thậm chí còn khuyến khích dạy mọi người hát bằng tiếng Latin!
Tuy nhiên, cần phải thực hiện các bước để các tín hữu có thể nói hoặc hát cùng nhau bằng tiếng Latinh những phần Thông thường của Thánh lễ liên quan đến họ.
Tương tự, Hướng dẫn Chung của Sách Lễ Rôma cũng lặp lại những lời này, nhưng đặt chúng trong bối cảnh duy trì sự thống nhất giữa các nhóm ngôn ngữ khác nhau.
Vì các tín hữu từ các quốc gia khác nhau đến với nhau thường xuyên hơn, nên họ phải biết hát với nhau ít nhất một số đoạn của Thánh lễ Thông thường bằng tiếng Latinh, đặc biệt là Tuyên xưng Đức tin và Kinh Lạy Cha, theo những cách sắp xếp đơn giản hơn.
Giáo hội đã sử dụng tiếng Latinh trong nhiều thế kỷ bởi vì nó được sinh ra trong Đế chế La Mã và khi đế chế đó sụp đổ, Giáo Hội vẫn giữ nó như một cách để thống nhất những người Công Giáo trên toàn thế giới.
Thậm chí, nhiều tài liệu của Giáo hội vẫn được dịch sang tiếng Latinh, và mới đây, Tòa thánh Vatican đã cho ra mắt đài phát thanh tiếng Latinh! Điều này được thực hiện để bảo tồn ngôn ngữ cổ và giúp giữ nó như một lực lượng thống nhất cho tất cả người Công Giáo.
